[12 Chòm Sao] Vấn Đề Học Đường

Chương 13




"Sao anh lại đứng ở đây?" Giọng nói đầy ngạc nhiên trong chất giọng trong trẻo vang lên.

Vóc dáng cao gầy thẳng tấp trong bộ đồng phục áo trắng quần tây đen của nhà trường. Gương mặt cực điển trai cùng với nụ cười không thể nào tươi hơn đang hiện hữu trên nét mặt khiến cho mọi người xung quanh nhất là các cô gái không khỏi mê mẩn.

Tất nhiên không ngoại trừ Cự Giải đây, nhưng sự ngẩn ngơ mê mẩn đó nhanh chóng biến mất mà thay vào là khuôn mặt đầy khó hiểu mà nhìn Song Tử.

Mặc dù đứng ở hành lang nhưng đã là giờ ra về nên học sinh cũng đã vơi bớt đi ít. Sau sự việc cả hai được "tế" lên diễn đàn lớn của học sinh trường T thì giờ cả hai làm gì cũng đều bị người khác chú ý đến nhiều hơn.

Nhất là bây giờ Song Tử đang đứng trước cửa lớp của Cự Giải.


"Nơi này không tiện, đi theo anh." Song Tử cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của Cự Giải mà kéo đi mặc cho Cự Giải chưa kịp phản ứng gì.

"Anh có chuyện gì vậy?" Cự Giải vừa bị kéo đi vừa lên tiếng.

Song Tử đột nhiên dừng lại, mặt tỉnh bơ, nói: "Hôm nay mình về chung đi."

Nãy giờ xuất hiện gây náo loạn chung quanh, còn kéo kéo tay cô đi, cuối cùng mọi chuyện chỉ có là rủ đi về chung!

Cự Giải nghe xong cũng thoáng bất ngờ nhưng cũng nhanh lên tiếng: "Không được. Hôm nay em về chung với Bạch Dương rồi."

Song Tử vẫn ra sức thuyết phục Cự Giải bằng cách đưa ra biết bao nhiêu lời dụ ngọt: "Tụi mình đi ăn, hoặc đi trà sữa xong anh đưa em về tận nhà. Còn Bạch Dương thì em nói với em ấy đi về trước cũng được."

Cự Giải bắt đầu trở nên đắng đo, Song Tử vậy mà đưa ra vô số lợi ích khi đi về chung với anh.


Nhưng không, không thể vì đó mà bỏ rơi bạn thân được. Định lên tiếng từ chối thì Song Tử đã nhanh miệng hơn mà nói tiếp.

"Ây ya, anh có ba cái poster của BTS mới nhất, mà anh không có phải là fan nên có ý định cho một người khác... hmm nên cho ai đây ta."

BTS!!

Cô không nghe nhầm chứ, poster mới nhất, mình còn chưa có thì sao Song Tử có được?

Vẻ mặt Cự Giải có vẻ không tin, Song Tử biết vậy nên cũng vờ đem điện thoại ra, bấm bấm gì đó rồi đưa trước mặt Cự Giải, vui vẻ nói:

"Em nhìn nè, đẹp không? "

Vừa dứt lời, Cự Giải liền nhìn chằm chằm vào màn hình, vô thức mà gật đầu lia lịa. Sau đó lại như suy nghĩ điều gì, xong đưa ánh mắt to ngần xinh đẹp, chớp chớp nhìn Song Tử.

Chắc nịch mà nói: "Mình về chung với nhau đi."

Vừa lúc nãy còn dứt khoát từ chối mà giờ lại trở mặt liền đồng ý. Đúng là sức mạnh của thần tượng.


"Vậy còn Bạch Dương thì sao?" Song Tử liền nhớ đến cô nhóc mà hỏi Cự Giải.

Mới sực nhớ lại, Cự Giải liền nói: "A, xém chút quên, để em điện nói cậu ấy về trước." 

Ù ù cạc cạc nghe giọng mắng của Bạch Dương bên kia điện thoại, Cự Giải hết hơi xin lỗi cuối cùng cũng thành công mà an tâm cúp điện thoại. 

Điện xong mọi thứ, cuối cùng cả hai cũng sánh vai nhau mà rời khỏi trường.

Đi về chung rồi đi trà sữa với Song Tử, đổi lại ba cái poster mới nhất. Cảm thấy điều kiện này quá tốt.

......

