Tìm Lại Tình Yêu

Chương 19




Nhưng bởi vì tình huống lúc ấy quá khó khăn, khiến A Khôn không thể trực tiếp đến tìm A Đàn, yêu cầu anh dừng lại.

"Thật xin lỗi, Tiểu Phi, chị xin lỗi…"

Qua nhiều năm như vậy, cô rốt cuộc cũng trở thành một nhà thiết kế có chút danh tiếng, tiền kiếm được cũng không ít, không ít phú hào danh nhân yêu thích thiết kế của cô mà tìm tới phòng làm việc của cô và A Khôn, đối tác không ít, kinh nghiệm cũng nhiều hơn, nhưng lcú này cô vẫn có cảm giác giống như tám năm trước, bất lực và thất bại.

"Chị Trinh, đừng như vậy, em không phải có ý trách chị." Nghe cô nói vậy, tâm địa thiện lương của Trần Quan Phi cảm thấy khổ sở. "Cho dù đối tượng bố mẹ ép em cưới không phải Quan Trí Đàn thì kết quả vẫn thế…"

Cô bé đang giả vờ ngủ trong phòng, thừa lúc mẹ rời đi, chạy xuống giường dán tai vào cửa nghe lén, khi nghe thấy mẹ nuôi nói những câu này, giận dữ mở tung cửa.

* * *

Ánh mắt mở to không thể tin được. Bé đang nghe thấy cái gì vậy?

"Mẹ nuôi…. Sẽ kết hôn với bố?"

Chiếc đầu nhỏ không hiểu vì sao lại như vậy. Vì sao? Mẹ nuôi sao không kết hôn với bố nuôi?

Mẹ nói, bố và chúng ta không cùng một thế giới, không nên quấy rầy bố, cũng không được nói cho ai biết, bố tên là Quan Trí Đàn.

Bé không hiểu vì sao không thể nói, nhưng bé rất yêu mẹ, nhất định sẽ nghe lời mẹ, bé đã bảy tuổi, lên tiểu học rồi, nhưng vẫn chưa từng gặp bố. Tất cả bí mật bé đều kể cho bạn tốt Tố Kì, nhưng bí mật bố là ai, bé đã hứa với mẹ sẽ không nói ra ngoài.

"Nói ra sẽ làm bố gặp phiền toái, chúng ta từ xa nhìn bố vui vẻ là được, được không con?" Khuôn mặt ôn nhu của mẹ khi thương lượng hiện lên trước mắt.

"Vậy không được đâu…" Hoan Hoan nhíu mày, tức giận chu miệng. "Bố không thể kết hôn với mẹ nuôi, không thể!" Bé nắm chặt bàn tay nho nhỏ, bất mãn oán giận, "Mẹ nuôi kết hôn với bố nuôi, con làm hoa đồng mặc áo đẹp, bố đáng ghét, không được!"

Cô bé còn hỏi con gấu bông Tiểu Hùng đang ôm trong tay, "Hùng Hùng, đúng không? Bố không thể được phải không?"

Cô bé không ngừng oán giận, tức giận lặp đi lặp lại không thể, cho đến khi nặng nề chìm vào giấc ngủ.

***

Tiểu Trinh ngồi trên ghế trước của chiế SUV nhỏ, để Giang Văn Khôn đưa đến sân bay, Hoan Hoan ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế sau, mặc dù có chút im lặng, nhưng vì trong lòng hai người lớn đều có việc, nên cũng không chú ý.

Cô hôm nay đi HongKong, gặp mặt vị khách đang ủy thác với họ, xem xét địa điểm, việc này cô đi một mình, giao con gái cho Giang Văn Khôn.

Anh nhìn vẫn trấn định lái xe, nhưng Tiểu Trinh biết, nội tâm anh nhất định rất dày vò.

Thở dài, cô nhẹ giọng nói: "A Khôn, đây không phải hướng ra sân bay."

Anh đã vòng quanh một vòng Đài Bắc, cuối cùng vẫn không thể khắc chế đi đến trước khách sạn, nhìn thấy ngoài cửa chật cứng giới truyền thông, phóng viên, và tân khách.

Đêm hôm qua, Tiểu Phi bị bố cô ép về nhà, hôm nay là hôn lễ của cô… Những ngón tay nắm tay lái của Giang Văn Khôn trở nên trắng bệch, ẩn nhẫn đến thống khổ.

