Thê Tử Của Tà Vương

Chương 31: Da mặt dày



Ăn xong điểm tâm sáng, Cơ Điệp Nhi đúng giờ đến viện tử của Cơ Cửu Nhi, mỗi lần đến là ngồi nguyên cả một ngày, lại đúng giờ cơm chiều mới đứng dậy rời đi, liên tục vài ngày đều diễn t nguyên như vậy, làm cho Cơ Cửu Nhi rất là tức giận, sắc mặt vô cùng khó coi. Hồng Nhi vì tình hình này mà nói lóng không ít lần, nhưng đối phương lại làm bộ như nghe không hiểu, suốt ngày ngây ngốc ở chỗ của chi thứ hai.

Cơ Cửu Nhi đang ngồi trong thư phòng, kiên nhẫn đọc quyển sách trên tay, “Còn chưa đi sao?” Nàng thấp giọng hỏi Hồng Nhi đứng bên cạnh.

Sắc mặt Hồng Nhi giận giữ nói: “Vẫn ngồi ở trong phòng khách. Đại tiểu thư cũng thật là, không biết nàng ta đang nghĩ cái gì nữa.” Hồng Nhi dở khóc dở cười, hiển nhiên không ngờ được một đại tiểu thư Tướng phủ lại sở hữu da mặt dày như thế này.

“Nàng rõ ràng là đang chờ Phượng Ngạo Hải.” Cơ Cửu Nhi lập một trang sách, nhẹ giọng nói: “Dâng trà bánh cho nàng, hầu hạ cẩn thận một chút, nếu nàng muốn chờ liền làm cho nàng chờ đi!”

Cơ Điệp Nhi ngồi tròn đại sảnh trống rỗng, bàn tay giữ ly trà đã thay đổi không biết bao nhiêu lần, điểm tâm trên đĩa cũng muốn vơi đi phân nửa, trên mặt càng ngày càng hiện lên mất kiên nhẫn.

Tình Sương đứng ở sau nàng ta, nhìn Cơ Điệp Nhi như vậy chỉ biết âm thầm lắc đầu, trong lòng thay nữ nhân vụng về như xuẩn này mà thở dài, nhưng nàng cũng chỉ là một nô tỳ thấp kém, không thể nói với nàng ta cái gì.

Trong lòng Cơ Điệp Nhi không ngừng la mắng, đại phu nhân dạy nàng phải biết ôm cây đợi thỏ, nhưng nàng đợi đã nhiều ngày như vậy, tại sao cả một bóng người đều không nhìn thấy a! Ngược lại còn làm cho chúng hạ nhân nhìn nàng mà chê cười! Nhưng nếu nàng rời đi, nhỡ đâu chân trước vừa mới rời đi, chân sau người nọ lại bước tới thì làm thế nào, không phải nàng sẽ thất bại sao? Cơ Điệp Nhi cắn môi, nắm chặt khăn tử ở trong tay, răng nàng cắn chặt, lại âm thầm hít vào một hơi, nàng chờ!

“Nương, người không ra ngoài nên không biết, trong phủ mấy ngày nay thật đúng là náo nhiệt!” Tam phu nhân nhìn Cơ lão phu nhân đang uống thuốc, liền tranh mở miệng trước đại phu nhân, “Cũng không biết đại tức dạy dỗ đại tiểu thư như thế nào, đại tiểu thư mỗi ngày đều đến chỗ chi thứ hai báo danh, đến ngồi là ngồi cả một ngày, nghe nói Tam tiểu thư đã ám chỉ nhiều lắm mà đjai tiểu thư đều ngây ngốc không hiểu được.” Bà ta cầm khăn tay che miệng, ánh mắt phóng ra một cái mị nhãn.

Cơ lão phu nhân nắm tràng hạt trong tay, đáy mắt xẹt qua một tia ảo não.

