Thời Gian Trôi Mãi

Chương 28



Sau khi hết giờ làm việc, Nhâm Nhiễm vội đến quán cà phê Lục Môn, trên đường đi lòng cô tự nhiên lại cảm thấy có điều gì bất an, bước vào cửa thì nhìn thấy Chương Dục đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong quán, thư thả uống cà phê.

“Đồ điểm tâm ở đây khá ngon”. Nhâm Nhiễm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, vẫn gọi một cốc Latte như mọi bận, cộng với một miếng bánh ngọt kẹp kem.

Chương Dục đi thẳng vào chủ đề chính, giới thiệu khái quát với Nhâm Nhiễm lý do khiến anh đến đây. “Cuối năm ngoái, thị trường chứng khoán có hai mã cổ phiếu gây tranh cãi lớn, sau nhiều năm bị lãng quên, tài sản đã được thẩm định lại và có được sức sống mới, hai mã cổ phiếu này đều lần lượt tăng 800% đến 1.100% trong ngày đầu tiên phục hồi giao dịch vì được rót vào nguồn tài sản tốt và thành tích được cải thiện, sau đó giá cổ phiếu đã tăng ổn định, nhiều cuộc giao dịch lớn thành công, rất sôi động”.

“Em không chơi chứng khoán, điều này có liên quan gì đến em đâu?” Nhâm Nhiễm thắc mắc.

“Hai mã cổ phiếu này đều có tập đoàn Ức Hâm hoặc công ty con của họ mua vào”. Chương Dục lấy ra một bản tài liệu photo đưa cho cô, “Một tổ chức phân tích chứng khoán là đơn vị đầu tiên chú ý đến điều này, họ đã phân tích, báo cáo, cuối cùng đã phát hiện ra một sự trùng hợp lạ lùng khác là trong danh sách 10 cổ đồng lớn nhất của hai mã cổ phiếu này đều xuất hiện cùng một cái tên, đó chính là em - Nhâm Nhiễm ạ”.

Nhâm Nhiễm sửng sốt đến mức suýt thì hất đổ cốc cà phê nhân viên phục vụ vừa mới đưa lên. Cô sững sờ nhìn Chương Dục rồi lại nhìn tài liệu đó. Cô học ngành tài chính, dĩ nhiên là đọc bản báo cáo nghiên cứu này không có gì khó khăn, nhưng cô không thể nào liên hệ cái tên nắm 1,22 triệu cổ phiếu của một công ty và 900.000 cổ phiếu của công ty còn lại với mình.

“Nếu tính theo giá trị thị thường trong chốt phiên giao dịch tuần trước thì chỉ với hai mã cổ phiếu này, em đã có trong tay gần 20 triệu NDT”.

“Sau khi về nước em làm việc ở ngân hàng, không có thời gian chơi chứng khoán, chỉ có sổ tiết kiệm, chưa bao giờ mở tài khoản chứng khoán. Đây có lẽ chỉ là cùng tên cùng họ mà thôi”.

“Em hãy nhìn số chứng minh thư đi”.

Không cần Chương Dục phải nhắc, Nhâm Nhiễm cũng đã phát hiện ra số chứng minh thư đằng sau tên đó giống hệt số chứng minh thư của cô, cô chăm chú nhìn bản báo cáo mà lòng rối bời, “Em không hiểu chuyện này là thế nào”.

“Nếu em thực sự không biết gì về chuyện này thì e rằng chuyện anh nói sau đây sẽ khiến em càng sửng sốt hơn”.

“Anh nói đi, em sẽ cố gắng tiêu hóa”.

“Tờ Nhật báo chứng khoán vừa hoàn thành cuộc thống kê cho năm ngoái, năm ngoái công ty cổ phiếu phổ thông xuất hiện 10 cổ đông lớn nhất, lần lượt ẩn mình trong nhiều công ty ST [1] và các công ty năng lượng mới, ngoài mấy cái tên mà mọi người đã quen thuộc từ lâu còn có một khuôn mặt mới, đó chính là em - người đứng ở vị trí thứ 9. Theo họ tiết lộ, em còn nắm cổ phiếu ST của hai công ty tạm dừng niêm yết trên trị trường nhưng đã rất có khả năng sẽ tái tổ hợp”.

[1] ST là chữ viết tắt của chữ special treatment, có nghĩa là “xử lý đặc biệt”, cổ phiếu ST là cổ phiếu của những công ty làm ăn thua lỗ 2 năm liền.

Lần này Chương Dục đưa cho cô một tờ thời báo chứng khoán vừa phát hành tuần trước, Nhâm Nhiễm chỉ xem lướt qua, “Cũng có nghĩa rằng, số tài sản đứng tên em không chỉ dừng lại ở con số 20 triệu NDT ư?”

