Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Chương 2: Nổi gió



- Đi ăn cơm tối không? Cùng đi nhé? – Mọi người trong phòng làm việc đã về gần hết, cậu bạn đồng nghiệp Tiểu Thang chạy tới hỏi.

- Ồ, không cần đâu, tớ có hẹn rồi. – Bảo Lam mỉm cười, lại vùi đầu vào bản thảo.

Tiểu Thang là một biên tập mới vào cùng đợt với Bảo Lam, chủ biên An rất thích cậu ấy. Anh chàng này trông rất bảnh bao, thích chơi với con gái, cùng làm việc với nhau, cậu luôn xung phong đi mua trà hay cà phê cho mọi người. Mấy ngày nay, con gái trong văn phòng đều không ngớt lời khen ngợi cậu.

Cậu quét mắt nhìn Bảo Lam, huýt sáo:

- Wow, tớ phát hiện cậu càng ngày càng xinh đẹp đấy, lúc mới đến trông như một học sinh cấp ba ấy. – Hôm nay Bảo Lam mặc một chiếc áo khoác ngắn màu hồng và chiếc váy gấp ly màu đen, đôi tất màu xám nho nhã khiến đôi chân dài của cô càng thêm xinh đẹp. Tiểu Thang tới gần Bảo Lam, hỏi nhỏ. – Có bạn trai chưa? Nói thật đi, tớ có còn cơ hội không? Thực ra…

Đúng lúc đó có người mang cà phê tới, đặt trên bàn Bảo Lam, ngắt lời của Tiểu Thang. Cậu không vui quay đầu lại, đúng lúc gặp phải ánh mắt sắc bén của Lâm Ân Tá, sợ hãi chẳng dám nói thêm nửa lời.

Anh chàng Lâm Ân Tá nếu xét về ngoại hình, về khí chất, về gia thế, tất cả đều vượt xa những người cùng tuổi khác, người tinh mắt chỉ cần nhìn là biết anh là một người đặc biệt.

- Anh Lâm? Chào anh, chào anh. – Tiểu Thang biết anh là bạn

thân của chủ biên. Ân Tá gật đầu, hỏi Bảo Lam bằng giọng thân mật:

- Mệt không? Bao giờ chúng ta đi được?

Chết tiệt thật, hóa ra người Bảo Lam hẹn lại là anh ta! Tiểu Thang chửi thầm một câu: An Bảo Lam đúng là một con chó nhỏ, vừa mới vào đã câu được một con cá to. Cậu ta vội vã nói là mình phải đi ăn cơm, biến nhanh xuống cầu thang. Phòng làm việc lúc xế chiều chỉ còn lại Ân Tá và Bảo Lam. Một mùi thơm thoang thoảng quyến rũ hơn cả mùi cà phê tỏa ra từ người anh.

- Còn phải làm thêm hả? – Anh liếc mắt vào tập bản thảo dày cộp trên bàn cô.

- Không, em vừa làm xong. – Bảo Lam nhấp một ngụm cà phê, sao anh biết là cô thích vị này nhất nhỉ? – Cảm ơn anh, anh tốt thật! Anh tốt với tất cả các cô gái khác như thế này sao?

Câu hỏi này có phần hơi đường đột.

Ân Tá mỉm cười:

- Đương nhiên là… không phải.

- Hồi nhỏ bố nói với em, trên thế giới này không có tình yêu nào vô duyên vô cớ, chỉ có mình là có thể khiến mình mỉm cười. – Bảo Lam nhớ lại khuôn mặt của bố. – Ân Tá, có phải ngày trước chúng ta gặp nhau rồi không? Sao anh lại giúp em?

- Ngốc quá… em nghĩ nhiều quá. – Anh đưa tay lên xoa nhẹ tóc cô. – Đi thôi, xuống dưới kia ăn cơm, anh mời em.

Lời mời của Ân Tá thường khiến người khác khó lòng mà từ chối, nhưng nếu biết khi ăn cơm sẽ gặp Ja­son, cô thà cả đời không bước chân xuống cầu thang.

Vừa đi ra khỏi tòa nhà không lâu, một cửa hàng đồ trang sức Cati­er ở ngay chỗ ngã rẽ thu hút ánh mắt của Bảo Lam. Noel năm ngoái, Ja­son nói là khi nào cô tròn 20 tuổi, hai người sẽ kết hôn và tới đây để mua nhẫn kim cương cho cô. Lời hứa hẹn ngọt ngào đã biến thành bong bóng, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, chỉ tiếc là bị một cơn gió vô tình thổi vỡ.

Cô nhìn vào bên trong qua lớp kính trong suốt, bỗng dưng cảm thấy người con gái ở trong cửa hàng rất quen thuộc, nhìn kỹ lại, đó chẳng phải là cô bạn gái Đàm Hiểu Phong của Ja­son sao? Nhìn kỹ lại, người bên cạnh quả nhiên chính là Ja­son. Hai người đang chụm đầu vào chọn nhẫn đôi. Người con gái thích một chiếc nhẫn rất đắt, Ja­son cau mày nói không đẹp, thực ra là vì nó đắt quá.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, không thể nào tránh được. Bảo Lam vội vã cúi đầu định bỏ đi thì đúng lúc đó Ja­son và bạn gái mới quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt Bảo Lam.

Bốn người mặt đối mặt với nhau.

Bạn trai cũ, bạn gái của bạn trai cũ, tình địch, trong cuộc sống yên bình của An Bảo Lam từ trước tới nay chưa bao giờ náo nhiệt như vậy. Ân Tá vô cùng thông minh, vừa nhìn đã phát hiện ra mối quan hệ của ba người.

Anh kéo tay cô vào trong cửa hàng.

- Em yêu, đi nào, chúng ta vào chọn nhẫn.

Nhân viên trong cửa hàng vừa thấy anh đã nhiệt tình chào:

- Anh Lâm, hoan nghênh anh đến với cửa hàng chúng tôi. – Sự nhiệt tình cứ như thể chỉ cần anh tới một lần thôi cũng đủ đem lại vinh quang cho tiệm của họ.

- Cô gái này hôm nay muốn xem chiếc nhẫn kim cương đẹp nhất của năm nay, cô có thể giới thiệu cho chúng tôi được không? – Ân Tá nói.

- Dạ vâng ạ. – Nhân viên vội vàng lấy ra chiếc nhẫn mà bạn gái Ja­son vừa rồi tỏ ý thích, Ân Tá cầm lên ngắm nghía.

- Có cái nào đẹp hơn nữa không? Cái này vẫn có vẻ…

- Dạ vâng ạ, anh Lâm đúng là tinh mắt. – Cửa hàng trưởng vội vàng bày ra trước mắt họ một đôi nhẫn tình nhân vô cùng tinh xảo. Ân Tá cố ý thân mật nói vào tai Bảo Lam ngay trước mặt Ja­son:

- Em cứ chọn đi, thích cái nào thì anh tặng cho em.

- … Anh đúng là vô dụng! – Đàm Hiểu Phóng mất mặt, giận dỗi bỏ đi. Ja­son vội vàng đuổi theo, đuổi được một đoạn không xa thì quay đầu lại buồn rầu nhìn Bảo Lam, rồi lại quay người đi mất.

Thấy họ đều đã đi, Bảo Lam thở phào nhẹ nhõm, cả người vừa nãy căng thẳng nên cứng đờ, giờ bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Ân Tá bảo cửa hàng trưởng cất nhẫn đi, đưa Bảo Lam ra khỏi cửa hàng như chưa có việc gì xảy ra.

- Vừa nãy… cảm ơn anh. – Bảo Lam cười ngượng ngùng. – Người đó là người yêu cũ của em.

- Ừ, anh biết.

- Sao anh lại biết?

- Đôi mắt của em nói cho anh biết. – Ân Tá nói. – Đôi mắt của An Bảo Lam không thể che giấu được bí mật nào cả.

Khuôn mặt cô đỏ bừng.

- Em mời anh ăn cơm nhé.

- Được thôi. – Ân Tá không hề khách khí, đi lên phía trước cô như một cậu bé mới lớn, dáng người cao gầy nhưng lại cho người khác một cảm giác an toàn. Cô rất thích mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ người anh, nó giống như một mùi hương bẩm sinh rất quyến rũ.

Bảo Lam chi tiền rất rộng rãi, chưa nhận được lương nhưng cô gọi rất nhiều món ăn, bày kín cả một bàn. Ân Tá chỉ mỉm cười nói bữa ăn này thật thịnh soạn.

