Siêu Sao

Chương 160: Giấu kín



Làm sao để phát triển bản lĩnh lời thoại của một người, đối với Đường Phong mà nói ngoại trừ thiên phú về mặt ngôn ngữ còn cần nhiều hơn chính là luyện tập, luyện tập không ngừng, luyện tập thật nhiều lần, thẳng đến đem lời thoại nhớ kĩ trong lòng, khắc vào trong đầu, khiến tình cảm nhân vật hòa cùng với lời thoại.

Không có gì trợ giúp cũng không có gì kỹ xảo, tất cả đều dựa vào việc quanh năm suốt tháng chưa từng ngừng nghỉ luyện tập, điều này cần một người buông tha một phần thời gian giành cho sự nghiệp giải trí mà vùi đầu vào trong luyện tập khô khan chán nản, mà tại nơi tràn ngập vàng son mỗi ngày đều có tiệc tùng như Hollywood thì điều này có chút trắc trở, nhất là một ít ngôi sao thành danh quá sớm, thường thường không bao giờ quay đầu trở lại khắc khổ học tập.

Ngôi sao nhỏ tuổi thường hay thất bại khi lớn lên, ngoại trừ phương hướng lựa chọn bên ngoài lệch lạc, còn có những loại dụ hoặc từ ngoại giới khiến cho bọn họ nhanh chóng sa đọa.

Ngôi sao nhỏ tuổi Haley Joel Osment từng đóng trong “Nhân công trí năng” cùng “giác quan thứ sáu” cùng vài bộ phim nhựa hiện tại đã hoàn toàn rời khỏi phạm vi nhìn của mọi người, Đường Phong thủy chung luôn vì cậu bé đầy linh khí này mà cảm thấy tiếc hận.

Năm 1999, lúc diễn trong phim “Giác quan thứ sáu” thì Haley đã được đề cử giải nam phụ xuất sắc nhất ở giải Oscar, mà khi đó Haley mới 11 tuổi mà thôi, diễn xuất tuyệt vời làm cho mọi người đều đem cậu coi thành ảnh đế tương lai, đáng tiếc sau này bởi vì Haley hút ma túy, say rượu, tông xe cùng nhiều vấn đề mập mờ mà dần ly khai khỏi tầm nhìn của mọi người.

Diễn viên kia năm nay mới 22 tuổi, tương lai vẫn còn có cơ hội, chỉ cần cậu nỗ lực thoát khỏi những vấn đề khiến cậu rơi vào trong phiền phức, ai biết có thể trở thành một tiểu Robert Donny hay không?

Những chuyện đó sau này mới có thể biết được, còn tình huống hiện tại là Đường Phong đến giúp Đại minh tinh Kino luyện tập bản lĩnh lời thoại.

Ngày hôm qua Đường Phong gọi điện thoại cho Kino nhưng không biết vì sao tên kia vẫn luôn tắt máy, Đường Phong vốn muốn ngày hôm nay đến một quán nước hẻo lánh luyện tập là được.

Lúc Kino đến không có gọi điện thoại cho Đường Phong mà là đi hỏi số phòng của cậu, vừa nghe phòng của Đường Phong cư nhiên là loại bình thường, điều này làm cho hắn rất kinh ngạc, hắn biết công ty rõ ràng đã phân cho Đường Phong căn phòng tốt nhất, thế nào biến thành hạng thường rồi?

Sau đó Kino hỏi người của khách sạn mới biết được nguyên lai đều là do Đường Phong an bài, bởi vì khách sạn là do đoàn phim an bài, Kino có thể từ miệng người phục vụ biết được căn phòng lúc trước dĩ nhiên là một phòng tổng thống xa hoa, Kino không cần nghĩ cũng biết là do ai chọn.

Chắc chắn là cái tên Charles đáng ghê tởm kia.

Lúc này Kino học thông minh, cùng Đường Phong trò chuyện vài lần hắn đại khái biết được một ít tính cách của Đường Phong, cậu không thích bị người khác can thiệp vào cuộc sống riêng tư của cậu.

Rất nhanh Kino liền gọi điện cho Đường Phong, lấy lý do hôm nay cảm thấy khó chịu không thể đến khách sạn, phiền Đường Phong đến nhà hắn, mặc dù là do hắn nhờ vả Đường Phong giúp hắn luyện tập lời thoại, bất quá Kino biết với tính cách của Đường Phong khẳng định sẽ không đem chuyện này để trong lòng, quả nhiên Đường Phong không chút do dự đã đáp ứng yêu cầu của Kino.

