Á Nô

Chương 158: Thuốc bột




Edit: Vĩnh Nhi - Beta: Tiểu Vũ

Giọng điệu tùy tiện của Hồng Liên khiến Tống Thanh sinh ra chán ghét.

Cũng không biết là bởi vì Hồng Liên loạn nói linh tinh, nói hắn và Thẩm Ngọc không trong sạch mà tức giận, hay là đánh đồng bản thân hắn và người trong tranh với nhau mà tức giận.

Nói cho cùng, bởi vì lúc hắn ở trên giường cùng Hồng Liên hoan ái, lại không tự chủ được gọi tên "Liêm Nhi", Tống Thanh càng tự trách mình không biết lựa lời, vì sao lúc đó lại không kìm lòng được, gọi tên của hắn chứ? Hơn nữa làm sao có thể lấy Hồng Liên hạng này....hạng người này coi như hắn?!

Bởi vì nơi bả vai kia có một dấu ấn hoa đào to bằng ngón tay cái gần như giống nhau như đúc?

Không đúng, người ấy và Hồng Liên khác nhau một trời một vực, hắn thích xem sách giống Ngọc Nhi, nói chuyện ung dung thong thả, nho nhã lễ phép, không giống Hồng Liên ở thanh lâu sờ soạng lần mò lăn lộn, cả người thô lỗ vô lễ, nói chuyện giống như bắn tên đâm vào người.

"Tống đại gia, đừng giấu giấu diếm diếm nữa, cho ta nhìn một chút đi, xem rốt cuộc tiểu yêu tinh kia là ai? Đáng để ngươi nhớ mãi không quên như vậy....."

"Không cho phép nói hắn như vậy!" Tống Thanh nghiêm nghị quát lên.

"Được được được, không phải tiểu yêu tinh."

Hồng Liên bĩu môi nhỏ giọng lầm bầm, vậy thì là tiểu tiện nhân.

Lúc Tống Thanh cầm bức họa cuộn tròn đưa cho hắn, chủ động cẩn thận từng li từng tí mở ra, dáng vẻ chỉ lo đụng hỏng bức họa, Hồng Liên khinh thường hừ một tiếng, trực tiếp đoạt lấy.

"Ái chà, không ngờ thật sự có chút giống tiểu Ngọc Nhi nha ~.".

Hồng Liên hướng về phía ánh sáng đánh giá, cũng không phải ngũ quan giống nhau, là trong khí chất thanh nhã mang chút vẻ thư sinh nhã nhặn, hơn nữa dáng người không quá cường tráng, cũng là dáng vẻ nho nhã yếu đuối.

Chẳng trách ở Vương phủ Tống Thanh không tranh không đoạt, không giúp đỡ bất luận người nào, nhưng ngay từ lúc đầu đã cố tình quan tâm chăm sóc Thẩm Ngọc.

Hồng Liên đem bức họa để sát vào gần một chút, dùng ngón tay ấn lên mặt hài tử có dáng người thấp hơn kia, giống như là muốn thấy rõ mặt của hắn.

Rẹt rẹt ----

Tiếng giấy rách nhẹ nhàng vang lên, Hồng Liên dùng móng tay sắc bén đâm thủng tờ giấy.

"Ai nha..."

Lại gây họa rồi.

Tống Thanh gần như từ trên ghế dựa, ngồi bật dậy, khi hắn đoạt được bức họa, thời điểm nhìn thấy một lỗ rách ở phía trên, khí huyết của hắn dâng lên sôi sùng sục, nơi Hồng Liên đâm thủng, vừa vặn là gương mặt của tiểu hài nhi.

"Ngươi!!!".

Tống Thanh nâng tay lên, Hồng Liên theo bản năng mà nhắm mắt lại, hắn chưa từng thấy Tống Thanh tức giận như vậy bao giờ, trừ ở trên chiến trường, từ trước đến nay Tống Thanh là người có tính tình hiền lành trầm mặc ít nói, giờ khắc này lại phẫn nộ tới cực điểm, giống như là muốn giết người vậy.

Cuối cùng tay cũng không đánh xuống được, cả người Tống Thanh đều đang run rẩy, có thể đoán được lúc này hắn cố gắng nhẫn nhịn đến mức nào.

"Tống đại gia, bức họa này của ngươi giấy mỏng, lại còn từ nhiều năm trước, ta vừa đụng vào, nó liền rách....." Hồng Liên nuốt một ngụm nước bọt.

Hốc mắt Tống Thanh đỏ bừng, không biết là phẫn nộ hay là thương tâm.

Đây là thứ duy nhất hắn có thể dùng để mong nhớ Liêm Nhi, bởi vì vật đổi sao dời, mặc dù hắn nhớ rất rõ ràng tướng mạo kia, thế nhưng thời gian dần dần trôi qua, hắn lại không nhớ ra được diện mạo cụ thể, chỉ có thể lấy bức họa gửi gắm nhớ nhung.

Hiện tại, Hồng Liên lại phá huỷ nó.

"Ai.....để người thợ vẽ trước kia dính lại, vẫn có thể trở lại như cũ mà."

Hồng Liên không sợ trời không sợ đất khẽ vặn ngón tay, có chút thấp thỏm.

"Ngươi cút!!".