“Không chỉ có vậy. Tiếp theo đây là vấn đề chính mà anh muốn nói, theo sự điều tra của anh, gần đây cổ phiếu phi lưu thông của một công ty bảo hiểm trong nước sẽ thông qua phương án cắt giảm gây tranh cãi lớn, dĩ nhiên là tên của em cũng được nằm trong danh sách mười cổ đông lẻ lớn nhất của cổ phiếu phi lưu thông, thời gian huy động số cổ phiếu phi lưu thông này ít nhất cũng phải từ 5 năm về trước, chủ yếu nhằm vào các công ty chứng khoán và tổ chức đầu tư, người bình thường không có nhiều cơ hội tham gia. Kể cả cổ phiếu có sụt giá do phương án cắt giảm gây nên, nhưng cũng vẫn sẽ là một khoản tiền khổng lồ. Hiện nay điều này chưa được công bố, nếu bị báo chí tiết lộ thì vị trí của em trong danh sách các cổ đông lẻ sẽ tăng rất nhanh”.

“Nếu anh muốn hỏi cảm nhận của em khi được làm một trong mười cổ đông lẻ lớn nhất, em chỉ có thể nói với anh rằng, hôm nay là lần đầu tiên em biết chuyện này, thực sự rất ngơ ngác”.

Chương Dục khẽ lắc đầu, “Có lẽ câu hỏi anh muốn hỏi không phải là những thông tin ngoài lề về thị trường cổ phiếu Renee ạ. Nhìn từ bề ngoài, mấy năm nay, các lĩnh vực mà tập đoàn Ức Hâm đầu tư đều là ngành đầu tư và ngành bất động sản, nhưng trên thực tế là họ đã hoạt động khá lâu trong thị trường tư bản, có mối liên quan rất sâu với việc huy động, niêm yết cổ phiếu trên thị trường từ mấy năm trước của công ty bảo hiểm đó, gần đây lại tham gia vào quá trình tái cơ cấu của mấy công ty, có thể coi là vòi bạch tuộc vươn rất xa. Anh đã báo cáo đề tài với tổng biên tập, định sẽ làm một kỳ đưa tin rất sâu”.

“Thế thì người anh nên phỏng vấn nhất là Trần Hoa”.

“Mấy năm nay tập đoàn Ức Hâm âm thầm mở rộng, phát triển, nhưng Trần Hoa luôn luôn ẩn mình. Năm kia anh ấy đã dẫn đầu đưa ra dự án hợp tác góp vốn đầu tư bất động sản với ngân hàng có vốn nước ngoài, bọn anh đã đi phỏng vấn anh ấy nhưng không gặp được, chỉ có phó tổng giám đốc Lưu Hy Võ phụ trách vấn đề đầu tư lộ diện đón tiếp. Anh đã mất rất nhiều công sức nhưng không tìm được bất kỳ tài liệu nào nói về anh ấy. Lần này cũng vậy, anh gửi đề cương phỏng vấn cho anh ấy, trợ lý của anh ấy vẫn bảo anh đến chỗ phó tổng Lưu Hy Võ, câu trả lời của ông ấy không có giá trị gì nhiều”.

Nhâm Nhiễm hiểu tác phong làm việc của Trần Hoa nên cũng không thấy có gì là lạ.

“Dĩ nhiên rồi, chỉ cần phóng viên chịu đầu tư thì không có thông tin gì là không moi ra được, ví dụ anh đã thông qua con đường riêng của anh và biết được rằng, Trần Hoa là con riêng của một nhà doanh nghiệp tư nhân họ Kỳ nọ”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, cô biết rất rõ rằng Trần Hoa không thích người khác nhắc đến điều này. “Tuần báo kinh tế tài chính cũng đi moi cái này à?”

Chương Dục lắc đầu: “Không, điều này vô tình anh được nghe mà thôi, vẫn phải chứng thực thêm. Nếu không có mối liên quan khác thì trong bài viết của bọn anh cũng sẽ không đăng những tài liệu đơn thuần này. Một là sẽ hạ thấp tính chuyên nghiệp của tạp chí, hai là tự nhiên lại chọc giận Trần Hoa, không đem lại lợi ích gì cho bọn anh”.

“Tại sao anh lại liên hệ em với tập đoàn Ức Hâm?”

“Năm kia khi em bị tai nạn, anh đã được tận mắt chứng kiến chủ tịch hội đồng quản trị Trần Hoa của tập đoàn Ức Hâm có mặt tại hiện trường, anh đã từng gặp anh ấy trong một cuộc hội nghị nên đã nhận ra anh ấy. Lúc đó em bị nhốt trong xe, nhìn anh ấy rất lo lắng. Một ngày sau, anh đến bệnh viện thăm em, ngoài ba em ra còn có anh ấy ở bên cạnh. Anh sẽ không đoán nhầm đâu, anh ấy rất quan tâm đến em”.

“Anh cho rằng anh ấy có quan hệ đặc biệt với em, mượn tên em mua cổ phiếu là để che mắt người khác ư?”