Người phục vụ hỏi hai người có muốn uống rượu không, Ân Tá nói là không nhưng Bảo Lam lại gọi một ly “Bách Lợi Điềm” (Giải thích: Tên một loại rượu của Trung Quốc).

- Anh còn tưởng em là kiểu con gái không uống rượu, không hút thuốc, không tới quán bar, từ nhỏ lúc nào cũng ngoan ngoãn ở nhà.

- Tại sao lại không phải? – Cô mỉm cười. Bao nhiêu năm nay, cô như một tờ giấy trắng, lúc nào cũng ngoan ngoãn, không uống rượu, không hút thuốc, không nói nhiều, ngay cả khi chia tay với Ja­son, cô cũng không tranh luận điều gì.

Một tờ giấy trắng tinh, trống rỗng, không có bất cứ dấu vết nào.

- Anh là người nhà của An Kỳ hả? – Bảo Lam rất tò mò.

Ân Tá chỉ cười, không trả lời.

- Chị ấy là bạn gái anh? Nhưng nhìn chị ấy lớn tuổi hơn anh nhiều… Xin lỗi, em vô duyên quá. – Bảo Lam ngậm chiếc thìa trong miệng. Ngụm trà trong miệng anh suýt thì phun ra ngoài, ngượng ngùng giải thích:

- Sao có thể thế được? Cô ấy học trên anh mấy khóa.

- A, hiểu lầm lớn quá rồi. Em xin lỗi, xin lỗi, anh ăn đi. – Bảo Lam vội vàng gắp thức ăn cho anh.

- Thực ra anh không còn là học sinh nữa, năm ngoái anh ở Mỹ về, trước đó học chuyên ngành kiến trúc. Anh mở một công ty thiết kế, có thời gi­an thì tới chơi. – Thiết kế kiến trúc có lẽ là chuyên ngành duy nhất trong khối ngành tự nhiên có hơi hướng của nghệ thuật. Cô nghe vậy thoáng kinh ngạc, thì ra anh là sinh viên chất lượng cao.

Cô vốn tưởng rằng anh học những chuyên ngành liên quan tới âm nhạc, bởi vì sự nho nhã toát ra từ con người anh như mùi chanh thơm mát, khiến người ta khó có thể quên được.

Cô gọi nhân viên phục vụ ra thanh toán, nhưng nhân viên chỉ mỉm cười nói:

- Anh Lâm đây đã thanh toán rồi, anh ấy là hội viên VIP của tiệm chúng tôi.

- Trời ơi, sao đi đến đâu anh cũng là hội viên vậy?

Anh chỉ cười mà không nói gì. Buổi hòa nhạc tối nay rất hay, cô xem chăm chú, thi thoảng lại lén quay sang nhìn anh. Khuôn mặt anh nhìn nghiêng trong ánh sáng mờ mờ đẹp như một bức tượng. Chàng trai này khó đoán như một câu đố, nhưng lại như một quả tranh mới hái, rốt cuộc thì tại sao anh lại tiếp cận với cô?

Trời đã rất khuya, Ân Tá lái xe đưa cô về tới nhà, nhìn theo cho tới lúc đèn nhà cô đã bật sáng rồi mới yên tâm quay xe về. Mấy hôm nay mẹ không ở nhà, khi Bảo Lam bật đèn phòng khách lên, kinh ngạc phát hiện ra Ja­son đang ngồi trên ghế sa­lon.

- Cái gã chiều nay đưa em về hả? Hắn là ai? – Ja­son lên tiếng gắt gỏng.

- Không cần anh lo. – Bảo Lam mở rộng cửa ra. – Làm thế nào mà anh vào được.

Anh ta lúc lắc xâu chìa khóa trong tay.

- Cái này là em đưa cho anh.

- Vậy làm phiền anh, sau khi chia tay đừng có chạy tới ngồi trên ghế nhà tôi lúc nửa đêm được không, người sống cũng bị anh dọa cho chết khiếp.

- Nhìn khí sắc của em cũng không tệ… – Vốn tưởng rằng Bảo Lam không có anh ta thì sẽ không sống được, bây giờ thấy cô vẫn khỏe mạnh, lại còn có một người con trai khác lái ô tô đưa về, anh ta không tránh được cảm giác thất vọng. – Người vừa nãy rốt cuộc là ai? Bạn trai mới hả?

- Chẳng liên quan gì tới anh cả.

- Sao lại không liên quan? Em vừa mới chia tay với anh, chớp mắt đã có người mới, có phải em cố ý làm anh mất mặt không?

Cô tức nghẹn họng, một hồi lâu không nói nên lời.

- Thôi bỏ đi, không tính toán với em. – Ja­son lấy ra một quyển sổ tín dụng. – Đây là số tiền mà em dùng của anh tháng trước và tháng trước nữa, trước tháng này trả hết cho anh, cứ chuyển tiền vào tài khoản của anh là được rồi.

- Cái gì? – Cô nhìn quyển sổ ghi chép lại những lần đi mua quần áo, đi ăn cơm, hoang mang mất mấy giây, những cái này chẳng phải những khoản chi tiêu khi yêu nhau sao? Lúc đầu anh nói là tặng cho cô, sao bây giờ lại trở mặt không chịu nhận, còn bắt cô phải tự trả tiền.

Sự lạnh lẽo dâng lên từ đáy lòng, cô cầm hóa đơn lên nói:

- Được! Tôi sẽ trả! Muộn quá rồi, anh về đi, để chìa khóa nhà tôi lại.

Ja­son không chịu đi.

- … Đã muộn thế này rồi… Em để anh ngủ ở đây một đêm. Đêm cuối cùng của chúng ta, Bảo Lam… – Anh ta ôm chặt lấy Bảo Lam nhưng cô lạnh lùng đẩy ra.

Giây phút đó, trong lòng cô chỉ là sự căm ghét đến cùng cực gã đàn ông trước mặt, thậm chí cô còn nghĩ, có phải ngày trước mình bị điên hay không mà lại đi thích một kẻ như thế này?

- Buông tay ra! Đưa chìa khóa cho tôi.

- Định giả vờ đoan trang hả? – Ja­son vẫn mặt dày, ôm chặt lấy cô. – Thực ra trong lòng em vẫn còn nhớ anh? Vẫn còn thích anh phải không?

- Này! Anh! – Con gái sức yếu, cô giằng co với hắn, lồng ngực sắp vỡ ra vì bị ôm quá mạnh. Đúng lúc này, cánh cửa lớn khép hờ bị người nào đó đẩy mạnh, hai người trong phòng đều sửng sốt quay lại, thấy dưới ánh đèn hành lang là khuôn mặt anh tuấn của Ân Tá.

Anh bước vào vỗ nhẹ lên vai Ja­son.

- Hình như cô ấy không thích lắm, có cần gọi cảnh sát tới để hỏi cô ấy hay không?

- Mày! – Ja­son mất mặt, chỉ hừ một tiếng, khoác áo khoác lên rồi bỏ đi. Bảo Lam gọi anh ta lại.

- Này, để chìa khóa lại.

Hắn quay đầu lại nhìn Ân Tá, miễn cưỡng ném chùm chìa khóa lên ghế, buông một câu “nhớ trả tiền vào tài khoản” rồi bỏ đi.

Anh ta đi rồi, Bảo Lam mới phát hiện ra người mình mồ hôi đầm đìa. Sao mình lại thích một kẻ như vậy? Chia tay thì trở mặt đòi tiền, đã thế lại còn muốn ăn vụng ở nhà người từng bị anh ta bỏ rơi.

Sao mình lại yêu một kẻ như thế?

- Nghỉ một lát đi, đừng sợ, đừng sợ. – Anh dịu dàng vuốt tay cô. Bảo Lam lúc này mới thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng nhìn thấy chùm chìa khóa là lại nổi giận.

- Nếu lần sau hắn còn tới, không biết có may mắn gặp anh như hôm nay không?

- Hôm nay đúng là số em may thật, em quên điện thoại trong xe của anh. – Anh lấy điện thoại của cô ra, đặt xuống bàn. Nếu không phải anh nhìn thấy điện thoại rơi trên ghế lái phụ, đích thân mang lên đây, có lẽ đêm nay Bảo Lam không thoát được.

Hình như anh rất quen thuộc với hoàn cảnh gia đình cô, nửa đêm tới nhà cũng không hỏi vì sao cô chỉ có một mình, bố mẹ cô ở đâu.

- Nếu em lo thì anh có thể thay khóa giúp em, mai vứt bộ chìa khóa này đi, thế là hắn không vào nhà em được nữa.

