Ác Ma Pháp Tắc

Chương 724




Nói đến Ma Pháp công hội, đã lâu rồi Đỗ Duy cũng chưa ghé lại qua đây.
Từ lúc Đỗ Duy dựng ra cái "Ma Pháp học viện" kia xong, nêu cao tinh thần "cộng hưởng" làm lũng đoạn địa vị của ma pháp sư đến nay, quan hệ giữa hắn và Ma Pháp công hội đã không còn tốt đẹp lắm.
Trong Ma Pháp công hội, hắn vẫn còn một người bằng hữu duy nhất, đó chính là người đã phát minh ra cái chổi bay: Arike đại sư.
Hôm nay Đỗ Duy đi đến Ma Pháp công hội, cũng không phải là rảnh rỗi đến thăm lão bằng hữu mà là cầu kiến lão chủ tịch Ma Pháp công hội - lão hồ ly Jacobin Dougan kia.
Sau ba năm, Đỗ Duy một lần nữa lại đến tòa nhà to lớn có sáu cạnh này, nhìn trên sân rộng đang huy hoàng những ngọn lửa ma pháp hừng hực, lại có những đăng trụ cao lớn trên cái sân rộng rãi, khiến toàn bộ toát lên một khí tức uy nghiêm…
Hắn đi vào tòa nhà, nhìn những ma pháp sư và ma pháp học đồ mặc áo bào đen hoặc xám này đang đi tới đi lui.
Ngoài ra trong đại sảnh lầu một, chung quanh còn có các cửa hàng đồ dùng ma pháp đã từng khiến Đỗ Duy rất có hứng thú, chuyên bán các loại tài liệu ma pháp để chế tạo các ma pháp đạo cụ.
Lúc Đỗ Duy đi vào nơi này, hắn đã mặc lại cái áo choàng pháp sư màu đen của mình, ngực đeo ma pháp huy chương … Lúc hắn vừa tiến vào, lập tức có rất nhiều người nhận ra Đỗ Duy.
Nhưng Đỗ Duy có thể cảm giác rõ ràng, những ánh mắt chung quanh đang phóng tới tám chín phần là không có nét quan tâm hữu hảo.
Ma Pháp học hội và Ma Pháp học viện được thành lập, mặc dù đã đánh vỡ truyền thống lũng đoạn của ma pháp sư, đem cái truyền thống một lão sư dắt theo vài tên đồ đệ, giáo dục theo phương thức truyền miệng gương mẫu vứt đi mất, nhưng dù sao cái tinh thần nghiên cứu " cộng hưởng " này cũng có mặt lợi làm cho văn hóa ma pháp phát dương quang đại.Nhưng bất cứ thế giới, bất cứ thời đại nào cũng đều sẽ có một vài phe cố chấp bảo thủ cứng đầu.
Mà ma pháp sư, không hề nghi ngờ gì lại là một nhóm người cực kỳ bảo thủ. Trong đám ma pháp sư này, mặc dù cũng có không ít người đối với sáng kiến của Đỗ Duy trầm trồ khen ngợi, tinh thần "cộng hưởng" của Ma Pháp học hội cũng chiếm được không ít cảm tình của các ma pháp sư.
Nhưng ở đây, trong Ma Pháp công hội này, lại là đại bản doanh của phe bảo thủ!
Chung quanh liên tiếp phóng tới những ánh mắt cừu hận, không hề nghi ngờ chính là tràn ngập oán hận, oán hận cái tên tiểu tử này đã phá hủy truyền thống từ trăm ngàn năm qua của ma pháp sư! Cái tên tiểu tử ghê tởm này, hắn căn bản là không hiểu được cái gì gọi là tôn trọng truyền thống!
- Ách, xin hỏi. Ta phải làm thế nào để có thể cầu kiến chủ tịch tiên sinh?
Đỗ Duy tùy ý dạo qua một vòng, hắn kéo chéo áo của một tên ma pháp học đồ đang vội vã đi qua lại mà hỏi.
Cái tên bị Đỗ Duy kéo có chút khẩn trương, vội vàng tránh thoát khỏi tay Đỗ Duy. Phảng phất như trên tay Đỗ Duy có bệnh độc lây lan, trên ánh mắt nhìn Đỗ Duy cũng mang theo vài phần địch ý.
Đỗ Duy có chút dở khóc dở cười.
Hắn quả thật không biết làm sao để có thể gặp ngài chủ tịch công hội.
