Vòng Bảy Người

Chương 46



Diệp Vỹ lui về phía sau vài bước, Chu Quyết cau mày lôi kéo Khỉ Còi nói: "Đừng xúc động, chúng ta còn phải dựa vào anh ta."

Diệp Vỹ mới vừa thả lỏng tứ chi, liền nghe Chu Quyết mặt không chút biểu cảm nói: "Đi ra ngoài rồi, cho cậu đánh chết anh ta."

Diệp Vỹ lảo đảo một cái, Khỉ Còi liếc mắt nhìn gã rồi túm lấy áo gã nói: "Anh nhớ kỹ cho tôi, mục đích tôi và anh một tổ chính là giám thị anh, anh có động tác quỷ gì, tôi tước anh trước tiên."

Diệp Vỹ cầm tay Khỉ Còi, lạnh lùng cười nói: "Rất nhanh, tôi sẽ khiến cậu phải van cầu tôi."

Khỉ Còi như là vẫy rơi thứ gì dơ bẩn mà vứt tay Diệp Vỹ ra, còn Tam Béo vào lúc này lại thình lình hô một tiếng, Chu Quyết hỏi: "Làm sao vậy?"

Tam Béo như rối loạn thần kinh mà dựa vào người cậu, nói: "Nước này sao lại có gợn sóng kỳ lạ thế?"

Chu Quyết nói: "Thế nước lớn như vậy, có chấn động cũng rất bình thường mà."

Tam Béo vội khoát tay nói: "Không phải bên kia, vũng nước chỗ này không nên có nước gợn chứ. . . . . ."

Mọi người theo tầm mắt của Tam Béo nhìn lại, nhưng nước này lại yên tĩnh như mặt gương, mấy người Chu Quyết quay đầu về nghi vấn nhìn Tam Béo, Tam Béo cắn móng tay nói: "Tôi nghe được phía sau hình như có tiếng chuông. Quay đầu lại phát hiện vũng nước nọ cư nhiên có sóng gợn, hơn nữa chiếu ra bóng chân của một người. . . . . .Chúng ta đâu còn ai khác. . . . . . ."

Chu Quyết nhìn về bốn phía, ngoại trừ nguồn sáng của đèn pin có thể chiếu xạ, bốn phía cơ hồ chỉ có thể nhìn thấy rõ những hình bóng yếu ớt, đường nét mơ hồ như vậy ngược lại khiến nơi này so với bóng tối hoàn toàn càng khiến cho người ta bất an. Chu Quyết cảnh giác hỏi: "Bóng của ai?"

Tam Béo muốn mở miệng, nhưng lời đến bên mép lại chuyển một vòng, hắn lộ vẻ khó xử nói: "Tớ cũng không thấy rõ ràng, xem chừng có chút giống người thời dân quốc, bởi vì mang giày đế vải. Ống quần cũng là dùng dây buộc lại."

Lâm Húc đột nhiên ngẩng đầu nói: "Làm sao có thể?"

Tam Béo nói: "Chính là không thấy rõ cho nên mới không biết, hơn nữa chỉ thoảng qua một chút rồi thôi. Nó cũng chỉ là ảnh ngược của vệt nước mà."

Lâm Húc nhìn quanh bốn phía, ông lại nhìn mấy người trẻ tuổi này một chút, cuối cùng thở dài nói: "Bất kể nói như thế nào, chúng ta phải chờ tới hừng đông, mới có thể tiến vào âm dương đạo."

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều trầm mặc, Chu Quyết nhìn bốn phía nói: "Nơi này rất lớn, cảm giác hình như phía trên càng thêm trống trải. Nhưng nước lại không che phủ được nơi này, mà chia làm mấy khu vực. . . . . .Thật sự là kỳ quan."

Khỉ Còi nói: "Dựa theo lời cậu vừa nói, tớ cũng hiểu được cái này hình như từng gặp ở đâu đó nha."

Tam Béo nói: "Có phải giống đoạn thời gian trước chúng ta đi du lịch thôn Bát Quái không."

Chu Quyết gật đầu, tiếp tục nói: "Đích xác, hồ lớn của thác nước này vừa vặn nằm chính giữa thái cực, mà nước kênh bốn phía phân biệt đem chung quanh phân chia thành mấy khu vực, nếu thật dựa theo bát quái, vậy nơi này hẳn có tám khu vực. Chúng ta chỉ đang ở một trong những khu vực đó mà thôi, còn một vấn đề chính là mặc dù chúng ta bật đèn pin, ánh sáng nơi này không quá đầy đủ, một vài địa phương tối tăm kia là gì? Những khu vực khác phân biệt là những thứ gì?"