- Muộn thế này rồi… – Cô nhìn ổ khóa trên cánh cửa. Buổi tối chỉ có mình cô ở nhà, nhỡ nửa đêm có ai xông vào…

- Chỉ cần thay ổ khóa thôi, chiếc chìa khóa kia của hắn không mở được đâu. – Ân Tá xuống lầu, lái xe tới một cửa hàng gần đó mua cái khóa. – Có tu­avít bốn cạnh không?

- Dạ có, để em tìm. – Cô mở ngăn kéo ra tìm chiếc tu­avít bốn cạnh mà mấy năm trước bố vẫn dùng, đưa cho anh. Anh nhanh nhẹn tháo ổ khóa cũ ra, thay ổ khóa mới vào.

Lách cách, lách cách.

Ổ khóa mới vang lên âm thanh chắc chắn và đáng tin cậy. Bảo Lam yên tâm hơn rất nhiều. Cô cảm kích nghĩ tới dáng vẻ bận rộn của anh ban nãy, giống y như hồi nhỏ bố cô cũng bận rộn vì gia đình này vậy, khiến lòng cô thật sự yên tâm.

Khóa cửa đã thay xong, anh cũng yên tâm hơn.

- Muộn quá rồi, anh về nhà đây, em nghỉ đi nhé. Có chuyện gì thì gọi điện cho anh. – Anh cầm áo khoác lên rồi đi về.

- Ý, chờ chút đã. – Cô gọi anh.

- Có chuyện gì hả?

- Dạ, không có gì… – Giây phút đó, bỗng dưng cô thấy sợ anh lại đi mất. Dường như chỉ cần anh ở lại đây, cô sẽ không còn sợ gì nữa.

- Ngoan đi. – Anh dịu dàng vuốt tóc cô rồi ra về.

Bàn tay anh thật là ấm áp.

- Bảo Lam, cô vào văn phòng của tôi một chút. – Giờ nghỉ trưa, An Kỳ gọi Bảo Lam vào. Sau lần phỏng vấn trước, đây là lần đầu tiên cô vào phòng của chủ biên. An Kỳ ném một xấp báo cáo chuyên đề xuống trước mặt cô. – Cô định dùng cái này để che giấu tôi hả? Mấy ngày hôm nay cô làm báo cáo chuyên đề, nhưng có đồng nghiệp nói rằng những cái này có tòa soạn khác đã làm rồi.

Đã làm rồi?

Không, những cái này đều do cô thức đêm mệt nhọc để làm ra, sao lại có chỗ dùng rồi?

- Chủ biên, những thứ này không thể dùng rồi được. Đây đều là em…

An Kỳ ngắt lời cô.

- Đúng là tôi đã nghe mấy lời đồn đại về cô, nhưng Bảo Lam, tôi vẫn tin tưởng vào năng lực làm việc của cô. Cho dù những cái này có phải cô viết ra hay không, chỉ hy vọng sau này cô tiếp tục cố gắng, ngày kia gi­ao chuyên đề mới tới cho tôi, OK?

- Chủ biên, những cái này đúng là do em viết, không thể nào lại có tòa soạn khác dùng rồi! – Bảo Lam vẫn muốn biện minh cho mình, nhưng An Kỳ lại lạnh lùng ngắt lời:

- Nếu thực sự là do cô viết, chứng tỏ cô có thực lực, vậy thì viết một cái khác hay hơn để chứng minh bản thân đi.

Có điện thoại gọi tới, An Kỳ vội nhấc máy lên nghe, giọng nói gắt gỏng lập tức trở nên dịu dàng hơn:

- Thì ra là tổng giám đốc Lưu à, dạ vâng, 6 rưỡi chiều, chúng ta gặp nhau sẽ nói về chuyên mục quảng cáo đó…

Bảo Lam cầm xấp báo cáo, ấm ức đi ra khỏi phòng chủ biên.

Cô vừa bước ra, mấy đồng nghiệp vừa nãy vẫn nhìn chằm chằm vào phòng chủ biên đều đồng loạt cúi đầu, làm như không nhìn thấy gì. Bảo Lam âm thầm quay về chỗ ngồi, bên tai lập tức vang lên những tiếng cười khúc khích.

Thì ra bất cứ góc nào trên thế giới này đều như vậy. Trên màn hình hiện lên khung cửa sổ chat MSN, Tiểu Thang hỏi:

- Chủ biên vừa nói gì cậu hả? Lúc đi ra, nhìn sắc mặt cậu tệ lắm!

- Cảm ơn.

- Đúng rồi, có phải cậu là do Lâm Ân Tá giới thiệu vào không?

- Hử?

- … Có tin đồn! Nghe nói chủ biên rất thích anh Lâm, nhưng anh Lâm lại quan tâm tới cậu. Cậu cẩn thận kẻo bị chủ biên ghét đấy.

Bảo Lam bất giác thấy sợ hãi. Thì ra là có chuyện đó. An Kỳ thích Ân Tá, vậy Ân Tá có thích An Kỳ không? Mối quan hệ giữa họ hình như không bình thường.

Bảo Lam cắn môi, không biết vì sao, trong lòng cô cứ thấy khó chịu.

Tối hôm đó bận viết báo cáo chuyên đề tới nửa đêm, lúc đi xuống bãi đỗ xe ở dưới lầu, xung quanh tối om, chẳng thấy bóng dáng bảo vệ đâu. Bảo Lam rảo nhanh bước chân, đôi giày cao gót gõ lên nền xi măng, trong đêm tối lại càng thêm rõ ràng. Trời quá khuya nên cô không dám đứng chờ ở bến xe buýt, bèn ra sức chạy, chỉ cần chạy qua khỏi bãi đỗ xe này, tới góc đường bên kia là có thể bắt taxi về nhà.

Đêm khuya, gió to, bỗng dưng có một chiếc xe dừng ngay bên cạnh Bảo Lam, khiến cô hoảng sợ toát mồ hôi lạnh.

Người ngồi trong xe mở cửa sổ rồi thò đầu ra ngoài. Đó là Ân Tá:

- Bảo Lam?

An Kỳ ngồi bên cạnh Ân Tá, “dịu dàng” nói:

- Ai dà, Ân Tá xem kìa, người mà cậu giới thiệu quả là chăm chỉ, làm thêm cho tới tận giờ.

- Lên xe đi, đừng đi một mình buổi đêm. – Ân Tá quay đầu xe lại đưa Bảo Lam về nhà rồi mới đưa An Kỳ đi.

Nhìn chiếc xe của anh rời đi, nghĩ lại cô gái xinh đẹp trang điểm kỹ càng ngồi cạnh anh, Bảo Lam soi mình trong tấm kính cửa sổ bên đường, nhìn bộ dạng làm thêm mệt mỏi và tiều tụy của mình, thấy mình thật là thê thảm.

Ân Tá, anh đang hẹn hò với An Kỳ sao?

Hai người đang yêu nhau sao?

Ngày hôm sau, vừa tan học là Bảo Lam vội vã tới tòa soạn, quả nhiên An Kỳ cố tình gây khó dễ cho cô, không những nói là cô tới muộn, trừ của cô 100 tệ mà còn bắt cô lấy được bản kế hoạch quảng cáo có chữ ký của Tổng giám đốc Lưu trước khi ông rời khỏi văn phòng ở Công ty quảng cáo Hằng Đại.

- Bây giờ là 6 giờ, Tổng giám đốc Lưu thường về lúc 6h30. Bản kế hoạch này rất quan trọng với tạp chí của chúng ta, hôm nay nhất định phải mang về. – An Kỳ khẽ nhướng mày lên, ra lệnh cho những người khác theo cô vào phòng họp.

- Còn đứng đấy làm gì, chúng ta đi thôi. – Tiểu Thang cầm chìa khóa xe công ty lên, hai người lái xe vội vàng đi tới văn phòng của ông Lưu, nhưng ông vẫn còn đang họp. Tiểu Thang lấy ra mấy tờ giấy kẹp trong tập tài liệu đưa cho cô. – Đi phô tô ba bản, tớ ở đây chờ ông ấy. – Cậu hạ thấp giọng. – Nghe nói ông Lưu này háo sắc lắm, một mình cậu đứng ở đây chờ, tớ sợ nguy hiểm.

Thì ra là như vậy. Cô cảm kích gật đầu, cho dù thế nào thì chạy đi chạy lại cũng còn hơn là ở cạnh một người đàn ông trung niên hiếu sắc. Công ty này không cho người ngoài sử dụng máy phô tô, cô xuống lầu, đi một đoạn rất xa mới tìm thấy một cửa hàng phô tô, còn đang bận thì Tiểu Thang gọi điện thoại tới.

