[ABO] Quần Thần

Chương 3




[3] Thường Hành bị Omega đè lại trên giường

"Không phải nói không hỏi à?" Bạch Tiểu Đường cự tuyệt rất kiên quyết.

Thường Hành đành phải dùng chóp mũi cọ má cậu, chưa từ bỏ ý định nói nhỏ: "Cậu xem tôi cứu cậu một lần, nói không chừng còn có lần thứ hai. Lại nói tôi không hỏi nguyên nhân cậu bị đuổi giết, chỉ hỏi cậu đắc tội......"

"Tôi cắt nhé?" Bạch Tiểu Đường lại không đợi Thường Hành nói xong đã rút dao ra, mũi đao chống bắp đùi Alpha thấp giọng, "Câm miệng."

"Đừng đừng đừng......" Thường Hành dở khóc dở cười ôm eo Omega, "Tôi đổi câu hỏi khác."

Bạch Tiểu Đường cười nhạo thu tay, mà Thường Hành chớp mắt, bỗng nhiên xoay người đè người cậu kéo tất chân xuống dưới. Bạch Tiểu Đường bản năng kháng cự, lưỡi dao trong tay làm thương tay Thường Hành, nhưng Alpha không thèm quan tâm, chỉ ấn bắp đùi cậu thở dài: "Nhiều sẹo như vậy, chắc chắn là bị thương rất nhiều lần."

Trên đùi Bạch Tiểu Đường có vết sẹo xấu xí, vừa nhìn đã biết là lưỡi dao xoẹt qua.

"Ai mướn anh lo?" Bạch Tiểu Đường hất tay Thường Hành ra, lạnh mặt đi mở ngăn tủ tìm băng vải, "Đưa tay đây."

Thường Hành cười tủm tỉm duỗi tay, nhìn chằm chằm mặt Bạch Tiểu Đường không để yên, cũng mặc kệ Omega băng bó xong chưa, đã trêu ghẹo tiếp: "Em ở cùng tôi đi, tôi thích em."

"Thích?" Bạch Tiểu Đường siết chặt băng vải, khinh thường lắc đầu, "Anh gặp tôi được hai lần đã dám nói thích?"

"Thích không liên quan đến số lần gặp." Thường Hành nói thản nhiên, thậm chí vỗ ngực cảm khái, "Tôi thật giống như Romeo Thượng Hải......"

"Tôi không phải Juliet." Bạch Tiểu Đường khô cằn cắt lời Alpha.

Thường Hành chưa nói xong cũng không xấu hổ, ngược lại túm chặt cổ tay của cậu: "Em từng đọc Shakespeare à?"

Omega biểu tình mất tự nhiên cứng đờ, lại rất mau khôi phục bình thường: "Chỗ này là Lê Viên, tôi là con hát, giờ lưu hành ngoại lai, đương nhiên tôi cũng phải học ca kịch."

Thường Hành ý vị thâm trường "Ồ" một tiếng, không vạch trần nói dối sơ hở chồng chất này, chỉ kiên quyết ôm Bạch Tiểu Đường vào trong ngực trêu chọc: "Tôi vừa cắn có đau không?"

Bạch Tiểu Đường lười đi để ý Alpha, nhìn chằm chằm mũi chân không nói lời nào.

Thường Hành không chiếm được trả lời cũng không ngại, tự nói tiếp: "Thấy đau thì lần sau cũng đừng tiếp cận những thằng Alpha không đứng đắn đó."

"Không đứng đắn?" Bạch Tiểu Đường nghe vậy, xoay người đè vết thương vừa mới được băng bó trên cổ tay Alpha, "Họ không đứng đắn, vậy anh tính vào loại gì?"

Thường Hành giống cảm thụ không đến đau đớn ôm eo Omega, ý cười trên mặt không giảm: "Tôi chỉ là một bại gia tử bình thường, tiền vui vẻ tiêu hết lên người mĩ nhân là em."

Bạch Tiểu Đường nghe xong lời này bực bội đẩy đẩy vai Thường Hành, lại sửa miệng đi hỏi tên Thường Hành.

"Romeo." Thường Hành mặt không đỏ tim không run mà trả lời, "Tôi là Romeo của em."