Diệp Vỹ nhíu mày nói: "Có thể đi xem thử."

Khỉ Còi cảnh giác nhìn gã, Diệp Vỹ nghiêng đầu qua cười nói: "Cậu không muốn nhìn thử sao?"

Khỉ Còi như trưng cầu ý kiến nhìn Chu Quyết, Chu Quyết thì lại nhìn Lâm Húc, Lâm Húc cau mày nói: "Kỳ thật sau khi ta đi ra thì chưa từng trở lại, sợ chạm đến cơ quan lại cải biến địa hình nơi này. Do đó ta cũng không rõ."

Lão Cửu nói: "Xem thử đi, dù sao hiện tại cách hừng đông còn rất lâu, nhưng thật ra nhìn thử xem có lẽ sẽ có phát hiện ngoài ý muốn đó."

Tam Béo chu mỏ nói: "Lòng hiếu kỳ của cậu rất lớn. . . . . ."

Lão Cửu không nói gì, nhưng những người khác xem ra cũng đều đã đồng ý. Bọn họ đều cầm lấy balô, Chu Quyết trong nháy mắt khom lưng nọ cảm giác hình như nghe được một tiếng cười khẽ, sau đó là tiếng chuông như có như không nọ.

Cậu vội vàng ngẩng đầu, nhưng vẫn như cũ không hề có gì cả.

Coong coong. . . . . .

Ngay khi cậu thất thần, những người khác đều đã đi trước, Lão Cửu hướng cậu hô: "Lão Nhị, bám theo."

Chu Quyết vuốt ngực, cậu cảm thấy trong lòng bị đâm một chút, cậu như có điều suy nghĩ mà đi về phía mọi người.

Coong coong. . . . . .

Lại một tiếng coong. Nhưng lúc này những người còn lại cũng dừng bước.

Tam Béo nói: "Các cậu nghe đi chính là thanh âm kia, không giống như ảo giác đâu."

Khỉ Còi nhìn sâu bên trong phía đông nói: "Thanh âm kia từ bên đó truyền đến. Hình như sâu bên trong chỗ đó còn có thứ gì khác."

Chu Quyết đeo túi, cậu dùng đèn pin chiếu một chút, sau đó nói: "Đi, đến bên kia nhìn xem."

Lâm Húc dẫn đầu mang theo mọi người đi sâu vào trong hang, một bên lấy đèn pin chiếu xung quanh, một bên nói với bọn họ: "Thời gian đã quá lâu. . . . . . . Nhớ không nổi địa điểm tàn tích của thôn trang này. Nhưng hẳn là hướng đó. Phía đông là tàn tích của thôn cổ."

Chu Quyết híp mắt nói: "Nói cách khác nơi đó chính là thôn ngầm?"

Lâm Húc nói: "Đúng vậy, vòng qua thôn ngầm chúng ta sẽ đi đến bãi cát, nơi đó chính là khu tế tự trước đây, cũng là địa điểm Thúy Nương mang bọn ta tiến vào."

Lão Cửu nói: "Chúng ta cũng đi đến đó, thác nước này kỳ thật chính là một trụ nước lớn, tứ phía đều có. Nếu cái gọi là mộc cục phát sinh tại một mặt trong đó, chúng ta cũng chỉ có thể đợi sao."

Lâm Húc nói: "Sẽ không, bởi vì đây là một chỉnh thể. Nó sẽ không đơn độc xuất hiện cửa mộc ở một mặt, bởi vì dựa theo nguyên lý bát quái, cái gọi là thái cực chính là một thể, một nét khai thiên, không có khả năng sẽ có chi nhánh."

Diệp Vỹ cũng gật đầu nói: "Đúng vậy, Quách Phác cho dù đã sửa chữa xếp đặt sơn thủy, cũng chỉ là lợi dụng phương pháp ngũ hành bát quái tương sinh tương khắc, nhưng đối với thái cực ông ta nhất định tuân theo, đối với cổ nhân, ý nghĩa của thái cực quá trọng đại. Chính là hết thảy biến lý đều bất biến."

Chu Quyết nói: "Vậy chúng ta cứ dựa theo lộ tuyến của Thúy Nương tiếp tục đi. Ít nhất bọn họ đã thuận lợi qua ải. Bất quá tôi đang suy nghĩ cái gọi là mộc cục kia rốt cuộc còn có bộ dạng thế nào?"