[Tôi qua đón cậu] Kino ở đầu bên kia điện thoại nói.

“Không cần, không phải thân thể của anh khó chịu sao? Anh gửi địa chỉ qua cho tôi, tôi có thể tự mình đi qua.” Đường Phong vừa nghe điện thoại vừa lấy ra giấy bút ghi lại địa chỉ của Kino, bình thường khi Kino đến LA luôn ở nơi này.

“Hảo, nửa tiếng sau gặp lại.” Đường Phong đánh giá thời gian đi đường, cùng đối phương hẹn hảo rồi cúp điện thoại, xoay người bắt đầu thu dọn đồ đạc, cũng không có nhiều đồ lắm, kịch bản, điện thoại đi động cùng ví.

“Muốn đi đâu vậy?” Lục Thiên Thần đang ngồi bên cửa sỗ gõ máy vi tính ngẩng đầu lên, ngón tay nhẹ nhàng đẩy gọng kính cho ngay ngắn lại.

Sau khi Đường Phong đem căn phòng tổng thống xa hoa giáng cấp thành bình thường thì Lục Thiên Thần cũng không hề nói gì, chỉ là kêu phục vụ đem hành lý xuống, về phần Charles, tên kia ra ngoài có việc vẫn chưa trở về, hiện nay vẫn chưa biết việc Đường Phong làm.

“Đến chỗ Kino luyện lời thoại.”Chàng trai cúi người đem kịch bản bỏ vào trong túi công văn.

Ngày hôm sau của đêm Đường Phong cùng Lục Thiên Thần phát sinh quan hệ, Đường Phong vẫn như cũ mà đối mặt với Lục Thiên Thần không hề suy nghĩ gì, mà Lục Thiên Thần cũng không có biểu hiện gì nhiều, không có quá đạm mạc cũng không quá kịch liệt, chỉ là ôn hòa hơn một chút.

“Tối về ăn cơm không?” Nhìn như tùy ý hỏi một vấn đề vo cùng then chốt.

“Trước tám giờ tối tôi sẽ về, anh cứ ăn trước đi, hoặc đợi đến lúc đó chúng ta sẽ ăn cùng nhau.”Đường Phong kẹp túi công văn đi ra đến cửa chuẩn bị đem giày mang vào.

“Hảo, đến lúc đó liên hệ cho tôi.”

“Bye!” Chàng trai đóng cửa vội vàng đi ra ngoài.

Lục Thiên Thần đem đường nhìn dời trở lại trên màn hình máy vi tính, mở tần số nói chuyện trực tiếp.

“Có tin tức về nơi ở của Charles chưa?” Lục Thiên Thần tựa lưng vào ghế, nhìn vào một người khác trong màn hình hỏi, ngữ khí cùng tư thái đúng chuẩn người trên cao.

[ Hình cảnh quốc tế phân bộ ở Anh quốc đang theo dõi hắn, Charles tạm thời sẽ không đến nước Mỹ, hiện tại vẫn chưa biết được nơi của hắn, nhưng thuộc hạ đoán là ở Bắc Âu, vị trí cụ thể vẫn chưa biết]

Người đàn ông cười lạnh một tiếng: “hắn là một con cáo già nham hiểm, nếu như nơi ẩn thân của hắn mà bị người tìm được vậy thì hắn không còn là Charles rồi.”

[Lục tổng, chúng ta có cần…]

“Không cần, chuyện của hắn thì hắn sẽ tự lo liệu.”





Đường Phong ngồi lên taxi không bao lâu thì điện thoại của cậu vang lên, là một số điện thoại xa lạ, thoạt nhìn không phải là số trong nước Mỹ.

Lần đầu tiên Đường Phong đem điện thoại treo, nghĩ thầm đối phương có thể là gọi lộn số.

Lần thứ hai cậu mới bắt điện thoại, sau đó phát hiện đối phương quả nhiên là tìm cậu.

[Alo! Bảo bối!] Giọng nam trầm thấp phóng đãng hoa lệ trong nháy mắt từ trong điện thoại truyền ra, phảng phất giống như cánh bướm không ngừng quạt đem đến một trận hương hoa của mùa xuân.

“Charles…” Đường Phong vô lực cười, cậu đã có vài ngày không thấy được đại hùng vui vẻ này rồi, tỉ mỉ ngẫm lại thì cũng được bốn ngày rồi.