- Bảo Lam, đứng chờ đói quá, nhân tiện mua cho tớ bát cá viên về nhé.

- Ừ. – Cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, đồng ý luôn, tới lúc mang sấp tài liệu đã phô tô và bát cá viên lên đến nơi, cô nhìn thấy tổng giám đốc Lưu và An Kỳ đang đi cùng nhau.

- Chủ biên! – Bảo Lam chào An Kỳ theo phản xạ.

An Kỳ đang vui vẻ đứng cạnh ông Lưu, ánh mắt cô ta lướt qua bát cá viên mà Bảo Lam cầm trong tay.

- Chẳng phải tôi bảo cô tới chờ tổng giám đốc Lưu sao? Cô đi đâu hả? Nếu không phải tôi tới đột xuất, có phải là cô định trốn việc luôn không?

- Cái này là… – Còn chưa chờ Bảo Lam giải thích, Tiểu Thang đã vội vàng tranh lời. – Chủ biên, Bảo Lam vẫn còn nhỏ, khó tránh khỏi sai sót. Giờ cũng không sớm nữa, chúng ta đưa tổng giám đốc Lưu tới quán ăn lần trước, được không?

- Lại phát hiện ra chỗ nào mới hả? – Ông Lưu rất hưng phấn, vội đi theo An Kỳ. Bảo Lam thận trọng đi theo đằng sau.

An Kỳ lườm cô.

- Cô không cần phải đi theo.

- Dạ? – Bảo Lam khựng người lại. An Kỳ nói với Tiểu Thang:

- Sau này cậu nhận mấy kế hoạch mà Bảo Lam đang làm, còn nữa, từ mai cậu chuyện lên làm chính.

- Vậy em làm gì ạ? – Bảo Lam hỏi.

- Cô? – An Kỳ khinh miệt nói. – Yên tâm đi, cô là người Ân Tá giới thiệu tới, tôi sẽ không đuổi việc cô đâu. – Nói rồi quay đầu bỏ đi. Tiểu Thang đi qua Bảo Lam, vỗ nhẹ tay lên vai cô tỏ ý an ủi.

- Ngốc quá, làm việc gì cũng phải động não. – Cậu ta ném lại một câu “cố lên” rồi chạy vào thang máy, cứ như thể bát cá viên vừa nãy là do cô tự mua chứ chẳng liên quan gì tới cậu ta ca.

Cửa thang máy đóng lại, Bảo Lam còn nghe thấy An Kỳ khen Tiểu Thang là làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm.

Tối hôm đó, cô sụt sùi quay về nhà, hắt xì hơi liên tục, cửa nhà lại bị khóa trái bên trong. Chắc là mẹ lại đưa tình nhân về nhà.

- Mẹ? Mở cửa! Mở cửa!

Bảo Lam ấm ức đập cửa, bên trong chẳng có ai lên tiếng. Từng cơn gió thổi mạnh qua hành lang, quất vào mặt Bảo Lam, lạnh buốt.

Điện thoại cũng không có ai nhấc máy.

Cô biết cánh cửa này sẽ không mở ra nữa.

Bảo Lam bắt đầu run lên từng chập, chạy xuống dưới lầu gọi điện thoại cho Ngải Linh Linh.

Điện thoại thông, nhưng đầu dây bên kia là giọng của một chàng trai.

- A lô? – Giọng nói khàn khàn như dính lại, rất dịu dàng.

- Ân Tá? Sao lại gọi tới số điện thoại của anh nhỉ? – Cô nhìn màn hình điện thoại, giọng nói lắp bắp. – Xin lỗi, em gọi nhầm, em… em… – Một cơn gió lớn thổi đến khiến cánh cửa kính ở đại sảnh vang lên loảng xoảng, cả người cô như rơi vào một kho đá lạnh buốt.

Lạnh lẽo, ấm ức, thất vọng.

Sống mũi cay cay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má lạnh buốt, giọng nói của anh xé rách cả cái lạnh và sự cô độc, khiến cô cảm thấy mình vẫn còn đang sống.

Ân Tá lúc này đang ngồi uống ca­cao nóng trong quán sô cô la mà mình mở, nghe thấy tiếng gió vù vù ở đầu dây bên kia, anh lên tiếng hỏi:

- Em đang ở đâu?

- Dưới lầu, không vào được nhà.

- Khóa hỏng rồi hả?

- Không, trong nhà có người… – Anh nghe thấy bên kia có tiếng khóc nho nhỏ, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gió rít vù vù. – Bởi vì họ đều ở nhà nên em không tiện vào.

Tiếng nói nghẹn ngào, tiếng khóc ấm ức như muốn xé tim anh ra. Anh chỉ cảm thấy tim mình đau nhói. Một đêm có bão cấp 8, từng hạt mưa lớn xối xả trút xuống. Sao cô lại ở ngoài một mình?

- Chờ ở đó, anh tới ngay. – Nói xong, Ân Tá vội vàng khoác áo khoác rồi lao ra khỏi cửa.

Mưa gió đua nhau gào thét. Khi đi qua biển, sóng biển không ngừng vỗ bờ, ở mấy khúc cua, suýt chút nữa thì xe anh lao xuống vực… Anh đang trên đường chạy tới với cô gái đó.

Cho tới khi thân hình gầy bé của cô xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô run rẩy co mình trong đại sảnh rộng mênh mông, giống như một chú chim nhỏ không có nơi để về. Thấy anh tới, hai mắt cô ươn ướt, không rõ là nước mưa hay nước mắt. Anh không nhịn được lao tới ôm chầm lấy cô.

- Có lạnh không? – Anh dịu dàng hỏi, ôm chặt cô vào vòng tay của mình.

Anh muốn bảo vệ cô. Bảo vệ cô thật cẩn thận.

Vào lúc cái lạnh đã lên tới cực điểm, ý thức dần dần mất đi. Bảo Lam không nhớ rõ làm thế nào mà cô lại mặc áo khoác của Ân Tá, rồi được anh bế lên xe. Chiếc xe đi thẳng về tiệm sô cô la.

Tiệm sô cô la có tên “Hồi ức” này là một cửa hàng rất nổi tiếng trong thành phố, nghe nói ông chủ là một người nổi tiếng, rất đẹp trai, có thể đích thân làm ra những chiếc kẹo sô cô la dành cho khách hàng. Mỗi một loại sô cô la đều có tên riêng của nó

“Mar­garet” là loại sô cô la có nhiều sữa, thích hợp với những cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, ăn một miếng có cảm giác như đang được đắm mình trong tình yêu;

“Chú người gỗ ở Ed­in­burgh”, vị đắng nhưng lại khiến người ta không thể không thích, chuyên dành cho những người đang say đắm trong tình yêu

“Ánh sáng thành Viên” là sô cô la trắng, vị đậm, rất thơm, tràn đầy sức mạnh, dành cho những người có tâm hồn tự do và dũng cảm.

Một cửa hàng sang trọng, nghe nói chỉ có một số ít những người nổi tiếng hoặc thuộc giới thượng lưu mới có tư cách làm hội viên cao cấp ở cửa hàng này, mới có may mắn được nếm thử các loại sô cô la ở đây.

-… Chờ một chút. – Cô kéo nhẹ vạt áo anh, ghé vào tai anh thì thầm. – Em không phải là hội viên ở đây. - Không sao, anh là chủ cửa hàng.

- Hả?

Anh kéo cô vào trong lúc mà cô vẫn còn đang kinh ngạc tột độ, quả nhiên, các nhân viên trong cửa hàng đều lễ phép cúi đầu chào anh.

- Chẳng phải mọi người nói ông chủ cửa hàng này là một người nổi tiếng sao? – Bảo Lam nhìn anh. – Anh là?

- Ngốc thế. Chỉ là tin đồn thôi. – Ân Tá dẫn cô vào phòng trong. Căn phòng này được bài trí rất trang nhã, thể hiện sự trầm ổn của một người đàn ông nhưng vẫn không bị “lạc mốt”. – Em ngồi đi. – Anh lấy ra một hộp sô cô la rất đẹp từ trong tủ.

- Ăn thử xem.

Những viên sô cô la màu trắng tỏa hương thơm quyến rũ, chỉ mới nhìn đã biết chắc chắn là rất ngon. Cô thận trọng nhón một viên nhỏ cho vào miệng.

Đầu tiên là mùi sữa rất đậm tan trên đầu lưỡi, phảng phất như mùi nước hoa cao quý, in sâu vào lòng người, sau đó cô cảm thấy như có mùi thơm của hoa, hình như là mùi hoa hồng, nhưng cũng có cảm giác như mùi thơm nhẹ nhàng của bách hợp, hình như còn cả mùi hoa nhài, cảm giác thật kỳ diệu. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, những buồn rầu lúc nãy đều đã tan biến hết.

