Nông Trang Chủ Cổ Đại

Chương 78: Đại kết cục



Lý Phỉ và Đoạn Dật Sơn dưới sự trợ giúp của Trình Nhị trở về kinh thành. Ngày hôm đó Trình Nhị ở lại chặn Tiết Tình, mặt sau có mấy người đến, cho nên Tiết Tình tìm cơ đuổi kịp Đoạn Dật Sơn, mới có chuyện sau đó. Vốn Trình Nhị bị nắm, sau đó Tiết Tình trở lại, không biết nói gì với những người đó cư nhiên thả hắn ra, cho nên không tới mấy ngày Trình Nhị đuổi kịp Lý Phỉ. Dọc theo đường đi mấy người vội vàng chạy đi, Lý Phỉ nhân cơ hội này cho Đoạn Dật Sơn kiến thức một chút không gian của nàng. Bởi vì Đoạn Dật Sơn bị thương, cho nên Lý Phỉ cho hắn dùng kỳ quả, thương thế quả nhiên không tới vài ngày thì tốt. Bởi vì thương thế tốt lắm, cho nên mọi người vội vàng chạy đi chỉ dùng nửa tháng đi tới kinh thành. Tin tức về Đoạn Dật Sơn đã rơi vào kinh thành. Hôm nay Lý Phỉ và Đoạn Dật Sơn lúc chạy tới Đoạn phủ, đoàn người Đoạn lão thái thái đứng ở cửa chờ bọn họ. Thấy Đoạn Dật Sơn và Lý Phỉ xuống xe, cơ hồ mọi người Đoạn phủ đều khóc, vui quá mà khóc.

Đoạn Dật Sơn bị Đoạn lão thái thái, Đoạn phu nhân, Hồ phu nhân vây quanh, Lý Phỉ nhìn Nữu Nữu bên cạnh được Thu Tịch ôm đang nhìn mình, thấy Lý Phỉ nhìn nó, nó quay đầu đi không nhìn Lý Phỉ.

Lý Phỉ biết đi không nói lời nào nhất định là mang đến thương tổn cho Nữu Nữu, trong lòng tràn đầy áy náy. Nàng tiến lên muốn ôm Nữu Nữu, Nữu Nữu lại khóc dùng sức giãy dụa. Lý Phỉ nhìn nó khóc tê tâm liệt phế, bởi vì không thuận khí mà bị nấc. Lý Phỉ nhìn mà lòng chua xót, vội ôm chặt Nữu Nữu nói: “Nữu Nữu, là mẹ, Nữu Nữu không biết mẹ sao?”

Nữu Nữu nghe xong, thân mình cứng đờ ở nơi đó, Lý Phỉ không quan tâm, hôn thân khuôn mặt nhỏ nhắn của Nữu Nữu, hàm chứa lệ nói: “Mẹ biết sai lầm rồi, về sau không bao giờ rời Nữu Nữu nữa…”

Không đợi Lý Phỉ nói xong, Nữu Nữu nhào vào trong lòng Lý Phỉ, khóc gọi mẹ.

Lý Phỉ nghe nó mềm mềm gọi mẹ, mọi chuyện phiền lòng tan hết.

Trấn an Nữu Nữu một trận, ôm Nữu Nữu, Nữu Nữu không muốn xuống dưới, ôm ở trên người Lý Phỉ, Lý Phỉ cảm nhận được Nữu Nữu ỷ lại, trong lòng cũng hưởng thụ, ôm Nữu Nữu đã nặng rất nhiều không buông tay.

Nàng nhìn thấy bên kia Ngọc Hoành được bà vú ôm mập mạp trắng trẻo, cắn ngón tay, mở to mắt to tò mò nhìn Lý Phỉ và Nữu Nữu, nó hiện tại đã được nửa tuổi, ánh mắt nhìn Lý Phỉ thực xa lạ. Từ lúc nó được sinh ra, Lý Phỉ vốn không ôm nó, Lý Phỉ thẹn trong lòng, muốn đi ôm một cái, nó trực tiếp né tránh tay nàng, bắt đầu chơi trong lòng bà vú. Bà vú bên cạnh có chút ngượng ngùng, sợ Lý Phỉ tức giận, lập tức giải thích, “Tiểu thiếu gia rất ngoan, có thể là do chưa gặp qua thiếu phu nhân nên chưa quen, qua vài ngày khẳng định sẽ quen.”

Lý Phỉ đương nhiên biết, hiện tại sự tình đều giải quyết, Lý Phỉ có thời gian cùng bọn họ, cùng nó tăng tiến cảm tình.

