Tiên Mãn Cung Đường

Chương 22: An quốc tháp




Nam tử bên này mặc dù có đến mấy chục người, nhưng bởi vì nhóm đệ tử quan văn phần đông “biểu diễn đoàn thể”, ngược lại giúp giảm đi không ít thời gian, gần hết buổi chiều là xong.

Kết quả phục tuyển sẽ không công bố đương trường, đợi đến ngày mai mới có thể biết được. Bởi vì nhân số đông, thành tích cuối cùng cần thống kê, huống hồ quan hệ sâu rộng như vậy, nhóm dòng họ dĩ nhiên muốn hội ý một chút, miễn cho đắc tội với người ta. Nhưng nói tóm lại, tốc độ tuyển nam tử là rất nhanh.

Mà nữ tử bên kia tương đối chậm hơn nhiều, nghe nói Thái Hậu nhìn một lần cái gì cũng chưa nói, chỉ bảo các cung nữ phát kim chỉ cho tú nữ thi nữ công, ba ngày sau lại đến nghiệm xem. Trong thời gian này lại bảo người dạy nhạc lễ dạy nhóm tú nữ khiêu vũ, nói là vào ngày cung yến cuối cùng biểu diễn cho hoàng thượng xem, đại tuyển chấm dứt liền có vẻ xa xa không hẹn ngày gặp lại.

Tô Dự yên tâm thoải mái trở lại Tầm Dương Điện thu thập hành lý, phỏng chừng ngày mai liền có thể về nhà. Cứ tưởng rằng sẽ bị nhốt ở trong này tận hơn mười ngày, thế nhưng quên mất lấy tư chất hắn thì rất nhanh sẽ bị đuổi ra, hoàn toàn là lo bò trắng răng.

Tối, Tô Dự ăn uống no đủ, ở trong phòng đợi nửa ngày cũng không thấy Tương Trấp Nhi đến tìm hắn, đột nhiên nghĩ đến hình như mèo nhỏ còn chưa biết hắn đổi phòng, nhanh chóng từ trong bao quần áo lấy ra mấy khối cá chiên, treo lên cửa sổ. Cửa sổ tầng ba cách bờ tường một khoảng, bất quá lấy thông minh tài trí của Tương Trấp Nhi, hẳn là biết đi thang lầu ...... đi.

Nếu hôm nay mèo nhỏ không đi bằng cửa sổ lên phòng được thì sao?

Tô Dự phiền não gãi gãi đầu, đơn giản đi ra cửa, tựa vào lan can. Hắn một người lớn như vậy đứng ở chỗ này, mắt mèo có thể nhìn mọi vật trong đêm tối hẳn là có thể thấy hắn đi.

Chỗ ở của con cháu huân quý chính là Tầm Dương Điện phía Đông Thiên Điện, đống tiểu lâu này cũng là mặt nhắm hướng đông, đứng ở tầng ba, có thể nhìn thấy hơn phân nửa hoàng cung tiền điện.

Vừa đến thời gian lên đèn, tịch dương còn chưa hoàn toàn hạ xuống, mấy điểm ráng chiều hỗn loạn bao phủ hoàng cung, chiếu rọi lên gạch đỏ ngói lưu ly lộ ra vài phần cảm giác tịch liêu, cũng đem một cái tháp cao ở giữa kia đột ngột hiện ra.

Trong hoàng cung, kiến trúc phần lớn sẽ không vượt quá ba tầng, hoàng cung Đại An lại có một chỗ ngoại lệ, chính là một tòa linh lung tháp bảy tầng ở giữa hoàng cung. Tháp kia kiến tạo thập phần xinh đẹp, cao ngất trong mây, mỗi một tầng đều xây cực cao, giờ phút này một tầng tiếp một tầng sáng đèn lên, ánh sáng từ cửa sổ lớn bắn ra, giống như một cái đèn lồng tinh xảo, tản ra quang mang khắp bốn phương tám hướng hoàng cung.

“Quả nhiên, ở trong hoàng cung xem, tháp này còn muốn đẹp hơn mấy lần.” Phía sau truyền đến một đạo thanh âm trầm ổn, Tô Dự quay đầu, chính là thế tử Lỗ quốc công đi ra hóng mát cùng hắn.