Charles ngay đêm nhận phòng xong liền bỏ chạy, Đường Phong cho rằng Charles có chuyện phải đi, Lục Thiên Thần cùng Charles bình thường luôn vì một ít công việc mà rời đi vài ngày, sau đó sẽ trở về, phảng phất chuyện này đã trở thành thói quen của Đường Phong.

Bọn họ sẽ rời đi, sau đó lại sẽ trở về.

[ Nhớ tôi không, bảo bối?] Thanh âm này thật ngọt, rất khó tưởng tượng là do một người đàn ông anh tuấn cao to như một con ngựa nói ra.

“Nếu như anh không điện thoại đến, tôi thiếu chút nữa đã quên sự tồn tại của anh.” Đường Phong nhẹ giọng cười, mị lực lớn nhất của Charles chính là luôn làm cho người khác cảm thấy hài lòng.

[ Úc, trời ạ, tôi cảm thấy tim của tôi đã bị cậu bóp nát, cậu đúng là một người đàn ông quyết tuyệt, thân ái của tôi, Đường khả ái của tôi, tôi rất nhớ cậu!] Quả thực giống như một người bị từ bỏ mà tức giận, than thở khóc lóc lên án sự tà ác của “Tra Đường”.

“Tra Đường” nhịn không được nở nụ cười: “Được rồi, được rồi, anh thích diễn kịch lắm sao, được rồi, anh khi nào đã ra đến nước ngoài rồi?”

Lúc này Đường Phong mới nhớ tới điện thoại của Charles là gọi từ nước ngoài.

[ Gần đây co một mỹ nhân người Anh đối tôi mạnh mẽ truy đuổi, liên tục nói cho tôi biết hắn yêu tôi muốn chết, nhưng lòng tôi đã có cậu rồi, làm sao có thể chứa thêm người khác? Cho nên tôi chỉ có thể rời khỏi tầm mắt của hắn, không để hắn tìm được tôi, bằng không hắn sẽ lấy còng tay đem tôi cùng hắn trói lại cùng nhau] Trả lời như là nói giỡn.

Đường Phong cũng cho rằng đối phương chỉ là đang nói giỡn.

“Nghe không tệ a, người kia nhất định là yêu anh thật lòng rồi, anh nên chấp nhận người ta đi.”

[ Không! Tuyệt đối không! Tôi đối với hàng đưa tận cửa không có chút thích nào, hơn nữa tên kia tuy rằng lớn lên xinh đẹp nhưng lại rất lợi hại, một chút cũng không dễ thương như cậu, thân ái, lẽ nào cậu muốn tôi thay lòng đổi dạ? Cậu không tin tình yêu tôi dành cho cậu sao? Tôi thật đau lòng a…]

“Trình độ diễn kịch của anh sắp bằng Albert rồi.” Đường Phong có chút đau đầu xoa xoa cái trán.

[Đừng đem tôi so với tên biến thái không chút phẩm vị kia, được rồi, thân ái, tôi phải nói cho cậu một chuyện vô cùng xấu, cái người Anh xinh đẹp đuổi theo tôi đã biết đến sự tồn tại của cậu, tôi nghĩ hắn sắp đi tìm cậu, cậu nghìn vạn lần không thể đem tôi tặng cho hắn! Nếu không sau khi tôi trở về mặc kệ cậu có nguyện ý hay không tôi cũng sẽ nhất định kéo cậu lên giường đại chiến ba ngày ba đêm.] Bốn chữ cuối cùng dùng ngữ khí thật nặng, hơi có chút kích động, đặc biệt hung ác.

Đường Phong bình bình đạm đạm tùy ý trả lời: “Anh thật thích gây phiền toái cho tôi, Charles.”

Một phen ác ngôn ác ngữ của Charles đối Đường Phong giống như nắm tay đánh vào đống cát, không có chút lực.

[ Tôi sẽ bồi thường cho cậu, thế nhưng cậu hãy tin tưởng, tuy rằng con đường tình ái của chúng ta không thuận buồm xuôi gió, nhưng chúng ta có một trái tim kiên định mà ngoan cường..]

“Còn có lời vô ích nào khác không?” Một câu nói không chút hiểu phong tình trực tiếp đem Charles đánh ngã xuống đất.

[…Đã không có]

“Không có việc gì không cần gọi điện thoại cho tôi.” Đường Phong quả quyết cúp điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.