Mặc dù Nhâm Nhiễm chưa bao giờ dính dáng đến cổ phiếu, nhưng kể từ ngày vào ngân hàng làm việc, cô đã quan tâm đến sự vận hành của thị trường tư bản, chính vì thế đã đoán ngay ra được ý của Chương Dục.

Chương Dục tỏ ra hơi ngại ngùng: “Renee, không chỉ có mình anh quan tâm đến điều này. Theo như anh được biết thì phóng viên của Thời báo chứng khoán đang chia nhau phỏng vấn mười cổ đông lẻ lớn, chuẩn bị cho ra một phóng sự. Nhưng trọng điểm đưa tin của họ sẽ là tương lai của cổ phiếu ST chứa đầy tính bất xác định, thậm chí phải đối mặt với rủi ro lớn, những khách hàng này lại mua được vào rất đúng lúc, phải chăng có liên quan đến giao dịch nội bộ hay vấn đề được tiết lộ thông tin và mua trước. Trong mười cổ đông lớn, phần lớn là những gương mặt quen thuộc, những cây đa cây đề, không thiếu khách đầu cơ mang tính chuyên nghiệp và người chuyên đứng tên cổ phiếu cho người khác. Chỉ có em là gương mặt mới, không ai biết được lai lịch và cách liên lạc với em, thậm chí có người còn nghi ngờ em có tồn tại hay không. Anh quen em từ lâu, lại biết mối quan hệ giữa Trần Hoa và em nên dám khẳng định người này chính là em”.

“Anh tìm được em bằng cách nào?”

“Sau khi xảy ra tai nạn em liền bặt tung bặt tích, cắt đứt liên hệ với tất cả mọi người, không bao giờ trả lời email. Nhưng lần đó ở bệnh viện, anh đã xin số điện thoại của ba em - giáo sư Nhâm Thế Yến, anh đã đến thành phố Z đi tìm ông, ông hỏi anh đến đây với mục đích gì, anh chỉ nói là lâu lắm rồi anh không gặp em nên tranh thủ dịp đi công tác tiện thể đến thăm em”.

Nhâm Nhiễm không bực vì lời nói dối này của Chương Dục, cô chỉ cười cau mày, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ: “Ba em sẽ không tùy tiện nói cho người khác biết nơi em ở đâu”.

“Đúng là ông chỉ nói em đang ở nơi khác chứ không chịu tiết lộ cụ thể. Anh ở lại đó thêm một ngày nữa, tìm gặp những người có thể quen em để hỏi thăm nhưng họ đều không biết thông tin gì về em. Trong lúc anh đang không biết phải làm thế nào, chuẩn bị trắng tay ra về thì đột nhiên mẹ kế của em lại chủ động liên lạc với anh, hỏi tại sao anh lại tìm em”.

Nhâm Nhiễm vô cùng sửng sốt, không ngờ Quý Phương Bình lại xuất đầu lộ diện.

“Bà ấy là luật sư, hỏi rất sắc sảo. Anh nói sơ qua lý do tại sao lại muốn phỏng vấn em, bà ấy liền nói ngay với anh rằng, chắc là em đang ở Hán Giang, đồng thời bà ấy đã lấy ra một cuốn tạp chí giải trí cho anh xem, trong đó có một tấm ảnh chụp con gái của Ôn Lệnh Khải, có một người đang bảo vệ cô bé, anh nhìn thì thấy người đó lại chính là em”.

Nhâm Nhiễm đã được xem bức ảnh đó, ngoài ông Ôn mặt mày hầm hầm vì giận, cô bạn đồng nghiệp Sunny cũng chiếm một vị trí không nhỏ, còn cô thì che cho Nam Nam, chỉ chiếm một góc nhỏ đằng sau, là người không có gì liên quan, không hề thu hút sự chú ý của người khác, không ngờ Quý Phương Bình lại nhìn thấy và nhận ra cô.

“Việc còn lại thì dễ tiến hành thôi, anh đã nhờ quan hệ và tìm được vị phóng viên của tờ tạp chí đó, biết được địa điểm chụp ảnh chính xác và tìm được đến chỗ em”.

“Phóng viên các anh..Nhâm Nhiễm không thể không thán phục, than thở “người nào cũng giống như trinh thám. Nhưng tìm được em thì sao nào? Em thật sự...”

Đột nhiên cô dừng lại và ý thức được một điều rằng hiện tại cô đang ngồi đối diện với Chương Dục, một phóng viên chẳng khác gì tay thám tử đang nóng lòng muốn khai thác sự thật. Cô hoàn toàn không biết gì về chuyện cổ phiếu, nhưng cô không thể không đồng ý với quan điểm của Chương Dục, chắc chắn chuyện này có mối liên hệ lớn với tập đoàn Ức Hâm và Trần Hoa.

