[Abo] Hướng Tới Bình Minh

Chương 19: 19: Tay Súng Bắn Tỉa Đáng Sợ






Jeson phát hiện một cách đầy muộn màng, ý nghĩ "sẽ bảo vệ Arthur thật tốt" của mình lúc trước quả thật chẳng khác gì múa rìu qua mắt thợ mà! Arthur chẳng cần cậu chàng bảo vệ chút nào hết! Tổ đội hai người, rõ ràng Jeson cực kỳ có lợi!
Trên đường đi, Arthur chẳng những không cần cậu chăm sóc, thậm chí còn nhanh chóng phát hiện bẫy rập quân địch đã bố trí từ trước nhanh hơn cả cậu chàng, cẩn thận nhắc nhở cậu nguy hiểm lúc nào, cần chú ý ở đâu.

Nếu không nhờ Arthur để mắt, có khi cậu đã sớm bị những kẻ địch gian xảo núp trong bóng tối hạ gục rồi cũng nên!
Khi gặp phải kẻ địch, hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, Jeson vọt lên trước làm tiên phong, giá trị vũ lực của cậu chàng mạnh khỏi bàn, xông lên trước chém giết một hồi là quân địch đã thua tan tác, tranh nhau tìm chỗ trốn chạy.

Lúc này tới lượt Arthur ra tay, y lặng lẽ mai phục tại một nơi kín đáo, tựa như một chú báo Châu Mỹ đầy xinh đẹp, hòa vào làm một với cảnh vật xung quanh; kẻ địch chạy trốn, chỉ cần rơi vào tầm bắn, y lập tức bóp cò.

Sự phối hợp nhịp nhàng mà chặt chẽ của hai người gần như đạt tới mức hoàn hảo, kẻ địch được bọn họ giải quyết sạch sẽ, không có lấy một con cá lọt lưới!
- Đoàng!
Lại một tiếng súng nữa vang lên, Jeson thấy tên địch cuối cùng đổ rầm xuống đất, xương sọ bị bắn nát bươm y như quả dưa hấu vỡ, máu tươi và óc trắng vương đầy đất.

Jeson nhìn những thi thể ngổn ngang trên đất, kẻ nào cũng chết trong vòng một phát đạn, vẻ đau đớn giãy giụa trên gương mặt vẫn chưa tan.

Mặc dù đây chỉ là một trận chiến giả lập, nhưng cảm giác chân thực không khác ngoài đời là bao, Jeson chỉ cảm thấy ruột gan nhộn nhạo, muốn ói ghê!
Lúc này, Arthur bước ra từ bụi cỏ gần đó, gương mặt lạnh lùng như không, chẳng thèm liếc đám xác chết địch lấy một cái.

Jeson nhìn Arthur với vẻ kinh ngạc, trong thoáng chốc, cậu chàng có cảm giác bạn học đẹp trai trước mắt là một quân nhân thực thụ, khói lửa chiến tranh đã rèn giũa cho y sự bình tĩnh và tỉnh táo trong mọi trường hợp, cho dù đối mặt với cái chết, y vẫn sẽ bình tĩnh như không, chẳng chút lo sợ.

Ánh mắt lạnh lùng trong trẻo phía sau kính ngắm bắn sắc bén như đao, vô tình như băng, y ra tay nhanh, chuẩn, ác, không chần chờ, không mềm lòng, không trượt phát nào!
Bách phát bách trúng không hề đáng sợ, thành tính bắn súng của Jeson hồi còn ở trường quân đội cũng đạt điểm tối đa; nhưng nếu hai người đổi vị trí cho nhau, cậu tuyệt đối không thể có được sự bình tĩnh và chuẩn xác của Arthur!
Arthur thấy Jeson nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ bèn hỏi:

- Sao thế?
- Arthur...!– Jeson nhìn sườn mặt xinh đẹp của Arthur, bỗng cảm thấy suy nghĩ của mình thật hoang đường, rõ ràng Arthur cũng chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp trường quân đội giống mình mà thôi, làm gì có chuyện đã từng ra tiền tuyến chứ? Vừa rồi nhất định chỉ là ảo giác mà thôi!
Jeson hơi ngập ngừng rồi mở miệng lầm bầm:
- Không có gì, tôi chỉ cảm thấy cậu bắn súng cừ thật, chẳng khác tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp là bao!
Đương nhiên Arthur cũng nghe thấy câu này, y thầm nghĩ: tuy thằng nhóc này nhìn có vẻ ngốc nghếch, nhưng trực giác lại rất sắc bén.