Một câu “Xin chào Lỗ công tử” vừa muốn ra khỏi miệng, Tô Dự đột nhiên nhớ ra người ta không phải họ Lỗ, nhất thời lại nghĩ không ra Lỗ quốc công họ gì, không khỏi có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng nói: “Tại hạ Tô Dự, cùng công tử làm láng giềng hai ngày, còn chưa lên tiếng tiếp đón, thật sự hổ thẹn.”

Thế tử Lỗ quốc công không lưu tâm, tựa vào lan can cùng hắn, “Cao Bằng, tự Vạn Dặm.”

Tô Dự trừng mắt, nguyên tưởng rằng loại “Thanh niên lớn tuổi chưa lập gia đình” đã qua hai mươi như hắn tới tham gia đại tuyển hẳn là phượng mao lân giác [rất hiếm], không nghĩ tới đường đường thế tử Lỗ quốc công cũng là “trai già”, nhất thời cảm giác với hắn kéo gần lại không ít, liền cười tiếp tục đề tài vừa rồi, chỉ vào cái “Đèn lồng lớn” kia hỏi: “Thế tử có biết đó là dùng làm gì không?”

Tháp kia tên là An Quốc Tháp, Tô Dự ngược lại từng nghe qua tên tháp này, bởi vì nó thật sự rất cao, nơi khác ở kinh thành cũng có thể nhìn thấy tòa tháp này, nhưng dân chúng kinh thành đối với này tháp là dùng làm cái gì lại hoàn toàn chẳng biết gì cả.

Cao Bằng nhìn hắn một cái, lại nhìn về phía tháp cao tinh xảo đặc sắc kia, trầm mặc thật lâu, lâu đến tận thời điểm Tô Dự cho rằng hắn không định mở miệng trả lời, mới chậm rãi nói, đó là chỗ ở của Quốc sư.

Quốc sư? Tô Dự mở to hai mắt, thật đúng là có quốc sư a!

Bởi vì bận tâm với tuyển tú, Tô Dự đã dành chút thời gian bù lại lỗ hổng về luật pháp Đại An, cảm giác triều đại này có rất nhiều chuyện này nọ không thể tưởng tượng nổi, trong đó có một điều chính là quy định về Quốc sư.

Quốc sư Đại An, là một tồn tại cao hơn tước vị thân vương, tại Đại An triều có địa vị không thể dao động, quyền lợi Quốc sư thậm chí có đôi khi còn áp đảo trên hoàng quyền! Loại quy định vô nghĩa này, tất nhiên sẽ tạo thành bất ổn cho ngôi vị hoàng đế, thử nghĩ có đại sự gì đều phải chờ Quốc sư tính một quẻ mới quyết định, đó dứt khoát không đáng tin y như ném xúc xắc vậy!

“Vạn Dặm huynh,” Đang định hỏi thêm, thế tử Trường Xuân Hầu từ trên thang lầu đi tới, cười cùng thế tử Lỗ quốc công chào hỏi, thấy hai người bọn hắn ở đây hóng gió, cũng lây sang làm thân, “Biểu hiện của Tô huynh hôm nay thật sự là khiến ta nhìn bằng cặp mắt khác xưa a.”

Tô Dự cười gượng hai tiếng, “Gọi ta Cẩn Đường được rồi.” Hai người bọn họ trước đây chưa nói chuyện qua, đi lên liền gọi “Tô huynh” hhiến hắn có điểm thụ sủng nhược kinh [được yêu mà sợ hãi].

“Thừa dịp hôm nay là ngày Ánh Nguyệt, hay là nhanh chóng lạy An Quốc Tháp một bái, chỉ mong Quốc sư đánh giá chúng ta sẽ không quá khó coi.” Thế tử Trường Xuân Hầu cười đề nghị.

An Quốc Tháp mỗi bảy ngày sẽ thắp sáng một lần, hôm nay là ngày Ánh Nguyệt, còn lại đều là ngày Vọng Tinh, quốc sư muốn tại đỉnh tháp quan sát tinh tượng, không thể quấy rầy, chỉ có vào ngày Ánh Nguyệt, mới có thể nhận chúc phúc và cầu nguyện của mọi người.

