1 Lít Nước Mắt

Chương 19: Chúc phúc




4 ngày nữa sẽ tới lễ bế giảng.

Có lẽ họ sẽ gấp cho tôi 1000 con hạc giấy (Đó chỉ là tôi đoán.)

Tôi sẽ nhớ mãi rằng I-chan và G-chan đã gấp hạc cho tôi, và tôi sẽ không quên họ ngay cả khi chúng tôi chia tay.

Tôi vui vì họ ước cho tôi được hạnh phúc…nhưng tôi muốn họ nói “Aya-chan, đừng đi mà!”

Trái tim tôi ngập tràn sự căm thù đối với những người bạn không nói lời đó với tôi, và chính tôi, vì không cố gắng hơn để mọi người nói điều đó với tôi.

Nhưng, để giữ lời hứa cô Motoko (không được nghĩ xấu về bạn bè.) Tôi không nói thế nữa.

Khi tôi nói với mẹ, bà bắt đầu hát, “Quên đi quá khứ. Nếu cứ mãi nhìn lại, con sẽ không thể tiến bước. Đi ba bước tiến lên, lùi lại 2 bước. Cuộc sống là…”

Tôi bắt đầu cười.

1 người bạn đã đưa tôi một quả mè. Nó có màu cam.

Tôi thích màu đó. Nó là một màu ấm áp.

Tôi nó chuyện với cô Motoko lần cuối

Cô đã lắng nghe tất cả những lời phàn nàn của tôi.

“Đừng quá đáng với bản thân. Cuộc sống không phải chỉ có nhà trường và việc học. Em sẽ làm gì nếu em bị ném ra đời khi em chỉ có những kiến thức sách vở? Học hành chỉ là một lối thoát cho em. Em ko phải mang cặp, rửa bát và chỉ tật trung học hành… đúng không em? Đó là lý do vì sao con mắt nhìn đời của em hạn hẹp. Em cần tạo nên một cuộc cách mạng. Em nên thấy hạnh phúc vì ít nhất em có thể đến trường bình thường trong 1 năm. Ở trường khuyết tật có những đứa trẻ phải sống trong bệnh viện cả cuộc đời. So với chúng, em được hoà đồng với xã hội và không phải luôn luôn dựa vào người khác. Đối với tuổi 16, em có cái trưởng thành và cái chưa trưởng thành. Em là một con người không cân bằng. Đó là lý do vì sao em không có kinh nghiệm đủ cho cuộc sống khi mới 16 tuổi. Chưa hẳn là muộn vì thế đừng bỏ cuộc. Hãy đi và kiếm cho mình thật nhiều ở trường khuyết tật, những thứ mà em không thể có ở trường Higashikou. Em có thể sẽ gây ra những sự phiền toái. Em có thể làm được! Nhưng, sẽ tốt hơn cho trường Higashikou nếu em ở lại.”

Tôi thật sự thấy biết ơn khi gặp được một cô giáo tốt. Tôi sẽ nói “tạm biệt” với cô cùng với một nụ cười thật tươi.

Khi bài kiểm tra kết thúc, tôi sẽ không đến trường tới tận lễ bế giảng.

Bố mẹ tôi dự định một bữa tiệc nhỏ cho bạn bè tôi, và tất cả những người đã giúp tôi và ủng hộ tôi trong năm nay.

Chúng tôi nói chuỵên, chơi bài, chơi gomoku narabe.

S-chan đưa tôi 1 tách cà phê, Y-ko-chan cho tôi một hộp nhạc, và A-ko-chan cho 1 bông hoa khô.

Mẹ tôi đưa cho chúng tôi mỗi đứa một cây bút mực và nói “Học hành may mắn và cô sẽ rất hạnh phúc nếu các cháu thi thoảng nhớ tới Aya khi nhìn cây bút này.”

Tất cả chúng tôi đều im lặng. Khi tôi nhận ra giây phút chia tay cuối cùng đã tới, nước mắt tôi bắt đầu ứa ra, nhưng tôi cố gắng không khóc. Tôi đã hứa với chính mình không nói chia tay trong nước mắt.

Tôi đã có những giờ phút vui vẻ, nhưng một khi mọi người về, tôi lại cảm thấy cô đơn và khóc như một đứa trẻ.

————–

Phản ánh và hối hận

Giờ phút đó cuối cùng đã đến!

Ngày 22/3. Lễ bế giảng kết thúc và tôi đi vào lớp. Mọi người viết những lời chúc cho tôi vào giấy.

Tôi muốn hét lớn lên, “Cảm ơn vì đã luôn giúp mình. Mình sẽ không bao giờ quên tất cả các bạn. Mình sẽ chuyển tới trường mới, nhưng mình sẽ cố gắng hết sức. Mình hy vọng các bạn cũng không quên mình, Aya một con bé tật nguyền.” nhưng tôi ko thể ngừng khóc được.

S-chan, Yo-ko-chan…

“Thỉnh thoảng rất phiền phức vì phải giúp đớ Aya mọi lúc.” Thầy giáo đã nói với tôi thế lần trước.

Tôi không biết vì sao tôi chưa bao giờ nhận ra điều đó. Tôi luôn luôn chỉ chăm chăm vào mình. Tất cả là lỗi của tôi vì đã khiến cho mọi người cảm thấy thế.

Aah đừng nói bất cứ cái gì nữa! Tôi đã nhìn đủ những việc làm sai của mình rồi…

Trong lễ hội Thất tịch, tôi viết “Tôi muốn trở thành môt cô gái bình thường.” và em gái tôi đã giận tôi và hỏi “Cái gì làm cho chị khác với những cô gái bình thường khác chứ?”