Diệp Vỹ vừa đi vừa nhìn bốn phía nói: "Dựng nên ngũ hành đơn giản chính là đạo lý tương sinh tương khắc, một loại thuộc tính có thể sinh ra một loại thuộc tính khác, nhưng tất nhiên cũng sẽ khắc chế một loại khác, gọi là đạo lý nhất âm nhất dương, chúng ta đang đồng thời tiến vào mộc trận, chúng ta phải cẩn thận nó cũng có khả năng sinh thành kim môn."

Chu Quyết gật đầu, cậu nói: "Đúng vậy, đây là nguyên lý của ngũ hành, vĩnh viễn tồn tại có tính hai mặt."

Quả nhiên phía trước cách đó không xa, đèn pin của Lâm Húc chiếu ra một ít kết cấu đen ngòm, cảm giác như là nhà tranh, vô cùng cũ nát.

Chờ sau khi đi vào mới phát hiện, những nhà này đều có tình trạng hư hao nghiêm trọng.

Có vài nhà trên vách tường còn có vết đao chém và hỏa thiêu, mà thời gian chuyển dời khiến cho nóc nhà vốn là cỏ tranh đã sớm mục nát hầu như không còn, chỉ còn lại vách tường đổ nát cùng khung xà nhà rơi rụng bốn phía, những thứ này càng giống như di hài vừa bị tẩy kiếp. Đám người Chu Quyết xuyên qua giữa di tích yên tĩnh như chết này, nhìn những mái tàn ngói nát nhìn mà phát hoảng này, phảng phất như có thể tưởng tượng ra được cuộc đàn áp khi đó ở nơi đây thảm thương nhường nào. Mà nay những ngôi nhà này lại yên tĩnh tựa như quỷ mị.

Chu Quyết thấp giọng nói: "Ấy vậy mà lại không có lấy một bộ di hài, có lẽ vì thời gian quá dài."

Lão Cửu vuốt tường đất nói: "Nơi này nhìn qua thật sự rất thảm đó."

Lâm Húc cắt ngang lời bọn họ: "Không nên ở chỗ này nói những lời như thế, tử linh này còn chưa nghỉ ngơi, nghe được những lời của các cậu sẽ càng sinh bất an."

Bỗng dưng Chu Quyết phát hiện bên cạnh một mảnh ngói nát có một tấm bia đá tương đối đầy đủ, rồng cuộn phía trên đã bị mài mòn hơn phân nửa, nhưng vẫn còn bảo tồn một ít văn tự mơ hồ phía dưới. Lâm Húc xoa xoa bùn đất trên thạch bích. Diệp Vỹ kề sát vào vừa nhìn nói: "Đây là một tấm bia đá tế tự, tác dụng chính là lúc tế tự lấy ra dùng để tế bái."

Lâm Húc gật đầu nói: "Đích xác, các cậu nhìn mặt trên còn có dấu vết tương tự như giội máu, hẳn là khi ấy giết chết gia súc rồi giội lên tấm bia đá, coi như một loại huyết tế.

Diệp Vỹ tiếp tục nói: "Phía trên có chút văn bia, nó có vẻ như là quy chế của Tương tộc cùng phân loại, loại thứ nhất, cũng là tầng thấp nhất chính là thi nhân, tác dụng của bọn họ cùng vật thí nghiệm giống nhau, bọn họ không có nhiều tài cán, sự tình biết được cũng cực ít. Loại thứ hai chính là phương sĩ bình thường, còn có một ít pháp sư hạ cổ, tác dụng của bọn họ cũng chỉ là có thể chế tạo thi nhân bình thường, cùng cương thi không sai biệt lắm, ngoài ra cũng chỉ hiểu sơ về cách vận dụng Tương trùng mà thôi. Cao nhất gọi là tông sư, bọn họ có thể khởi tử hồi sinh, mà bọn họ nếu có thể làm thi thể sống lại hiển nhiên cũng càng thêm trân quý, nhưng bọn họ rất ít phục sinh được thi thể, mượn Quách Phác để nói, ông ta có thể xem như đại tông sư trăm năm khó gặp của Tương tộc, nhưng ông ta cả đời chưa bao giờ phục sinh một bộ thi thể nào, thậm chí lúc tìm được quỷ phách có thể hoạt hóa thi thể, cũng áp dụng phong tỏa tin tức, nhưng nơi này nói đến một bí mật về quỷ phách."

Lão Cửu theo trình bày hờ hững của Diệp Vỹ, hô hấp lại càng ngày càng dồn dập, hắn hỏi: "Bí mật gì?"

Diệp Vỹ quay đầu nhìn hắn nói: "Ông ta phát hiện, thông qua quỷ phách phục sinh thi thể, có thể bất lão bất tử, hơn nữa sở hữu sức mạnh thần bí, nói cách khác phục sinh thi thể giống như quỷ thần vậy. Cũng chính cái gọi là thi giải thành tiên."

