Tìm Lại Tình Yêu

Chương 18



Tiếng khóc nức nở thương tâm quanh quẩn trong phòng khách, tuyệt vọng như không còn ngày mai.

"Tiểu Phi, thời gian không còn sớm, anh…. Đưa em về." Người cont rai thấp giọng an ủi người con gái đang khóc, ngữ khí không đành lòng và bất dĩ.

"Anh sao lại có thể nhẫn tâm đưa em về? Anh không biết lần này em đi nghĩa là gì sao? A Khôn, chúng ta không bao giờ có thể gặp nhau nữa, không bao giờ…" Nói đến đây, tiếng khóc càng thảm thiết hơn. "Em không đi, em không muốn về…."

Tiếng khóc bối rối, truyền đến căn phòng chỉ cách đó một cánh cửa.

Trong căn phòng nho nhỏ, vách tường được dán giấy màu vàng nhạt, phía trên tường có dán một bức tranh giấy vẽ bằng bút chì, ngăn tủ đầy búp bê và gấu bông, trên bàn học có bức tranh vẫn chưa hoàn thành, bức tranh vẽ chân dung, một người cười rạng rỡ, mái tóc ngắn cong cong đầy nữ tính.

Đây là một căn phòng trẻ con.

Trong phòng có một chiếc giường nhỏ, gần đầu giường có một ngọn đèn, điều hòa để ở độ ấm vừa phải, không quá nóng cũng không quá lạnh.

Một thân ảnh nhỏ nhắn mảnh khảnh ngồi ở mép giường, dỗ ngủ một cô bé.

"Mẹ?" Ngước đôi mắt to tròn buồn ngủ, cô bé nhìn vẻ mặt u buồn của mẹ, có một bụng vấn đề muốn hỏi: "Vì sao mẹ nuôi khóc vậy? Bố nuôi bắt nạt mẹ nuôi ạ?"

Tiểu Trinh nghe vậy nhíu mày, thở dài: "Không sao, trẻ con đừng hỏi nhiều."

Lúc đó, bên cạnh lại truyền đến tiếng kêu to không khống chế được…

"Em thật không dám tin! Chị Trinh lại yêu loại đàn ông này, Quan Trí Đàn căn bản không phải người!"

"Suỵt, em nhỏ giọng một chút, Hoan Hoan đang ngủ…."

"Nguyên nhân là vì hắn ta là người như thế, nên mọi người không dám cho hắn biết sự tồn tại của Hoan Hoan, phải không? Loại đàn ông vô tâm vô phế như hắn, tuyệt đối sẽ chia rẽ chị Trinh và Hoan Hoan. Em không tin, Hoan Hoan là con gái của loại đàn ông này!"

"Được rồi, Tiểu Phi, đừng nói nữa." Giang Văn Khôn thống khổ tuyệt vọng, tự trách không thôi. "Đây đều là anh sai, anh… không thể bảo vệ em, tất cả đều là anh sai!"

"Em không muốn gả cho người khác, A Khôn, em không muốn…."

Giọng nói nhỏ dần, dần dần không còn nghe rõ nữa, nhưng từng câu từng chữ đều truyền vào tai hai mẹ con ở trong.

"Mẹ…." Cô bé kéo kéo tay mẹ, vẻ mặt nghi hoặc.

"Không có gì, ngủ đi con." Tiểu Trinh cười giục con nhanh ngủ. "Mai phải dậy sớm tiễn mẹ ra sân bay, được không? Mấy ngày tới mẹ không ở nhà, phải ngoan ngoãn nghe lời bố nuôi, biết không?"

Cô bé nhìn mặt mẹ, mấy lần muốn nói lại thôi, nhưng hiểu biết gật gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Sau đó cảm giác mẹ cúi người hôn lên trán bé, chúc bé ngủ ngon rồi rời đi.

"Làm ầm em và Hoan Hoan à? Xin lỗi nhé…."

"Chị Trinh…." Trần Quan Phi thấy cô, khi cô ôn nhu nắm tay mình thì nước mắt chảy ra.

Tiểu Trinh ngồi trên ghế sofa, nhìn cô gái đang khóc không ngừng, nắm lấy tay cô, trong thời gian ngắn không biết phải an ủi thế nào.

Ngẩng đầu, nhìn thấy người mà mấy năm gần đây đã giúp đỡ cô, trụ cột nâng đỡ cô, Giang Văn Khôn, đang xoay lưng về phía hai người, bóng dáng cứng ngắc lộ ra vẻ áp lực thống khổ.