Cầm chặt chiếc điện thoại trên tay, chân thì liên tục đá vào vách tường bên cạnh, mặt mày nhăn nhó mà nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Chu Cự Giải vì trai, vì miếng ăn mà dám bỏ cả cô, để giờ đây cô phải đi về một mình. Mà không hiểu sao hai người đó dạo này thân thiết đến mức còn đi về chung.
Chu Cự Giải và Dương Song Tử, hai người này chắc chắn đã tiến triển thêm rồi, vậy mà Cự Giải lại giấu giếm với cô.

Bạch Dương vì tức giận mà đá liên tục vào vách tường, vừa đá vừa lầu bầu, chửi rủa trong miệng khiến cho nhiều người xung quanh không khỏi sợ hãi mà né tránh.

"Đừng có phá hoại tài sản như vậy chứ Dương ngốc!"

"Tôi phá kệ tôi, mắc gì tới cậu." Bạch Dương nghe có người mắng mình liền quay phất ra phía sau, dùng vẻ mặt không thể nào dữ tợn hơn nhìn.

Từ dữ tợn liền chuyển sang bất ngờ rồi lại chột dạ, cái người xuất hiện trước mặt cô đây chẳng phải là Hội trưởng Trịnh Kim Ngưu sao.

Kim Ngưu vẫn giữ cái nhếch môi trên gương mặt điển trai của mình, khoanh tay mà từng bước tiến tới Bạch Dương khiến cô không khỏi dè chừng.

"Dù một vách tường nhỏ nhưng cũng là tài sản nhà trường, phá hoại còn lên tiếng mắng người, Hội trưởng phải giải quyết ra sao đây?"
Kim Ngưu dùng giọng điệu nửa thật nửa đùa nói, Bạch Dương cảm thấy chột dạ mà cuối gầm mặt xuống.

Thật ra, sự việc trả đũa đợt trước bị Kim Ngưu phát hiện, cô vẫn còn thấy ngại ngùng không biết đối diện với anh ra sao. 

Không ngờ gặp lại nhau trong tình cảnh đáng xấu hổ này.

Thấy cô vẫn im lặng nãy giờ, Kim Ngưu liền ghé sát mặt về phía Bạch Dương, khó hiểu nói: "Sao im lặng vậy, với tính tình của nhóc là giờ phải lớn tiếng mắng mỏ tôi rồi chứ?"

Bạch Dương quay mặt ra phía khác thở dài, mệt mỏi đáp: "Đang mệt, anh đừng có chọc người khác nữa."

"Đi về chung không?" Kim Ngưu đột nhiên lên tiếng khiến cho Bạch Dương cũng phải bất ngờ ngước mắt lên nhìn.

"Chỉ là thấy em có vẻ về một mình nên anh đây có lòng tốt muốn đưa em về thôi."

Bạch Dương cảm thấy Kim Ngưu đợt này tính tình có chút tốt hơn hẳn, nhưng sự tốt bụng bất chợt này cảm thấy có ý đồ thì đúng hơn. Vì vậy, cô liền dứt khoát từ chối sự tốt bụng là tốt nhất.
"Cảm ơn anh..." Chưa để cô nói xong, bàn tay to lớn trước mắt đã nắm lấy cánh tay cô mà lôi đi, vừa lôi vừa thản nhiên nói: "Không cần cảm ơn đâu, đàn anh phải giúp đàn em chứ."

Nhưng mà cô đâu có ý định đồng ý??

......

"A, Hội trưởng dám đi xe máy 125cc đi học sao?" Bạch Dương nhìn chiếc xe Air Blade mà thoáng ngạc nhiên.

Trường chỉ cho phép học sinh đi xe máy cùng lắm là 50cc, đường đường là Hội trưởng Hội học sinh mà dám đi trái quy tắc nhà trường.

Kim Ngưu thì hững hờ ngồi lên xe, quay sang nhìn Bạch Dương với vẻ mặt không biến sắc: "Rồi sao? Cuối cùng có lên xe không?"

"Tất nhiên là lên, lên chứ, phải lên, ngu sao không lên." Vừa nói vừa nhanh chân vọt lên xe, yên vị xong còn nhanh tay đeo mũ bảo hiểm lên. Hoàn tất mọi thứ liền vui vẻ mà hối thúc cho xe chạy.

Một nụ cười thoáng hiện lên trên nét mặt của ai đó.
Trên đường đi, cả hai dường như đều im lặng, cảnh vật xung quanh cứ thay đổi, chiếc xe cứ vậy mà lướt qua mọi con đường.