Tay Lão Cửu nắm ngực càng thêm chặt, hắn hỏi: "Thành thần tiên?"

Diệp Vỹ lại lắc đầu nói: "Không, chính là quỷ, hơn nữa tương đối đáng thương. Bởi vì bị phục sinh thi thể mỗi một ngày sẽ lặp lại một lần thống khổ của tử vong. Mà phần thống khổ này cũng khiến hắn lại có động lực phục sinh. Oán khí có thể tưởng được. . . . . . Do đó là quỷ."

Lão Cửu bưng cổ mình, hắn tiếp tục hỏi: "Vậy. . . . . Có biện pháp nào để yên nghỉ không?"

Lâm Húc nhìn tấm bia đá như có điều suy nghĩ, ông ta lẩm bẩm nói: "Bởi vì bọn họ là thi nhân của Tương tộc, kỳ thật chính là thi thể đã chết dùng Tương thuật sống lại, nhưng không có cách nào trở thành con người, mà do đại tông sư vận dụng phương pháp trong bản dập để làm phép, có thể cho thi nhân phục sinh lại an giấc ngàn thu, đó cũng là chuyện chúng ta phải làm. Đồ án trong bản dập chính là trình tự của bí pháp."

Chu Quyết nghe được lời này, chợt nói: "Vậy ác quỷ trong bản dập kỳ thật chính là. . . . . ."

Lâm Húc nhìn Chu Quyết, ông gật đầu nói: "Đúng vậy, bảy đại tông sư nọ chính là một nhóm Tương tộc cuối cùng. Tương tộc bị diệt rất có khả năng chính là có chút sự tình xảy ra với bảy người cuối cùng này, hơn nữa liên lụy đến nhà nước phong kiến tập quyền thời đó, cuối cùng đám người kia rơi vào kết cục toàn bộ diệt vong. Mà vị công chúa kia. . . . . . . Cũng bởi vì lần đại nạn đó mà bị liên can, nhưng nhìn có vẻ như hoàng đế đối với nàng vẫn vô cùng trọng đãi, nếu không sẽ không dựa vào quy cách như công chúa để hạ táng."

Ánh mắt của Lâm Húc cùng Chu Quyết đối diện thật lâu, Lâm Húc nói: "Các cậu có lẽ còn có hoài nghi, cũng khó trách, nhưng đây là việc đã định trước trong số mệnh. Ngay từ đầu ta cũng không tin vào mệnh, nhưng Thúy Nương bọn họ khiến ta phải tin."

Nhưng vào lúc này, Chu Quyết đột nhiên cảm giác được một hiện tượng cực kỳ bất hợp lý.

Cậu ngừng lại, nhìn dưới mặt đất nói: "Sao lại có dấu chân?"

Mọi người lúc này mới phát hiện cư nhiên trên mặt đất bùn của di chỉ cổ đại có mấy dấu chân cực kỳ rõ ràng, mà dấu chân này rất nhỏ, giống như của đứa bé, nhưng lại vô cùng sâu, đứa bé kia như là đeo trên lưng thứ gì đó cực kỳ nặng mà chạy đi.

Mọi người nhất thời cảm thấy một cỗ lãnh liệt, Tam Béo nói: "Đây không phải ma quỷ lộng hành chứ."

Khỉ Còi nhìn bức tường đổ bốn phía nói: "Cho dù là ma quỷ lộng hành cũng không đáng ngạc nhiên đâu."

Lâm Húc ngồi xổm người xuống, ông nhìn dấu chân nói: "Các cậu nhìn xem dấu chân này có vẻ như là loại đế giày vải dệt thủ công. . . . . . Nhưng không phải chân của người trưởng thành."

Tam Béo nói: "Chẳng lẽ ảnh ngược trước đó tôi nhìn thấy chính là thứ này?"

Lâm Húc đứng thẳng người dậy, ông nói: "Xem ra còn có ai đó đi theo chúng ta vào đây."

Lão Cửu nói: "Có thể là . . . . . Trần Hạo?"

Chu Quyết lắc đầu nói: "Không có khả năng, không tính chuyện anh ấy tại sao phải trốn chúng ta, chỉ cái dấu chân bé thế này thôi anh ấy cũng làm không được. Đây. . . . . . .Rõ ràng là dấu chân của một đứa trẻ mà."

Tam Béo thoáng cái vỗ đầu nói: "Đúng rồi, nữ nhân bó chân! Nếu như là bà già bó chân, dấu chân này giải thích được rồi."