Không hiểu xuất phát từ mục đích gì mà Trần Hoa lấy danh nghĩa là cô để mua cổ phiếu? Lúc này đây cô nói thẳng nói thật có sáng suốt hay không? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cô, cô bình tĩnh lại và cười với vẻ biết lỗi.

“Chương Dục, xin lỗi anh, anh từ xa đến, là bạn, đáng lẽ em phải tâm sự hàn huyên chuyện cũ với anh, nhưng nếu anh muốn phỏng vấn em về chuyện này thì em chỉ có thể nói rằng em hoàn toàn không thể tiết lộ điều gì”.

“Rõ ràng là em rất sửng sốt trước chuyện này, lẽ nào em không muốn phối hợp với anh để làm rõ sự thật hay sao?”

“Sự thật trong mắt mỗi người đều không giống nhau, không may em lại là người không tò mò trước sự thật lắm”.

Chương Dục nhìn cô chăm chú: “Renee, em có còn nhớ tối hôm trước khi em bị tai nạn, bọn mình cùng xuống Thiên Tân ăn đồ biển uống rượu, nói đến công việc của nhau, em nói rằng vấp váp lớn đầu tiên của em phải chịu oan, bị điều từ phòng quản lý đầu tư sang phòng sản phẩm đầu tư”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm còn nhớ, hồi mới đi làm, cô được phân về làm việc tại phòng quản lý tài sản và được cử sang Hồng Kông để đào tạo, làm rất thuận lợi, tuy nhiên sau khi quay về lại bị nghi ngờ là người đã tiết lộ các bí mật của ngân hàng. Những tình tiết liên quan đến một dự án hợp tác giữa ngân hàng của cô và tập đoàn Ức Hâm bị công bố lên tạp chí, trước đó cô lại được lãnh đạo chỉ thị trả lời phỏng vấn của Chương Dục. Mặc dù đã kiên quyết phủ nhận nhưng cô vẫn bị điều động sang phòng khác

“Anh nói, thôi thì đằng nào em cũng bị điều đi nơi khác, nếu em thực sự muốn biết thì anh có thể nói với em vị đồng nghiệp nào của em đã cung cấp thông tin cho tạp chí. Em nghĩ một lát, lại trả lời rằng, sự thật không có gì là quan trọng. Em nhìn nhận sự việc một cách thản nhiên như vậy, lúc đó thực sự anh có ấn tượng rất sâu”.

“Không phải như anh nghĩ vậy đâu”. Nhâm Nhiễm cười đau khổ, “Thực ra sau khi anh nói ra, em đã đoán được là ai. Chương Dục, anh có nguyên tắc nghề nghiệp của anh nên từ đầu đến cuối anh kín như bưng, ngày hôm đó đột nhiên lại muốn nói với em, một mặt là do em đã bị điều động đi chỗ khác, mặt khác cũng là do một đương sự khác đã rời ngân hàng đó, em đoán không sai chứ”.

“Thông minh”. Chương Dịch liền khen, “Không ngờ em lại dựa vào những chi tiết này để đoán ra được người đó là ai”.

“Những đối tượng khả nghi vốn chiếm rất ít thôi mà, cô đồng nghiệp Đinh Hiểu Tình - người cùng làm dự án đó với em đột nhiên rời ngân hàng nước ngoài và quay về làm việc ở ngân hàng quốc doanh, một thời gian đã gây xôn xao trong ngành, có tờ Thời báo tài chính còn đưa ra chuyên đề thảo luận về hiện tượng nhân tài lại quay về với ngân hàng quốc doanh. Em chỉ cần suy luận đơn giản là biết rồi, nếu đã đoán ra được thì không cần phải để anh nói ra nữa. Anh xem, em cũng là người tò mò, nhưng sự tò mò của em chỉ bó hẹp trong một phạm vi nhất định. Em sẽ không khát khao theo đuổi, bám riết sự thật, càng không định trả giá cho những cái mà em không biết”.

Đương nhiên là Chương Dục hiểu được ẩn ý của Nhâm Nhiễm, anh cười nói: “Bọn mình là bạn bè Renee ạ, nhìn thấy trong danh sách cổ đông có tên em, anh liền nghĩ ngay rằng, sau khi xảy ra tai nạn em đã xin nghỉ việc, cắt đứt liên hệ với tất cả bạn bè, có lẽ ngoài lý do sức khỏe vẫn còn những điều khúc mắc khác. Anh quan tâm đến cuộc phỏng vấn của em, nhưng đồng thời anh cũng quan tâm đến em”.

Kể từ khi gặp lại Chương Dục trong hoạt động của những người theo hội chơi xe, Nhâm Nhiễm và anh chơi với nhau khá hợp. Cô không nghi ngờ lòng chân thành của Chương Dục, nhưng cô chỉ có thể thầm cảm ơn sự quan tâm của anh mà thôi.

“Cảm ơn anh, Chương Dục, em rời Bắc Kinh là do có một nguyên nhân khác, không có liên quan gì đến cổ phiếu cả”.

