365 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 174: Em rất tham lam




- Bán con gì đâu ạ, tự con muốn bán mình mà?

Diệp Tiểu Tịch cả giận nói.

- Con nhóc này còn dám nói mấy lời này nữa!

Hà Như bị cô chọc tức đến mức muốn đánh cô, bà chưa kịp ra tay thì Diệp Hải Phong cản lại.

Sắc mặt Diệp Hải Phong trở nên khó coi:

- Tiểu Tịch, sao con lại không biết rụt rè gì hết vậy?

- Bố mẹ, sao hai người lại nghĩ con rụt rè nhỉ?

Diệp Tiểu Tịch suy nghĩ một lúc rồi cất giọng nghiêm túc:

- Trước kia không phải con rụt rè, chẳng qua con không thích cởi mở thôi.

- … Em đánh nó đi, anh không ngăn nữa.

Diệp Hải Phong tức tới mức không ngăn cản nữa.

- Bạo hành gia đình là phạm pháp, bố mẹ còn vậy nữa con báo cảnh sát đó!

Diệp Tiểu Tịch sợ đến mức nhảy dựng khỏi ghế salon. Cô học chút ít công phu mèo quào từ Hà Nhu mà, nhưng là kiểu vừa học với chơi ấy nên đương nhiên cô kém xa Hà Nhu rồi.

- Mẹ chính là cảnh sát, con báo cảnh sát cũng vô ích thôi!

Hà Nhu sầm mặt nói.

- Hai người biết pháp mà lại phạm pháp, con sẽ… sẽ…

Diệp Tiểu Tịch nhìn bà với vẻ oan ức, cuối cùng cô cũng nói bằng giọng bất đắc dĩ:

- Con chỉ còn cách tự ôm mình khóc thầm thôi!

Hà Nhu tức tới mức bật cười, bà nói:

- Được rồi, ngồi xuống đi!

Diệp Tiểu Tịch vâng dạ trong oan ức rồi ngồi xuống salon lần nữa.

- Bố mẹ, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.

Diệp Tiểu Tịch cất giọng nghiêm túc.

Bỗng chốc hai người thấy con bé trưởng thành hơn rất nhiều, họ nhìn nhau rồi gật đầu.

- Vì sao bố mẹ lại không đồng ý con quen Long Mộ Thần ạ?

Cô hỏi.

- Tiểu Tịch, sống trong cảnh giàu sang không dễ chút nào đâu.

Diệp Hải Phong nói lời thấm thía:

- Long Mộ Thần rất tốt nhưng vị thế của cậu ta rất cao, còn con chỉ có một thân một mình. Nếu hai đứa quen nhau, e rằng con phải đối mặt với nhiều cuộc tấn công công khai hoặc ngấm ngầm. Khi đó, chưa chắc cậu ta có thể bảo vệ được con đâu. Cho dù con muốn trốn tránh cũng vô ích thôi.

- Hai người nói rất đúng.

Diệp Tiểu Tịch gật đầu đồng ý,

Hà Nhu và Diệp Hải Phong thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì cô cũng nghe lời rồi.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp vui thì lại nghe Diệp Tiểu Tịch nói tiếp:

- Vì vậy con quyết định bản thân phải mau chóng trở nên mạnh mẽ. Con càng mạnh thì những công kích đó chẳng làm gì được con. Khi đó, con chẳng những không cần sự bảo hộ của Long Mộ Thần mà còn có thể bảo vệ anh ấy!

Thấy dáng vẻ kiên định của Diệp Tiểu Tịch, sắc mặt của hai người tối sầm lại.

- Diệp Tiểu Tịch! Con cho rằng tranh đấu của đám nhà giàu giống như chơi đồ hàng à?

Hà Nhu vừa tức vừa sốt ruột:

- Con nhìn Kim Nghĩa Bằng đi, gã ta chết chẳng rõ ràng. Chẳng còn gì nữa, nếu con gặp phải chuyện này thì bố mẹ phải làm sao đây? Chẳng thà mẹ tình nguyện gả con vào một gia đình bình thường còn hơn là sống trong dầu sôi lửa bỏng cùng cậu ta!

Diệp Tiểu Tịch hơi xúc động.

Cô biết Hà Nhu và Diệp Hải Phong không chấp nhận cho cô và Long Mộ Thần qeun nhau bởi vì họ lo cho cô.

Thế nhưng, vốn dĩ cô là người phải thừa nhận tất cả, bất kể đó là mưu ma chước quỷ gì.

Cô là con gái nhà họ Long, song Long Mộ Thần lại hứng chịu tất cả mưa gió thay cô trong suốt mấy năm nay.

Hiện giờ, cô không thể tiếp tục bàng quan để Long Mộ Thần tiếp tục chịu những tổn thương mà đáng ra cô phải là người chịu đựng, còn mình lại trốn ở một nơi an toàn nào đó.

- Bố mẹ, con biết hai người tốt với con.

Diệp Tiểu Tịch hít một hơi sâu rồi cất giọng nghiêm túc:

- Nhưng khi con quyết định yêu anh ấy, con đã chuẩn bị tinh thần đón chờ mọi chuyện rồi. Hơn nữa, con tin rằng, chỉ cần con và Long Mộ Thần đồng lòng chung sức, không gì ngăn được bọn con đâu!

Lời nói của Diệp Tiểu Tịch làm hai người nghẹn lời. Hà Nhu tức giận đi đến bên cạnh cô rồi ra tay bất thình lình!

