Tên Tôi Là Romanov

Chương 2




Sayuri hướng tầm mắt ra bên ngoài ổ cửa sổ, theo dõi “sự đổi màu” của lá phong về mùa thu. Mùa thu trên đất Nhật Bản cũng chính là mùa lá thay màu, Sayuri cố gắng thả hồn vào cảnh đẹp thiên nhiên trước mắt để cảm nhận được toàn vẹn sức sống của nó.Đất nước mặt trời mọc có hai mùa đẹp nhất là mùa hoa anh đào và mùa lá đỏ. Sayuri yêu mùa xuân vì có hoa anh đào bắt đầu nở vào mùa xuân và kéo dài cho đến đầu hè. Khoảng thời gian đó không phải là ngắn nhưng đối với cô nó quá ngắn để con người có thể “hưởng thụ” hết vẻ đẹp đặc trưng của mùa xuân. Dù vậy Sayuri yêu nhất mùa thu. Khi mùa thu đến khoảng từ cuối tháng chín tới giữa tháng 11, mùa rừng phong quanh ngôi nhà của cô chuyển sắc từ xanh sang đỏ, đó là mùa lá đỏ. Với cô đây là mùa đẹp nhất trong năm.

- Sayuri ! – Aimi gọi cô từ lầu dưới.

Sayuri miễn cưỡng đứng dậy, chỉnh lại bộ kimono mặc trên người cho phẳng phiu rồi xuống lầu. Chưa kịp bước được hai chân xuống bậc thang cuối cùng cô đã bị Aimi kéo tay lôi xềnh xệch vào phòng tatami. Căn phòng được trang trí rất đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch và sang trọng. Aimi nhanh chóng đóng cửa, cô cầu mong rằng không ai sẽ chen ngang hoặc nghe lén hai người.

- Cậu chuẩn bị xong hết chưa? – Aimi hỏi.

- Sắp. Nếu như cậu không cắt ngang việc chuẩn bị của tớ.

- Cậu đâu có chuẩn bị gì đâu. Cậu đang mải ngắm lá phong kìa.

Sayuri khẽ cau mày.

- Cậu nghĩ tớ không biết chắc? Gió thì đi đâu cũng có, không nói dối được “chúng” đâu!

- Được rồi! Vậy cậu lên chuẩn bị cùng tớ được chứ?

Aimi cười, gật đầu đồng ý cái rụp. Hai cô gái dắt tay nhau lên phòng chuẩn bị đồ cho chuyến đi xa của họ.

...

Ánh sáng ban mai báo hiệu ngày mới bắt đầu, nhưng nếu bạn hiểu theo các của tôi đó chính là sự khởi đầu cho một cơn ác mộng mới. "Năm giờ ba mươi phút sáng ngày a/b tập trung ở đại sảnh. Sáu giờ bắt đầu tập luyện ở sân Anfield". Thay vì là một lời thông báo, với tôi những câu chữ ghi trong thời gian biểu ngày hôm nay trên điện thoại tôi như một bản án tù chung thân vậy. Nếu là tử hình thì đã tốt, "chết" cái xong luôn đằng này lại là chung thân, phải chịu dằn vặt, đau khổ cho tới khi chết. Dù không muốn "nhận án" nhưng tôi là một "tội phạm" dù không muốn cũng phải nhận nó thôi. Tôi miễn cưỡng bước ra khỏi giường tiến về phía phòng tắm.