Quả thật Arthur đã từng ra tiền tuyến, gia nhập cuộc chiến giữa Liên Bang và Đế Quốc, vị trí y đảm nhận chính là tay súng bắn tỉa, hơn nữa biểu hiện cực kỳ xuất sắc.

Theo quy định của học viện quân sự Heaton, trước khi sinh viên tốt nghiệp trường quân đội phải lên tiền tuyến trải nghiệm chiến tranh thực tế sáu tháng, sinh viên phải có biểu hiện đạt tiêu chuẩn mới được xét tốt nghiệp.

Khi Arthur tốt nghiệp, cũng là lúc Đế Quốc đang đánh chiếm hành tinh Lưu Man ở chòm sao Mục Phu của Liên Bang.

Hành tinh Lưu Man là một hành tinh cực lớn với trữ lượng tài nguyên thiên nhiên phong phú và mật độ dân cư đông đúc.

Từng trận chiến khốc liệt giữa hạm đội hai bên diễn ra trên không trung; sự giằng co giữa hai cánh lục quân trên mặt đất cũng ngập tràn máu lửa.

Bởi vì Arthur có thành tích ngắm bắn cực kỳ tốt, y được phái tới lục quân trên tiền tuyến thực tập; đương lúc bộ chỉ huy lục quân thiếu tay súng bắn tỉa một cách trầm trọng, vậy nên dứt khoát phái y tới doanh trại súng bắn tỉa trên tiền tuyến, giao nhiệm vụ bắn tỉa cho y.

Có thể nói, tay súng bắn tỉa là sự tồn tại nguy hiểm và lạnh lùng nhất trên chiến trường, bọn họ náu mình ở nơi không ai biết, hòa vào làm một với cảnh vật xung quanh, tựa như một linh hồn im hơi lặng tiếng, giết người trong vô hình.

Trận quyết đấu giữa những tay súng bắn tỉa, chẳng trận nào không có thương vong, súng với súng – đây là cuộc đọ sức giữa tính mạng và tính mạng.

Chiến tranh buộc bọn họ phải máu lạnh vô tình, cho dù đối thủ sau kính nhắm nổ bung não, cho dù chiến hữu, thậm chí là người thân của bọn họ ngã xuống bên cạnh, bọn họ vẫn phải duy trì sự tỉnh táo của bản thân.


Arthur còn nhớ lần đầu tiên y chấp hành nhiệm vụ, hai tay cầm súng run lẩy bẩy, dù kẻ địch rơi vào tầm bắn cũng chẳng thể bóp cò, mục tiêu trước mắt chẳng phải bia ngắm bắn bọn họ dùng khi tập luyện mà chính là con người, những con người đang sống sờ sờ đó!
Mai tới khi tay súng bắn tỉa của bên địch giết chết chiến hữu bên cạnh mình, tận mắt chứng kiến chiến hữu trẻ tuổi đau đớn giãy giụa trong vũng máu, Arthur mới như vừa tỉnh mộng, bắt đầu bắn trả kịch liệt.

Ngày đó trôi qua, y không nhớ nổi mình đã bóp cò bao nhiêu phát, hạ gục bao nhiêu người, trong đầu y chỉ toàn cảnh tượng óc bắn tung tóe kinh khủng khi kẻ địch trúng đạn.

Sau khi trở về, y ói đến mật xanh mật vàng, không ăn nổi thứ gì.

Tình hình tồi tệ ấy kéo dài tới ngày thứ ba, sau ba ngày, y gần như đã chai sạn với cảnh giết chóc, ra tay càng thêm chuẩn xác vô tình.

Kì thực tập kéo dài sáu tháng kết thúc, thậm chí y còn nhận được huân chương anh hùng chữ Thập do chính tay thủ trưởng lục quân trao tặng, khen tặng thành tích bắn tỉa xuất sắc của y.

Sau này, khi nhớ tới những gì đã xảy ra hồi đó, Arthur cảm thấy kinh nghiệm từng trải này ảnh hưởng cực kỳ sâu sắc tới y, không những để y nhận ra sự tàn khốc của chiến tranh, mà còn giúp y rèn luyện ý chí, khiến y trở thành một quân nhân máu lạnh vô tình hàng thật giá thật!
- Đừng ngẩn người nữa, đi nhanh nào! Thêm hai ki-lô-mét nữa là chúng ta tới quân doanh địch rồi! – Arthur vỗ vỗ vai Jeson, nói với vẻ thúc giục.

