Ác Hán

Chương 149: Độc sĩ cổ hủ(1)




Sư tông thú đen tuyền đơn độc, từ bãi cỏ nhanh như điện chớp chạy tới.

Tốc độ rất nhanh, thật giống như phi hành trên mặt đất, còn cách khoảng mấy trăm bộ(1), thì phát ra một tiếng rít gào.

Âm thanh như tiếng rống của sư tử, khiến cho đàn ngựa hoảng sợ không thôi.

Vương Cơ không nhịn nổi a một tiếng kêu lên sợ hãi, suýt nữa từ trên càng xe ngã xuống.May có Đổng Thiết gắt gao đè chiến mã lại, liên tục vỗ về, lúc này mới làm cho chiến mã bình tĩnh lại.

Trước nay chưa từng gặp tình cảnh nào như vậy.

Một con ngựa mà có thể phát sinh ra thanh âm đáng sợ như vậy, còn có thể làm cho hết thảy chiến mã hoảng sợ bất an.

Đổng Phi trấn an tượng long, nhảy xuống ngựa đón sư tông thú đang chạy tới, trên mặt lộ ra nụ cười hân hoan..Sư tông thú kia cũng không dừng lại, thẳng hướng Đổng Phi xông lại.

Vương Cơ nhịn không được thất thanh kêu lên: “Cẩn thận!”

Lời còn chưa dứt, đã thấy chiến mã đột nhiên dừng lại trước mặt Đổng Phi, chân trước dựng lên cao, phát ra một tiếng hí dài vui mừng. Theo đó, Đổng Phi bỗng nhiên đứng lên, ôm lấy cổ sư tông thú.

Thân thể thuận thế cưỡi trên lưng sư tông thú la lớn: “A sửu, chạy đi nào, chạy đi nào!”

Một đầu sư tông thú này, so với tượng long chỉ kém hơn một chút. Bốn chân lực lưỡng, da lông đen bóng, làm cho nó đặc biệt lanh lợi. Nghe thấy tiếng quát của Đổng Phi, sư tông thú A Sửu lần thứ hai hí lên một tiếng thật dài, quay đầu chạy đi.

Trên lưng mang theo một người, nhưng không mảy may bị ảnh hưởng. Một người một ngựa mặc sức chạy băng băng trên thảo nguyên, như tên rời dây cung, trong chớp mắt tiêu thất trong thuỷ thảo (2 ) cao hơn nửa thân người.

Điển Vi có chút phản ứng lại. Nhịn không được hỏi: “Tiểu Thiết, vừa rồi là ngựa gì thế?”

Đổng Thiết tự hào nói: “Thiên mã, đó là một loại thiên mã thuộc về chủ nhân … Tương truyền nó là một loại con lai do thiên thượng long câu cùng thần thú toan nghê giao phối sinh hạ. Ngày có thể đi ngàn dặm, đêm vượt tám trăm, tên là sư tông thú, năm trăm năm khó gặp. ”

“A!”

Điển Vi có nghe Đổng Phi nhắc tới chuyện sư tông thú A Sửu, nhưng là khi thấy tận mắt thần tuấn (3) sư tông thú này không khỏi chấn đống. Mà Vương Cơ, lại là lần đầu tiên nghe thấy dạng cổ sự này, lần đầu tiên nhìn thấy loại thần câu này.

“Tiểu Thiết. Ngươi vừa nói, đó là hậu đại của long mã với toan nghê?

Đổng thiết nở nụ cười , “Chỉ là một giả thuyết. Chủ nhân không tin đâu. Nhưng năm trăm năm, thậm chí ngàn năm cũng khó gặp. Đây lại là sự thật. Sư tông thú tính tình rất cao ngạo, không hợp cùng bầy đàn. Cho nên thường gặp phải nguy hiểm … Nhưng phàm là sư tông thú có thể sống sót, đều là thần mã đi ngàn dặm mới tìm được, một ngày thần phục với người, cả đời sẽ không phản bội. ”

“Ngựa này, là A Sửu sao?”

“Phải!” Đổng Thiết nghiêm mặt nói: “Bất quá các ngươi tốt nhất đừng gọi như thế. Toàn bộ mục tràng. Ngoại trừ một số rất ít người có thể gọi như thế. Những người khác nếu gọi nó là A Sửu. Chắc chắn khiến nó tức giận. Sư tông thú nổi giận mà nói, lại là rất lợi hại.”

Lúc này. Từ hướng tràng mục chạy tới một đám người, người nào người đó đều cưỡi ngựa.