Chu Quyết hỏi: "Lâm Húc, Thúy Nương nàng. . . . . ."

Lâm Húc nói: "Thúy Nương là người xuất thân bần cùng, nàng không có bó chân. . . . . . . Hơn nữa nàng đã chết."

Chu Quyết suy nghĩ một chút, vẫn nói: "Nhưng chúng tôi trong quan tài Thúy Nương không phát hiện thi thể của nàng, mà là một nữ nhân khác."

Lâm Húc thoáng cái cứng đờ đứng đó, ông chảy mồ hôi lạnh nói: "Cậu nói gì? Các cậu đã tới phần mộ của Thúy Nương?"

Chu Quyết gật đầu nói: "Đúng vậy, trong từ đường chúng tôi đã phát hiện quan tài và linh bài của Thúy Nương, nhưng thi thể bên trong là của Trần Như Lan chị gái Trần Hạo. Mà cô ấy là một trong nhóm bảy người trước chúng tôi, chúng tôi sở dĩ có thể đi đến được tận lúc này, hoàn toàn đều dự vào tư liệu chị ấy lưu lại."

Lâm Húc mở to mắt, ông nắm đấm tay nói: "Thi thể Thúy Nương không thấy nữa? Làm sao có thể!"

Lâm Húc nhìn chung quanh, ông lẩm bẩm nói: "Thúy Nương, tại sao có thể như vậy chứ. . . . . ."

Chu Quyết tiếp tục nói: "Chúng tôi một chút đầu mối cũng không có, nhưng tựa như Lão Cửu cũng đã sống lại, do đó tôi nghĩ Thúy Nương có thể cũng chết mà sống lại hay không?"

Lâm Húc cau mày lắc đầu nói: "Cái chết của Thúy Nương vô cùng triệt để, nàng không có cơ hội sống lại, nếu như nói nàng thật sự sống lại, vậy. . . . . ."

Ông nhìn đám người Chu Quyết nói: "Cô gái kia không phải là Thúy Nương được đâu, mà là chủ mộ của mộ phần công chúa kia."

Nhưng ông rất nhanh lại tiếp tục lắc đầu: "Nhưng thế thì không có khả năng. . . . . ."

Lúc này Khỉ Còi sâu kín nói: "Ngoại trừ Thúy Nương ra, các cậu đã quên chúng ta còn mang theo một thứ đó. . . . . ."

Mọi người hỏi: "Thứ gì?"

Khỉ Còi mặt trắng bệch, cười khổ nói: "Còn nhớ con mèo kia không?"

Mọi người trầm mặc xuống, Tam Béo lắp bắp nói: "Nó không phải trừ tà sao?"

Chu Quyết nói: "Không biết, nhưng con mèo này đích thật là vì quyển sách Vòng Bảy Người kia mà xuất hiện. . . . . .Sự tồn tại của nó hình như là vì theo nhóm chúng ta đi tới cuối cùng, như một người đứng quan sát. . . . . ."

Lão Cửu nói: "Đúng rồi, hiện tại quyển sách kia ở đâu?"

Chu Quyết dừng một chút, cậu nói: "Vẫn luôn trên người Trần Hạo."

Khỉ Còi nhìn thoáng qua Diệp Vỹ vẫn lâm vào trầm mặc, hắn bắt lấy bờ vai gã nói: "Vậy con mèo là của anh sao?"

Diệp Vỹ cười nói: "Là của tôi."

Khỉ Còi nói: "Anh đừng giở trò, con mèo nọ tới cùng xảy ra chuyện gì!"

Diệp Vỹ kề sát vào Khỉ Còi nói: "Mặc dù con mèo nọ là tôi nuôi, nhưng nó từ đâu tới tôi cũng không biết, tôi chỉ cảm thấy đó là một con mèo dùng rất tốt."

Khỉ Còi cau mày nói: "Tại sao?"

Diệp Vỹ lại một lần nữa nhìn Chu Quyết, gã cười nói: "Bởi vì nó có thể cảm nhận được tử khí."

Lâm Húc cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ, ông nói: "Trước mắt bất kể rốt cuộc là mèo, hay là Thúy Nương, nhưng khẳng định chỗ này của chúng ta còn trà trộn vào thứ gì đó khác, mọi người phải cẩn thận, ngàn vạn lần đừng gây thêm rắc rối. Bởi vì vô luận là cái gì đều sẽ hại mạng của chúng ta."

Thình lình Khỉ Còi chỉ vào căn nhà phía trước nói: "Các cậu nhìn xem nhà bên kia."