Bạch Tiểu Đường ấn băng vải tức giận đến mặt đỏ rần, xoay người xốc chăn lên, Thường Hành tự nhiên ba ba chui vào theo. Omega không có tất chân mất đi lưỡi dao, Thường Hành liền đánh bạo sờ loạn. Bạch Tiểu Đường ở trên giường lợi hại thật sự, giống con cá linh hoạt không ngừng vặn vẹo, dù tốt tính như Thường Hành cũng bị chọc giận, kéo mắt cá chân cậu thô bạo đè người dưới thân.

"Em không nằm yên được chút à?" Alpha hơi có chút thở hổn hển.

"Anh dám nằm cùng giường với tôi à?" Bạch Tiểu Đường cười lạnh hỏi lại, "Không sợ tôi nhân lúc anh ngủ, băm chim của anh à?"

"Em sẽ không." Thường Hành đắc ý dào dạt cười, chậm rãi cúi người tới gần mặt Omega, sau đó hôn lên môi cậu.

Bạch Tiểu Đường đột nhiên mở to hai mắt nhìn, nâng tay lên rất nhiều lần đều muốn hạ xuống lại đều do dự thu về, cuối cùng cánh tay suy sụp đập xuống giường, bị tay Thường Hành nắm lấy cổ tay đan mười ngón tay vào nhau.

Thường Hành muốn làm nụ hôn đầu tiên của họ lãng mạn chút, nhưng mà thực đáng tiếc, bất luận là Alpha, hay là Bạch Tiểu Đường không giãy giụa đều vô cùng chật vật. Nhưng mà nụ hôn này ngọt ngào như cũ, Thường Hành thích cảm giác truy đuổi, Bạch Tiểu Đường từ đầu đến cuối đều kháng cự hắn, cho dù bị hôn đến thở không nổi, đầu lưỡi như cũ đang trốn tránh.

"Sao không đánh tôi?" Thường Hành hôn xong chưa đã thèm, liếm khóe miệng.

"Anh...... Ban ngày cứu tôi ở bến tàu." Giọng Bạch Tiểu Đường khàn khàn vài phần, "Coi như tôi thiếu nợ anh."

Khóe miệng Thường Hành hơi hơi cong lên, thừa dịp Bạch Tiểu Đường không chú ý, lại vội hôn cậu một ngụm: "Có giấy nợ không? Tôi hôn em nhiều thêm vài lần, về sau em gặp nguy hiểm tôi tuyệt đối liều mạng đi cứu em."

Bạch Tiểu Đường chưa từng gặp Alpha dính người như Thường Hành, nghe xong lời này cũng không biết giận, chỉ là dùng chăn che kín mặt. Thường Hành liền cách chăn hôn miệng cậu, vừa hôn vừa cười trêu ghẹo: "Tôi nghiêm túc đấy, em cho tôi hôn hôn, tôi sẽ che chở em."

"Anh rốt cuộc là ai?" Bạch Tiểu Đường bực bội nâng chân, ý đồ đá Alpha ra xa một ít.

Thường Hành lại vẫn là câu nói kia: "Romeo, tôi là Romeo của em."

Hai người bọn họ hồ nháo qua một buổi trưa Thường Hành mới nhớ tới chuyện về nhà, ôm Bạch Tiểu Đường vào trong ngực hung hăng hôn, tiện đà sờ tuyến thể bị mình cắn của cậu, đắc ý mà cười lên tiếng: "Xem lúc này còn ai dám chạm vào em."

Bạch Tiểu Đường bị Thường Hành làm phiền, lười đáp lại, nằm trên giường phất tay đuổi Alpha đi. Thường Hành cũng không có thời gian lại lưu lại, hừ hừ hát dạo bước ra ngoài Lê Viên, đi tới cửa mới nhớ ra quên lấy áo khoác tây trang, mới vừa quay người lại lại cảm thấy cái áo là cái cớ tuyệt hảo, lần sau lại đến tìm Bạch Tiểu Đường cũng có tên tuổi, cũng không quay đầu lại mà đi luôn.

Mà Omega nằm trên giường cũng nhớ tới cái áo này.

Bạch Tiểu Đường khoác áo ngủ mỏng manh lấy tây trang Thường Hành để trong ngăn tủ, suy tư một lát vẫn là cảm thấy nên giúp Alpha giặt đi, vì thế thò tay sờ soạng trong túi, sợ bên trong có cái gì không nên dính nước, ai ngờ sờ thấy miếng vải Thường Hành giật xuống khỏi thi thể.

"Thường...... Thường gia nhị thiếu gia?" Bạch Tiểu Đường đỡ tường thiếu chút nữa không đứng vững, siết chặt tây trang hồi lâu, cuối cùng dùng hết sức, tùy ý nó rơi xuống đất.