Đổng Thiết cười nói: “Nhìn xem, người ở tràng mục đến nghênh tiếp chúng ta đó,Đại công tử, chúng ta qua đó thôi … Chủ nhân cùng sư tông thú một năm không gặp nhau, một khi chạy a, không biết muốn chạy đến chỗ nào nữa. Chúng ta về mục tràng chờ chủ người thì tốt hơn.”

Vẳng vẻ gần một năm, mục tràng Đổng gia thoáng cái náo nhiệt hẳn lên.

Trong đại sảnh mục tràng thiếu hơi người bây giờ tụ tập rất nhiều người, lão phu nhân ngồi ở giữa, nắm lấy tay Đổng Phi,nét mặt khô gầy mang theo dáng tươi cười , hai tròng mắt toàn nòng trắng, cũng tựa hồ tràn đầy vui sướng, liên tục hỏi chuyện Đổng Phi.

Ngồi một bên trong phòng khách là các lão nhân của Đổng gia.

Đổng Lục, Đổng Khí, còn có người tới mục trang đầu tiên là Bùi Nguyên Thiệu, theo chân hắn, còn có bốn năm mục tràng quản sự.

Cười hì hì nhìn Đổng Phi, Lục Y …A, không đúng, hôm nay nàng là Đổng Lục, tâm lý rất thoả mãn. Rốt cục không cần lo lắng chờ đợi nữa, công tử đã an toàn trở về, tất cả đều trở nên rất vui vẻ.Chỉ là… Đổng Lục nhìn thoáng qua Vương Cơ ngồi đối diện, nữ nhân kia, lớn lên lại thật giống với tiểu thư Đổng Ngọc.

Ngồi đối diện đều là các thành viên mới gia nhập mục tràng. Huynh trưởng của Điển Vi, Điển Tấn hiện giờ cũng là quản sự của mục tràng. Phía sau Điên Tấn, Điền Vi ,là một nhà Lưu Vọng, còn có một nhà Hoàng Trung vừa mới đến mục tràng, cùng nhau ngồi xuống theo hình chữ nhất. Nam nam nữ nữ, già trẻ lớn bé, một thoáng thật nhiều ngừơi xuất hiện , khiến cho không khí trong phòng nghị sự tăng thêm vài phần náo nhiệt .

Sắc mặt lão phu nhân âm tình bất định, tỉ mỉ đem tình huống giải thích rõ ràng.

Một lát sau, bà cất cao giọng nói : “Được rồi, chém chém giết giết là chuyện của nam nhân. Ngày hôm nay A Sửu trở về, thật sự là một chuyện rất tốt. Mọi người mở rộng tâm tình, tận hứng ca hát, tận hững ăn uống, những chuyện phiền muộn chớ nên nhắc lại nữa. ”

Một câu nói, khiến cho nghị sự phòng nổi lên một trận hoan hô. Đặc biệt là những tiểu hài tử , lấy Điển Hữu dẫn đầu, Điển Phất, Điển mãn, còn có, Đại Nha Nhị Nha một nhóm vui vẻ mỉm cười.

Rượu và thức ăn dọn lên, mọi người chén qua chén lại.Hầu như không ai chú ý tới, Đổng Phi giữa lúc tiệc rượu say sưa, nâng lão phu nhân, lặng lẽ ly khai nghị sự phòng.

Là hầu như! Cũng không phải không có ai phát hiện ra.

Ngồi tại vị trí cao nhất của đám thủ hạ Vương Cơ, còn có đối diện Vương Cơ là Đổng Lục, đều chú ý tới chuyện này.Nhưng ai cũng không có nói ra.

Cùng lúc đó, Đổng Thiết cũng theo Đổng Phi yên lặng rời khỏi phòng nghị sự.

Nâng lão phu nhân lão phu nhân ly khai nghị sự phòng, mục tràng đại trạch hiện giờ so với trước đây đã lớn hơn nhiều rồi. Nhà cửa chiếm khoảng chừng mười mẫu, nằm ở trung tâm mục tràng. Bên trong xây dựng đình thai lầu các, so với nhà cũ ở Lâm Thao còn hoa mỹ hơn. Người ở trong đại trạch đều là các thành viên chủ chốt của mục tràng. Đương nhiên còn có các hộ vệ được chiêu mộ tới. Khu tây bắc đại trạch, lại có hơn mười mẫu đất trống, dựa theo dòng suối nhỏ, nương vào núi non, xây dựng lên một cái doanh địa.Nơi đó dùng làm doanh trại!