“Anh quen em nên đã tìm được em trước các phóng viên khác, nếu mẹ kế của em nói được với anh thì cũng có thể nói với người khác. Em phải có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, tiếp theo đây vẫn sẽ có người đến phỏng vấn em”.

“Em hiểu”.

“Renee, anh là bạn em, có gì cứ liên lạc với anh nhé, có thông tin gì mới anh sẽ báo cho em ngay. Nếu cần anh giúp đỡ thì cứ gọi điện thoại cho anh, đừng băn khoăn gì cả, nếu em không muốn công khai nội dung câu chuyện mà em nói với anh, anh sẽ tôn trọng lập trường của em”.

Nhâm Nhiễm đành phải nói: “Chương Dục, sở dĩ em không nhận trả lời phỏng vấn là do em có lý do riêng của em, từ trước đến nay em luôn tin tưởng anh”.

Chương Dục liền cười, “Anh không muốn nói ngon nói ngọt để thuyết phục em phải cảm động đâu. Anh muốn nhắc em hai điều, một là, dường như mẹ kế của em có thành kiến gì với em, nhắc đến một số chuyện của em, dùng từ... rất không thân thiện, những chuyện đó anh không tin. Nhưng không biết bà ấy có nói với những phóng viên khác hay không, em phải chú ý đấy”.

Nhâm Nhiễm không cảm thấy bất ngờ, gật đầu: “Cảm ơn lời nhắc nhở của anh”.

“Thứ hai, đứng trên góc độ nghề nghiệp, bài viết này anh vẫn phải viết, những chỗ cần phải khai thác sâu anh vẫn phải ra tay. Nếu một ngày nào đó em muốn phát biểu gì về chuyện này hoặc nhận trả lời phỏng vấn thì mong em hãy thông báo cho anh đầu tiên, đừng để rơi vào tay các phóng viên khác”.

Nhâm Nhiễm bật cười, bắt tay Chương Dục, “Anh yên tâm”.

Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm lên mạng search thông tin, thấy đúng là Chương Dục không nói quá sự thật, đã có không ít tờ báo và trang mạng lần lượt đăng lại bài viết có tựa đề rất giật đăng trên Nhật báo chứng khoán đó. Mặc dù tên cô không khiến người khác phải chú ý đến nhiều như mấy khách hàng xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong đó, điều này cũng đủ để khiến đầu óc cô rối bời rồi. Sau khi các báo lần lượt đăng lại, chắc chắn sẽ gây ra nhiều lời dự đoán hơn. Cô nghiên cứu một lát tài liệu mà Chương Dục cung cấp và những thông tin cô search được trên mạng, phát hiện thấy việc cô nắm giữ cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm là chuyện xảy ra từ mấy năm trước, thời gian cụ thể không check được, và bốn mã cổ phiếu ST tham gia bị động đó, tất cả đều xảy ra vào tháng 9, tháng 10 năm ngoái, cũng có nghĩa rằng, ngay sau khi cô rời Bắc Kinh.

Với những gì mà cô nắm được, muốn mở thẻ mã cổ đông, ít nhất phải có chứng minh thư của cô, nhưng sau khi xảy ra tai nạn, một thời gian rất dài mọi việc vặt của cô đều do Trần Hoa sắp xếp để trợ lý anh Bang làm thay, từ việc khám chữa bệnh đến việc bảo hiểm bồi thường, chứng minh thư của cô bị anh Bang cầm mãi, sau đó anh mới trả lại cho cô, có lẽ Trần Hoa đã lập tài khoản cổ phiếu cho cô trong thời gian đó.

Nhưng cô không hiểu mục đích của Trần Hoa. Cô không còn như hồi 18 tuổi nữa, ngưỡng mộ một cách mù quáng người đàn ông bí ẩn đó nữa, nhưng vẫn không thể nào theo kịp với dòng suy nghĩ của anh ta, đoán ra được suy nghĩ của anh ta.

Cô ý thức ra được một điều rằng, không như cô tưởng tượng, Trần Hoa chỉ tham gia một buổi lễ, vội vàng ghé qua. Anh đã quay trở lại cuộc sống của cô bằng một phương thức cô không thể nào ngờ.

Lúc này đây Điền Quân Bồi gọi điện thoại đến và nói với cô rằng, anh vừa từ Thượng Hải về Hán Giang, “Hiện anh đang ở trung tâm thành phố, anh sẽ đến văn phòng ngay, một đống tài liệu đang đợi giải quyết, chiều mai lại phải đi Bắc Kinh một chuyến, gần đây thực sự là bận quá, anh xin lỗi vì không có thời gian đến với em”.

“Không sao anh ạ”, dường như Nhâm Nhiễm muốn nói điều gì đó, nhưng anh đợi một lát, cô chỉ nói, “Thế... Quân Bồi, thôi anh cứ lo việc đi nhé”.