- Vị này là…? Có phải mỗi loại sô cô la đều có tên phải không? – Cô hỏi.

- Tên thì chưa nói cho em biết được, mang về đi, coi như là lời xin lỗi anh dành cho em. – Sắc mặt của Ân Tá trở nên phức tạp, hình như bị bao bọc bởi một lớp sương mù dày đặc.

- … Xin lỗi? – Bảo Lam không hiểu. – Anh làm gì có lỗi với em sao? Giúp em nhiều như vậy, em cảm ơn anh còn không kịp.

Anh lắc đầu, chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Cô gái ngốc nghếch này vẫn không hiểu nguyên nhân vì sao anh lại đối xử với cô như thế. Nếu cô biết sự thực rồi, chỉ sợ cô sẽ không thèm nhìn anh lần nào nữa, chỉ muốn xé xác anh ra thành hàng ngàn mảnh.

Ân Tá chăm chú nhìn khuôn mặt cô, bất giác nghĩ, khuôn mặt này thật là đẹp.

Mềm mại, ấm áp, như một đóa hoa cúc nhỏ khiến ai cũng phải yêu mến.

- Meo… – Một chú mèo mướp nhỏ nằm dưới chân ghế sa­lon lười nhác kêu lên một tiếng.

Ân Tá ôm nó lên. Nó rất nhỏ, chỉ bằng một nắm tay.

- Chú mèo đáng yêu quá, anh nuôi hả?

- Coi như là thế. Nó tên là Tiểu Báo, ngày trước cứ nằm ở trước cửa hàng anh không chịu đi, thế là giữ nó lại. – Ân Tá dùng tay chỉ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của nó. Tiểu Báo bị mù, hai con mắt hoàn toàn không nhìn thấy gì, ánh mắt nó trong sáng tới mức khiến người ta cảm thấy nó không thuộc về thế giới này. Nó không nhìn thấy Ân Tá, nhưng có thể nghe được giọng nói của anh, cảm nhận được ngón tay anh, bởi vậy nó cứ ra sức rúc vào lòng anh.

Ân Tá nói:

- Em thấy nó đấy, không cha không mẹ, lại không nhìn thấy gì, nhưng nó vẫn cố gắng để tồn tại. – Anh đặt Tiểu Báo vào tay Bảo Lam.

Tiểu Báo cảm nhận được hơi ấm từ tay Bảo Lam, bèn chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn cô.

Nó không nhìn thấy gì cả, nhưng hình như nó có linh cảm rất nhạy bén, thò cái chân nhỏ ra vẫy vẫy về phía cô. Một sinh mệnh nhỏ bé và yếu ớt cũng đang cố gắng để dành lấy một hơi ấm cho cuộc đời mình.

Bảo Lam sợ nó bị ngã bèn đặt nó xuống đất rồi định bước đi. Ai ngờ Tiểu Báo lặng lẽ theo sau rồi bám chặt lấy chân cô.

Nó tưởng cô định đi, tưởng cô không còn cần nó nữa.

Tiểu Báo sợ hãi ôm chặt lấy chân Bảo Lam, nó không biết rằng những móng vuốt sắc nhọn của nó đã cào rách da cô. Bảo Lam kêu lên đau đớn, Ân Tá vội vàng ôm Tiểu Báo lại:

- Em đừng trách nó, nó không nhìn thấy gì cả, không biết là mình làm em bị thương. Nó rất thích em, hình như sợ mất em.

Nó chỉ đang cố hết sức để giữ cô lại.

Bảo Lam lại đón Tiểu Báo từ tay anh, bỗng dưng bật khóc nức nở, không thể nào nín được. Ân Tá vuốt tóc cô, dịu dàng như khi vuốt lông Tiểu Báo.

- Em có tâm sự gì hả?

- Thi thoảng cảm thấy mình là người thất bại, cả tình yêu lẫn công việc đều thất bại.

- Vậy sao? – Anh cười, cầm lên một hộp sô cô la khác, đưa cho cô. – Nếm thử cái này xem.

Bảo Lam lấy một viên bỏ vào miệng, vị đắng tan trên đầu lưỡi. Cô cau mài:

- Sao mà đắng thế… – Nhưng còn chưa nói xong, khi lớp vỏ đắng bên ngoài của viên sô cô la tan hết, một vị ngọt dịu dàng lan khắp miệng.

Mùi vị hạnh phúc tới mức khiến người ta phải rơi lệ.

- Ừm, chính là mùi vị này. – Cô thốt lên hài lòng.

Ân Tá xoa nhẹ lên mái tóc của cô.

- Thích không? Nó cũng giống như tình yêu của em, lúc bắt đầu thì đắng, nhưng sau đó sẽ tốt dần lên, khi em tìm thấy một người thích hợp và một cách yêu thích hợp.

- Ừm… – Cô hình như đã hiểu rồi, mặc kệ khóe mắt còn đang ướt, cô vẫn nhoẻn miệng cười rạng rỡ. Cô luôn như vậy, không biết rằng mình thu hút người khác chính bởi nụ cười trong sáng.

Ân Tá nhìn cô say đắm.

- Sao thế?

- Không có gì, không có gì. – Ân Tá vốn luôn lạnh lùng phát hiện mình nói quá nhiều trước mặt cô nhóc này, thi thoảng lại còn ngẩn ngơ, bất giác hai tai nóng bừng lên. Chuyện gì vậy nhỉ? Bảo Lam nghiêng đầu nhìn Ân Tá. Anh chàng này dịu dàng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, điểm tốt của anh chỉ dần dần bộc lộ ra sau khi tiếp xúc một thời gi­an dài.

Hai người đều ôm tâm sự riêng của mình. Tiểu Báo nằm trong lòng Bảo Lam, thở đều đều, chìm đắm vào giấc mơ của riêng mình.

Vận may rồi cũng có ngày kết thúc. Không phải người nào cũng nhìn lầm người và có “kinh nghiệm” bị người đàn ông mà mình yêu tha thiết bỏ rơi; cũng không phải mọi người đều không cần phải dựa vào bố mẹ khi còn trẻ, luôn dũng cảm, kiên cường. Trắc trở chưa chắc đã là một liều thuốc tốt. Bảo Lam đã dần hiểu ra điều đó trong những khó khăn liên miên, nút thắt trong lòng cũng dần dần lỏng ra…

Ân Tá bảo một nhân viên nữ trong cửa hàng tìm một bộ quần áo ấm áp sạch sẽ cho Bảo Lam thay, còn đích thân pha cho cô một ly ca­cao nóng, đặt vào tay cô.

Cô như một đứa trẻ khó khăn lắm mới nắm được chút hơi ấm, sợ nóng, nhưng lại không nỡ buông tay ra, cẩn thận uống từng ngụm nhỏ. Anh dịu dàng bóp trán cho cô.

- Em bị sốt hả? – Đúng thật, trán hơi nóng. – Đúng là cô nhỏ yếu đuối. – Ân Tá thở dài, lấy ra một viên thuốc giảm sốt đưa cho cô, rồi lại sờ lên má cô, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó.

- Bảo Lam là một cô bé cần có người khác thương yêu. – Anh nói. Ánh mắt anh lúc này như ánh mắt của một người anh trai, một người bố. Đây không phải lần đầu tiên Bảo Lam đọc được chữ “bố” trên người anh.

Vì sự chu đáo, dịu dàng và vững chãi của anh không giống như những chàng trai trẻ tuổi khác. Sự dịu dàng của anh là một ly ca­cao nóng, là một câu nói quan tâm, là một chỗ dựa vững chắc. Sự dịu dàng của anh luôn luôn rất hữu hiệu.

Một chàng trai như thế này chắc rất thích hợp để làm chồng.

Trong ánh sáng của buổi hoàng hôn, cô bắt đầu sốt nhẹ, ngốc nghếch nghĩ. Căn phòng trong cửa hàng sô cô la này được bài trí thật là ấm áp, sàn gỗ màu nâu đỏ và những vật dụng trong căn phòng đều tỏa mùi hương thoang thoảng. Cà phê đang sôi ùng ục trong ấm.

Nghe nói tối nay bão đổ bộ về đất liền, các nhân viên trong cửa hàng lần lượt ra về, cả cửa hàng trong phút chốc chỉ còn lại Bảo Lam và Ân Tá.