Đại phu nhân liếc mắt nhìn Tam phu nhân một cái, tức giận nhìn nét mặt vui sướng khi người gặp họa của bà ta, đại phu nhân quay đầu nhìn lão phu nhân mỉm cười nói: “Điệp Nhi cũng là thương tiếc Cửu Nhi, Cửu Nhi tuổi nhỏ mà không có mẫu thân chiếu cố, Nhị thúc nói sao cũng là một đại nam nhân, cho dù quan tâm hơn nữa cũng không hiểu được tâm tư của nàng. Hai người vốn có tuổi cũng xấp cỉ nhau, cùng một chỗ để bồi dưỡng cảm tình cũng tốt, dù sao đều là tỷ muội trong nhà, cũng không nên để người ngoài chế giễu.” Đại phu nhân giải thích, vừa nói vừa âm thầm quan sát thần sắc của lão phu nhân, nhìn đến đáy mắt thâm trầm kia dần dần tản đi mới dám âm thầm thở phào nhẹ ngõm một hơi.

Trong lòng tam phu nhân không ngừng cười lạnh.

Đại phu nhân trắng mắt nhìn Tam phu nhân một cái, lại nói với lão phu nhân, :Nương, con dâu đã suy nghĩ chuyện này rất lâu, Cửu Nhi cũng đã lớn, bên cạnh chỉ có mỗi một mình Hồng nhi chăm sóc, đơn điệu một người làm sao có thể lo lắng chu toàn mọi chuyện, huống hồ nếu nàng gả ra ngoài, bên cạnh không có thân phúc để tin tưởng cũng là chuyện không tốt!” 

“Các tiểu thư trong phủ chúng ta bên cạnh đều có cùng số nha hoàn nhất định, không bằng bổ sung cho nàng.”

Tam phu nhân hí mắt nhìn, thấy trên mặt lão phu nhân có dấu hiệu buông lỏng ra thì nói: “Đại tẩu thật sự là thiện tâm a, chỉ là..” bà ta chần chờ một lát, rồi sau đó cười gượng nhìn lão phu nhân, “Đại tẩu không phải là quên rồi chứ, lúc trước nhị tẩu được gả vào Tướng phủ, nương có nói rằng, mọi chi phí sinh hoạt của chi thứ hai đều do chính họ làm chủ, đại tẩu à, ngươi muốn làm nương tự mình vẽ mặt sao, tẩu đừng làm cho chi thứ hai với nương sinh ra oán hận. Ta xem vẫn là thông báo một tiếng với Nhị ca mới tốt.”

Đại phu nhân nheo mắt, trong lòng mắng_ Vương Uyển chết tiệt, ngươi không đối nghịch với ta trong lòng sẽ không thoải mái có phải không!

Nhìn sắc mặt buông lỏng của lão phu nhân vì mấy lời của tam phu nhân mà khôi phục bình thường, đại phu nhân hận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Chuyện này chờ Vũ Nhi đến đây rồi nói sau.” Lão phu nhân kết luận như vậy, đại phu nhân cũng không thể nói gì hơn, nàng nguyên bản muốn sắp xếp người của mình theo dõi nhất cử nhất động của Cơ Cửu Nhi, nhưng nếu chạm vào trong tay Cơ Vũ, việc này tuyệt đối không dễ làm.

“Điệp Nhi cũng đến tuổi, ta đã mấy lần muốn nói cho lão thái gia, muốn hắn lo lắng đến nha đầu đó một chút.” Lão phu nhân nhìn sắc mặt kinh ngạc của đại phu nhân, cũng không cho đối phươn cơ hội mở miệng: “Ngươi dạy dỗ Điệp Nhi công việc theo dõi sổ sách đi, về sau về nhà chồng sẽ không bị khi dễ. Đừng để nàng cả ngày dỗi dãi không có việc gì làm.” Một câu cuối cùng của lão phu nhân còn mang theo một tia tức giận.

Thân mình đại phu nhân run lên, cúi đầu không lên tiếng.

Tam phu nhân cúi mắt, khóe miệng giơ lên một nụ cười châm chọc.

“Tiểu thư, Từ ma ma tới đây!” Hồng Nhi đi vào thư phòng, nói với Cơ Cửu Nhi.

Cơ Cửu Nhi nhíu mày, nàng ta tới làm gì ?