"Gặp mới biết được đau đớn thế nào, Tiểu Trinh, A Đàn năm đó nhất định rất hận anh." Anh cười khổ. "Anh ngay cả dũng khí xuất hiện trước mặt cậu ấy cũng không có, với cá tính của cậu ấy, tuyệt đối sẽ không nghe anh giải thích, mất Tiểu Phi, là vì anh không biết trời cao đất rộng…."

Anh không biết trời cao đất rộng mà yêu một thiên kim tiểu thư, thuộc xã hội thượng lưu, kko để ý người khác phản đối mà kiên trì yêu cô, tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn.

Biết rõ những người xuất thân từ gia đình cao quý giống cô, hôn nhân đại sự không thể tự chủ, yêu cầu môn đăng hộ đối là chuyện bình thường, tuy rằng anh có sự nghiệp, tiền thu được mỗi năm cũng hơn trăm vạn, nhưng những thứ ấy ở trong mắt hào môn lại không là gì.

Dù không muốn, hôn sự của cô vẫn được tổ chức, nhưng bất ngờ là, đối tượng đính hôn của Tiểu Phi lại là bạn tốt ngày xưa.

Vì chột dạ, vì đủ thứ nguyên nhân, anh không có cách nào đứng trước mặt Quan Trí Đàn, đúng lý hợp tình nói chuyện, yêu cầu ngừng đám cưới.

"Nghĩ đến việc cô ấy đang ở ngay trong này, mặc lễ phục cô dâu gả cho người khác, anh…." Lửa giận và đố kỵ cuộn trào trong lòng, cơ hồ muốn bức anh phát điên.

"A Khôn…" Tiểu Trinh muốn nói lại thôi, không biết nên làm thế nào an ủi anh.

"Xin lỗi, Tiểu Trinh, đừng để ý lời nói của anh, xin lỗi, anh quên mất em cũng khổ sở không kém anh." Giang Văn Khôn hiểu ánh mắt đơn thuần đã mất hết hy vọng của cô, cô bây giờ vẫn yêu Quan Trí Đàn, yêu đến mức không thể gạt con gái, cứ như vậy nói rõ cho con gái nghe về bố nó.

Cô thậm chí còn tự mình nói với Hoan Hoan, thế giới của họ không giống nhau, không nên quấy rầy cuộc sống của chồng cũ, muốn con gái và cô cùng nhau đứng từ xa nhìn là được!

Làm ơn, Quan Trí Đàn đại danh đỉnh đỉnh, con trai duy nhất của Quan Hữu Đạt, giá tị con người cao tới mấy trăm triệu, đương nhiên không cùng thế giới với họ.

Năm ấy, cho đến khi A Đàn căm giận rời đi, Tiểu Trinh mới nói cho anh biết, A Đàn là con phú hào, ánh mắt anh thiếu chút nữa không khép lại được, không thể tin đó là người đã cùng anh xưng huynh gọi đệ suốt gần hai năm!

Giá trị con người A Đàn bất phàm, nếu là người con gái khác mang trong mình giọt máu của Quan gia, sẽ không ai ngốc nghếch như Tiểu Trinh, cái gì cũng không tranh thủ mà giành lấy, dạy con gái đứng từ xa chúc phúc!

"Em không sao." Tiểu Trinh mạnh miệng phủ nhận, "Em chỉ là cảm thấy đau lòng cho anh và Tiểu Phi."

"Anh nghĩ em và anh mù quáng giống A Đàn sao?" Nhịn không được muốn lôi bạn tốt ngày xưa ra chơi một chút, coi như mua vui trong khổ sở. "Anh không thể làm gì, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện A Đàn sẽ đối xử tốt với cô ấy…" Giống như năm đó cậu ta đối đãi với em. Nguyện vọng không nói ra khỏi miệng, Giang Văn Khôn yên lặng nuốt lời nói vào trong bụng.

Lại nhìn vào đại môn khách sạn hỗn loạn, tưởng tượng người con gái mình yêu mặc váy trắng, anh đeo kính râm che dấu đôi mắt phiếm hồng của mình, nhìn thẳng về phía trước, chờ đèn xanh.

Không khí trong xe ngưng trọng, khiến người ta cảm thấy ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

"Bố đang ở trong này kết hôn với mẹ nuôi sao?"

Tiếng nói non nớt phá vỡ sự yên lặng, giống như quả bom nguyên tử, khiến hai người lớn kinh ngạc.