Yêu Thương Tựa Không Khí

Chương 18: Thích



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc Trình Duyệt ở trong bếp làm cơm, tinh thần cũng không lúc nào được yên.

Hình ảnh Diệp Kính Hy ôm anh đánh tennis chiều nay không ngừng xuất hiện ở trước mắt, mặc dù đã tận lực bảo trì khoảng cách, thế nhưng tim Trình Duyệt vẫn đập một cách kịch liệt. Cẩn thận nghĩ lại, bất quá chỉ là động tác huấn luyện viên dạy học trò đánh bóng thôi, vậy mà lại làm cho Trình Duyệt khẩn trương đến nỗi hầu như hít thở không thông như vậy, cũng không phải ngốc tới nỗi liên tục phát bóng sáu lần không qua lưới, mà là bởi vì lực chú ý có đặt ở việc đánh tennis đâu.

Thế nhưng, trên mặt Diệp Kính Hy từ đầu tới đuôi vẫn không có gì khác thường cả.

Trình Duyệt nghĩ thầm, nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì anh sẽ bị người ta bức điên mất. Nếu đã hạ quyết tâm, không bằng sớm chết sớm siêu sinh, đêm nay cứ nói thẳng với người ta cho rồi. (Trình Duyệt anh tỏ tình mà cứ như sắp chết í :)))

Trình Duyệt làm mấy món đơn giản rồi bưng lên, đúng lúc Diệp Kính Hy vừa tắm xong đi ra.

Trình Duyệt kêu Diệp Kính Hy tới, hai người ngồi ăn đối diện với nhau. Thấy đối phương đang nghiêm túc ăn cơm, lời vừa tới bên môi Trình Duyệt đều bị nghẹn trở lại. Thôi quên đi, thổ lộ ở trên bàn cơm lỡ như làm người ta hãi quá bị sặc cơm không chừng, cơm mà lọt vào phổi là toi đời ấy chứ.

Thế là Trình Duyệt đành kìm nén ăn xong bữa cơm tối, đợi đến khi dọn dẹp bếp núc xong xuôi, Trình Duyệt lúc này mới rửa tay rồi trở lại phòng khách.

Diệp Kính Hy lại không có ở đó, Trình Duyệt đành phải tới phòng đọc sách ở kế bên tìm người.

Diệp Kính Hy quả nhiên ở trong này, trên tay đang cầm một quyển sách nước ngoài dày cộm, đọc rất chăm chú. Trình Duyệt chậm rãi đi tới bên cạnh ngồi xuống, có chút do dự mở miệng nói: "Cậu có rảnh không? Tôi muốn tâm sự với cậu một chút."

Diệp Kính Hy ngẩng đầu nhìn Trình Duyệt, sau một lúc lâu mới bỏ sách xuống, nói: "Được thôi."

Trình Duyệt cúi đầu, lo lắng không biết nên nói từ đâu đây. Mấy cái vụ thổ lộ này, muốn có dũng khí còn không được, khả năng biểu đạt ngôn ngữ cũng là một vấn đề lớn a. Tài ăn nói của Trình Duyệt bình thường cũng không tệ, vậy mà đến lúc phải thổ lộ với người ta mới phát hiện ra đầu óc mình đã sớm loạn thành một đống, còn đầu lưỡi thì cũng xoắn hết cả lên. Có nên bắt đầu từ lần đầu tiên gặp mặt, khéo léo biểu đạt cảm xúc của mình không? Hay là cứ gọn gàng dứt khoát một câu tôi thích cậu, sau đó chờ phản ứng bị dọa cho chết khiếp của người ta đây?

Trình Duyệt ngây người nửa ngày cũng không nói được lời nào, càng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Trầm mặc một lúc lâu, Diệp Kính Hy đột nhiên nói: "Tôi có lời muốn nói với anh."

Trình Duyệt như tìm được lối thoát, vội vàng ngẩng đầu nói: "Cậu nói đi."

Diệp Kính Hy nhìn Trình Duyệt, nhãn thần dần dần trở nên nhu hòa, ngữ khí cũng đặc biệt nghiêm túc.

"Trình Duyệt, kỳ thực, tôi không phải là chính nhân quân tử gì như bề ngoài thể hiện đâu."

"Tôi cũng không chỉ đơn giản xem anh là bằng hữu. Để anh đến chỗ tôi ở, thật ra là vì tôi thích cùng anh một chỗ đấy.""Nói đúng hơn thì là, bởi vì, tôi rất thích anh."