Nhìn mặt mọi người tôi có thể thấy mình không phải là người duy nhất cảm thấy bất mãn về việc dạy sớm tập luyện. Thầy Minh xuất đã đợi sẵn chúng tôi ở đại sảnh có lẽ cũng khá lâu vì giờ tập trung là năm rưỡi mà giờ đã là sáu giờ kém mười lăm rồi, chưa kể thầy có thói quen đến sớm bao mươi phút trước giờ hẹn. Thầy không có vẻ gì làm vui vẻ khi thấy chúng tôi, đấy là tôi không muốn nói là giận dữ. Nhưng đây là chuyện quá bình thường, mọi người trong đội đều là chuyên gia đến muộn. Với họ nếu bạn bảo giờ hẹn là sáu giờ thì họ sẽ xuất hiện lúc sáu giờ mười lăm phút là sớm nhất. Tôi mới vào đội chưa được hai tháng nhưng cũng đã quen với kiểu giờ cao su này rồi, tôi có thêm thời gian để ngủ nên chuyện làm quen với "phong tục" này thật sự làm tôi thấy thích thú. Ngay sau khi tất cả mọi người đã xếp hàng ngay ngắn thầy Minh cho chúng tôi "cái nhìn" các-em-giỏi-lắm-chuẩn-bị-chịu-phạt-chạy-mười-vòng-đi. Không lãng phí thêm thời gian nữa thầy vội vàng dẫn chúng tôi ra xe lên đường tới sân vận động. Khi tôi đi một vòng quanh Liverpool suốt mấy giờ đồng hồ ngày hôm qua không khiến tôi cảm thấy chán nản, mà chỉ đi xe từ khách sạn tới Anfield khiến tôi kiệt sức. Cái bị vắt kiệt sức ở đây không phải là cơ thể của tôi mà là tinh thần. Trên xe mọi người liên tục bàn tán này nọ về tôi, dĩ nhiên có những tin đồn thất thiệt nhưng có vài phần "thất thiệt" lại đúng. Nhưng đó không phải là cái khiến tôi cảm thất kiệt quệ, nguyên do chính là khi họ suy đoán về ba mẹ tôi, tôi đã suýt mất bình tĩnh nhưng rồi lý trí đã chiến thắng cảm xúc. Nếu nói là tôi không giận thì là nói dối nhưng tôi cũng không thể trách cái bản tính Bà Tám của những cô gái mới lớn được.

Khi xuống xe tôi theo đội vào phòng thay đồ, chúng tôi có mặt ở trên sân lúc sáu giờ hai mươi phút. Vì hôm nay chỉ đội nữ tập luyện nên tôi nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn mọi khi nhưng tôi đã lầm. Sau mười phút đứng đợi, đúng sáu giờ rưỡi tất cả chúng tôi đã hết sức ngạc nhiên, có vài người thì suýt ngất khi nhìn thấy đội Liverpool F.C đi vào sân. Cả lũ con gái hám giai đẹp lắm tiền cứ hò hét lấy được, cái tai của tôi bị tra tấn tới mỗi muốn nổ màng nhĩ. Thầy Minh đã mất một lúc mới khiến cả đội im lặng lại được để thầy phổ biến nội dung tập luyện.

- Hôm nay thầy sẽ giới thiệu với các em những HLV riêng của các em - thầy quay lại nhìn về phía những cầu thủ đội Liverpool F.C - mỗi người bọn họ sẽ chọn một người trong số các em...- thầy dừng lại xem xét "tình hình" rồi nói tiếp - để huấn luyện đặc biệt.

-AAAAAAÁ...

Thật không lịch sự chút nào khi la hét trước mặt những HLV-đặc-biệt. Dù tôi rất hồi hộp và mong mỏi muốn biết ai sẽ chọn mình nhưng tôi sẽ cố kiềm chế để rồi có những ấn tượng không tốt trong mắt họ. Tôi đưa mắt nhìn một hàng những HLV-đặc biệt thì mới bất chợt nhận ra, sẽ có người không được tham gia huấn luyện vì có nhiều cầu thủ trong đội Liverpool F.C không tham gia. Nghĩ tới đây tôi có hơi lo sợ vì sẽ bị loại khỏi đội A.

Thầy Minh giận dữ thấy rõ nhưng thầy cố gắng kiềm chế không nổi đóa.

- LAM ANH! Em sẽ không được đưa vào danh sánh những thành viên được lựa chọn. Ra ghế dự bị ngồi! - thầy chỉ ngón tay về phía dãy ghế ngồi.

- Nhưng em...- Lam Anh không dám nói gì thêm sau khi thầy Minh nhìn con bé bằng ánh nhìn lý-do-với-thầy-thì-phạt-nặng-hơn.

