Quân Cưng Sủng Nhàn Thê

Chương 12-2: Hung ác trừng trị lưu manh (2)



Edit: Lãnh Nguyệt Dạ

"Thả. . . bố mày ra. . . Chết tiệt, nếu không. . . Thì . . . Mày cứ chờ đó." Hoàng Thế Lương không cam lòng la hét, vùng vẫy, ý đồ muốn xoay người đẩy Trưởng Tôn Ngưng vào chỗ chết, ánh mắt hung ác giống như lang sói tức giận.

Trưởng Tôn Ngưng cười tàn khốc, quyền tay mạnh mẽ không nhanh không chậm nặng nề đánh vào lồng ngực Hoàng Thế Lương, cầm một cái xương ngón tay của ông ta vặn lệch, cứ như vậy tiếp tục lặp lại, tay đứt ruột xót, khiến ông ta đau đớn - đến mức muốn chết mà không được, lại còn không để lại vết thương bên ngoài, cũng không thể chết người."Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, mày còn chưa đủ tư cách chơi trò ngoan độc với bà cô này đâu. Rất thích ức hiếp người phải không, hôm nay bà cô này thay trời hành đạo, để mày nếm thử thật tốt xem mùi vị của bị đánh là như thế nào!" Mỗi một chữ Trưởng Tôn Ngưng nói ra, lại đánh Hoàng Thế Lương một quyền, chuyên chọn vị trí yếu ớt nhất trên người dùng hết sức đánh, nghe tiếng kêu thảm thiết như giết heo đâm vào màng nhĩ, cũng rất sảng khoái.

"Đúng rồi, mày vẫn cực kỳ thích đốt này nọ, muốn náo nhiệt rực rỡ phải không, để bà cô này giúp mày." Không biết Trưởng Tôn Ngưng lấy đâu ra cái bật lửa bắt đầu châm, lay động hai bên trước mắt Hoàng Thế Lương, "Mày nói, nên đốt tóc trên đầu trước, hay là quần áo trước tốt hơn, hử?" Giọng điệu Trưởng Tôn Ngưng hỏi nhẹ nhàng như gió lướt qua lỗ tai, lại giống kịch độc được tôi luyện, chữ chữ có thể lấy mạng người.

Hoàng Thế Lương bị Trưởng Tôn Ngưng đánh cho toàn thân co rút, đôn đã sớm sợ hãi, ông ta vốn là người chuyên bắt nạt kẻ yếu. Nhìn cái bật lửa trong tay Trưởng Tôn Ngưng, tựa như thấy lưỡi hái Tử Thần, không khỏi sợ đến mức tiểu trong quần, "Xin. . . Thả. . . Thả. . . tôi. . . Rốt cuộc. ..Nữa. . Không… không dám. . . Dám nữa . . ."

Ghê tởm chết, chán ghét buông Hoàng Thế Lương ra, "Hừ, cút!" Hoàng Thế Lương giống như được đặc xá, cũng mặc kệ hai tên đồng lõa kia, bò ra bên ngoài."Nhớ kỹ! Tiền bạc, bà cô này sẽ tự mình trả lại không thiếu một đồng, trước khi bà cô này chưa tìm mày, đừng đến phiền bà cô này nữa, nếu không bà cô này không ngại đốt hết thảy ,đốt nhóm các người thành tro."

Trưởng Tôn Ngưng bất thình lình phát cáu, khiến mẹ con Trưởng Tôn Mặc đều u mê mà nhìn, ba người Hoàng Thế Lương vừa lăn vừa bò mất dạng cả nửa ngày, hai người vẫn còn chưa lấy lại tinh thần, "Này! Hồi hồn.đi chứ" Trưởng Tôn Ngưng vỗ tay nói, tinh nghịch hiếm thấy.

"Chị, chị quả thực là thần tượng của em đó!" Trưởng Tôn Mặc giơ ngón tay cái lên, nhếch miệng cười.

Trưởng Tôn Ngưng lạnh nhạt quét mắt một vòng, thấy trên người hai người chủ yếu đều là vết thương bên ngoài, dưỡng vài ngày là được, cũng yên tâm."Chúng ta vẫn còn ở bên ngoài đông lạnh nãy giờ đó!"

"A.... . . Trở về nhà . . . Trở về nhà." Trưởng Tôn Thục Nhã hoảng hồn chưa kịp bình tĩnh lại, không ngừng liếc về phương xa, nhìn xem ba người Hoàng Thế Lương có quay trở lại hay không. Trong lòng không ngừng lo lắng, đuổi bọn họ đi như vậy có ổn không, lỡ bọn họ trở lại trả thù thì phải làm sao bây giờ? Ngoài miệng cũng không dám nói, đôn dù sao bà vẫn cảm giác đứa con gái này của mình giống thay đổi thành người khác, ánh mắt nhàn nhạt trong suốt giống như có thể hiểu rõ càn khôn, khiến người ta không cách nào nhìn thẳng, hành động thì tàn nhẫn, tính tình khác xa với lúc trước, tại sao lại biến thành như vậy? Còn có cách ăn mặc của cô cũng trở nên đẹp hơn, tự tin hơn nhiều, như vậy thân là mẹ bà cũng vui mừng cho cô, bà nghĩ như vậy.

Suy nghĩ của Trưởng Tôn Thục Nhã, đồng thời cũng là khúc mắc trong lòng Trưởng Tôn Mặc, Trưởng Tôn Ngưng biết nhưng cũng làm như không biết, cũng không định giải thích, loại chuyện kiểu này có giải thích cũng không cách nào giải thích rõ ràng được.

Đi theo Trưởng Tôn Thục Nhã chui vào hang động, thuận tiện mang luôn chiếc xe lăn đã bị phá triệt để tan xương nát thịt của Trưởng Tôn Mặc. Bên trong Hang động cũng coi như ấm áp, nhưng quá ẩm ướt, không hề thấy có bếp lò hay cái gì để sưởi ấm. Ánh sáng bên trong Hang động lờ mờ, toàn bộ hang động chỉ có một cửa sổ thông khí không quá lớn.

Hang động không tính là cao, cao nhất cũng chỉ hơn hai mét, khiến người ta có cảm giác cảm giác như bị đè nén. Không gian rộng chừng 50 mét vuông, phía ngoài cùng là phòng bếp giản dị, bên cạnh bếp đào ra một cái tủ chén từ trên tường, một cái bàn vuông, bốn cái ghế hẹp dài, trên bàn có một cái phích nước nóng, mấy cái ly trà.

Lại hướng vào bên trong nữa có bày ra một cái bàn học bằng gỗ, là thứ duy nhất trong này giống như vật dụng trong nhà, trên mặt bàn bày không ít sách vở đã được thu dọn hết sức ngăn nắp. Góc bên phải tận cùng bên trong hang có một cái hố dàn hàng ngủ được tầm bốn năm người, bên trên cũng đào ra 'Ngăn tủ' từ trên tường, để chăn đệm và quần áo.

Trưởng Tôn Ngưng nhìn chung quanh một vòng,cảm thán từ trong đáy lòng, không ngờ thời đại này còn có nơi nghèo nàn đến mức như vậy! Trừ bỏ hơi thở của người, gà vịt ngan ngỗng, súc vật trong nhà, diễn đàn lê quý đôn, một vật còn sống cũng không có, có thể so với ăn xin, à mà cũng có thể tính là hơn ăn xin vì có chỗ ở cố định! Không được, tuyệt đối không được, vua đặc công như cô, làm sao có thể nào ở chỗ đơn sơ lạc hậu như vậy?

Nhất định phải nghĩ biện pháp làm giàu mới được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.