Ặc?! Đây là tình huống gì vậy...

Sự tình phát triển hoàn toàn ngoài ý muốn!

Trình Duyệt kinh ngạc há hốc mồm, hai mắt thì mở to thật to trừng Diệp Kính Hy, cũng không kịp suy nghĩ xem biểu tình này của mình có bao nhiêu buồn cười.

Diệp Kính Hy khẽ cười cười, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh, thấp giọng nói: "Anh trước tiên đừng hoảng hốt, hãy nghe tôi nói hết đã. Đừng sợ, tôi sẽ không ép anh đâu."

Nhìn ánh mắt ôn nhu của đối phương, gương mặt Trình Duyệt thoáng chốc đỏ bừng, vội vàng cúi đầu dùng sức chăm chăm nhìn sàn nhà, ngón tay tuy đã siết chặt nhưng vẫn không khống chế được tình tự đang kích động trong lòng.

Trong đầu Trình Duyệt đã hoàn toàn loạn thành một bãi keo đặc, bên tai vang lên thanh âm trầm thấp mà chân thật của đối phương khiến lồng ngực anh run lên từng hồi, ngay cả lông mi cũng bắt đầu nhẹ nhàng run rẩy. Mấy ngày hôm trước vừa được Giang Tử Đông thổ lộ, kích động lớn ấy khiến Trình Duyệt phải mất mấy ngày mới bình tâm lại được. Lần này lại được Diệp Kính Hy người mình thích đã lâu thổ lộ, Trình Duyệt thật muốn nghẹt thở ngay tại chỗ luôn rồi. Vốn đang chuẩn bị tỏ tình với người ta, kết quả lại bị phản quân lại, đây quả thật là ngoài khả năng chịu đựng của trái tim anh mà.

"Anh là người đầu tiên tôi thật sự xem là bằng hữu, vốn không nên có những ý nghĩ như vậy với anh, thế nhưng, tôi thật sự rất thích cùng anh một chỗ. Mỗi khi ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy vô cùng bình yên. Tôi yêu nhất cái loại không khí ấm áp như thế. Từ nhỏ tới lớn, chưa từng có khát vọng nào mãnh liệt như vậy. Tôi thậm chí còn muốn, mỗi giờ mỗi phút đều có thể nhìn thấy anh."

Trình Duyệt hoàn toàn ngây ngốc, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng hết cả lên, toàn bộ thế giới đều nghiêng nghiêng ngả ngả.

Thanh âm của Diệp Kính Hy rất bình tĩnh, chẳng thấy có chút nào khẩn trương hay mất tự nhiên của một người đang thổ lộ với người mình thích cả. Tựa như đang nhẹ nhàng trần thuật một việc gì đó, dùng ngữ khí bình tĩnh để nói chuyện, thanh âm như vậy thậm chí còn khiến người ta cảm thấy đặc biệt an tâm.

"Ngày trước anh nổi giận với tôi, sau đó tạm nghỉ học mà trở về nhà, tâm tình của tôi khoảng thời gian ấy thật sự rất không tốt. Cha kêu tôi về nhà ăn Tết tôi cũng từ chối, vừa thi xong đã chạy tới nhà anh tìm anh. Hành động điên cuồng như vậy hoàn toàn không giống với phong cách của tôi. Thế nhưng vào cái khoảnh khắc khi anh lao tới ôm lấy tôi ấy, tôi đã cảm thấy tất cả những gì tôi làm đều đáng giá cả."

"Trình Duyệt, tôi thích nắm tay anh cùng đi trên đường, thích cùng anh đối mặt nhau ăn bữa cơm, chỉ cần cùng anh một chỗ, tôi đều cảm thấy thật ấm áp. Chúng ta cùng nhau ở nơi này, tôi thậm chí còn nghĩ, so với căn nhà quạnh quẽ ở New York kia, ở đây càng giống 'nhà' của tôi hơn."

"Vốn vẫn muốn mượn cái cớ bằng hữu để giữ anh ở bên người, thế nhưng làm như vậy thật sự quá ích kỷ, chỉ biết lo cho mình mà không lo tới cảm giác của anh. Dù sao chúng ta cũng đều là con trai, anh không nhất định có thể chấp nhận tôi. Cho nên, tôi nghĩ, nên nói cho anh biết rõ ràng thì hơn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.