" Cơ Điệp Nhi đâu ? "

" Sáng sớm đã bị đại phu nhân kêu trở về. " Hồng Nhi sửa sang y phục của Cơ Cửu Nhi, rồi đi theo sau nàng ra ngoài.

Ở phòng khách, Từ ma ma kiên nhẫn đứng chờ, vừa nhìn thấy Cơ Cửu Nhi từ bên trong đi ra lập tức cười cười : " Lão nô thỉnh an Tam tiểu thư. "

Cơ Cửu Nhi đạm cười gật đầu, ngồi vào phía trên nhìn ba ta.

" Từ ma ma, có việc cứ phân phó cho nô tỳ. " Hồng Nhi thay Cơ Cửu Nhi nói chuyện.

Từ ma ma cười, nhìn như cung kính nhưng là đáy mắt lại bình thản, không hổ là người đi theo bên cạnh lão phu nhân, " Bên cạnh tiểu thư chỉ có một mình Hồng Nhi hầu hạ có chút đơn bạc, hôm nay đúng dịp có người mới tới, lão phu nhân cũng muốn Tam tiểu thư có thêm vài nha hoàn hầu hạ bên mình, nên mới bảo lão nô đến hỏi ý tứ của Tam tiểu thư. "

Hồng Nhi vừa nghe, mí mắt lập tức nhảy vài cái, Cơ Cửu Nhi trái lại thần sắc thực bình tĩnh, nàng thản nhiên đến mức người xung quanh không thể nhận ra ý nghĩ trong lòngcủa nàng.

Hồng Nhi vẫy vẫy tay với tỳ nữ ở bên cạnh, người đó lập tức cầm giấy bút tiến lên phía trước, Cơ Cửu Nhi cầm lấy bút, viết một hàng chữ rồi đưa cho Từ ma ma.

Từ ma ma nhìn sau, chần chờ một chút, sau đó cười vài tiếng làm lành, " Nếu tiểu thư đã có chủ ý, vậy lão nô sẽ không nói nhiều nữa, lão nô hiện tại trở về bẩm báo lão phu nhân. "

Từ ma ma trở về, cầm tờ giấy trong tay đưa cho lão phu nhân, lão phu nhân vừa nhìn lại tức giận một phen không nhẹ, " Đê tiện giống hệt hồ ly tinh kia, đúng là tiện nhân không biết xấu hổ. " 

" Lão phu nhân nguôi giận, Tam tiểu thư có lẽ không quen tiếp xúc với nhiều người nên mới cự tuyệt ! " Từ ma ma thuận khí giúp lão phu nhân nói, " Huống hồ Tam tiểu thư lại khác hẳn với người bình thường, bí mât khó giữ nếu nhiều người biết, chọc giận nàng cũng không tốt, lão phu nhân đã cho lão nô đến hỏi như vậy, nếu chuyện này lộ ra bên ngoài cũng không ai có thể nói xấu đến lão phu nhân đâu. "

Lão phu nhân nghe vậy mới bình phục tức giận, bà ta trầm giọng nói : " Thôi thôi, hôm đó nàng ta trở về, nghe nói là Tam hoàng tử đích thân đưa về. "

" Vâng, là đưa đến tận đại môn, đích thật là Tam điện hạ, hai người vừa đi vừa nói, giống như đã quen biết từ lâu. " Từ ma ma cười nói.

Lão phu nhân nhíu mày, vẻ mặt bất mãn, " Thật sự là tiện nghi cho nàng ta. " Nhớ đến cái gì bà ta lại nói, " Lão thái gia sáng sớm đã gọi Vũ nhi đi à ? 

Phái người hỏi thăm xem có chuyện gì xảy ra. "

" Lão nô hiểu được. " Từ ma ma xoay người đi ra ngoài an bài.

" Phu nhân, người vì sao luôn giúp đỡ chi thứ hai ? " Tỳ nữ của Tam phu nhân giúp bà ta cài trâm lên búi tóc, khó hiểu nói.

Tam phu nhân cười cười : " Giúp đỡ chi thứ hai ? " Trên mặt bà ta biểu lộ rõ ràng sự khinh thường, " Ngày mai ngươi đem thư của ta giao cho Vương gia. "


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.