9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Chương 1096






Những người đó vẫn chưa hết giận, đang xắn tay áo muốn đánh cô ấy, lúc này La Đức Tín chạy đến, kịp thời kéo Vương Kỳ ra phía sau để bảo vệ.

“Anh Diệp, anh diệp, xin lỗi, thực sự xin lỗi, cô ấy có vấn đề về não”
La Đức Tín chỉ vào đầu Vương Kỳ, thành tâm xin lỗi.

La Trại Câu vừa dài vừa hẹp, kéo dài mấy km, có khoảng một trăm hộ gia đình.

Phía đông và phía tây được chia thành hai đội sản xuất, đội một gần như đều mang họ La, tổ tiên đã sống ở đây nhiều thế hệ.

Đội hai hầu như đều mang họ Diệp, vì để tránh chiến tranh nên đã chuyển đến đây sinh sống.


Tuy nhiên, trong một trăm năm qua, hai họ La, Diệp vẫn ở chung hài hòa.

Cả hai đều thuộc thôn Ủy Hội nên mọi người đều biết, ngày thường dựa theo bối phận, tuổi tác, gọi tắt là anh cả, chú bác.

La Đức Tín trong miệng anh Diệp tên là Diệp Minh Quân, thuộc đội thứ hai, hôm nay anh ta phải đưa tang con dâu.

Người dân ở La Trại Câu biết con dâu Diệp Minh Quân – Quyên Cúc sống không tới 30 tuổi, một năm trước tra ra bệnh ung thư, vẫn luôn kéo dài bệnh tình, tới mấy hôm trước mới qua đời, để lại một cô con gái 3 tuổi, cũng thật đáng thương.

Hôm nay, chính mình đưa tang con dâu, vốn dĩ tâm tình Diệp Minh Quân không dễ chịu, bây giờ người lại va chạm đội năm, bỏ lỡ giờ đưa tang.

Ông ta lập tức nổi giận: “La Đức Tín, mày có ý gì? Mày cố ý đúng không? Cô ta là ai, tao thế nào lại không biết ở La Trại Câu còn có một cô ngốc như vậy?”
Ông ta dùng sức nắm lấy cổ áo La Đức Tín, giơ nắm đấm lên.

Cô gái kia bị dọa tránh ở phía sau lưng La Đức Tín, ôm chặt lấy eo anh ta: “Chồng, chồng ơi, cứu mạng, cứu mạng, bọn họ muốn giết em, muốn giết eml”
“Chồng sao?” Tay Diệp Minh Quân dừng giữa không trung.

“La Đức Tín, tên này được lắm, từ khi nào thì mày cưới được một người vợ ngốc như vậy? Nhà chúng ta không thù không oán, mày nói đi, vì sao lại đưa vợ ngốc nhà mày tới đây cô tình gây sự”
Khi nói chuyện, nắm đấm của Diệp Minh Quân vững vàng rơi xuống trên mặt La Đức Tín.


La Đức Tín không nhúc nhích, cũng không trốn tránh mà ăn trọn một đấm này của đối phương.

Bởi vì tâm tình Diệp Minh Quân bực bội, một quyền này dùng rất nhiều sức lực, mũi La Đức Tín liền chảy máu, nửa bên mặt cũng trở nên bầm tím.

Nhà họ Diệp diễn ra tang lễ, thôn trưởng La Trại Câu không từ chối mà ở lại giúp đỡ bố trí công việc, nhìn thấy Diệp Minh Quân Và La Đức Tín đánh nhau liền chạy tới khuyên giải.

“Vĩnh Quân, Vĩnh Quân, cậu bớt nóng giận, bớt giận đi.

Vợ Đức Tín xích mích với đội năm, quả thật chuyện này là do bọn họ không đúng, chỉ là cậu xem, chúng ta đều ở trong một quê, không đáng vì chuyện này mà đánh mất hòa khí”
“Tên Đức Tín này cậu cũng biết đấy, hơn ba mươi tuổi vẫn còn một mình, thật vất vả mới tìm được vợ, đầu óc tuy rằng có chút ngốc, nhưng chung quy vẫn là chuyện tốt.

Huống hồ, hôm nay cô ấy cũng không phải cố ý.


Như vậy đi, Đức Tín ở trước quan tài Quyên Cúc nhận lỗi trước, chuyện này liền nể mặt bác mà bỏ qua thôi!”
Diệp Minh Quân nhìn thôn trưởng nghĩ ngợi: “Được, nếu trưởng thôn đã nói như vậy, tôi cũng không dám nói thêm gì.

Chỉ là tôi muốn cậu ta quỳ trước linh cữu con dâu ta dập đầu xin lỗi, còn muốn bồi thường tinh thần ba triệu.”
Thôn trưởng không ngờ tới Diệp Minh Quân lại đưa ra yêu cầu vô lý như vậy.

“Minh Quân, cậu cùng Đức Tín so vơi Quyên Cúc, Quyên Cúc chính là em của hai người, cậu bắt cậu ấy quỳ xuống xin lỗi, chuyện này có phải không thích hợp lắm không?”
“Không thích hợp? Vợ ngốc nhà cậu ta cứ vậy xông vào đội năm chúng tôi, làm lỡ giờ lành của Quyên Cúc? Trưởng thôn, tôi cũng không phải người không nói đạo lý, nếu cậu ta không dập đầu vậy khom lưng thôi cũng được.

Bất quá bồi thường tinh thần phải lên tới sáu triệu”.