Ác Ma Pháp Tắc

Chương 722: Là do ngươi, xin cảm ơn ngươi! (Đoạn 1)




Công chúa Louise nhãn thần mê say, si ngốc nhìn Hussein giống như 2 người đã yêu nhau từ lâu. Hussein thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói:
- Sau khi quay lại đế đô, ta sẽ hộ tống muội trở về hoàng cung.
- …
Vừa nghe những lời này, sắc mặt công chúa lập tức trầm xuống, ánh mắt lại trở nên thấp thỏm, vội vàng hạ thấp giọng:
- Nhưng… Nhưng…
Nàng lại lo lắng một việc.
Nàng rất yêu Hussein, điểm này nàng hoàn toàn hiểu rõ. Nàng cũng biết Hussein yêu mình, mặc dù nam nhân này chưa biểu lộ ra bao giờ.
Sau khi biết được Hussein rốt cục đã thoát khỏi lệnh truy nã kia, nàng vô cùng vui sướng cho y.
Nhưng hiện tại, càng ngày càng đến gần đế đô, trong lòng nàng lại bắt lo lắng một việc khác
- Muội… Chúng ta làm thế nào bây giờ?
Louise hiểu được mình là một công chúa! Một công chúa thuộc hoàng thất. Vì vậy nàng được định sẵn phải gả cho một đại nhân vật, một vị quý tộc thanh danh hiển hách, trở thành một công cụ liên kết giữa hoàng thất và đám quý tộc. Chỉ sợ lúc đó Nhiếp Chính vương ca ca cho dù thương yêu nàng đến mấy thì có lẽ y cũng chỉ dễ dàng tha thứ khi nàng lựa chọn trượng phu trong phạm vi cho phép mà thôi.
Nhưng…Hussein thì không được!
Mặc dù không còn lệnh truy nã nữa, nhưng hắn đã từng phạm phải luật "Tử nhân"! Coi như đã thay đổi hoàn toàn thân phận của hắn…Địa vị của hắn đã thấp lại càng thấp! Người trong hoàng thất tất nhiên sẽ không dễ dàng gả một vị công chúa cho một người không có thân phận như vậy.
Đôi lứa yêu nhau thì tâm trí vô cùng tương thông. Nhìn thấy sắc mặt Louise tối xầm, Hussein nhanh chóng hiểu được điều nàng đang trăn trở.
Tuy vậy, vị thánh kỵ sỹ này không dùng lời ngon tiếng ngọt để an ủi, mà sử dụng cách đơn giản, trực tiếp nhất để biểu lộ tấm lòng của mình.
- Louise, nàng không cần phải quá lo lắng!
Hussein trầm giọng:
- Không một ai có thể ngăn cản được chúng ta! Ta cam đoan là như vậy!
Không ai có thể hoài nghi ý chí của Hussein! Nếu như đám hoàng thất thật sự muốn ngăn trở, y nhất định sẽ xuất ra trường kiếm, quyết đoạt lấy công chúa từ trong hoàng cung, sau đó mang theo nàng đi khắp bốn phương.
Trong lúc đôi tình lữ này đang diễn cảnh "khổ tình hý địa" (thề non hẹn biển) với nhau thì một thanh âm uể oải phá vỡ khung cảnh từ con đường phía trước vọng đến.
- Buổi sáng tốt lành, ta đại diện cho kỵ sĩ của gia tộc hoa Tulip xin chào. Hôm nay khí trời quả thật rất tốt!
Hussein khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đang đứng giữa đại lộ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đỗ Duy tay cầm cương ngựa, quần áo cả người trắng toát. Trên người khoác chiếc áo choàng lớn, bộ dáng lười biếng, mắt híp lại dường như đang hưởng thụ ánh nắng mặt trời ấm áp.
Đám kỵ sĩ phía trước nhìn thấy bộ dáng vị công tước đại nhân như vậy, lập tức dừng ngựa lại. Một mệnh lệnh vang lên, toàn bộ kỵ sĩ phi thân xuống ngựa chỉnh tề đứng nghiêm xếp thành hàng.