Đoạn Dật Sơn còn sống đã trở lại, đối với Đoạn phủ là việc vui vô cùng, không người nhắc tới chuyện Lý Phỉ vụng trộm rời nhà, dù sao nàng không rời đi làm sao tìm được Đoạn Dật Sơn chứ?

Đương kim hoàng thượng thấy Đoạn Dật Sơn đã trở lại, không có thu hồi ý chỉ phong hầu đã phát ra cho Đoạn Dật Sơn đã chết. Vì thế Đoạn Dật Sơn thành quan viên đương triều thứ nhất được phong hầu, tự nhiên là tiền đồ mênh mông cuồn cuộn.

Hai năm sau.

Lý Phỉ ngồi ở trong phòng xem sổ sách. Hiện tại cửa hàng nước hoa trên cơ bản ở cả nước đều có chi nhánh, mà nước hoa đã trở thành đồ dùng của danh môn phu nhân, tiền lời tự nhiên là khách quan, mặc dù có không ít giả, nhưng chú trọng hàng hiệu hiệu ứng hơn nữa cách một đoạn thời gian lại đẩy ra nước hoa Khánh Tường mới vượt xa những người khác.

Hiện tại Diêu Mạn tự nhiên là kẻ có tiền, chỉ là cảm tình dường như vẫn không có tin tức gì, hết sức chuyên chú vì kiếm tiền mà phấn đấu, mẹ Diêu Mạn tìm đến mình vài lần, vì bảo mình khuyên Diêu Mạn một chút. Lý Phỉ tìm Diêu Mạn nói chuyện vài lần, thấy Diêu Mạn không giống như để ý, ngược lại hướng tới Trình Tam Nương, nghĩ tương lai giống Trình Tam Nương.

Nói tới Trình Tam Nương, Lý Phỉ không khỏi cảm thán, nàng ta quả nhiên là cái nữ tử bất thường.

Lý Phỉ trở lại kinh thành không bao lâu thì nghe nói Trình Tam Nương muốn thành thân, là cùng Trình Tử Mặc. Lý Phỉ nghĩ lại chuyện mình và Trình Tam Nương từng nói, còn có khỏa kỳ quả kia, xem ra Trình Tam Nương thật sự dùng khỏa trái cây kia bắt Trình Tử Mặc thành thân với nàng ấy. Lý Phỉ không nói được bọn họ, chỉ là Trình Tam Nương đối với cảm tình là hết hy vọng, không nghe lọt được lời Lý Phỉ nói. Không ngờ là ngày thành thân lại ra chuyện, Lý Phỉ lúc ấy cũng ở đó xem lễ. Hai người đang bái đường, thấy một cô gái cái phấn y choáng váng té trên mặt đất, lúc ấy Trình Tử Mặc không quan tâm tới bái đường nữa, cư nhiên trước mặt mọi người mặt ôm nàng kia đi ra ngoài. Lý Phỉ nhìn thoáng qua cái kia té xỉu nữ tử, sắc mặt tái nhợt, đôi mi thanh tú hơi hơi nhăn mặt, nhìn chính là loại chọc người trìu mến.

Toàn bộ đó yên tĩnh xấu hổ, Lý Phỉ lo lắng Trình Tam Nương, chạy tiến lên an ủi nàng. Lại bị Trình Tam Nương đẩy ra, nàng xốc khăn voan lên, nhìn bóng dáng Trình Tử Mặc ôm cô nương kia đi xa, thế nhưng nở nụ cười, nụ cười kia lại bao hàm chua sót và chua xót.

“Trình Tử Mặc!” Trình Tam Nương gọi. Trình Tử Mặc nghe vậy chỉ dừng một chút, tiếp theo vẫn đi ra.

Trình Tam Nương đứng một hồi rồi cũng xoay người ly khai. Lúc ấy bóng dáng nàng quyết tuyệt, đại khái là thương thấu tim cho nên mới như vậy.

Hôn lễ của hai người tự nhiên là không hoàn thành.

Chỉ là sự tình hình như không chấm dứt, Trình Tử Mặc không bao lâu sau đến đến tìm Lý Phỉ, lúc đó hắn đã hoàn toàn không còn cao ngạo lúc mới gặp, làm cho người ta không thể tới gần, hiện tại hắn dường như trên nét mặt mang theo suy sút, có cô đơn. Lý Phỉ ẩn ẩn cũng đoán ra cái gì, lúc nói tới Trình Tam Nương, vẻ mặt Trình Tử Mặc có lo lắng, lại có cảm tình phức tạp khác. Lý Phỉ thở dài, xem ra hai người là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, không biết mình với đối phương đến tột cùng là cảm tình gì.