Tống Thanh gầm lên giận dữ, Hồng Liên vung chân chạy, hắn chính là người tránh hại theo lợi, hiện tại Tống Thanh đang nổi nóng, hắn vẫn nên là ngoan ngoãn cút, ngược lại không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng, tay chân bị thương cũng đủ đau rồi.

"Phù----"

Hồng Liên lau mồ hôi trên trán, lắc eo tản bộ ở trên phố lớn, tìm nửa ngày mới tìm được một cửa hiệu xăm.

"Sư phó, lần trước ngươi xăm xấu quá rồi, giúp ta sửa lại đóa hoa này, xóa đi cũng được..."

Hồng Liên lộ ra vai đẹp, phiền não nói.

Sư phó nhìn hình xăm, nóng nảy nói: "Ngươi tưởng nơi này là Di Hương Viên, lấy lão tử tìm trò vui sao? "Cmn" đây là vết bớt!".

Hồng Liên ném xuống một nén bạc, trợn mắt nói: "Ta nói là hình xăm thì chính là hình xăm!"

Sư phó bị bạc đập đến không còn cáu kỉnh nữa, mặt mày hớn hở.

"Không thể sửa toàn bộ được, nhưng có thể làm đến không nhìn ra hình dáng ban đầu."

"Được được được."

Sư phó lại nói: "Có khả năng để lại sẹo..."

Hồng Liên sửng sốt một chút: "Dù sao cũng đẹp hơn so với đóa hoa này...."

Sư phó vừa bắt đầu sửa, vừa nói nhỏ: "Cái này trông rất đẹp mà, giống như đóa hoa, người khác liếc mắt nhìn một cái còn không nhận ra đây là hình xăm hay là vết bớt."

Thời điểm Hồng Liên trở lại phủ thống lĩnh, đặc biệt tránh đi qua phòng của Tống Thanh, lại ở chính phòng nhỏ của mình thấy Tống Thanh vẻ mặt đầy lạnh lẽo.

"Tống..... Tống đại gia?"

Hồng Liên liếc mắt nhìn chung quanh một cái, rương y phục của mình đã bị mở ra, có dấu hiệu bị đụng vào, còn lồng ngực Tống Thanh thì phập phồng, ánh mắt còn đáng sợ hơn so với hổ ăn thịt người.

"Ta hỏi ngươi, đây là cái gì?!"

Tống Thanh kéo lấy Hồng Liên, trong tay nắm một bao giấy nhỏ màu vàng.

"A----- "

Bả vai Hồng Liên bị y phục cọ sát đến đau đớn, hít vào một ngụm khí lạnh.

"Chuyện này... Đây là..." Hồng Liên ấp úng, "Ngươi lục lọi đồ của ta?!".

Tống Thanh nghiến răng nghiến lợi quát: "Ngươi bớt đánh trống lảng đi! Đây là cái gì? Ngươi lấy từ nơi nào?!"

Hồng Liên bĩu môi, Thẩm Ngọc có thể cho ngươi ăn, ta lại không thể sao? Bất quá hắn không dám nói ra.

"Mua từ bên ngoài chứ đâu." Hồng Liên thờ ơ nói, "Thanh lâu nào cũng có."

Tống Thanh giận không kiềm nổi, thái độ của Hồng Liên vẫn như cũ khinh lãng xốc nổi, hơn nữa hắn còn chạy đến thanh lâu, cái nơi hỗn loạn đó?!

"Ta nói khó trách mỗi lần ngươi tìm ta, ta đều.... thì ra ngươi dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này?!"

Cuối cùng Tống Thanh cũng biết, vì sao hắn không có cách nào tự kiềm chế như vậy, thậm chí mơ mơ hồ hồ coi Hồng Liên là "Liêm Nhi".

Hồng Liên hạ mắt, lông mi dày che đi đôi mắt của hắn, khiến Tống Thanh không thấy rõ ánh mắt của hắn, chỉ nghe hắn thấp giọng nguỵ biện.

"Tiền tiêu vặt của ta không đủ, có thể câu dẫn Tống đại gia một lần, thì ngay lập tức có mấy trăm lượng, ta liền ra hạ sách này..."

Hắn ăn ở tại thống lĩnh phủ, làm sao lại không đủ tiền tiêu vặt? Đơn giản là tham tiền mà thôi!

"Hết thuốc chữa! Quả thật là hết thuốc chữa!"

Tống Thanh thất vọng cực độ, đem bọc giấy ném vào trên người hắn, nhanh chân rời đi, bọc giấy mở ra, bột thuốc rơi vãi đầy đất.

Tống Thanh đi rồi, một hồi lâu sau Hồng Liên mới sờ sờ bả vai vừa mới bị Tống Thanh lôi kéo, da bị ma sát, rướm ra ít máu.

"Ha ha-----"

Hồng Liên nở nụ cười, ngồi xổm xuống đem thuốc bột cùng bụi bặm gom lại cùng một chỗ.

"Thật lãng phí, ta còn chưa kịp sử dụng đấy."

....

Hồng Liên chỉ có đáng thương không có đáng trách, một mình một người đơn độc sống đến tận ngày hôm nay, hắn đã cố gắng nhiều rồi, hãy yêu thương và bảo vệ hắn, Tống Thanh...hắn đã từng, đã từng thanh cao giống như Thẩm Ngọc....