Nhiều năm qua được xã hội tôi luyện, đã giúp anh trưởng thành hơn, thời gian làm người ta thay đổi rất nhiều, ngay cả "anh" cũng vậy…

"Tiểu Phi…" Tiểu Trinh không biết làm thế nào để an ủi, chỉ có thể vươn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, khẽ thở dài.

Ngay cả khóc cũng vẫn xinh đẹp như vậy, không hổ là mỹ nhân! Cô muốn cười, nhưng cười không nổi.

"Hắn căn bản là không có trái tim! Hắn không phải người!" Thương tâm đến tuyệt vọng, Trần Quan Phi phẫn nộ. "Cho dù em cầu xin đau khổ đến thế nào, hắn vẫn muốn chia rẽ em và A Khôn, chị Trinh, hắn tại sao lại như vậy? Hắn không giống như chị nói là người ôn nhu, là một người đàn ông có trách nhiệm!"

Đúng vậy, ngay cả cô cũng không ngờ, một buổi trưa tám năm trước, anh tự giễu cười to xoay người rời đi, suốt một thời gian dài không có tin tức, cho đến khi Quan gia ủy nhiệm luật sư báo cho cô đến tòa thị chính giải quyết thủ tục ly hôn, hôm ấy, anh không nói gì, làm xong thủ tục là lên xe của Quan gia rời đi, không một lần quay đầu liếc nhìn cô. Vì vậy cô biết khi anh trở về nhà, lại trở về cuộc sống vốn có của anh, cô cảm thấy thật sự vui mừng.

Sau đó anh biến mất, lại biết tin hai năm trước, anh hoàn thành việc học ở Mỹ rồi bắt đầu sự nghiệp, quang vinh về nước, có một cuộc sống đầy đủ vui vẻ.

Cô biết anh rất thông minh, trongmột thời gian ngắn như vậy có thể hoàn thành khóa học bên Mỹ, trở thành ông chủ của một công ty lớn, cô không hề bất ngờ.

Nếu lúc trước anh không rời đi, hoàn cảnh của họ căn bản sẽ làm anh không thể có được thành công trong thời gian ngắn như vậy.

"Anh ấy trở thành như vậy, là tại chị." Tiểu Trinh cười khổ nói, "Còn làm liên lụy đến A Khôn nữa."

Anh thay đổi, Quan Trí Đàn bây giờ, lãnh khốc, vô tình, ánh mắt không chút lo lắng, so với một người thanh niên dễ xúc động lúc mới quen, người con trai dịu dàng hai mươi hai tuổi, anh năm ba mươi tư tuổi, khiến người ta nghĩ đến một người không bao giờ có điều gì lo lắng. Dường như anh…. Không quan tâm đến bất cứ thứ gì, cái gì cũng có thể lợi dụng.

"Tiểu Trinh, đó không phải lỗi của em, anh cũng có phần." Không quen nghe cô tự trách, Giang Văn Khôn phản bác.

"Anh vốn là vô tội, bởi vì em ích kỷ, hại anh ấy hận cả anh." Cô không chỉ một lần hối hận chuyện hôm ấy, thật sự không nên kéo cả A Khôn vào.

Nếu cô muốn lấy lý do đã yêu người khác để A Đàn rời khỏi cuộc sống khốn khổ đó, thì có thể lấy ai làm lá chắn cũng được, cô lại cố tình nhờ A Khôn, cô nhất định là điên rồi, mới lôi kéo anh diễn kịch cùng cô.

Vợ và bạn tốt cùng phản bội, quả thật sẽ làm A Đàn đau đớn đến mức rời khỏi cô, nhưng lại khiến anh trở thành một người khác làm cô thật sự bất ngờ.

Hơn nữa, cô không nghĩ lại trùng hợp như vậy, bạn gái A Khôn là thiên kim tiểu thư, nhà cô tìm cho cô một đối tượng, nhưng không ngờ lại là A Đàn.

Từ khi tin này truyền ra, trong lòng cô vô cùng buồn bực, quẩn quanh trong ngực, hỗn loạn không tìm thấy nguyên do, thứ duy nhất cô nhận ra là — thật xin lỗi.

"Thật xin lỗi, nếu bọn chị không tách ra như vậy, A Khôn có thể đứng trước mặt anh ấy, đúng tình hợp lý đòi người, A Đàn cũng sẽ không đoạt người yêu của A Khôn." Tiểu Trinh tin là, nếu đối tượng là Giang Văn Khôn, Quan Trí Đàn nhất định sẽ xem xét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.