Khỉ Còi chỉ vào bên cạnh một mặt tường đất có một tòa nhà phi thường cao ngất, cùng tường đổ ngói nát bốn phía có vẻ vô cùng không ăn nhập, bởi vì nó quá mới, quả thực không giống như cổ đại. Nóc của tòa nhà nọ cực kỳ lớn, như vậy xem ra quả thực giống như loại phòng ốc của thị tộc Bán Pha thời kỳ đồ đá. Nhưng nhà này chế tạo vô cùng chắc chắn, gạch xanh ngói lớn, phi thường khí thế.

(Tiêu: Trong thị tộc Bán Pha mỗi quần thể nhà ở gồm một toà nhà lớn được bao bọc bởi nhiều gian nhà nhỏ xung quanh, hình thành nên một tổ hợp kiến trúc lấy toà nhà lớn làm trung tâm. Theo các nhà nghiên cứu Trung Quốc, đây là nơi để tập hợp cộng đồng. Nội dung chủ yếu của việc tập hợp cộng đồng ở chế độ xã hội nguyên thuỷ là tế tự: tế trời, tế thần, tế tổ và cũng có thể đây là nơi cư trú của vị thủ lĩnh. Đem nơi tế tự đặt ở chính giữa khu vực cư trú đã phản ánh quan niệm xem trung tâm là tôn quý.)

Diệp Vỹ nói: "Ừm. . . . . .Kỳ quái, nhà này có điểm gì là lạ."

Tam Béo cảm giác được nguy hiểm, liền dừng lại không tiến về phía trước nữa nói: "Có ý tứ gì?"

Diệp Vỹ chỉ vào nhà nói: "Những nhà khác đều dựa theo dương trạch để xây, nhưng duy chỉ có tòa nhà này, nó lại dựa theo phong thủy âm trạch để kiến tạo, dùng là thủy môn pháp, là phong thủy cục cho người chết ở, tụ âm cực kỳ đó. Các cậu nhìn xem kết cấu của nhà này có giống một ụ đất cực lớn không?"

Gã nhìn thoáng qua mọi người nói: "Nói chung người sống ở bên trong không tới một năm sẽ chết."

Gã vừa dứt lời liền nghe được bên trong nhà truyền đến tiếng chuông cực kỳ rõ ràng. Thanh âm như xâm nhập vào đại não của mọi người vậy. Tam Béo nuốt nước miếng nói: "Vẫn. . . . . . Vẫn là chớ vào, ai biết bên trong có gì. Chúng ta đừng thêm chuyện nữa."

Lâm Húc nói: "Kỳ quái, lúc đầu chúng ta cũng đâu nhìn thây có tòa nhà này, hơn nữa nhà này cư nhiên không hề hư hao. Mặc dù đã thời gian dài như vậy, vẫn còn nguyên như mới. Căn bản không giống kiến trúc của hơn một ngàn năm trước."

Chu Quyết thì thầm tự hỏi: "Ai. . . . . . Ở bên trong chứ?"

Phảng phất như đáo lại vấn đề này của Chu Quyết, tiếng chuông lại vang lên.

Lão Cửu dẫn đầu đi về phía trước, tiếng chuông càng ngày càng vang, cũng càng ngày càng dồn dập. Mọi người lại nhìn Lão Cửu đẩy ra cánh cửa kia, sau khi đẩy cửa, tiếng chuông nọ liền biến mất.

Trong nháy mắt Lão Cửu đẩy cửa ra ấy, phảng phất như thấy được nguyên trạng của gian nhà nọ, rèm màu lục nhạt, lư hương tản mát hương trầm, trên tường treo một bộ mặc mai (bức họa vẽ cành mai bằng mực tàu), thanh lãnh rồi lại thoải mái, mà mặt sau rèm cửa phảng phất như có một người, nàng ngẩng đầu vén rèm lên, cười nói: "Chàng đã đến rồi. . . . . ."

Nhưng chính trong nháy mắt đó, mọi người nhìn thấy lại là cảnh tượng của gian phòng này mấy ngàn năm sau, không có sa liêm màu lục nhạt gì, trên bàn dài lư hương nọ đã đầy tro đen, mục nát không chịu nổi, nhưng duy chỉ có mặc mai trên tường lại phảng phất như ngàn năm không thay đổi, Lão Cửu lại nhớ tới nữ nhân vén mành kia, thanh âm của một câu chàng đã đến rồi kia. Nàng đang gọi ai?

Tam Béo nhìn bốn phía nói: "Nhà này nếu so với những cái khác đều xa hoa hơn, cậu xem lư hương này lại còn bày biện thế này, còn có lọ hoa bạch ngọc. Chết tiệt. . . . . .Còn sống trở về thì phát tài rồi!"