Bọn họ tiếp tục tiến về phía trước, sau khi phát hiện hai bẫy rập, tiêu diệt thêm mười mấy kẻ địch nữa, quả nhiên nhìn thấy quân doanh địch được dựng trên bãi đất trống phía trươc mặt.

Quân doanh địch to lớn bề thế đứng sừng sững trên mảnh đất trống rộng khoảng một ki-lô-mét vuông.

Bấy giờ, khoảng tám, chín thí sinh mặc quân trang ngụy trang giống Jeson và Arthur đang chiến đấu cùng quân địch.


Ánh mắt Jeson sáng lên, chuẩn bị vén tay áo gia nhập trận chiến thì bị Arthur túm lại.

- Ở yên đây đã! – Arthur trầm giọng nói.

- Nhưng mà cậu xem kìa, những người khác tới trước chúng ta đang đánh nhau cả rồi, giờ chúng ta mà không qua thì quân địch sẽ bị bọn họ tiêu diệt hết, tới lúc đó chúng ta chẳng còn gì sơ múi được nữa luôn á! – Jeson nói với vẻ sốt ruột.

Arthur liếc nhìn đám thí sinh đang chiến đấu với kẻ địch, bọn họ là nhóm đầu tiên tới được đây, thực lực chắn chắn không thể xem thường; có điều số lượng quân địch quá đông, cuộc chiến rơi vào thế giằng co, nhất thời bất phân thắng bại.

Arthur nói với Jeson:
- Cậu đợi thêm một chút, đừng sốt ruột.

Chỉ dựa vào mấy người họ chưa chắc đã tiêu diệt hết kẻ địch, nhưng chắc chắn sẽ tiêu hao số lượng lớn binh lực của địch; bây giờ chúng ta không cần ra tay, giữ gìn thể lực đã.

Trước tiên cứ quan sát tình hình cuộc chiến, đợi tới lúc quân địch chẳng còn bao nhiêu, chúng ta xông lên bắt lấy thủ lĩnh quân địch là xong!
Jeson nghĩ nghĩ, thấy cũng có lý, nếu giờ xông lên chắc chắn sẽ tiêu hao lượng lớn sức lực, chẳng bằng để người khác thay mình liều mạng, mình chỉ cần trốn ở bên cạnh làm ngư ông đắc lợi là được rồi! Tới lúc đó mình chỉ cần xông lên bắt tướng địch là hoàn thành nhiệm vụ, quả thật là diệu kế mà! Jeson nhìn Arthur bằng ánh mắt đầy khâm phục!
Arthur chẳng rảnh rỗi chút nào, y đánh giá địa hình xung quanh một cách cẩn thận, muốn tiến vào quân doanh địch, thí sinh buộc phải đi qua một con đường nhỏ, y bèn nói với Jeson:
- Cậu đi lên trước khoảng năm trăm mét, thấy thí sinh khác tới thì giúp tôi dụ bọn họ qua đây.

- Dụ bọn họ tới làm gì? Chẳng lẽ...!Cậu muốn tiêu diệt bọn họ?! – Jeson hỏi đầy kinh ngạc.

- Còn phải hỏi à?
- Nhưng...!Nhưng...!Hình như không hay lắm thì phải? Hơn nữa không biết làm thế có trái với quy tắc không nhỉ?.

Truyện Linh Dị
- Tôi nhớ quy tắc trận đấu chỉ nói ba mươi người sống sót đến cuối đồng thời có số điểm cao nhất sẽ giành chiến thắng, chứ không hề nói cấm giết chết những thí sinh khác, phải không nào? Loại bỏ những đối thủ cạnh tranh khác, nếu chúng ta nằm trong ba mươi người còn sống sót thì chẳng phải sẽ giành chiến thắng ư?
Khi Jeson vẫn còn đang ngơ ngác, Arthur đã nhanh chóng leo lên cây, dùng cành cây và lá cây ngụy trang, chỉ để lộ họng súng đen ngòm.


Jeson suy nghĩ một hồi, không thể không thừa nhận, tuy rằng cách làm của Arthur khá tàn nhẫn, nhưng lại là cách hiệu quả nhất: Để đám người tới trước ra sức diệt địch, tiêu hao binh lực của kẻ địch, mình lại mai phục ở nơi kín đáo, tiêu diệt hết những đối thủ cạnh tranh tới sau.