- Dung! Em theo Lam Anh...Tú! Mai Chi...- thầy lần lượt gọi tên những ai mất-trật-tự-nên-không-xứng-đáng được huấn luyện đặc biệt.

Thầy nhìn lại đội hình của đội một lượt xem đã "rũ bỏ" hết những "kẻ tội đồ" ra hết chưa rồi tuyên bố.

- Những ai hôm nay bị thầy lược ra khỏi buổi huấn luyện sáng ngày hôm nay sẽ bị chuyển sang đội B ( không được huấn luyện đặc biệt).

Nói rồi thầy quay sang HLV trưởng đội Liverpool F.C.

- Còn lại giao cho ông hết đó - tiếng anh của thầy không phải chuẩn của chuẩn mực nhưng còn hơn kiểu nửa nặc nửa mỡ của mấy-đứa-không-xứng-đáng ngồi đằng kia.

- Tôi sẽ không lãng phí thời gian của các em. Các cầu thủ của tôi sẽ đưa ra quyết định theo vị trí của các em và ấn tượng đầu tiên. Chúng ta bắt đầu nào - vị HLV phổ biến rất-ngắn-gọn.

...

Có vẻ như tôi đã không gây ấn tượng tốt với ai nên tới giờ vẫn chưa ai chọn tôi, trong khi hơn 3/4 đội đã được chọn hết. Tôi không muốn LẠI là người bị chọn cuối cùng. Nhưng có vẻ như hôm nay là ngày may mắn của tôi.

- Hey! Cô bé đi lạc (The lost girl) lại đây - Chris Albot chọn tôi.

Và buổi huấn luyện đặc biệt bắt đầu.

Sau khi khởi động Chris đề nghị đấu one-on-one tôi thật sự vui mừng khôn tả khi nghe anh ta nói vậy. Nhưng niềm vui nhỏ bé đó đã bị vùi dập chỉ sau 45 phút đấu với anh ta. 10-2 là tỉ số thua đậm nhất mà trong lịch sử đấu one-on-one của tôi. Dù không muốn công nhận nhưng tôi chắc chắn anh ta đã nương tay với tôi nhiều.

Hai chân tôi mỏi nhừ,tôi để hai tay chống đấu gối, thở hồng hộc. Như thế còn chưa đủ đen đủi thì cái chun của tôi đứt ra, sao đúng lúc vậy trời. Mái tóc dài của tôi bung ra lòa xòa trước mặt, nếu không phải vì những-chuyện-khách-quan tôi đã cắt phăng mái tóc mình đi rồi. Tôi cố gắng đứng thẳng dù cái lưng phản đối kịch liệt. Tôi chỉ định nói mấy câu như "tôi ra đằng kia một lát" nhưng đến mấy chữ cơ bản như a, b, c tôi cũng không thể nhớ được làm sao mà nói được câu xin cáo lui "phức tạp" đó. Tất cả chỉ đều tại cái đôi mắt nhìn tôi chằm chằm của anh ta, đôi mắt xanh đẹp mê hồn chết tiệt đó. Tôi đã qua nhiều "cửa ải" mỹ nam nhưng có lẽ ở cửa ải này sẽ khó khăn hơn một chút, chỉ một chút thôi. Không nói không rằng tôi quay lưng về phía Chris Albot, chạy lại chỗ thầy Minh để xin thầy cái chun cột tóc. Thầy không nói gì với tôi chỉ lắc đầu vài cái, tôi cảm thấy mình thật xui xẻo mà.

-Nè! Lấy của tôi mà dùng! - Hoa chìa cái dây cột tóc màu tim tím ra cho tôi.

- Bạn còn đang dùng nó mà

- Nah. Tóc mình ngắn một mẩu thế này - Hoa đưa tay lên vướt nhẹ mái tóc bob ngắn của cổ - mình không có buộc tóc cũng chẳng sao nhưng bạn thì ...sẽ là vấn đề đó.

Tôi không chần chừ, nhận lấy cái dây và nhanh chóng buộc lại tóc của mình.