Diệp Vỹ âm lãnh nói xen vào: "Nếu không muốn sống cậu cứ cầm lấy, những thứ kia đều cực kỳ tụ âm, âm khí so với phần mộ còn nặng hơn, mang những thứ kia đi cùng mang bùa đòi mạng của Diêm Vương gia không khác gì nhau."

Tam Béo vội vàng rụt tay về, Diệp Vỹ nói: "Chủ nhân của gian nhà này hẳn là địa vị cực cao. nhưng. . . . . . . Người này là đại tông sư sao?"

Lâm Húc lắc đầu nói: "Hẳn là không phải, ở thôn này đều là thi nhân, tông chủ sẽ không ở đây, hẳn là thi nhân địa vị rất cao."

Khỉ Còi đánh giá phòng, đột nhiên hắn chỉ vào bốn góc bên phòng nói: "Các cậu nhìn xem, bốn góc phòng này đều có chuông đồng đấy, khó trách lại vang."

Quả nhiên bốn phía của căn nhà có bốn chuông đồng cực lớn, phía trên phân biệt khắc bốn thần thú, cùng đồ án trên bí phù và đồ án trên bản dập của Tương tộc vô cùng tương tự.

Diệp Vỹ yên lặng nhìn bốn phía, gã chợt dừng lại nói: "Chuông đồng, thủy môn cục. . . . . . .Phương diện này hình như có đạo lý."

Chu Quyết hỏi: "Có vấn đề gì sao?"

Diệp Vỹ lắc đầu gã nói: "Không biết tại sao, tôi cảm thấy bày biện và thiết kế như vậy không phải ngẫu nhiên."

Khỉ Còi đi về hướng chuông đồng, hắn nói: "Chết tiệt, khó trách xa như vậy cũng có thể nghe thấy thanh âm, chuông đồng lớn ngần này. Phỏng chừng một mình tôi khiêng cũng không thể nhích một cái."

Tam Béo nói: "Tiếng chuông này trái lại rất thanh thúy nha. Không ngờ tới đồ vật thô cuồng vậy à. Có vẻ như chính là đồng thau đấy."

Mà Lão Cửu sau khi tiến vào phòng liền có vẻ vô cùng kích động, hắn đi tới bên cạnh chuông đồng, nhìn vật liệu phía trên nói: "Tôi ở mộ phần công chúa từng nhìn thấy chuông đồng này, tôi biết đây là nơi nào rồi!"

Hắn nhìn toàn cảnh chung quanh nói: "Bích họa bên trong mộ đạo từng nói về nơi này, bức tranh trong bích họa có cảnh tượng chủ mộ khi còn sống, trong đó lại có thêm mấy chỗ từng vẽ chuông đồng."

Chu Quyết cau mày, khẩn trương hỏi: "Có ý tứ gì?"

Lão Cửu vuốt ve chuông đồng nói: "Chủ nhân gian nhà này chính là người trong mộ của mộ phần công chúa. Nàng nguyên lai cũng là một thi nhân."

Ngay khi hắn nói xong, vốn vẫn giữ yên lặng Diệp Vỹ nghiêng đầu, gã kinh hoảng luống cuống nói: "Thủy môn cục, đúng, tôi sao lại quên mất. Chúng ta đi mau, mau rời khỏi đây!"

Nói xong kéo Khỉ Còi chạy ra ngoài, nhưng chân còn chưa di chuyển, chợt nghe thấy tiếng chuông vang đến từ bốn phía phát ra dồn dập. Chói tai khiến da đầu người ta tê dại.

Diệp Vỹ ngẩng đầu phát hiện trên xà nhà đen nhánh phát ra thanh âm xì xì, gã nói: "Toi rồi. . . . . ."

Lúc này Lâm Húc và đám người Chu Quyết nhích lại gần, bọn họ hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Diệp Vỹ kinh hoảng nhìn nóc nhà, gã nói: "Chuông đồng đặt ở đây kỳ thật chính là để. . . . . ."

Nhưng gã còn chưa nói xong, bỗng nhiên cả tòa nhà đều bắt đầu kịch liệt lay động, bình hoa bạch ngọc nọ lung lay chưa được vài cái đã ngã xuống đất vỡ thành mảnh nhỏ. Chưa đến một giây nóc nhà bắt đầu không ngừng rơi xuống mảnh gỗ, mà âm độc nhất chính là đầu hướng xuống của những mảnh gỗ này đều bị tước nhọn.

Khỉ Còi kéo Lão Cửu đang ngẩn người, Lão Cửu chỉ vào bức vẽ mặc mai nọ nói: "Các cậu nhìn xem!"