Lái xe của văn phòng đánh xe đến sân bay đón Điền Quân Bồi, anh tựa người vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ một lát. Quân Bồi không bất ngờ khi thấy Nhâm Nhiễm biết thông cảm với anh như vậy. Mối quan hệ của họ rất hài hòa, cô cũng rất thấu hiểu anh, không bao giờ có những giây phút bám riết, ngang ngạnh với anh như cô người yêu cũ Trịnh Duyệt Duyệt của anh, điều này khiến anh vừa mừng lại vừa cảm thấy có gì nuối tiếc.

Bởi anh xác định được rằng, anh đã yêu cô.

Mặc dù ngày càng tiếp cận được với cô, nhưng vẻ bí ẩn và giữ khoảng cách ở cô không những không phai nhạt đi mà còn tăng thêm sức quyến rũ. Đi công tác xa, chỉ cần có đôi phút rảnh rỗi là anh lại nhớ đến cô, cho dù đang phải đối mặt với các sự vụ phức tạp như thế nào, trong lòng tự nhiên lại cảm thấy chùng xuống, miệng nở nụ cười.

Dĩ nhiên trải nghiệm lạ lẫm này là tình yêu.

Không biết cảm giác của cô khi nghĩ đến anh là như thế nào, có phải vẫn không cảm thấy rung động gì hay không? Trước đây cô đã trải qua chuyện gì khiến cô có thể nhìn nhận mọi việc bình thản như vậy? Lẽ nào cô thực sự không còn cảm xúc mãnh liệt gì nữa ư?

Gần đây, suy nghĩ này thường xuyên ám ảnh anh, đảo lộn đầu óc vốn rất bình tĩnh của anh, khiến anh không thể giải quyết công việc một cách hiệu quả như trước kia.

Anh mở mắt ra, kéo cửa kính xuống, nhìn thành phố ồn ào dưới bầu trời đêm bên ngoài. Ánh đèn neon lấp lánh, xe chạy đi lại như mắc cửi, tạo thành dòng sông không biết đâu là bờ. Anh thực sự bận rộn, hơn nữa lại làm việc một thời gian dài trong phòng kín có nhiệt độ ổn định, từ trước đến nay hiếm khi có thời gian rảnh rỗi tức cảnh sinh tình, chỉ trong giây phút này, anh mới ý thức được rằng, chỉ trong thời gian ngắn, mùa thu năm ngoái anh đến thành phố này làm việc, hiện tại đã là đầu xuân của một năm mới, gió vẫn lạnh, nhưng khi phả vào mặt đã bắt đầu mềm hơn, nhẹ nhàng hơn.

Giống như Nhâm Nhiễm vậy.

Sự liên tưởng lãng mạn chợt hiện lên trong lòng này khiến anh mỉm cười.

Theo cách làm từ trước đến nay của Phổ Hàn, sau khi văn phòng luật sư hoàn thành các thủ tục sáp nhập sẽ chuyển đến đơn nguyên của một tòa nhà có vị trí đẹp nhất ở trung tâm thành phố. Vừa vào văn phòng, Điền Quân Bồi đã sững người, ngoài người mà anh phải tiếp kiến, Trịnh Duyệt Duyệt đang ngồi trong khu vực tiếp khách, cô đang nói chuyện rất sôi nổi với cô trợ lý Tiểu Lưu.

“Duyệt Duyệt, sao em lại đến đây?”

Tiểu Lưu vội nói: “Anh Điền, ông Trịnh, cô Trịnh và luật sư Trần đã đợi anh khá lâu rồi”.

Điền Quân Bồi không biết phải nói gì. Anh không thoái thác được công việc mà ba Trịnh Duyệt Duyệt nhờ, cùng luật sư Điền nhận vụ tranh chấp về bản quyền đó của ông, hôm nay đã hẹn ba Trịnh Duyệt Duyệt và luật sư Trần từ thành phố W đến để bàn về kế hoạch đối phó cụ thể, không ngờ Trịnh Duyệt Duyệt cũng đến cùng.

“Chú đưa Duyệt Duyệt đến để nó học được cách xử lý các sự vụ này, sau này không được ham chơi nữa”. Ba Trịnh Duyệt Duyệt cười: “Quân Bồi đi công tác về cũng không được nghỉ ngơi, cháu vất vả quá”.

“Không có gì đâu chú Trịnh ạ”. Anh nói với luật sư Trần, “Ta vào phòng làm việc của tôi để nói chuyện nhé”.

Phòng làm việc của Điền Quân Bồi rất rộng rãi, bài trí rất sang trọng, kéo rèm cửa lên là có thể nhìn thấy sông Trường Giang, dưới chân là khu vực có cảnh đêm náo nhiệt nhất thành phố này.

Họ ngồi xuống, luật sư Trần giới thiệu khái quát về tình hình mà anh đã nắm được, nói ngày mai sẽ đưa ông Trịnh đi đàm phán với đối phương, trình bày những điều kiện có lợi mà họ đang nắm trong tay, cố gắng hòa giải để không phải nhờ pháp luật can thiệp.