Đỗ Duy khẽ gật đầu, buông lỏng dây cương, đưa cho một tên thuộc hạ dẫn ngựa đi. Hắn đi đủng đỉnh đi xuyên qua đội kỵ mã, đi tới bên cạnh xe ngựa của công chúa, nhìn lên gương mặt đang hết sức phấn chấn của Hussein.
Đỗ Duy cười, một nụ cười rất chân thành.
Hắn nhận ra sự thay đổi của Hussein, tên này rốt cuộc cũng không còn cái bộ dáng lãnh khốc, mặt mũi thâm trầm như trước nữa.
Bây giờ toàn thân Hussein dường như tràn ngập sức sống và ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Lúc này nhìn y mới giống một nam tử hơn ba mươi tuổi chứ không phải bộ dạng thâm trầm như lão già ngày trước.
Hơn nữa, hắn còn nhìn ra được một tia hạnh phúc ẩn dấu trong nhãn thần của y. Thân là bằng hữu của Hussein, hắn cảm thấy một niềm cao hứng xuất phát từ tận đáy lòng.
- Trời ạ, Hussein!
Đỗ Duy cười lớn một tiếng:
- Nhìn ngươi bây giờ quả thật quá là đẹp trai mà…cứ như này thì các cô nương nhất định sẽ bị ngươi làm điên đảo mất thôi! Ngươi hiện tại mới thực sự đúng là một vị kỵ sĩ đầy kiêu hãnh. Ông trời, đáng lẽ ra ta nên để ngươi mặc trang phục như vậy từ sớm mới phải.
Vừa nói, Đỗ Duy vừa cố ý bước đến gần, trợn mắt thấp giọng khẽ hỏi:
- Mùi vị tình yêu như thế nào hả?
Hussein nhắm chặt mắt không thèm trả lời. Trái lại công chúa bên trong xe ngựa nghe thấy vậy thì xấu hổ đỏ bừng mặt.
- Ồ, xin ra mặt công chúa điện hạ!
Đỗ Duy tùy tiện hướng về phía công chúa khẽ gật đầu một cái, coi như là hành lễ.
Sau đó, hắn vẫn quan sát Hussein, cẩn thận đánh giá một lúc lâu. Từ trong nhãn thần của Đỗ Duy toát lên một niềm vui sướng chân thành. Hắn bước lại gần, dùng sức ôm chặt Hussein.
Hắn ôm rất mạnh mẽ, cho dù Hussein toàn thân mặc khải giáp cứng rắn nhưng cũng cảm thấy có chút đau đớn, nhưng hắn cũng không thèm để ý.
- Bằng hữu của ta, ta rất thích nhìn thấy hình dáng ngươi bây giờ, là một vị anh hùng tỏa sáng như ánh nắng mặt trời!
Đỗ Duy nắm lấy vai Hussein cười nói.
Hussein trầm mặc một hồi, rồi cũng dùng sức ôm chặt lấy Đỗ Duy. Thiên ngôn vạn ngữ (trăm ngàn lời nói) cũng chỉ gói gọn trong một câu.
- Cảm ơn!
Y nói ra câu này, thanh âm vô cùng chân thành.
- Xin lỗi, bằng hữu của ta!
Đỗ Duy kéo Hussein sang một bên, thấp giọng nói:
- Ta từ sáng sớm đã chạy đến đây để đón các ngươi, kỳ thật là muốn làm phiền ngươi giúp ta một việc.
Hussein không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe hắn nói.
- Hiện tại ngươi không thể vào thành…à…không…không phải là có chuyện gì ngoài ý muốn.
Đỗ Duy thở dài:
- Ngươi yên tâm, chỉ là có một việc, phải có người đi làm, nhưng bây giờ ta lại không đi được. Người bên cạnh ta, sợ rằng chỉ có ngươi mới có thể làm tốt việc này.
- Nói đi!
Hussein tay nắm chặt chuôi kiếm, trầm giọng.
Đỗ Duy lập tức nói ra một người:
- Khoảng hơn bốn mươi tuổi, thống lĩnh quân phòng thủ Tử Diệp thành phía Nam. Thực lực cường đại ước chừng ngũ hoặc lục cấp, tuy vậy điều này không quan trọng, đối với ngươi mà nói đều như nhau…Tên này nhất định phải chết.
Hussein không xen vào, bình thản chờ Đỗ Duy nói xong.