Tôi muốn cãi lại rằng “Có gì sai khi nói lên sự thật?”

Tôi nhận ra rằng thật sự khó để thừa nhận rằng bạn tàn tật, kể cả khi bạn biết bạn như thế.

________________

Hội thất tịch được biết đến với tên Tanaba trong tiếng nhật được tổ chức vào ngày 7/7 hàng năm. Mọi người sẽ viết những ước nguyện của mình vào một tờ giấy nhỏ và treo lên cây tre.^^

Cảm nhận trực tiếp

Lý lịch trích chéo bác sĩ Hiroko Yamamoto

Cô có một thân mình nhỏ nhắn với mái tóc ngắn, và đeo kính. Cô luôn luôn mặc áo choàng trắng, nhưng cô có đeo hoa tai và nhẫn cũng không quá là đồng bóng. Chúng làm cho cô có vẻ hợp mốt nhưng không quá loè loẹt.

Cô đã là bác sĩ của tôi từ khi tôi ở bệnh vịên đại học Nagoya. Khi cô chuyển tới đại học Fujita (Nagoya) Hoken Eisei, cô liên lạc với tôi vì vạy mà tôi chuyển đến chữa trị tại đây với cô.

Cô là một người nhanh nhậy, đúng giờ, và làm gì cũng nhanh chóng. Cô ấy đáng tin cậy và thi thoảng cô cũng đưa tôi đến một vài trường đại học khác để kiểm tra thể chất. Cô ấy là một người đáng ngạc nhiên.

Khi tôi hỏi cô, “Cô tốt nghiệp ở đâu thế, cấp 3 ý?”

Cô chỉ đơn giản đáp là “Meiwa”

Ngay cả khi tôi cũng biết Meiwa là trường giành cho những người có điều kiện. Cô nói sau khi tốt nghiệp Meiwa, cô theo học ở đại học Nagoya. Tôi yêu quý cô vù cô không bao giờ khoe khoang và luôn luôn ấm áp. Khi tôi ở cùng cô, tôi không thể để mình lười nhác được.

Trong vòng một năm rưỡi, tôi đã tiếp tục tới bệnh viện và lúc nào cũng được chào đón, nhưng tôi biết rằng căn bệnh của tôi đang tệ đi.

Có thể bởi vì những tế bào trong tiểu não của tôi đang bị phá huỷ nên những chuyển động của cơ thể tôi trở nên vụng về và tôi có vấn đề với chân, từ khi đầu gối của tôi không thể co vào.

Tôi thậm chí không thể nói to được nữa và chỉ nói được từng từ một. Tôi thậm chí không thể cười lớn Wahahaha và khi tôi thử, nó biến thành Wawawa.

Tôi vẫn có xu hướng nuốt mà khong nhai và tôi đang mất dần khae năng chuyển động lưỡi.

Lần vào viện tiếp theo, tôi định hỏi bác sĩ, “Không giấu giếm sự thật đi, làm ơn nói cho cháu biết chuyện gì đang xảy ra với cháu.”

Hỏi điều đó thật đáng sợ, nhưng tôi cần phải biết về tương lai của tôi. Nhờ vào câu trả lời của cô, tôi có thể sẽ cần phải nghĩ lại và việc làm thế nào tôi có thể sống được cuộc đời của chính mình.

********

Mua sắm

Mẹ tôi gọi điện đến một nơi khác và đột nhiên hét lớn từ dưới nhà, “Đi tới Yni (trung tâm mua sắm) đi. Họ nói họ có xe lăn và vì thế Aya, con có thể cùng đi.”

Đang trong kỳ nghỉ xuân nên tất cả chúng tôi đều ở nhà. Sau buổi chuyển bị dài dằng dặc cho tôi, ba mẹ đưa tôi lên xe và chúng tôi đi. Chúng tôi đến Yni sau đó 15 phút

Với cái xắc yêu thích được đeo chéo qua cổ, tôi nghía xung quanh các gian hàng đầy sức hút cùng em gái và đẩy chiếc xe lăn về phía sau.

Mọi thứ đối với tôi đều thú vị.

Có một chiếc đầm rất đẹp và tôi muốn mặc nó.

Từ khi tôi luôn luôn phải di chuyển không bình thường, mặc váy cũng làm đau đầu gối tôi và vì thế tôi luôn mặc quần dài. Mặc váy trở thành giấc mơ của tôi.

Mẹ tôi nói, “Con có 1 chiếc thì thật tuyệt. Trời sẽ sớm ấm lên thôi,” và bà mua cho tôi một chiếc váy.

Tôi thật sự vô cùng hạnh phúc. Nếu tôi mặc một chiếc áo cánh trắng với chiếc váy in hoa này, đứng thẳng và cao ráo, tôi phân vân rằng mọi người có nói tôi dễ thương không. Chỉ một lần thôi… Tôi muốn được nghe mọi người nói vậy.

Chúng tôi mua rất nhiều đồ con, quần đùi, và khăn tắm giành cho cuộc sống mới của tôi trong kí túc.

Đột nhiên, tôi cảm thấy buồn. Tôi sẽ ở trong ký túc vài ngày và sống xa nhà. Tôi đã hứa với bản thân không được khóc nữa, nhưng tôi không kiềm được. Mạnh mẽ lên. Hãy trở thành một người mạnh mẽ để có thể vượt qua mọi thứ.

_END_