Anh chăm chú xem những tài liệu mà họ mang đến, đưa ra mấy ý kiến, “Lời kiến nghị của luật sư Trần đã rất chuyên nghiệp rồi, chiều mai cháu phải đi công tác Bắc Kinh, cháu sẽ sắp xếp để Tiểu Lưu hỗ trợ chú và anh, nếu cần gì chú và anh cứ nói với cô ấy”.

Anh gọi điện thoại cho Tiểu Lưu bằng điện thoại nội bộ, dặn dò công việc, sau đó hỏi đã đặt khách sạn tốt cho họ chưa, Tiểu Lưu lần lượt trả lời. Anh liền cười nói: “Nếu khách sạn đã đặt rồi thì cháu sẽ bảo lái xe đưa mọi người đến đó, chú và hai bạn nghỉ ngơi, cuộc đàm phán ngày mai chắc sẽ không nhẹ nhàng đâu”.

Đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt hỏi: “Giờ này mà anh vẫn chưa nghỉ à?”

“Anh còn một số giấy tờ phải giải quyết”.

Anh tiễn họ ra ngoài, vừa ra khỏi phòng làm việc thì thấy Nhâm Nhiễm đang đứng chỗ bàn đón khách, đang nói gì với Tiểu Lưu.

Điền Quân Bồi hết sức bất ngờ, Nhâm Nhiễm chỉ đến phòng làm việc của anh trong lần cô giúp anh dịch tài liệu, đây là lần đầu tiên cô đến mà không báo gì trước.

Anh vội đi tới: “Tiểu Nhiễm, sao em lại đến đây?”

Rõ ràng là Nhâm Nhiễm không nghĩ rằng cùng lúc lại gặp nhiều người như vậy, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản, “Em có việc muốn tìm anh, đang hỏi Tiểu Lưu xem anh có bận không. Anh cứ tiếp khách đi”.

Trịnh Duyệt Duyệt nhìn cô không chớp mắt: “Quân Bồi, sao anh không giới thiệu cho bọn em làm quen với nhau”.

“Đây là Nhâm Nhiễm, bạn gái anh”. Điền Quân Bồi giới thiệu, anh phát hiện thấy sắc mặt Trịnh Duyệt Duyệt sầm xuống, và ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng tỏ ra bất ngờ như vậy, luật sư Trần thì tỏ vẻ muốn cười.

“Đây là đồng nghiệp của anh, luật sư Trần. Bác Trịnh và cô Trịnh là khách hàng của anh. Để anh tiễn họ đã nhé, em đợi anh một lát”.

Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm phát hiện ra mấy người đó đang nhìn cô bằng ánh mắt khác nhau, hơi kỳ lạ. Cô coi như không biết gì và gật đầu với họ: “Tạm biệt”.

Sau khi đi ra, ba Trịnh Duyệt Duyệt định nói gì xong lại thôi, chắc là ngại vì đang có mặt luật sư Trần ở đây nên không dám nói gì. Trịnh Duyệt Duyệt mặt nặng trịch, giằng bấm mạnh nút thang máy trước mặt Điền Quân Bồi

Điền Quân Bồi đưa họ vào thang máy rồi quay lại phòng làm việc ngay. “Em không làm ảnh hưởng đến việc công của anh chứ”.

“Dĩ nhiên là không rồi, nếu không còn một đống giấy tờ phải xem thì chắc chắn anh đã đến thẳng chỗ em rồi”.

Nhâm Nhiễm mỉm cười, đưa cho anh một chiếc túi xách - loại túi xách bảo vệ môi trường, “Em mang ít canh đến. Anh ăn trước đi rồi hãy làm”.

Bên trong chiếc túi là một chiếc cặp lồng nhỏ, trong chiếc cặp lồng có đựng canh gà nấm, Điền Quân Bồi vô cùng mừng rỡ, anh mới chỉ ăn cơm hộp trên máy bay nên chưa no, đang định bảo Tiểu Lưu gọi đồ ăn đến.

Nhâm Nhiễm lấy ra một chiếc bát và đổ canh ra, “Thực ra canh em hầm từ hôm qua, vừa nãy em cho thêm một nắm miến và một ít rau chân vịt vào để nấu, không biết có hợp với khẩu vị của anh không”.

“Thơm quá, Tiểu Nhiễm”. Anh ăn rất ngon lành nhưng vẫn phải bỏ một tay ra nghe điện thoại.

Nhâm Nhiễm ngồi bên giở báo ra xem, đợi đến khi anh ăn xong, cô thu dọn cặp lồng, bát đũa lại, anh vội nói: “Tiểu Nhiễm, em đừng về vội, ngồi ở đây với anh một lát”.

Cô hơi ngần ngừ, “Thực ra em có chuyện muốn nói với anh, nhưng anh bận thế này...”