-Cám ơn bạn - tôi nói rất thật long

- Không có chi - Hoa cười. Vẫy tay chào tôi rồi chạy đi luyện tập.

-Chúng ta tập chuyền bóng - Chris Albot đề nghị nội dung luyện tập tiếp theo.

-Aaaà...cái đó thì...tôi dở lắm - nói ra thì hơi ngượng nhưng đúng là thế.

- Cô có thể đấu one-on-one với tôi và đá vào được 2 bàn mà không thể đá chuyền đơn giản sao?! Tôi nghi lắm - Anh ta nghĩ chỉ sau một trận một chọi một mà anh ta hiểu tôi chắc.

Trước ngày hôm nay Chris Albot là một trong số những cầu thủ trong danh sách những người tôi chấm điểm 10/10 thì sau hôm nay chắc anh ta chỉ còn 6/10 thôi.

- Một trận một chọi một không nói lên điều gì hết đâu! - tôi khẳng định một cách chắc nịch.

- Một chọi một VỚI TÔI thì tôi nghĩ là có đấy! - anh ta cũng chẳng chịu thua.

- Anh cao ngạo quá đấy!

- Tôi thế nào thì đã sao? Cô bé muốn tôi phải cử xử như thế nào mới phải?

- Anh nên... - tôi chưa cãi được gì thêm thì đã bị những tiếng xì xầm bàn tán làm cho im lặng - thôi tôi chịu anh đó, anh hãy chọn ai đó khác mà huấn luyện! - tôi lại đầu hàng, như mọi khi.

Tôi mới kịp quay mặt đi anh ta đã đặt một tay lên vai tôi giữ lại. Bị cánh tay chắc nịch đó ngăn lại bảo làm sao tôi di chuyển được chứ. Anh ta dùng lực xoay người tôi lại, mặt đối mặt với anh ta.

- Lúc nào cô cũng chịu thua vậy sao? - Anh ta nhíu mày nhìn tôi.

- Rõ ràng vậy sao? - tôi nói cho có lệ.

- Trên trán cô có viết một chữ QUITER ( kẻ bỏ cuộc) to đùng kia kìa! - anh ta ghõ nhẽ lên trán tôi.

- Thì đã sao nào. Tôi cần lo sao - tôi định ôm trán toan bỏ đi nhưng lại bị ngăn lại. Lần này anh ta đưa chân ra ngăn bước chân của tôi.

- Quay lại tập luyện đi. Tôi không giống như HLV Minh đâu. Không đời nào tôi để cô bỏ cuộc dễ dàng như vậy! - anh ta nói rất nghiêm túc.

Chris Albot đá trái bóng qua cho tôi, vì chỉ là ở cự ly gần nên tôi dễ dàng đỡ được, đấy là chưa nói cú đá rất nhẹ. Cứ như vậy dần dần mức độ khó tăng lên, Chris bắt đầu chạy và thực hiện những pha chuyền bóng phức tạp hơn, và những lần đó tôi đều đỡ trượt. Vì mải chạy-theo-trái-bóng nên sự nản chí của tôi thể hiện ra mặt lúc nào khống hay. Thấy tôi có vẻ nản lòng, Chris tạm dừng việc luyện tập lại, kêu tôi qua một góc nói chuyện. Lệnh của HLV là lệnh trời khi ở trên sân cỏ, nên dĩ nhiên tôi tuân theo lời anh nói rồi.

- Cô không cố gắng đỡ những đường chuyền đơn giản đó! Hay tại tôi cho cô tập dễ dàng quá?

Tôi im lặng không nói.

- Tốt hơn hết cô nên trả lời tôi đi cô bé! Bây giờ tôi là HLV, cô là học trò. Phải biết trên dưới chứ!

- Tôi không tin tưởng anh...- càng về sau giọng tôi càng nhỏ tới nỗi cả tôi cũng không nghe được.

- cái gì cơ?

- Tôi không tin tưởng anh được chưa? - lần này tôi nói to và rõ ràng hơn. Có lẽ là"hơi" to quá.