Thần bí nhất tại mục tràng là một nhóm quân đội, thường ngày đều có khoảng trăm người,

phụ trách thủ hộ, không có lệnh của lão phu nhân, cho dù là Đổng Lục cũng vô pháp tiến vào.

Đây là chuyện Đổng Phi trước khi rời đi nói với Lão Phu nhân.

Đại tướng của doanh trại là Bồ sư phụ. Mà chủ tướng phụ trách thủ hộ lại là Bạch Mã Khương Đằng Lệ Nhi.Nữ nhân này rất có bản lĩnh,việc cảnh giới luôn để ý rõ ràng ngăn nắp. Thậm chí ngay cả Lão phu nhân cũng nói bà có đại tướng tài giỏi.

Bồ Nguyên đã ly khai mục tràng. Du lịch khắp nơi. Đổng Phi đối với chuyện này không hỏi nhiều, hắn tin tưởng sau khi Bồ Nguyên thành tài, tự nhiên sẽ trở về.

Đỡ Lão phu nhân đi qua con hẻm. Đi đến một cái tiểu viện tử.Cửa viện, có vài cự ma sĩ được huấn luyện bài bản đứng gác, nhìn thấy Đổng Phi cùng lão phu nhân, mấy người cự ma sĩ khom mình hành lễ. Sau đó lại yên lặng đứng ở chỗ cũ. Biến hoá duy nhất chính là ánh mắt của bọn họ càng thêm lợi hại, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, quan sát gió thổi cây lay ở bốn phía tiểu viện này.

Nơi đây là chỗ ở của lão phu nhân. Sau khi đi vào Đổng Phi nâng lão phũ nhân ngồi xuống.

"A Sửu, phong mang (4) của con có phần rất lộ liễu!”

Lão phu nhân đi thẳng vào vấn đề nói:

"Tuy nói có chút bất đắc dĩ, nhưng phong mang của con rất lộ. Tất nhiên sẽ bị người ta ngấm ngầm mưu tính..”

Đổng Phi ngồi xuống bên cạnh lão phu nhân:

"Nãi nãi, cũng không phải con muốn thể hiện. Chỉ là có lúc thân bất do kỷ."

"Hà hà, cái này ta biết."

Lão phu nhân nhẹ nhàng xoa đầu Đổng Phi : “Ta còn tưởng đem con biến thành một kỳ binh của Đổng gia chúng ta, mà hiện tại thì không còn khả năng đó. Bất quá như vậy cũng tốt. Con hôm nay đứng ra. Đối với tương lai sau này mà nói không phải hoàn toàn không có lợi. ”

“Nãi nãi…”

“Kinh lịch của con trong một năm qua. Kỳ thực ta cũng có nghe. Sự tình đã qua chúng ta sẽ không nói lại nữa, mà phải hướng mắt nhìn về phía trứơc. Vài ngày trước ta có bói một quẻ. Quẻ ra quái tượng …(5 )” nhưng là cát trung đái hung, hung trung đái cát … (6)Loại quẻ này phi thường hiếm thấy, vì thế sau nay con nhất định phải cận thẩn một chút, mọi việc phải suy tính kỹ càng, vả lại không được lỗ mãng.”

Đổng Phi biết, bản lĩnh lợi hại nhất của nãi nãi, chính là xem bói.Chiêm thuật từ xưa, trong một nghìn tám trăm năm hầu như thất truyền. Tinh tuý trong đó, ít người có thể lý giải được.

Bất quá, tại thời kỳ hiện giờ, chiêm thuật ngược lại vẫn phi thường thịnh hành. Ít nhất Nãi nãi rất giỏi trong việc tính quẻ.

“A Sửu nhớ kỹ!”

Lão phu nhân uống một ngụm nước đột nhiên nói :

“Người ở mục tràng ngày càng nhiều, ngươi cần phải tốn nhiều tâm tư mới được. Những lão nhân làm nhiều việc cho chúng ta, nhất thiết phải quan hệ tốt, làm yên lòng bọn họ, không thể bởi vì đám người mới đến, mà lạnh tâm với bọn họ.”

Đổng Phi gật đầu

“Việc này tôn nhi có chừng mực.”

“Nghe nói con mang trở về một nữ nhân?”

“Dạ … Đúng rồi.”

“Lai lịch có nghe ngóng rõ ràng chưa?”

Lão phu nhân chậm rãi nói: “Thế đạo hỗn loạn, con nhất định càng phải thêm thận trọng. Tốt nhất là nữ nhân có lai lịch rõ ràng,phái người điều tra kỹ một chút …Nếu có vấn đề, tuyệt không thể nhân từ nương tay.”