- Tối nay em ngủ ở phòng bên cạnh. – Ân Tá mở cửa căn phòng bên cạnh, Bảo Lam đi vào trong, thì ra ở đây còn một căn phòng khác, nhỏ hơn, chăn gối ngay ngắn, sạch sẽ, một ngọn đèn nhỏ khiến căn phòng càng trở nên đẹp hơn.

Chờ một chút, chỉ có một cái giường?

- Thế anh ngủ ở đâu. – Bỗng dưng nghĩ tới điều này, hai má cô đỏ hồng.

Ân Tá nhìn ra ngoài trời mưa mù mịt.

- Anh lái xe về, sáng mai tới đón em. Em cứ yên tâm ngủ một giấc đi.

- Một mình em hả? – Lời vừa nói ra, cô đã cảm thấy không ổn. Không ngủ một mình, chẳng nhẽ cô muốn Ân Tá ở lại đây cả đêm? Anh là con trai mà. Nhưng… Nghĩ tới việc phải ở một nơi xa lạ suốt một đêm, ngoài trời thì đang bão, cô lại thấy sợ hãi.

Anh nhận ra sự lo lắng của cô.

- Em sợ hả?

- Dạ… có một chút. – Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình. Gió ngoài cửa càng lúc càng lớn, tiếng cành cây gãy, tiếng biển quảng cáo bị gió thổi phát ra những âm thanh thật đáng sợ.

- Thưa các bạn, tâm cơn bão lần này đã đổ bộ vào đất liền… – Tín hiệu truyền hình trực tiếp trên tivi đột nhiên bị ngắt, màn hình biến thành hàng vạn những điểm nhỏ trắng đen nhấp nháy.

Chắc là dây dẫn bị gió thổi đứt. Bảo Lam bất giác lại lo lắng, lúc này Ân Tá lái xe về nhà liệu có nguy hiểm không? Vừa nãy trên tivi còn cảnh cáo mọi người không nên ra đường.

- Hay là anh ở lại đi? – Bảo Lam nghĩ ngợi. – Anh ngủ ở phòng này đi, em làm phiền anh quá rồi, ngủ ở sô­fa ngoài phòng khách cũng được.

- Ừm, nhóc con ngoan thật. – Ân Tá nhét chiếc gối vào tay cô, đẩy cô tới sát mép giường, người anh áp sát vào người cô.

Gần quá, gần quá!

Có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, trong tiếng gào thét của gió bão, một sự dịu dàng len vào giữa hai người.

Bỗng dưng cô cảm thấy sẽ xảy ra điều gì đó, hai gò má đỏ ửng. Tới lúc định thần lại, Ân Tá đã nhoài người ra sau lấy một cái gối khác, đi ra phòng khách, ngồi lên sô­fa.

- Được rồi, tối nay anh ngủ ở đây. – Anh cười. – Có ca­cao nóng, nghe nhạc và tiếng bão, tiếng mưa, cũng thú vị đấy chứ? Nhóc con, em cũng ngủ đi. Mau đóng cửa vào.

Cô đóng cửa phòng lại, trốn sau cửa cười khẽ.

Bảo Lam lăn lộn mấy vòng trên giường mà vẫn không ngủ được, trong đầu cứ xuất hiện hình ảnh của Ân Tá. Chỉ cần ngoài phòng khách có bất cứ âm thanh nào dù rất nhỏ cũng khiến cô tỉnh dậy. Mãi tới nửa đêm, cô không nhịn được bèn bò dậy, mở hé cửa ra lén nhìn về phía ghế sô­fa.

Ân Tá co mình trong chiếc ghế, ngủ ngon lành.

Thì ra khi ngủ anh toàn co chân lên, giống như một chú cún nhỏ cuộn mình trên ghế, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày.

Cô mặc áo ngủ, len lén nhón chân trần tới gần chiếc ghế.

Lần đầu tiên nhìn trộm anh khi ngủ. Lông mi anh thật dài, thật dày, như một đứa trẻ có dòng máu Âu Mỹ trong người. Khóe miệng anh còn một nụ cười, có phải anh đang nằm mơ không?

Có phải… mơ thấy người con gái mà anh thích không?

Người con gái mà Ân Tá thích là ai, như thế nào? Nụ cười trên khuôn mặt Bảo Lam dần dần trở nên méo mó đến tội nghiệp. Người mà Ân Tá thích chắc chắn không phải là đứa con gái phiền phức như cô? Cô bắt đầu suy nghĩ lung tung. Đột nhiên mí mắt Ân Tá thoáng động đậy… Chết rồi, không kịp trốn đi rồi. Bảo Lam ngốc nghếch đứng nhìn Ân Tá tỉnh lại, khóe miệng mấp máy nói:

- Hi, anh tỉnh rồi hả?

- Ừm, không ngủ say được. – Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm.

Cô từng nghe người ta nói, nếu có một chàng trai thích bạn, trong ánh mắt của anh sẽ có sự yêu thương, nếu anh ấy không yêu bạn, trong ánh mắt của anh chỉ có dục vọng. Trong giây phút đó, cô nhìn chăm chú vào mắt của anh, cô nhìn thấy… sự yêu thương. Sự yêu thương sâu sắc.

- Bảo Lam, lại đây.

- Dạ?

Cô còn chưa kịp hết kinh ngạc thì đã chạm phải đôi môi mềm mại của anh. Át đi mọi thứ, như một cơn bão cuốn cô vào đó. Vòng tay dịu dàng của anh! Đôi môi ấm áp của anh! Cảm giác an toàn mà anh mang lại… Tất cả, tất cả đều khiến cô ngây ngất, đều khiến cô say đắm.

Cô bị bao vây trong một cảm giác rất mãnh liệt. Cảm giác mà cô chưa từng có, không phải hạnh phúc, không phải nhiệt tình, không phải tình yêu… là một cảm giác an toàn, không cần phải lo lắng, tin rằng mình sẽ được bảo vệ.

Thật bình yên!

- … Em… – Cô lắp bắp đẩy anh ra, chạy nhanh vào căn phòng nhỏ, đóng sầm cửa lại, chui vào trong chăn, trùm kín đầu. Hai gò má cô như vừa bị đổ nước sôi vào, nhưng đôi môi cô còn nóng hơn.

Nhạy cảm, ấm nóng, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng cháy.

Cô dỏng tai lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài, hình như Ân Tá chỉ nằm xuống sô­fa rồi không còn gây ra tiếng động nào nữa. Anh ngủ rồi sao? Đàn ông đúng là một sinh vật mãnh mẽ, vừa hôn cô đột ngột xong lại có thể ngủ ngay được. Cô như một con vật bé nhỏ cuộn mình trong chăn, không biết là vì cơn sốt do cảm cúm hay vì nụ hôn của anh, cô dần dần chìm vào hôn mê.

Cả người cô nóng bừng, như một lò than vừa được đốt lên.

Hôm sau, Bảo Lam dậy rất sớm, lắng tai nghe, không còn có tiếng mưa ngoài cửa sổ. Cô xỏ chân vào dép, chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy mình trong gương, cô hét lên một tiếng hãi hùng – Cô trong gương lại bị biến thành con trai rồi. Nhân lúc Ân Tá còn đang ở phòng ngoài, Bảo Lam vội vã trốn vào trong rồi gọi điện thoại cho Liệt Nùng.

- A lô, Bảo Lam?

- Liệt Nùng… – Cô sửng sốt, giọng nói của cô cũng thay đổi rồi, khàn khàn. – Em lại biến hình rồi, em, em…

- Lại biến thành con trai rồi hả? – Liệt Nùng an ủi cô. – Đừng lo, giờ em đang ở trường hay ở nhà? Anh lái xe qua đón em.

- Vấn đề ở chỗ này. – Bảo Lam ngượng ngùng nói. – Bây giờ em đang ở nhà bạn, anh ấy không biết em biến thành thế này, lát nữa đi ra cửa chắc chắn phải đi qua anh ấy, làm thế nào giờ?

- Bạn. – Liệt Nùng nổi máu ghen. – Con trai hả?

Bảo Lam hơi giật mình.

- Con trai, tóm lại chuyện dài lắm…

- Ồ. – Liệt Nùng hỏi dò. – Em quay lại với Ja­son rồi hả?

- Sao thế được? Không thể thế được. – Cô vội vã đứng dán lưng vào cửa phòng. Đằng sau cánh cửa, Ân Tá bê một đĩa bánh kem dâu tây đang nhẹ nhàng gõ cửa.

- Bảo Lam? Bảo Lam?

Vội vàng tắt điện thoại, cô thò tay chốt cửa, tim đập mạnh như sắp nhảy ra ngoài.

Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?