Chuyện cảm thụ người uống nước, ấm lạnh tự biết, Lý Phỉ khó mà nói được cái gì.

Nhưng đi so với bọn họ, Lý Phỉ hạnh phúc hơn, nhìn Nữu Nữu bên cạnh thẳng thắn lưng, chuyên tâm luyện chữ. Lý Phỉ sờ sờ đầu nó, hiện tại Nữu Nữu đã năm tuổi, hiển nhiên hiểu chuyện hơn lúc trước, điều này làm cho Lý Phỉ càng thêm thích Nữu Nữu. Trên giường có đứa bé mặc cái yếm tơ lụa màu đỏ, trắng noãn đang ngủ, Lý Phỉ nhẹ nhàng đi qua, nhìn bé trên giường, tay nhỏ bé nắm thành nắm đấm chặt đặt ở một bên, miệng còn đánh tiểu khò khè. Lý Phỉ không nhịn được hôn nó. Đây là đứa con nhỏ của Lý Phỉ, chỉ có nửa tuổi, thật sự là lúc đáng yêu nhất.

“Mẹ, mẹ, tỷ tỷ, tỷ tỷ.”

Thanh âm còn không dứt, một bom nhỏ vọt vào, Lý Phỉ không ngẩng đầu lên cũng biết là ai đến đây.

“Mẹ.” Thanh âm mềm mềm vang lên cạnh chân nàng. Lý Phỉ cúi đầu, nhìn con mình khuôn mặt trong trắng hồng hồng hồng, mở to thật to ánh mắt nhìn mình, Lý Phỉ biết con mình rất đáng yêu, nếu hắn có thể thành thật một chút, vậy thật sự là đứa con đáng yêu lại tri kỷ, chỉ là…

“Mẹ, con muốn ăn băng băng.” Ngọc Hoành quyệt miệng làm nũng Lý Phỉ.

Hiện tại đúng là bảy tháng, thời điểm nóng nhất, lúc nóng nhất Lý Phỉ sẽ làm làm cho người trong nhà một ít đồ ăn lạnh, Ngọc Hoành, Đoạn Dật Sơn và Nữu Nữu thích ăn nhất.

“Được rồi, nhưng không thể ăn nhiều, sẽ đau bụng.” Lý Phỉ phân phó Thanh Mai làm nước dứa lạnh, còn có nho lạnh, đây là Nữu Nữu và Ngọc Hoành yêu nhất.

Ngọc hoành hoan hô một tiếng, chạy đến bên giường thấy đệ đệ còn đang ngủ, cảm thấy không thú vị, quyệt miệng ngồi vào bên người Nữu Nữu.

Ăn xong hoa quả lạnh, Ngọc Hoành chịu khó ngồi ở chỗ kia, nhìn Nữu Nữu viết, thỉnh thoảng Nữu Nữu dạy nó một cái.

Hôm nay lại ngoan vậy? Bình thường Đoạn Ngọc Hoành ở trong phòng là một khắc cũng không chịu an phận, bà vú và nha hoàn gã sai vặt bên người, đã sớm rèn luyện ra thể lực khác người, bởi vì còn phải chạy đuổi theo nhóc con này! Lý Phỉ trong lòng nghi hoặc nhưng không nghĩ nhiều.

“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân.” Phán Hạ vào được, nhìn thoáng qua Ngọc Hoành ngồi trên băng ghế nhỏ ăn hoa quả lạnh, ấp a ấp úng không dám nói lời nào.

“Làm sao vậy?” Phán Hạ hiện tại đã lập gia đình, gả cho cháu trai tổng quản sự tiền viện, là người của Đoạn Dật Sơn, bây giờ còn tiếp tục quản sự trong viện Lý Phỉ. Thấy Phán Hạ vẻ mặt này, Lý Phỉ đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

“Thiếu phu nhân, hoa hồng vàng ở Mân Côi Viên, có một số đã chết!” Phán Hạ nhỏ giọng nói.

“Cái gì! Chết như thế nào?” Lý Phỉ đứng lên. Hoa hồng vàng, là Lý Phỉ bảo Trình Tam Nương thiên tân vạn khổ tìm được mầm giống, thật vất vả mới dưỡng được ra, Lý Phỉ quý lắm, làm sao có thể chết chứ? Hai ngày trức Lý Phỉ còn nhìn mọc không tệ mà.

Thấy Phán Hạ nửa ngày không nói nên lời nguyên nhân, Lý Phỉ quyết định tự mình đi xem. Phán Hạ không ngăn được, đi theo Lý Phỉ tới Mân Côi Viên.

