Tiên Phong Đạo Thê

Chương 27: Thái thượng lão quân



Nơi cực tây hoang dã có nhiều yêu ma dị thú, mặc dù là thần tiên đi cũng phải cẩn thận, không chú ý một chút, sẽ bị yêu thú cường đại có tu vi từ trăm năm đến ngàn năm ăn đến không còn một mảnh, đương nhiên, loại thần tiên này đương nhiên là giống như ta, vừa mới đăng nhập tiểu tiên trong tiên tịch. Nhưng cho dù thượng tiên lợi hại đi, cũng phải tập trung mười hai phần tinh thần, về phần sư phụ thượng thần như vậy, pháp lực cao thâm, hẳn là cũng có sự khác biệt.

Thiên Quân trách sư phụ làm trái thiên quy, lệnh cho người tiến đến nơi hoang dã trừ diệt yêu thú Cùng Kỳ vì dân tạo phúc. Kỳ thực một trăm năm trước, các vị thần tiên hợp lực đem nơi yêu thú hoang dã ngăn cách bên ngoài nhân gian, yêu thú căn bản không có cách nào đi ra ngoài làm hại nhân gian, mà Cùng Kỳ kia lại ở nơi sâu thẳm nhất trong hoang dã, bảo sư phụ đi vào trong đó trừ diệt Cùng Kỳ, chẳng có đạo lý gì cả.

Ta cùng với Tử Tô tức giận bất bình, nhưng sư phụ lại có vẻ mặt bình thường như không có chuyện gì, thấy ta truy vấn, cuối cùng liếc ta một cái nói, "Kỳ Cùng kia canh giữ một gốc cây Phượng Ngân Thảo, Thiên Quân bảo ta đi diệt trừ Cùng Kỳ, đơn giản là có chủ ý với cây kia."

Ta: "Phượng Ngân Thảo có ích lợi gì?"

Sư phụ ‘hừ’ nhẹ một tiếng, "Hoa có bảy màu, có thể cho Thiên Phi nhuộm móng tay chơi."

Ta: "..."

Ta ngượng ngùng cười, không biết nên nói gì tiếp cho đúng.

Sư phụ quay đầu nhíu mày, "Ngươi cũng muốn sao? Giữ lại một đóa cho ngươi nhuộm chơi!"

Ách...

"Ta không cần."

Hắn lại liếc ta một cái, khóe miệng hơi hơi gợi lên, "Thật sự không cần?"

Ta đang muốn trả lời, Tử Tô liền lặng lẽ đưa tay ra sau lưng nhéo ta một cái, thấy nàng ấy nháy mắt với ta, nhất thời liền nói, "Cần chứ, thế nào không cần, sư phụ đưa ta cái gì ta cũng cần!"

Sư phụ mỉm cười, lại đề cập đến chuyện lần trước nói là sẽ dạy ta luyện đan.

Từ lần trước nhìn thấy tên Hồ Phỉ kia ăn Tử La đan tu vi tăng nhanh chóng, ta liền nổi lên ý định học luyện đan, chẳng qua sư phụ nói căn cơ của ta không vững, đừng nghĩ học thêm mấy thứ hỗn tạp, khiến cho ta thật sự tiếc nuối, giờ phút này người nhắc đến, khiến cho trước mắt ta sáng ngời.

"Thái Thượng Lão Quân đang thu nhận tiên đồng luyện đan, mấy ngày này ta không ở đây, đưa ngươi đi đến chỗ hắn học thêm vài thứ."

Tiên đồng!

Ta đường đường một cây lúa ba trăm năm, thế nào có thể tính là hài đồng?

Ta vừa muốn cự tuyệt, chỉ thấy sắc mặt sư phụ trầm xuống, "Thái Thượng Lão Quân đã đồng ý thay ta chiếu cố ngươi, ngươi học thêm vài thứ, đừng làm cho ta mất mặt."

"Nhưng mà..."

Sư phụ đại nhân khoát tay chặn lại, "Không có nhưng mà gì hết."

Mặc dù ta không tình nguyện, lại cũng không dám làm trái ý của sư phụ, chỉ phải ủ rũ đồng ý.

"Sau khi ta đi rồi, nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt." Sư phụ đưa tay vỗ vỗ đầu ta, ta theo thói quen cọ cọ dưới bàn tay người, người mới vừa lòng thu tay, "Đừng gây chuyện, biết chưa?"

"Đã biết!" Ta liên tục gật đầu, đợi sư phụ đi xa mới nhỏ giọng nói thầm một câu với Tử Tô, "Mấy con chim đều lắm lời dong dài như thế sao?"

Nào ngờ Tử Tô còn chưa trả lời ta, liền có một đạo hồng quang từ hướng xa của sư phụ bắn thẳng đến, mắt thấy cách ta càng ngày càng gần, ta nhảy lên né tránh, lại phát hiện tia hồng quang kia như có mắt, lập tức phóng đến đỉnh đầu ta, sợ tới mức tim gan của ta run sợ, chỉ cảm thấy da đầu căng thẳng, hình như có cái gì cắm vào trong búi tóc của ta.

Ta đưa tay rút vật đó ra, thế nhưng là một cọng lông chim màu đỏ như lửa.

"Có chuyện quan trọng thì có thể thông qua vật này mà liên lac với ta." Giọng nói của sư phụ từ trong cọng lông vũ này truyền đến, làm ta sợ nhảy dựng.