"Thường gia." Giọng Bạch Tiểu Đường chua xót lại mờ mịt, "Tại sao chạy đến đâu cũng trốn không thoát......"

Ngoài Lê Viên có tiếng xe Thường Hành rời đi, Bạch Tiểu Đường đi đến bên cửa sổ xốc mành lên một chút, biểu tình phức tạp nhìn chăm chú Alpha rời đi.

Sắc trời hơi u ám, sau cơn mưa hoàng hôn sáng lạn có chút không chân thật, Omega xoa xoa mắt, xoay người đi trở về mép giường đeo kẹp tất bị Thường Hành kéo xuống lên bắp đùi lần nữa, tiện thể thay sườn xám trắng tinh mặt không biểu tình sửa làn váy, cuối cùng thở dài một hơi, nương bóng đêm trốn ra khỏi Lê Viên.

Còn Thường Hành ——Alpha lái xe tưởng tượng về đến nhà thấy cảnh anh trai và tẩu tử ngọt ngọt ngào ngào thì nghẹn khuất, đi qua nửa con phố mới không cam lòng đổi tay lái, dọc theo một đường xa hoa truỵ lạc, cuối cùng dừng xe ở một ngôi nhà kiểu Tây, xuống xe.

Gió đêm cuốn mưa lạnh thổi bay góc áo Thường Hành, Alpha dựa vào xe tính toán muốn hay không, bỗng nhiên nghe thấy đầu phố truyền đến tiếng xa phu thét to. Thường Hành vội ngồi lại vào xe tắt thuốc, nhíu mày nhìn chằm chằm chiếc xe kia xé mở sương mù dày đặc ban đêm xông vào tầm mắt mình, lại rất có hứng thú cong khóe miệng: "Thú vị."

Bạch Tiểu Đường mặc sườn xám trắng đỡ bả vai xa phu từ trên xe nhảy xuống. Chờ xe đi rồi, cậu nhìn chung quanh hồi lâu, thấy bốn bề vắng lặng, vén váy lên nhảy qua bờ tường ngôi nhà Tây.

Thường Hành trong bóng đêm không tiếng động cười cười, chờ thân ảnh Bạch Tiểu Đường tiêu tán ở trong bóng đêm, đẩy cửa xe ấn vang chuông cửa nhà Tây.

"Là tôi."

Người gác cổng đang gật gù chạy ra, cậu ta giơ đèn lên, soi từ đầu đến chân Thường Hành thật nhiều lần mới đại kinh thất sắc: "Ông chủ?"

"Ừ, mau mở cửa." Thường Hành buồn cười lắc đầu, "Không nhận ra tôi à?"

"Sao có thể......" Người gác cổng hoang mang rối loạn mở cửa, "Ngài về rồi sao không nói trước một tiếng? Sớm biết thế đêm nay không nhận việc."

"Không sao." Thường Hành nhận đèn trong tay người gác cổng, giống như vô ý nói, "Đêm nay có ai trong đó?"

Người gác cổng vắt hết óc báo mấy cái tên, Thường Hành yên lặng ghi tạc trong lòng, lại hỏi: "Bọn họ hay tới à?"

"Không hay tới, hôm nay tựa hồ là tới thương lượng chuyện liên hôn."

"Liên hôn......" Thường Hành bất đắc dĩ lắc lắc đầu, "Mấy lão già này cả ngày chỉ biết làm chuyện nhàm chán, mấy năm trước không phải hại chết một người rồi à?" Hắn nói xong bỗng khựng lại, một lát hồ nghi dừng lại bước chân, "Omega bị ép gả cho anh tôi, là con nhà ai?"

Người gác cổng xấu hổ gãi gãi tóc: "Hình như là Thiệu gia."

"Thiệu gia giờ như thế nào?"

"Không vào nổi." Người gác cổng thở dài, "Không liên hôn với nhà mình, lại chỉ có con trai, tuy rằng không đến mức cô đơn lại cũng tham gia không được chỗ chúng ta."

Thường Hành gật đầu nhẹ nhàng "Hừ" một tiếng, tâm tư bách chuyển thiên hồi tựa hồ sờ đến chút manh mối, nhưng rốt cuộc vẫn là nhớ thương Bạch Tiểu Đường, giữ cửa phòng chi đi về sau một mình một người đẩy cửa phía Tây ra.