Diệp Tiểu Tịch đề phòng chạy trốn, song Hà Nha đã giật lấy di động của cô rồi.

Hà Nhu nói với Diệp Nhược Cẩn:

- Nhược Cẩn, con giam con bé trên lầu cho mẹ! Ngay mai con đưa con bé đi ngay!

Diệp Tiểu Tịch trợn mắt ngỡ ngàng, cô hô lên đầy oan ức:

- Tại sao mọi người lại vậy chứ! Không nói được thì lại cưỡng ép con!

- Vô nghĩa, mẹ là mẹ con!

Hà Nhu nói chuyện không khách sáo.

Diệp Tiểu Tức vừa oan ức lại khổ sở, ai bảo Hà Nhu không phải mẹ ruột của cô chứ, rõ ràng là chỉ có mẹ ruột mới làm thế này thôi!

Cuối cùng thì Diệp Nhược Cẩn đưa Diệp Tiểu Tịch lên lầu rồi nhốt cô trong phòng.

- Có ổn lắm không…

Diệp Hải Phong cảm thất bất đắc dĩ.

- Đương nhiên là không ổn rồi…

Hà Nhu thở dài:

- Nhưng giờ trừ làm việc này ra thì phải thế nào đây? Cứ đưa con bé đến thành phố S trước đã, mấy chuyện khác tính sau đi.

Trên lầu, Diệp Tiểu Tịch thấy Diệp Nhược Cẩn sắp khóa cửa thì cô vội túm tay nắm cửa rồi nói:

- Anh, anh cũng nghĩ giống bố mẹ ạ? Long Mộ Thần là ân nhân cứu anh đó! Giây trước anh ấy cứu anh, giây sau chúng ta bỏ chạy lấy người, không thèm nói lời cảm ơn gì cả, anh không cảm thấy quá đáng ư?

- Yên tâm đi, chỉ có hai anh em ta trở về thôi, bố mẹ ở lại cảm ơn cậu ta.

Diệp Nhược Cẩn chặn bít đường lui.

- …

Diệp Tiểu Tịch không còn cách nào, đây có phải là mục đích của cô đâu?

- Tiểu Tịch, vì sao em lại quen với Long Mộ Thần chứ?

Đôi mắt Diệp Nhược Cẩn trở nên tối thêm vài phần.

- Chẳng lẽ sức nặng của gia đình mình không bằng một mình Long Mộ Thần ư?

- Anh, anh đừng có nói những câu buộc em phải lựa chọn thể này được không?

Diệp Tiểu Tịch hết sức buồn bực.

- Nếu nhất định phải chọn một thì sao?

Diệp Nhược Cẩn ép sát.

- Vậy hẳn là mọi người sẽ rất hối hận.

Diệp Tiểu Tịch chớp mắt khẳng định:

- Ai bảo mọi người dạy hư em làm chi? Giờ em tham tham lắm, em muốn cả hai!

Diệp Tiểu Tịch đóng cửa lại phát ra tiếng cạch rất vang.

Ánh mắt Diệp Nhược Cẩn nhìn cửa phòng đóng chặt với thần sắc phức tạp, anh còn tưởng Diệp Tiểu Tịch sẽ lựa chọn Long Mộ Thần nữa chứ. Nhưng câu trả lời này làm anh không biết phải nói sao nữa.

Ở trong phòng, Diệp Tiểu Tịch cực kỳ buồn phiền.

Giờ cô bị nhốt ở đây, lại chẳng có điện thoại, căn bản là không thể liên lạc với Long Mộ Thần được.

Không được, cô chẳng thể ngồi chờ chết vậy được. Nếu Diệp Nhược Cẩn đưa cô trở về thành phố S, Long Mộ Thần nhất định sẽ đuổi theo. Khi đó hai bên sẽ xung đột với nhau, cô đứng giữa cực kỳ khó xử.

Cô phải nghĩ ra một cách, không chỉ giúp bản thân chạy trốn mà còn tạo cơ hội để nhà họ Diệp gặp mặt Long Mộ Thần một lần. Bố mẹ cô đang mang tâm trạng vừa cảm kích vừa áy náy với Long Mộ Thần, đây là thời điểm rất thích hợp.

Nhưng không thể trốn từ cửa chính rồi, đừng nói đến Hà Nhu, mà cô còn chẳng đánh lại Diệp Nhược Cẩn nữa.

Diệp Tiểu Tịch ra ngoài ban công rồi ước lượng độ cao tầng lâu, lòng nảy ra một cách.

Cô để lại một tờ giấy trong phòng, nghe ngóng cả buồi động tĩnh bên dưới, sau đó mới thắt ga giường vào lan can rồi nương theo ga giường tuột xuống dưới.

Tối đến, Hà Nhu đi cùng Diệp Nhược Cẩn lên lầu đưa cơm tối cho Diệp Tiểu Tịch.

Diệp Nhược Cẩn mở cửa, Hà Nhu dịu giọng nói:

- Tiểu Tịch, mẹ làm món mà con thích ăn nhất…

Nhìn căn phòng trống không, mấy lời bà nói nghẹn ứ trong cổ họng.

Bà đặt khay cơm tối xuống rồi cầm tờ giấy khá bắt mắt ở trên bàn lên đọc. sắc mặt lập tức trở nên giận dữ:

- Nhược Cẩn, đi thôi! Đi với mẹ sang nhà họ Long để lôi con nhóc đó về đây!