Đang nói, bảy tầng linh lung tháp đã toàn bộ thắp sáng, vừa vặn thay thế tịch dương chìm nghỉm, sáng rọi toàn bộ hoàng cung. Trong viện đã có người hướng tới phương hướng tháp quỳ lạy, ngay cả tiểu thái giám đang làm việc, cũng cúi đầu thi lễ, tạm dừng một lát rồi mới lại tiếp tục làm việc.

“Cầu nguyện trong lúc đại tuyển muội muội ta sẽ không lại chọc vào phiền toái.” Thế tử Trường Xuân Hầu thấp giọng lẩm bẩm một câu, mới vừa rồi thái giám hắn mua chuộc truyền lời đến, nói muội muội hắn khóc nháo không ngừng, nhao nhao nói “Tiểu thư khuê các há có thể giống như ca kỹ trước mặt mọi người nhảy múa như vậy”, nói cái gì cũng không chịu học khiêu vũ, khiến hắn rất là đau đầu. Hiện tại liền cầu nguyện Quốc sư phù hộ, nhưng trăm ngàn đừng làm uội muội hắn được chọn, tính tình hoàng thượng không tốt có tiếng, nếu chọc giận hoàng thượng, gia tộc bọn họ đều cùng gặp tai ương.

Mấy dân chúng dốt đặc cán mai kia tin tưởng thì thôi, trơ mắt nhìn hai thế tử thành tâm quỳ lạy cầu nguyện, Tô Dự cảm thấy vạn phần khiếp sợ, trình độ tín ngưỡng này đã vượt quá xa nhận thức của hắn.

Đợi mãi, mèo nhỏ lông vàng cũng không có đến tìm hắn, Tô Dự có chút mất mác, tự mình nằm trên giường gỗ xa hoa lăn lăn. Về chuyện Quốc sư, hắn thật sự là nghẹn đến mức không chịu được, muốn tìm ai đó hảo hảo nói chuyện một hồi.

Truyền thuyết tiền triều tai nạn tầng tầng, chiến hỏa không ngừng, đến hậu kì dân chúng lầm than. Đại An triều thì từ lúc khai quốc tới nay đều mưa thuận gió hoà, ít có thiên tai, dân chúng an cư lạc nghiệp, thậm chí biên quan đều hằng năm thái bình. Mọi người đều nói là vì thần lực Quốc sư phù hộ, hoàng thất Đại An là hoàng thất nhận được thượng thiên chiếu cố.

Vốn cảm giác mê tín phong kiến này rất vô nghĩa, nhưng đêm nay cùng hai thế tử trò chuyện khiến hắn phát hiện, Quốc sư tựa hồ thật là có chút năng lực không thể tưởng tượng được, trong lúc nhất thời nghĩ đến chính hắn là xuyên đến, loạn thần quái lực gì đó có lẽ thật sự tồn tại. Như vậy, Quốc sư liệu có thể biết biện pháp xuyên trở về hay không?

Nghĩ đến đây, Tô Dự không khỏi kích động, có cơ hội nhất định phải tìm gặp vị Quốc sư này mới được! Nghe ý tứ thế tử Trường Xuân Hầu, chung tuyển là do Quốc sư đến làm giám khảo, đến lúc đó có phải hay không có thể nhìn thấy người?

Hoàng đế bệ hạ cũng không biết nô tài ngốc này lại đang suy nghĩ miên man, giờ phút này y đang nhíu mày nhìn quả cầu mập bên cạnh, “Đã nhiều ngày rồi, ngươi đến Thiên Điện ở đi.” Nói xong, y nắm gáy nó định ném cho Uông Phúc Hải bên cạnh.

Con mèo mập lông trắng vàng xen lẫn sống chết trảo chặt đệm mềm dưới thân không buông, rõ ràng là không muốn rời đi.

“Hoàng thượng, Vương gia có lẽ là không muốn ở Thiên Điện.” Uông công công đồng tình nhìn mèo mập nhỏ nước mắt ròng ròng, Thiên Điện kia được tuyên bố là nơi hoàng thượng nuôi mèo, bên trong bày đầy ổ mèo, nhưng dù sao cũng là bài trí, ở tự nhiên không có thoải mái như tẩm cung hoàng thượng.