Trong quá khứ mấy lần đến đây, hắn đều thông qua ma pháp trận mới có thể vào bên trong Ma Pháp công hội, đã vậy lần nào cũng đều có người dẫn hắn vào. Những ma pháp trận này đều sử dụng các thủ đoạn đặc thù - đương nhiên với bản lãnh của Đỗ Duy, muốn cứng nhắc xông vào cũng không phải là không được.
Nhưng, hôm nay hắn cũng không có tâm trạng để tự rước thêm phiền phức.
Nhìn cái tên bị mình kéo áo đang dùng ánh mắt cực kỳ chán ghét chăm chú nhìn mình, Đỗ Duy thở dài, chỉ sợ mình không thể nào tìm ra đáp án.
Đúng vào lúc này.
- A, quả là khiến người ta giật mình, không nghĩ tới ngươi lại đột nhiên đến đây.
Một tiếng cười khoái trá nhưng quen thuộc từ phía trước truyền đến, Đỗ Duy bỏ qua tên bên cạnh, liếc nhìn về hướng đó.
Quả nhiên là một người quen cũ.
Clark, cái người từng thiếu chút nữa đã trở thành thầy dạy ma pháp cho Đỗ Duy, từng nói Đỗ Duy không có thiên phú ma pháp nào, cái tên gia hỏa vong linh ma pháp sư cực kỳ hiếm có đang chậm rái bước ra từ một góc sân.
Hắn xuất hiện như vậy cứ như đã xuyên tường mà ra, nhưng những người xung quanh lại không hề có bất cứ ai giật mình.
Đỗ Duy biết, rất hiển nhiên, trong tòa nhà lớn của Ma Pháp công hội này có rất nhiều thông đạo bí mật mà mình không biết.
Nhưng khiến Đỗ Duy chú tâm chính là vị pháp sư Clark đã lâu không gặp này lại không hề có ánh mắt tràn ngập địch ý như những người khác mà hoàn toàn trái gược, trên mặt của hắn mang theo nụ cười rất thân mật.
Clark đương nhiên sẽ không có địch ý với Đỗ Duy, bởi vì hắn chính là dựa vào Đỗ Duy mới lập được công lớn. Từng bước từng bước bò lên trên các địa vị cao trong Ma Pháp công hội!
- Tiểu bằng hữu của ta, tại sao ngươi lại đến đây?
Pháp sư Clark mỉm cười bước đến, kéo tay áo Đỗ Duy lại:
- Tính lại thì cũng đã hơn ba năm rồi ngươi không hề đặt chân đến cổng của Ma Pháp công hội rồi.
Mặc dù hắn đang cười rất vui vẻ, nhưng lời nói hiển nhiên sẽ không hề chỉ đơn giản như vậy.
- Đừng quên, ta cũng là một ma pháp sư. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đỗ Duy ưỡn ngực lên, làm cho cái huy chương ma pháp sư đeo trước ngực mình trông bắt mắt hơn một chút.
Clark liếc mắt nhìn Đỗ Duy phức tạp một cái, nụ cười trên mặt không giảm, sau đó dẫn Đỗ Duy đi về một phía khác của đại sảnh.
Trên đường đi, Clark rốt cục cũng đè thấp thanh âm mà nói:
- Đỗ Duy, ngươi không nên đến nơi này.
- Ta cảm nhận được.
Đỗ Duy sờ sờ cái mũi, cười khổ:
- Tựa hồ chung quanh đều tràn ngập địch ý.
- Ngươi phá hủy truyền thống hành nghiệp trăm, ngàn năm của ma pháp sư.
Clark thở dài:
- Mặc dù ta đối với cách làm của ngươi không có thành kiến gì, nhưng… ngươi phải biết rằng …
- Phần lớn ma pháp sư đều là những tên tính tình cổ quái và quá khích, ta cũng hiểu rất rõ.
Đỗ Duy cười hì hì một tiếng.
- Lời này không nói đùa được.
Clark nhíu mày:
- Ta cũng là một ma pháp sư.
- Ta muốn gặp mặt chủ tịch Jacobin Dougan tiên sinh.
Đỗ Duy trực tiếp nói ra ý đồ đến đây của mình, hắn hiểu pháp sư Clark đang đứng trước mặt mình bây giờ chính là một trong số người có địa vị hiển hách trong Ma Pháp công hội. Thân là chấp sự của Ma Pháp công hội, hắn phụ trách phần lớn công việc điều hành hằng ngày của Ma Pháp công hội.