Sau khi Bạch Dương chỉ đường nhà cô xong thì cả hai sau đó đều chìm vào im lặng.

Bạch Dương vẫn còn thấy ngại ngùng khi nhớ đến sự việc cô chơi xấu Kim Ngưu mà bị anh bắt được, tính ra cô chưa có một lời xin lỗi với anh cho đúng nghĩa.

"Cho em xin lỗi nhé." Giọng Bạch Dương nhỏ nhẹ vang đều đều ở sau lưng, Kim Ngưu khó hiểu liền hử lên.

Sợ anh nghe không rõ, Bạch Dương ghé sát lại một chút rồi nói lớn hơn, "Cho em xin lỗi."

"Xin lỗi chuyện gì?"

"Thì chuyện tuần trước đó, em bắn bắn anh..." Giọng nói nhỏ dần, có phần ấp úng.

Kim Ngưu nghe vậy liền phì cười, không biết sao, bình thường thì mấy chuyện này, cậu sẽ cho kẻ đó một bài học. Nhưng ở cô nhóc đây, cậu lại không muốn trách mắng một chút nào.
Bạch Dương vẫn còn cảm thấy có lỗi thì đột nhiên, chiếc xe bỗng chốc kít phanh đột ngột khiến cho cả người Bạch Dương liền đâm sầm vào bờ lưng rộng dài phía trước.

Bạch Dương vừa xoa đầu vừa ngước lên hỏi Kim Ngưu đã xảy ra chuyện gì thì chỉ nghe Kim Ngưu lớn tiếng mắng ai đó.

Thì ra là mấy cậu nhóc chơi đá bóng ở lòng đường, nên lúc nãy mới có vụ phanh gấp như vậy.

Mấy cậu nhóc kia nghe Kim Ngưu quát nạt thì liền sợ hãi nhanh chân chạy vọt đi, giải tán khắp nơi. Cuối cùng chẳng thấy một đứa nhỏ nào cả.

Xong mọi chuyện, Kim Ngưu cũng trở nên bình tĩnh mà quay sang hỏi Bạch Dương có bị làm sao không. Chỉ là cô cảm thấy có chút bất ngờ, còn lại các bộ phận trên gương mặt cũng không có tổn hại gì nhiều.

Kim Ngưu giờ mới nhận ra chỗ eo mình giờ đây lại có ai đó đang ôm chặt lấy. Thấy vậy, cậu cười cười rồi quay sang nói: "Ôm nhẹ thôi, ôm chặt quá anh đau."
Bạch Dương nghe vậy liền khó hiểu, nhìn xuống mới biết thì ra nãy giờ mình đang ôm Kim Ngưu.

Cũng do anh phanh gấp quá thôi chớ ai thèm ôm.

Bạch Dương nhanh tay gỡ ra, vẻ mặt đầy ngượng ngùng. Mà công nhận, eo cũng nhỏ thiệt, bụng hình như cũng rất chắc...

Sau đó cả hai lại tiếp tục im lặng, mỗi người đều đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình, chốc cũng đến nhà Bạch Dương.

Xuống xe, cởi mũ bảo hiểm, nhẹ vuốt mái tóc của mình, Bạch Dương mím mím môi, sau đó mới bắt đầu nói:

"Cảm ơn anh, không có anh, chắc nãy giờ em đi bộ cũng rời cả chân."

Kim Ngưu cũng cười, cất giọng đáp: "Không cần cảm ơn, chắc sau này anh còn phải chở em dài dài."

Cảm thấy khó hiểu, gì mà chở dài dài? Bạch Dương định hỏi lại thì Kim Ngưu đã nhanh miệng nói tạm biệt rồi phóng xe đi mất. Để lại Bạch Dương vẫn còn đứng tại chỗ mà bận tiêu hóa những lời của cậu nói lúc nãy.
_ __ _ __ _ __ _ __ _ __ _ __ _ __ _ __ _ __ __

_ Mong mọi người có thể theo dõi truyện và các tình tiết trong truyện . Như vậy sẽ giúp cho mọi người hiểu rõ về nội dung của từng tập và rõ hơn nữa về tính cách nhân vật.

_ Đừng đọc những chap chỉ có cung của mình khi có đất diễn, hãy đọc hết để cảm nhận được nội dung và biết hơn nữa về tuổi thanh xuân của mỗi người...