Trả lời cũng không được, không trả lời cũng không được. Chết tiệt, bây giờ giọng nói của cô cũng của con trai, hình dáng của cô cũng của con trai, làm sao mà giải thích cho Ân Tá được?

Liệu anh có tin không?

- Bảo Lam? – Thấy bên trong không có động tĩnh gì, Ân Tá bèn mở cửa phòng, nhưng cửa bị khóa ở bên trong.

Hay là cô chưa dậy?

Vậy thì chờ thêm lát nữa, anh đành đặt chiếc bánh lên bàn ăn ngoài phòng khách. Nghe thấy tiếng bước chân bỏ đi của Ân Tá, Bảo Lam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng…

- Chào! Ân Tá. – An Kỳ vui vẻ bước vào cửa hàng. – Sao hôm nay mở hàng sớm thế? – Thấy đĩa bánh kem trên bàn, cô kinh ngạc reo lên. – Tôi không nhìn lầm chứ? Đây là quà cậu dành cho tôi hả? Ha ha!

An Kỳ cầm chiếc dĩa nhỏ lên, đang định cho bánh vào miệng thì Ân Tá giữ tay cô lại:

- Trong nhà bếp vẫn còn, chỗ này để cho Bảo Lam.

- Bảo Lam? – An Kỳ cau mày. – Cô ấy ở đây hả?

- Ừ.

- Cậu và cô ấy… – Cô chưa bao giờ thấy Ân Tá quan tâm tới một người con gái nào như vậy. An Kỳ vốn là người con gái mạnh mẽ, nhưng lúc này cũng gỡ bỏ lớp mặt nạ của mình, đau đớn hỏi. – Ân Tá, có phải cậu thích cô ấy không?

- Tôi? – Anh kinh ngạc nhìn cô, khẽ cười. – Tiểu Kỳ, thì ra chị cũng nhiều chuyện thế hả?

An Kỳ thấy khuôn mặt anh có gì đó nhưng ngượng ngùng, xấu hổ. Rất rõ ràng, cô đã nói trắng ra bí mật mà người ta không muốn cho ai biết, có hỏi nữa cũng chẳng ra gì. Cô đành chán nản nói:

- Tôi không quan tâm có phải hai người đang yêu nhau không, nhưng nếu Bảo Lam vì chuyện tình yêu mà gây ảnh hưởng tới tiến độ công việc, tôi vẫn cắt lương như thường.

- Đúng là một chủ biên máu lạnh. – Ân Tá cười cô. – Nếu không dịu dàng hơn chút nữa, cẩn thận kẻo không anh chàng nào dám theo đuổi chị.

An Kỳ cúi đầu. Không phải không ai theo đuổi, mà là chờ cậu bao nhiêu năm nhưng vẫn không chờ được ánh mắt nào của cậu. Tình yêu là virut cảm cúm, rõ ràng biết là không thể để bị nhiễm, nhưng rồi vẫn nhiễm.

- Được rồi, lát nữa tôi tới tòa soạn. – Cô lấy lại tinh thần. – Cái nhẫn mà cậu đặt giúp tôi đâu? Cuối tuần tôi làm phù dâu phải dùng tới nó.

Ân Tá nhìn đồng hồ, đã 8 rưỡi rồi.

- Nhẫn ở trong phòng, để tôi gọi cô ấy dậy.

Bốn chữ “gọi cô ấy dậy” như những mũi kim đâm vào tim An Kỳ, đau nhói, cô cắn môi đi sau lưng Ân Tá, giây phút đó, cô chỉ tiếc là không thể coi An Bảo Lam như một con cún nhỏ, xé nó thành trăm mảnh.

Dựa vào đâu mà vừa mới xuất hiện, cô ta đã cướp mất Ân Tá của cô?

- Bảo Lam? Em dậy chưa? – Ân Tá gõ cửa.

Bảo Lam đang ngồi trên sàn nhà ngay trước cửa phòng, nghe tiếng anh gọi, sợ hãi đứng bật dậy rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

- Ngoan nào, dậy thôi Bảo Lam.

- Bảo Lam? An Kỳ tới lấy một món đồ rất quan trọng, em mở cửa ra. – Giọng nói của Ân Tá chưa dứt, An Kỳ đã chen vào:

- An Bảo Lam! Hôm nay là thứ bảy, cô còn phải tới tòa soạn làm buổi sáng, còn không mau dậy đi, cô không muốn nhận lương ngày hôm nay nữa hả?

Đáng chết thật, sao ngay cả chị ta cũng tới vậy?

Đúng là đã xui càng thêm xui mà. Bảo Lam cúi đầu nhìn mình, chiếc quần ngắn cũn cỡn, bộ quần áo con gái bó sát vào người, trông cô như một chú hề lén mặc quần áo của người khác.

Làm thế nào bây giờ? Giải thích với Ân Tá và An Kỳ rằng đó là tác dụng phụ của thuốc?

Không, không, không, nhìn thấy cô trong bộ dạng này, chỉ cần là người bình thường đều không tin những lời cô nói! Bảo Lam hoảng loạn nhặt chiếc áo khoác của Ân Tá vứt trên ghế khoác lên người, như một con mèo bị người ta cắt mất đuôi, đang tìm chỗ chạy trốn.

Đây là lầu hai, cánh cửa xếp ở cửa sổ phòng vệ sinh nếu mở hết cỡ chắc cũng đủ để cô chui lọt. Cô bê một chiếc ghế vào trong, trèo lên đó, bỗng dưng khựng lại…

Cứ chạy trốn như vậy mà không có lý do nào sao?

Nếu đứng trên góc độ của Ân Tá, anh sẽ nghĩ thế nào? Hay là thử nói với anh sự thật, có thể anh và An Kỳ có thể chấp nhận được? Bảo Lam đứng nghĩ một lát, trong lòng lại có một tia hy vọng mới.

- Bảo Lam? Bảo Lam?

Trong phòng vang lên những tiếng kéo lê đồ vật, nhưng lại mãi không thấy ai ra mở cửa. Ân Tá cảm thấy có gì đó không bình thường, bèn gọi điện thoại cho Bảo Lam… Nhưng làm sao mà Bảo Lam dám nhận điện thoại, cô vội vàng ấn nút tắt, sau đó nhắn tin cho anh:

- Sáng sớm tỉnh dậy cảm thấy không thoải mái nên em về nhà rồi, mượn áo khoác của anh mặc tạm, hôm nào sẽ trả anh sau.

- Về nhà rồi?

Nhìn thấy những dòng chữ trong màn hình điện thoại, An Kỳ thấy khó hiểu, cửa phòng bị khóa trái, cô ấy về nhà kiểu gì?

- Rốt cuộc thì con nhóc này có định mở cửa không? – An Kỳ bực bội gõ cửa. – Này? An Bảo Lam! Cô không cần việc nữa hả? Tôi còn phải đi làm! Mở cửa ra!

- Cô ấy không có trong đó đâu, chị chờ một chút. – Ân Tá quay người đi sang phòng khác lấy chìa khóa dự phòng, mở cửa ra nhìn vào, trong phòng trống không, căn phòng nhỏ bên trong cũng không có người.

Quả nhiên là đi rồi…

Anh thấy thật buồn.

An Kỳ khoanh tay đứng nhìn xung quanh, bên cạnh cửa sổ phòng vệ sinh có một chiếc ghế, vẫn còn in vết chân chưa khô, cô bật cười, gọi Ân Tá tới xem:

- Này, con nhóc đó chắc chắn là chạy trốn từ cửa sổ.

Ân Tá nhìn ra ngoài, bên ngoài là một vườn hoa nhỏ. Lúc sáng tỉnh dậy, anh luôn ở nhà bếp và phòng khách, bên ngoài lại có nhân viên cửa hàng, nếu Bảo Lam đi cửa trước, chắc chắn nhân viên sẽ nhìn thấy. Chẳng nhẽ cô ra về từ lối này thật sao?

- Việc gì phải như thế? Chẳng nhẽ vì thấy tôi tới nên cô nhỏ sợ quá bỏ trốn rồi? – An Kỳ thầm vui trong lòng, một con nhóc vô văn hóa như vậy, cho dù Ân Tá có động lòng thì sau này cũng sẽ không chịu được lâu.

Trong căn phòng vẫn còn vương lại mùi hương của cô, nhưng cô đã đi rồi, mang theo cả linh hồn Lâm Ân Tá. Ân Tá đứng chết trân ở chỗ cũ, An Kỳ nhắc nhở anh:

- Này, nhẫn của tôi đâu?