Khỉ Còi lôi kéo Lão Cửu tránh được một cây cọc gỗ, hắn hô: "Không rảnh nhìn đâu, không rảnh đâu, chạy lấy mạng đi!"

Chu Quyết hô lớn: "Cậu thấy gì thì nói ra, đừng bắt bọn tớ nhìn nữa, nhìn sẽ mất mạng đó!"

Lão Cửu nói: "Đóa mai trong bức họa này đã nở!"

Cọc gỗ như mưa kiếm rơi xuống, mọi người trốn đông trốn tây, nhưng đã không còn chỗ nào ẩn núp. Lão Cửu như mê muội nhìn chằm chằm bức mặc mai nọ.

Chu Quyết hoảng sợ quay đầu lại phát hiện hoa mai của bức mặc mai nọ cư nhiên thật sự đã nở, nhìn kỹ lại phát hiện đây không phải hoa mai gì, mà là Tương trùng bò đầy mà thôi. Lão Cửu như đang đối thoại cùng bức họa kia, lặng lẽ nói gì đó.

Mà những cọc gỗ này lại không ngừng rơi xuống, rất nhanh bọn họ ngay cả không gian tránh né cũng không còn. Chợt nghe Tam Béo phát ra một tiếng hét thảm, Chu Quyết ngạc nhiên quay đầu lại, Tam Béo ôm cánh tay không ngừng thở hổn hển. Giây tiếp theo cọc gỗ liền đập trúng vai Chu Quyết, Chu Quyết cảm thấy giống như bị búa hung hăng nện một cái, đau đến nỗi cậu không mở mắt ra nỗi.

Chu Quyết bụm vai nói: "Lao ra thôi."

Nhưng chỉ cần bọn họ vừa nhằm cửa di chuyển cọc gỗ nọ liền rơi càng nhiều hơn, phảng phất như cố ý muốn vây bọn họ trong phòng.

Tam Béo mang theo giọng nghẹn ngào nói: "Làm sao bây giờ?"

Khỉ Còi cũng gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, hắn nói: Mẹ nó, mặc kệ cứ mấy bước vọt ra đi, liều mạng."

Nhưng hốt nhiên vào lúc này, Chu Quyết nghe được một thanh âm không thể quen thuộc hơn được nữa.

"Đừng nhúc nhích! Các cậu đều đứng yên đừng di chuyển!"

Chu Quyết đột ngột quay đầu lại, phát hiện ở cửa dường như có một người đang đứng, cư nhiên là Trần Hạo đã mất tích.

Anh một mình đứng ngoài phòng nhìn người bị nhốt trong phòng. Ánh mắt lại vô cùng lãnh liệt, anh nhìn chằm chằm chuông đồng trong phòng nói: "Đừng cử động nữa, di chuyển nữa sẽ rơi xuống càng nhiều."

Trong nháy mắt Chu Quyết nhìn thấy Trần Hạo đó, cậu cơ hồ muốn kêu lên, ai cũng không ngờ đến Trần Hạo sẽ xuất hiện vào lúc này, trên người anh không bị thương, Chu Quyết thở phào. Ít nhất cũng biết được người này vẫn bình an. Nhưng rất nhanh cậu đã phải vì mình mà lo lắng.

Trần Hạo nhìn chuông kia, nói với sáu người ở đó: "Toàn bộ các cậu đều di chuyển hướng về phía đông của nơi này, phải cẩn thận, chỉ cần tiếng chuông vừa vang lên các cậu liền đứng lại không được cử động!"

Quả nhiên dựa theo lời Trần Hạo nói mà làm, cọc gỗ cổ quái trên nóc nhà này không còn rơi xuống nữa, mà tiếng chuông nọ chỉ lay động một chút, phát ra tiếng vang yếu ớt. Cuối cùng ngay cả tiếng hít thở nặng nề của bọn họ còn vang hơn so với tiếng chuông, nhưng cảm giác như thế giống như đang diễn xiếc đi trên dây làm cho người ta sụp đổ.

Trần Hạo vì để cho mọi người chậm rãi bình tĩnh lại, anh cực kỳ thong thả nói: "Các cậu từ từ sẽ đến, chú ý động cơ bốn phía, tòa nhà này là mộc môn trận. Chỉ cần không chạm đến cơ quan sẽ không có chuyện gì, tới hướng kia rồi chỉ cần dọc theo cạnh phòng hướng sang chỗ tôi mà đi là được."

Diệp Vỹ lại ngăn cản mọi người, gã gắt gao nhìn chằm chằm Trần Hạo nói: "Làm sao cậu biết đây là kim môn cục?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.