Đến Mân Côi Viên, Lý Phỉ nhìn thoáng qua hoa hồng bên trong, một chút không ngóc lên được, đây không phải tự nhiên chết, toàn là bị người đạp hỏng, gãy gãy, bị giẫm. Đây là hoa hồng thật vất vả mới lớn lên, là Lý Phỉ bảo Đoạn Dật Sơn lấy nước từ không gian tới tưới mới trưởng thành thành như thế, hiện tại thế nhưng bị người phá thành cái dạng này.

Lý Phỉ hỏi là ai, thấy tất cả mọi người không trả lời, trong lòng nhất thời hiểu được, giống phát tiết rống lên một tiếng: “Đoạn Ngọc Hoành!”

Chờ Lý Phỉ đi tìm Ngọc Hoành, Ngọc Hoành đã đi rồi, đi tới địa phương có thể bảo trụ tính mạng nó: chỗ Đoạn lão phu nhân.

Đoạn lão phu nhân và Đoạn phu nhân vẫn chờ đợi Đoạn Dật Sơn có con nối dõi tông đường, từ khi Đoạn Ngọc Hoành xuất thế, đã được lão phu nhân mang theo trên người, tự nhiên là có cảm tình rất thâm, thực sủng ái nó, sau đó Lý Phỉ trở lại, nhận Đoạn Ngọc Hoành về, Đoạn lão phu nhân và phu nhân sủng ái nó còn hơn cả nàng, phạm vào sai lầm gì đều bị bọn họ chống đỡ. Lý Phỉ sợ Đoạn Ngọc Hoành bị nuôi thành kiêu ngạo ương ngạnh ăn chơi trác táng, cho nên khi giáo dưỡng hắn còn có khác biện pháp.

Mân Côi Viên của mình bị phá phá hỏng, Lý Phỉ tự nhiên là hận nghiến răng, chỉ là nàng biết mình không thể xông vào, đấu tranh cùng bà bà mình có thể tránh được thì tránh. Mấy năm nay Lý Phỉ và Đoàn phu nhân, lão phu nhân vẫn tường an vô sự, có lẽ là bởi vì Lý Phỉ sinh hai con trai trưởng, còn là cứu Đoạn Dật Sơn về, cho nên bọn họ thái độ với Lý Phỉ tốt rất nhiều, nhưng vẫn có những va chạm nhỏ.

Lần này Lý Phỉ mang thai, Đoàn phu nhân hy vọng đưa nha hoàn cho Đoạn Dật Sơn, Lý Phỉ biết bà lại có chiêu này, Lý Phỉ không có tỏ vẻ, trực tiếp bảo Đoạn Dật Sơn đến xử lý, Đoạn Dật Sơn không nói hai lời trả lại nha hoàn kia, sau khi Lý Phỉ mang thai lại sinh con trai, đối với Đoạn phủ mà nói, hiện tại không phải thiếu con nối dòng, hơn nữa dường như cũng biết Đoạn Dật Sơn không có ý nguyện kia, mà loại sự tình này còn thực đắc tội với người, cho nên Đoạn phu nhân cũng nghỉ ngơi tâm tư.

Ăn qua cơm chiều, ở trong sân đình, Lý Phỉ ôm Thư Cẩn đã thức giấc ngồi trong đình, nhìn bầu trời trăng sáng, chung quanh đều là mùi hoa, còn có côn trùng kêu vang, gió nhẹ từ từ thổi tới, làm cho mùa hạ nóng bức có mát mẻ nhè nhẹ. Nữu Nữu bên cạnh lôi kéo tay nhỏ bé của Thư Cẩn, đùa nó, Thư Cẩn bắt được tay của Nữu Nữu thì cho vào miệng mình, Lý Phỉ lại gỡ ra.

Bên kia Đoạn Dật Sơn đi tới, sau hắn còn có một thiên hạ nho nhỏ, là Ngọc Hoành.

Lý Phỉ không thèm nhìn tới Ngọc Hoành, nói với Đoạn Dật Sơn: “Ngày mai là hội đèn lồng rồi, Nữu Nữu nói muốn đi chơi, chàng sớm đi trở về, chúng ta đi xem.” Nói xong nàng cúi đầu nhìn Thư Cẩn trong lòng mình chỉ mặc cái yếm, chui chui trong ngực mình: “Thư Cẩn nhà chúng ta cũng muốn đi, có phải hay không?”

Thư Cẩn nhỏ con dường như nghe được Lý Phỉ nói, giơ tay lên a a đáp lời.