"Còn nữa, nói xấu vi sư muốn bị phạt nặng rồi à!"

Tử Tô đứng ở bên cạnh cười khanh khách, mà ta nắm cong lông vũ kia đứng ở giữa viện, quả thực là khóc không ra nước mắt.

Sau khi ta đừng ngây ngốc một lúc lâu, mới nhớ tới hỏi nàng ấy vì sao phải véo ta.

"Cùng Kỳ bảo vệ Phượng Ngân Thảo kia, ngươi làm vậy là muốn nhuộm móng?"Tử Tô trừng ta một cái, thấy ta vẫn không hiểu, đưa ta chỉ chỉ vào trán ta: "Ngốc! Phượng Ngân Hoa bảy màu nở rồi có thể nâng cao cảnh giới tu vi, thật là linh thảo hiếm có! Đến lúc đó lấy đi luyện đan, không cho phép ngươi lần thứ hai bị sét đánh nữa!"

Ta đi tới thư phòng tra xét một số ghi chép có liên quan đến Phượng Ngân Thảo, quả thực như lời của Tử Tô, là vật tốt ngay cả thần tiên cũng hiếm có được, sau khi đọc sách một lát thì hứng thú trong lòng ta giảm xuống, bắt đầu lo lắng cho cuộc sống sau này, đến chỗ Thái Thượng Lão Quân làm tiên đồng luyện đan, ta đứng trước gương mà kéo kéo má mình, thế nào cũng không dám tin, đồng tử nơi đó của hắn có vẻ ngoài lớn nhất không hơn đứa nhỏ bảy tám tuổi!

Làm một tiểu đồng quá tuổi, ta uất ức vô cùng.

Sáng sớm hôm sau, lúc ta đi tới phủ Thái Thượng Lão Quân, đang nhìn thấy lão quân ngồi xếp bằng ngồi ở trên bồ đoàn khóc.

Ta dụi dụi mắt, không sai, thật sự là đang khóc.

Sau đó Thái Thượng Lão Quân này đóng hai vai diễn, lôi kéo tay của ta kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Thì ra lúc tiểu tiên đồng thủ hạ của hắn đi đến phủ Nhị Lang Thần đưa tiên đan, bị Hao Thiên Khuyển cắn một cái, thủ hạ tiên đồng bị cắn thương, Thái Thượng Lão Quân đương nhiên không phục, xắn tay áo đi lý luận với Nhị Lang Thần, nào ngờ Nhị Lang Thần liếc mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói, "Tiểu tiên đồng nhà ngươi đã bị Hao Thiên khuyển cắn, không bằng để cho hắn cắn lại được không?"

Nói xong, Nhị Lang Thần còn bổ sung một câu, "Hao Thiên Khuyển nhiều thịt, thật có lời !"

"A! Hứ! Ai muốn cắn một miệng đầy lông chó chứ!" Thái Thượng Lão Quân tức giận không chịu nổi, lại ngại Nhị Lang Thần pháp lực cao thâm, hơn nữa có tính hiếu chiến trời sinh, Thái Thượng Lão Quân không làm được gì, đành phải bất mãn rời khỏi, lúc đi vào một ngả rẽ, Nhị Lang Thần kia còn đang cười ở phía sau nói ‘Vậy mới đúng!, không cần chấp nhặt với súc sinh’, Thái Thượng Lão Quân âm thầm chịu đựng mà nổi giận không được, lúc này không chịu nổi, trở về khóc.

Nhưng mà hắn níu chặt ta không thả để làm gì, chẳng lẽ bảo ta đi cắn Hao Thiên Khuyển một cái, chuyện này không thể được!

"Miêu Miêu, chờ sư phụ ngươi trở về, nhất định phải đấu với Nhị Lang Thần kia một hồi, làm giảm nhuệ khí của hắn, xem hắn còn có dám kiêu ngạo như vậy hay không!" Thái Thượng Lão Quân ngẩng đầu lên vẻ mặt mong đợi nhìn ta, ta cũng không dám nhận lời, chỉ giả ngu vờ ngây ngẩn, tiếp tục cười ngây ngô.

Thấy ta giả ngu, Thái Thượng Lão Quân kia cũng đứng lên, râu run run trừng mắt về hướng ta, trong đôi mắt không còn giọt nước mắt nào, nào có dấu hiệu khóc, ta âm thầm biết sai chợt nghe hắn dặn dò nói, "Miêu Miêu, sáng sớm mỗi ngày ngươi đều phải chạy một vòng quanh mười hai ngọn núi của thiên cung!"

"A!" Ta hô to, không phải đến học luyện đan sao, thế nào phải chạy bộ?

Thái Thượng Lão Quân vuốt râu, cười đến bí hiểm.

"Đó là đương nhiên, ta đây là vì tốt cho ngươi, bằng không lần sau gặp được Hao Thiên Khuyển, đánh không lại mà chạy cũng không thắng, bị cắn thương thì ta làm sao ăn nói với sư phụ của ngươi?"

Ta: "..."

Vì thế, cuộc sống luyện đan xui xẻo này bắt đầu như vậy đó.

Không hiểu là may mắn hay bất hạnh, buổi sáng ngày đầu tiên ta chạy vòng, liền gặp một chuyện lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.