- À, chờ một chút. – Anh kéo ngăn kéo ra, nhưng không tìm thấy chiếc hộp nhung đỏ đựng nhẫn. Chẳng nhẽ anh lại nhớ nhầm sao? Ân Tá tìm khắp nơi, trong tủ sách, bàn trà, sô­fa.

Không có, góc nào cũng tìm rồi, nhưng vẫn không tìm thấy.

- Không phải chứ? – An Kỳ sốt ruột. – Ngày kia tôi phải đeo nó rồi, vào lúc quan trọng như thế này, cậu đừng có chơi trò mất đồ với tôi.

Ân Tá tìm khắp một vòng mà không tìm thấy, chán nản xoa tay rồi xin lỗi bạn mình:

- Chắc là tôi quên ở văn phòng công ty rồi, chị đi làm trước đi, tôi tìm thấy rồi mang qua cho.

- Thực sự là ở công ty? – An Kỳ hỏi bằng giọng nghi ngờ. – Liệu có phải bị cô nhỏ kia lấy mất rồi không?

- Chị nghĩ đi đâu vậy? – Ân Tá giận dữ ngắt lời cô.

- Thế thì sao cô ta phải chạy? Lại còn trèo qua cửa sổ, chẳng phải vì có tật giật mình thì là gì? – Cô phân tích kỹ lưỡng, càng khẳng định phán đoán của mình, Ân Tá làm việc gì cũng rất chắc chắn, anh đã biết là chiếc nhẫn này đối với cô rất quan trọng, sao có thể quên chỗ để nó được?

- Vậy cậu nói đi, cậu đặt ở chỗ nào trong phòng làm việc? Chắc chắn là bị con nhóc tiện tay “cầm nhầm” rồi. – An Kỳ nghiến răng. – Nghĩ không ra phải không? Cậu đừng có bao biện cho nó nữa, nếu không thì nó chạy làm cái gì?

- Được rồi, được rồi. – Ân Tá cầm chìa khóa lên. – Tôi đưa chị đi làm. – Anh cau mày, khóa cửa lại, đúng là anh đã để nhẫn ở nhà, nhưng mà ở chỗ nào nhỉ?

- Em biến thành con trai mà vẫn đẹp. – Liệt Nùng nhìn một lượt, Bảo Lam trước mặt anh cao hơn bình thường 15 phân, chiếc cằm thanh tú, khuôn mặt sắc nét, hàng lông mày rậm, đúng là mẫu con trai mà các cô gái đều thích. Liệt Nùng khoanh tay đứng cười, cứ như thể việc biến thân của cô không liên quan gì tới anh.

– Cũng may là không biến thành mèo hay là chó, nếu không thì anh chẳng biết ăn nói với em thế nào.

Bảo Lam thực sự muốn giết chết “ân nhân cứu mạng” của mình:

- Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào mới biến trở lại được?

- Cái này, cái này… – Liệt Nùng ngượng ngùng xoa tay. – Cái này anh vẫn chưa biết.

- Anh… – Bảo Lam không biết phải nói gì.

- Sự thay đổi do tác dụng phụ của thuốc gây ra có thể sẽ kéo dài, cũng có

thể chỉ là tạm thời, nhưng nhất định phải do cảm cúm hoặc các nhân tố khác kích thích, nó mới bộc phát. – Liệt Nùng phân tích. – Bảo Lam, em bị cúm hả?

Đúng lúc đó cô lại hắt xì hơi, đêm qua dầm mưa, bị cảm là đương nhiên.

- Ngoài bị cảm cúm, có còn nhân tố kích thích nào khác không? – Liệt Nùng nhớ lại lần trước cô uống thuốc cảm chung với rượu, kết quả là bị hôn mê và bị biến đổi.

Lần trước việc biến đổi rất ngắn, chỉ xảy ra biến đổi ở da và một số cơ quan khác trên cơ thể, đâu có triệt để như lần này.

- Có phải em lại uống rượu không? Hay là có nhân tố kích thích nào rất mạnh? Bảo Lam, em phải nói với anh, không thì làm sao anh giúp được em.

Cô nhớ lại nụ hôn tối hôm qua, đỏ mặt nói:

- Ừm… dạ có, tối qua em… hôn.

- Hôn? – Liệt Nùng ghen tị hỏi. – Với ai?

Anh lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn từ túi áo khoác, đưa cho An Kỳ.

- Tìm thấy rồi, bị rơi ở góc của sô­fa.

An Kỳ mở hộp ra, đúng là chiếc nhẫn đính một viên kim cương hình vuông. Thực sự là cô đã hiểu lầm An Bảo Lam, cô ấy không hề lấy trộm nhẫn. An Kỳ hơi ngượng, nhưng không biết phải làm thế nào.

- Tôi đã nói rồi, chị tôi không lấy trộm nhẫn! – Chàng thiếu niên kích động nói với An Kỳ. – Chị phải xin lỗi chị tôi.

Ân Tá không hiểu rõ nguồn cơn:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

An Kỳ chỉ cười lạnh lùng:

- Nhờ ơn của cậu, chỉ hiểu lầm thôi. – Cô xoa xoa viên kim cương tượng trưng cho sự vĩnh hằng. Ân Tá vịn vai Tiểu Ninh:

- Cho dù là hiểu lầm gì thì anh cũng xin lỗi em.

- Chị ta nói chị em lấy trộm nhẫn!

Đôi mắt Ân Tá thoáng tối sầm lại, nhưng anh vẫn mỉm cười đẩy Tiểu Ninh ra khỏi phòng.

- Đều là hiểu lầm cả. Còn em, em hãy giúp chị em hoàn thành nốt công việc đi. Sau này anh sẽ đền cho em sau.

- Này, tôi đã đồng ý cho cậu ta làm việc ở tòa soạn này đâu! Chỗ chúng tôi không nhận trẻ con. – An Kỳ phản đối.

- Chẳng thông tình đạt lý gì cả. – Ân Tá cười cô. – Nếu không dịu dàng hơn, tôi thực sự không dám giới thiệu bạn trai cho chị đâu.

- Cậu!! – An Kỳ tiện tay cầm sấp tài liệu ném mạnh, Ân Tá tránh qua một bên. Cô đứng sau bàn làm việc, đằng sau ánh sáng, hơi thở ngày càng dồn dập. Giây phút này, cô như một động vật thân mềm nhỏ bé thoát khỏi lớp vỏ cứng của mình, tỏ ra vô cùng yếu đuối. Cô muốn hỏi Ân Tá, vì sao lúc nào anh cũng bảo vệ An Bảo Lam như vậy? Tại sao anh không yêu cô?

- Ân Tá… – An Kỳ đau lòng gọi.

Ân Tá quay đầu lại.

- Không… không có gì. – Cô lồng chiếc nhẫn vào ngón tay áp út. – Tôi thích lắm, cảm ơn cậu đã giúp tôi mua được nó.

- Bạn bè mà, cảm ơn cái gì, chị làm việc đi. – Ân Tá đóng cửa phòng lại.

Một lúc lâu sau, nghe thấy tiếng chân anh xa dần, cô mới thở dài, đứng lên khỏi chỗ ngồi, khẽ vặn lưng rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ. Trước mặt cô là cảnh biển rộng lớn, mặt biển đau lòng cuộn lên từng con sóng nhỏ. Thời trẻ tuổi bồng bột đã qua đi, như một giấc mộng.

Cô lấy chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh ra, vừa sờ vào mặt trong nhẵn thín, gọi điện thoại cho bộ phận bán hàng của chiếc nhẫn này. Lần đặt nhẫn này, cô còn dặn dò thợ kim hoàn phải khắc tên tiếng Anh “Ann” của cô lên mặt trong của nhẫn.

- Đương nhiên, đương nhiên, cô An, thợ kim hoàn của chúng tôi đã theo đúng yêu cầu của cô, khắc chữ “Ann” vào mặt trong của nhẫn. Nếu cô thấy không hài lòng, có thể mang tới để sửa, chúng tôi sẵn sàng phục vụ cô.

- Ừm, được rồi. Cảm ơn.

Dập điện thoại. Chiếc nhẫn mà Ân Tá đưa cho cô, bên trong nhẵn thín, không có một dấu vết nào.

Chẳng có gì cả.

Chiếc nhẫn này không thuộc về cô, chắc chắn Ân Tá vì muốn giúp An Bảo Lam bình an thoát khỏi chuyện này nên đã đặt một chiếc nhẫn khác thay thế. An Kỳ rất muốn khóc, từ lúc nhìn thấy chiếc nhẫn này, cô đã hiểu lần này Ân Tá rất nghiêm túc, hiểu rằng anh rất yêu thương cô gái đó.

Cô thua rồi, thua một cách triệt để.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.