“Mẹ, đệ đệ nói muốn đi đấy.” Nữu Nữu bên cạnh vui vẻ nói.

Lý Phỉ cười gật gật đầu, “Đúng vậy, Thư Cẩn muốn đi cùng tỷ tỷ đấy!”

Đoạn Dật Sơn cúi đầu ôn nhu cười nhìn Lý Phỉ, một bên Nữu Nữu nhu thuận, còn có con trai nhỏ đáng yêu, trong lòng tràn đầy lo lắng.

Người nhỏ nhỏ ở sau chân Đoạn Dật Sơn thấy tất cả mọi người bỏ qua nó, vội vàng chạy đến hô lên: “Cha, mẹ, con cũng phải đi.”

Lý Phỉ nhìn nó một cái, đưa Thư Cẩn cho Đoạn Dật Sơn, ngoắc bảo Ngọc Hoành đi lại, “Ngọc Hoành cũng muốn đi?”

Ngọc Hoành gật gật cái đầu nhỏ rồi đi qua, vẻ mặt chờ mong nhìn Lý Phỉ nói: “Mẹ, Ngọc Hoành cũng phải đi.”

Đúng vậy, hội đèn lồng hôm nay, kinh thành náo nhiệt nhất, Đoạn Ngọc Hoành rất thích náo nhiệt, làm sao có thể không đi?

Lý Phỉ kéo Ngọc Hoành qua, Ngọc Hoành thuận tiện tựa vào trong lòng Lý Phỉ, ánh mắt vẻ mặt khát vọng. Lý Phỉ cười thực thân thiết, đột nhiên, ánh mắt lệ quang chợt lóe, một tay ôm Ngọc Hoành lên đặt ở trên đùi, vỗ hai bàn tay vang dội.

Mới chụp hai bàn tay, Ngọc Hoành liền khóc kêu cha, gọi mẹ, gọi tỷ tỷ, kêu thê thảm, giống như Lý Phỉ thật sự ngược đãi nó. Nữu Nữu ở bên cạnh rưng rưng, cầu tình cho Ngọc Hoành: “Mẹ, đừng đánh đệ đệ.”

Lý Phỉ có chút bất đắc dĩ, đây là con ruột của mình, Lý Phỉ làm sao có thể thật sự ra mạnh tay, chỉ là giả vờ giả vịt làm vài cái động tác thôi. Tiểu tử này rất phô trương thanh thế!

Lý Phỉ buông Ngọc Hoành ra, thấy nó còn đang thút tha thút thít, giống như thật sự khóc, Lý Phỉ có chút hoảng, chẳng lẽ thực sự đánh nặng quá? Lý Phỉ kéo Ngọc Hoành qua, Ngọc Hoành hiện tại nhu thuận lại đây, không dám lộn xộn.

“Biết vì sao mẹ đánh con không?”

“Nương, nấc” vừa thút tha thút thít còn làm cái nấc, khuôn mặt tròn tròn toàn nước mắt, “Mẹ, Ngọc Hoành biết sai lầm rồi, không bao giờ giẫm hoa nữa. Mẹ, đừng đánh Ngọc Hoành.”

Lý Phỉ thấy bộ dạng nó như vậy, làm sao còn đánh hắn được nữa, trong lòng đã sớm đau lòng, ôm nó nhẹ giọng nói: “Ừm, Ngọc Hoành nếu biết sai lầm rồi, như vậy mẹ sẽ không đánh nữa.”

“Vậy ngày mai mẹ mang Ngọc Hoành nhìn đèn đèn sao?” Ngọc Hoành ngửa đầu, trên mặt lộ vẻ nước mắt nhìn Lý Phỉ, Nữu Nữu bên kia cũng dắt tay áo Lý Phỉ nói: “Mang đệ đệ đi thôi.”

Lý Phỉ gật đầu, Ngọc Hoành lập tức hoan hô một tiếng, nước mắt trên mặt không còn tý nào, nở nụ cười toét miệng.

Không tới một hồi nắm tay Nữu Nữu, mang theo một đám nha hoàn bà tử đi góc tường tìm dế mèn, toàn bộ sân náo nhiệt lên, đèn đuốc sáng trưng. Đoạn Dật Sơn cẩn thận ôm Lý Phỉ và Thư Cẩn vào lòng, nhìn hai thân ảnh nho nhỏ trong đám người, còn có Thư Cẩn trong lòng không ngừng vặn vẹo, tại nơi ánh trăng chiếu rọi đó, đắm chìm trong hạnh phúc bình thường này!

====Hoàn====

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.