“Không ở Thiên Điện, chẳng lẽ ở cùng trẫm sao?” An Hoằng Triệt thực bất mãn, đệ đệ ở trong này thực vướng bận, hại y không thể biến thành mèo chạy đến Tầm Dương Điện, nô tài ngốc kia không biết lại đang làm chuyện ngu xuẩn gì, thật sự là khiến người ta không yên tâm a!

“Khởi bẩm Hoàng thượng, Lăng vương cầu kiến.” Ngoài điện truyền đến tiếng thông báo.

An Hoằng Triệt mày nhíu càng chặt, “Tuyên!”

Chiêu vương điện hạ bận rộn không ngừng chạy ra xa vài bước, hắn mới không cần ở cái Thiên Điện nhỏ hẹp kia đâu! Tẩm cung Hoàng thượng là nơi thoải mái nhất trong toàn bộ hoàng cung, toàn bộ tẩm điện đều trải thảm, hơn phân nửa phòng ở đều là đệm mềm, chỉ vươn tay có thể đụng tới dải tua rua, mỗi lần hắn biến thành mèo chưa quay về, thì nói cái gì cũng muốn ở lại trong này ngủ.

“Thần tham kiến Hoàng thượng.” Lăng vương quy củ hành lễ.

“Hoàng thúc đêm khuya tiến đến, là có chuyện gì?” An Hoằng Triệt lười biếng như trước nằm trên đệm mềm.

“Về chuyện phục tuyển hôm nay, có một số việc muốn bẩm báo,” Lăng vương nghiêm trang nói, thuận tay đem mèo mập nhỏ bò đến bên tay kéo vào lòng vuốt vuốt, “Ngoài ra, lần này từ trong đám người ngoại bang kia có không ít thứ tốt, có một dạng rất là thú vị, định đưa cho Hoằng Ấp.”

An Hoằng Triệt phất tay bảo Lăng vương đứng dậy, thuận đường ý bảo Uông Phúc Hải đi ra ngoài trước.

Lăng vương đứng lên, tùy tiện đi đến bên người hoàng thượng, ngồi xuống trên đệm mềm, từ trong lòng móc ra một quả cầu màu sắc rực rỡ. Quả cầu dùng tơ vàng bện thành, rỗng bên trong, ở giữa thả phong linh đinh đương rung động, bốn phía treo không ít tua rua sắc thái diễm lệ.

An Hoằng Triệt nhìn thấy thứ này, nhất thời đen mặt, còn chưa kịp ngăn cản, Lăng vương đã ném cầu ra ngoài, hơn nữa nháy mắt hóa thành mèo lớn chạy đi đuổi cầu.

Mèo mập nhỏ nhất thời cũng hưng phấn lên, cùng Thập Thất thúc đuổi theo quả cầu, trong lúc nhất thời, tẩm cung yên tĩnh tràn ngập tiếng “Đinh đinh đang đang” và “Meo meo méo” ồn ào.

Cung thất xa xa, Túc vương nghiêm túc nhìn danh sách phục tuyển, nhíu nhíu mày, Tô Dự nhân tài như vậy nhất định phải lưu lại, được cùng Quốc sư chào hỏi trước tiên, tin tưởng Thập Thất báo cho Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng sẽ đồng ý.

Mà Lăng vương được huynh trưởng ký thác kỳ vọng cao......

“Thập Thất thúc, vừa rồi ngươi muốn cùng trẫm hồi bẩm cái gì vậy?”

“...... Meo?”

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

[ Chương: Hoàng thúc đều không đáng tin ]

Miêu công: Tình huống phía Tây như thế nào?

Thập Tam thúc: Gần đây chuột, thỏ tràn lan, thần đã mang binh đi nướng sạch.

Miêu công: Phương Bắc gần đây như thế nào?

Thập Thất thúc: Mọc một mảng lớn cỏ đuôi mèo

Miêu công: Vận mệnh quốc gia gần đây có tốt không?

Quốc sư: Meo?