Đợi tới khi kẻ địch bị diệt gần hết, mình mới gia nhập cuộc chiến, và rồi hạ BOSS, giành được phần thắng!
Sau khi Arthur sắp xếp chỗ mai phục xong xuôi, quả nhiên bóng dáng hai thí sinh khác xuất hiện phía xa xa, Jeson làm theo kế hoạch, vừa vẫy tay với bọn họ vừa la lớn:
- Hú, quân doanh địch ở đây nè! Nhanh tới giúp nào, bọn này sắp không trụ được rồi!
Đương nhiên hai thí sinh kia cùng nhau hợp tác, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, hơi hơi chần chừ, có điều từ phía họ quả thật đã nhìn thấy quân doanh địch, và cả đám người đang hỗn chiến trước quân doanh; thế là bọn họ không do dự nữa, nhanh chóng chạy về phía quân doanh.

Arthur ngắm thẳng kính nhắm, đôi con ngươi màu lục bích nhìn hai thí sinh tiến tới gần với vẻ lạnh lùng.

Khoa học kỹ thuật phát triển, súng bắn tỉa hiện giờ có thể nhắm bắn từ khoảng cách ngàn mét, có điều thị lực con người không phải là vô hạn, tay súng bắn tỉa bình thường có thể nhắm trúng mục tiêu ở khoảng cách từ bốn đến năm trăm mét, còn theo ghi chép kỉ lục bắn tỉa cá nhân của Arthur, y có thể ngắm trúng mục tiêu ở khoảng cách bảy trăm mét.

Có điều, mục tiêu càng gần thì đương nhiên tỉ lệ thành công sẽ càng cao; hơn nữa lần này có hai người tới lận, bắn trúng một người, người còn lại nhất định sẽ né tránh hoặc chạy trốn, vậy nên Arthur kiên nhẫn chờ đợi, tới khi bọn họ cách y chưa đầy hai trăm mét mới bóp cò súng.

Tiếng súng vang lên, một trong số hai người lập tức trúng đạn ngã xuống đất, người còn lại vừa sợ vừa giận, thân là Alpha xuất sắc, phản ứng của cậu ta cực kỳ linh hoạt, nhanh chóng ném một quả lựu đạn về phía Arthur đang ẩn nấp.

Có điều Arthur đã đề phòng từ sớm, sau khi bắn xong viên đạn kia, y lập tức rời khỏi tán cây ban đầu, trốn vào bụi cỏ cách đó mười mét; gần như cùng vào lúc đối phương ném lựu đạn ra, Arthur bóp cò lần thứ hai, mà Jeson cũng lập tức rút súng Laser ra tấn công đối phương.

Thí sinh đang thương kia trúng liền hai phát đạn, đi đời nhà ma.

Ở màn hình quang não bên kia, hiện giờ thí sinh vừa bị hệ thống thông báo đã tử vong mới biết mình vừa bị tấn công bởi hai thí sinh khác, cậu ta giận dữ đập bàn cái "rầm", gào lên với màn hình "Đồ hèn hạ!"; có điều mọi thứ đã quá muộn, cậu ta bị loại!
Nhưng không lâu sau, bạn thí sinh hớn hở phát hiện, hóa ra kẻ bất hạnh không phải chỉ có cậu ta và bạn mình; hai người kia hợp tác nhịp nhàng chặt chẽ chẳng khác gì hack hệ thống, nhất là cái tên nhóc Beta nhìn có vẻ thanh tú yếu đuối kia, y tựa như một con rắn hổ mang náu mình trong chỗ tối, ngụy trang cực tốt, cứ như hòa vào làm một với cảnh vật xung quanh; mỗi lần y bóp cò là chắc chắn có người bỏ mình, vừa nhanh vừa chuẩn vừa ác, quả thực còn đáng sợ hơn cả tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp! Mà nếu chẳng may có con cá lọt lưới nào, thì cái tên Alpha to cao như con Gấu Bắc Cực kia sẽ lập tức hạ gục kẻ đó!
Sau khi quan sát một lát, cậu ta bỗng cảm thấy mình bị loại chẳng oan chút nào, thực lực của hai người kia mạnh hơn cậu rất nhiều, hơn nữa còn áp dụng quy tắc trận đấu một cách linh hoạt.

Cậu đã học đường một bài học đầy đau thương: Trên chiến trường, binh bất yếm trá, chỉ sơ sẩy chút xíu, đồng nghĩa với việc tặng cho đối thủ cơ hội hạ gục mình, chỉ khi là kẻ mạnh thực sự, bạn mới có thể sống sót tới cuối cùng!.