“Anh không bận đến mức không có thời gian nói chuyện với em. Hôm nay em đến đây, anh rất vui”.

Ánh mắt anh lấp lánh, lộ rõ vẻ mừng rỡ, Nhâm Nhiễm không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó, cố gắng mỉm cười, nói: “Em không tin trước đây chưa từng có cô gái nào nấu cho anh ăn”.

Điền Quân Bồi nắm chặt tay cô: “Quan trọng là em, Tiểu Nhiễm ạ, anh rất trân trọng những việc mà em làm cho anh”.

Cô chưa kịp nói gì thì anh đã ôm chặt cô vào lòng.

Nhâm Nhiễm không kịp đề phòng, cô khẽ giãy giụa, nụ hôn của anh đã ập xuống, làn môi anh ấm áp, vòng tay vững chãi, nhưng lòng cô rối như tơ vò, không thể đáp lại, trong lúc anh chuẩn bị đưa vào sâu hơn, cô nhích mặt ra, gục đầu vào vai anh, anh không ép cô, đôi môi hôn nhẹ xuống mái tóc cô.

Cô ngơ ngác mở mắt ra, nhìn qua vai anh, sau lưng anh là cánh cửa sổ bằng kính, dưới màn đêm, đèn điện rực rỡ trải dài đến bờ sông. Không ai biết dưới ánh đèn đã xảy ra bao nhiêu cuộc trùng phùng và bao nhiêu cuộc chia ly. Giây phút trong vòng tay nhau giữa biển người mênh mông này, dù có nói gì, dường như cũng là thừa.

Điền Quân Bồi ôm cô, thở dài, “Đột nhiên anh thấy rất ngưỡng mộ cuộc sống của ông Hầu, vẫn được mang cái tiếng là trưởng văn phòng luật sư, nhưng không nhận vụ nào nữa, cũng không phụ trách các sự vụ cụ thể, tha hồ có thời gian để làm việc của mình. Nếu anh cũng được như vậy thì anh đã có nhiều thời gian để ở bên em”.

“Sau này vẫn còn nhiều thời gian lắm”. Nhâm Nhiễm khẽ giằng ra khỏi tay anh, “Quân Bồi, anh làm việc đi nhé, em về trước đây”.

“Không phải em bảo là có chuyện muốn nói với anh đó sao”.

“Không có chuyện gì quan trọng lắm đâu anh, nói sau cũng được”.

“Em ở đây đã, đợi anh xem xong ít giấy tờ rồi đưa em về”.

“Không cần đâu anh, em cũng vẫn còn bản dịch chuẩn bị phải nộp, vẫn còn sớm, em tự bắt xe về cũng được” .

Đương nhiên, Nhâm Nhiêm đến văn phòng của Điền Quân Bồi không phải để mang một bát canh gà, nhưng đột nhiên cô cảm thấy, những điều đáng lẽ phải nói ra đó lại nghẹn lại trong cổ họng.

Cô bước ra khỏi tòa nhà nhưng không gọi taxi ngay mà chậm rãi đi dọc theo con đường dành cho người đi bộ. Sau khi rẽ sang con đường lớn ồn ào, góc đường có một quảng trường với bãi cỏ xanh, có người mắc giàn âm thanh, mượn ánh đèn đường dạy khiêu vũ, người học đều là người cao tuổi, nhảy điệu cha cha cha rất hào hứng, sôi nổi, một người đàn ông tuổi trung niên với dáng vẻ là giáo viên mặc một bộ quần áo bó sát người màu trắng đang len lỏi giữa đám đông đang nhảy, chỉnh lại bước nhảy và tư thế cho mọi người.

Không có việc gì làm cô bèn đứng lại, bóng cô đổ dài dưới ánh đèn đường. Chỉ thấy người đàn ông dạy khiêu vũ đó dáng cao dong dỏng, điệu nhảy khá chuẩn. Ông ta liếc cô một cái, thấy hơi bất ngờ, đường như hiếm khi nhìn thấy các cô gái trẻ dừng chân lại xem nên càng nhảy say sưa hơn, động tác làm mẫu rất khoa trương. Cô nhìn thấy vẻ làm dáng, phô trương hiện trên khuôn mặt không giấu nổi vết tích của năm tháng đó, tự nhiên lại thấy buồn cười, cũng thấy ghét ghét, quay người tiếp tục bước đi, rồi cô rút điện thoại di động ra khỏi túi.

Mặc dù không nói với Điền Quân Bồi, nhưng có một chuyện, cô vẫn phải làm ngay mà không được phép chần chờ. Cô bấm một số điện thoại không lưu trong máy, 11 chữ số được bấm xuống, diện thoại liền đổ chuông.

“A lô”. Một giọng trầm ấm vọng lại, “Ai đấy?”

“Tổng giám đốc Trần, chào anh, em là Nhâm Nhiễm”. Cô bình tĩnh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.