Ác Ma Pháp Tắc

Chương 869: Một Mình




Rất nhanh , mọi người đều cảm giác được sự biến hóa của đế đô !
Lão tể tướng Rabus Richer chết vì bệnh ngày đó . Ngự lâm quân đều nhận được mệnh lệnh đưa xuống .
Theo mệnh lệnh của tiểu công chúa , tất cả cổng thành đều do một cánh quân chia làm hai nhóm luân phiên canh gác , sự thay đổi này lập tức có hiệu lực , vì thế , kẻ nào có muốn làm loạn cũng không có cách nào làm được .
Tiếp theo đó . Trong cùng ngày , đương nhiệm chuyên viên tài chính , tiền nhiệm thống lĩnh đế đô trị an sở nam tước Sax , đến đế đô trị an sở , trên danh nghĩa phụng mệnh đến thống kê phí quân dụng của trị an sở . Trên thục tế lại mang một đội vệ binh theo sau . Đi tới tổng bộ trị an sở .
Mà thống lĩnh trị an sở cũng là một tên thông minh , rất nhanh chóng phối hợp .
Sau đó , trị an sở tăng cường tuần tra thêm một lần nữa . Nhưng tại khu phố gần hoàng thành tiến hành luật giới nghiêm còn nghiêm khắc hơn .
Ngự lâm quân bị điều động , trị an sở tăng cường giám sát . Lúc này , mọi người đều biết : Đã có chuyện xảy ra !
Trong đế đô , tin tức không ngừng chuyển đến . Mọi người đều nhận thấy giới bị sâm nghiêm của hoàng cung , lại có tin tức tuyền tới cách đây hai ngày . Có người thấy tiểu hoàng đế triệu kỵ binh nhanh chóng quay về đế đô trong im lặng …
Tất cả , đều không phải là dấu hiệu tốt .
Cuối cùng , hoàng cung chính thức truyền ra tin tức : Nhiếp chính vương thân mang trọng bệnh .
Mà có vẻ như bệnh này "Cực kỳ nặng" !
(đã dùng bệnh nặng ở trên , ở dưới đành ghi cực kỳ nặng vậy !)
Mọi người đều giật mình , một số tin đồn và vu khống bắt đầu xuất hiện , bị người có tâm gieo rắc thêm : Nhiếp chính vương thân thể luôn khỏe mạng . Sao có thể nói bệnh là bệnh được ? Chẳng lẽ là …
Các lời đồn đại dần lan ra , khiến cho quân tâm bất định . May mắn ngự lâm quân đối với hoàng thất một mực trung thành . Hơn nữa trước sự điều động quân đội , người có tư tưởng phản loạn cũng không có cơ hội .
Chẳng qua . Vẫn có một lời đồn được truyền đi : Đây là chính biến ! Nhiếp chính vương bị người hãm hại !
Trong dân chúng bắt đầu có sự hoảng loạn .
Nếu như là chính biến …
Sự kiện chính biến mấy năm trước mọi người vẫn còn nhớ rõ ! Lần chính biến đó , quảng trường hoàng gia trở thành sông máu . Sau khi mở ma pháp trận , bên trong đế đô đâu đâu cũng là chém giết . Phản quân cùng với ngự lâm quân giao chiến khắp nơi trong thành . Nhiều khu phố trở thành chiến trường , bình dân tử thương vô số . Thậm chí tại một số bịa phương gần chiến trường , đều bị phản quân hỏa thiêu trong lúc tuyệt vọng !
Cuộc đảo chính đó khiến cho bình dân đế đô tử thương quá năm thành , một trường thảm chiến đó , không một ai muốn nó tái diễn lần nữa .
Thậm chí , rất nhiều thị dân , di quá hoảng sợ , liền mang cả nhà chuẩn bị ly khai đế đô để tránh tai họa .
Nhưng mà , cổng thành bị canh gác nghiêm mật . Đế đô tiến hành quản chế . Trừ những thương đoàn đặc biệt có lệnh ra vào , cùng với một số quân đội địa phương cùng nhân mã , bình dân bị cấm ly khai đế đô !
Mệnh lệnh này càng làm cho người dân cảm thấy bất an . Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chính biến ? chẳng lẽ thực sự xảy ra chính biến sao !
May mắn thay , trong thời khắc dân tâm xao động này , nhiếp chính vương bỗng nhiên công khai xuất hiện !
Liên tục hai ngày , tại thành lâu trước cổng thành , nhiếp chính vương trước mặt mọi người , đứng trên lầu , cao giọng tuyên đọc tin chiến thắng từ chiến khu phương bắc mới gửi tới .
Ngày đâu tiên , nhiều người còn sợ không dám tới quảng trường hoàng gia để xem . Sau khi nghe được tin tức của những người đã đi xem nói ra . Càng nhiều người chạy tới quảng trường hoàng gia , mọi người đều muốn : đi xem nhiếp chính vương bây giờ như thế nào ?
Mỗi người đều tận mắt nhìn thấy . Vị quân chủ trẻ tuổi của họ đứng tại lầu cao , từ xa nhìn lại . Vóc người mảnh dẻ , đứng thẳng đang đọc chiến báo , âm thanh hùng hậu . Cho dù đứng ở đằng xa , cũng vẫn cảm thấy được khí thế uy nghiêm của nhiếp chính vương !
Thế nên , mọi người đều cảm thấy yên lòng .
Mà tại ngày thứ hai sau khi lộ diện . Nhiếp chính vương lại tự thân đưa tiểu hoàng đế , tận tay đem chiến báo đưa cho Charles đọc .
(Những chiến báo này , có một nửa là bịa đặt . Khoảng thời gian này , chiến khu phương bắc chiến sự cơ bản ổn định . Đâu ra mà nhiều chiến báo thắng lợi như vậy chứ ?)
Sau khi Charles đọc xong chiến báo sau cùng , lại nói mấy lời cổ vũ nhân tâm , cuối cùng , trước mắt mọi người dời bước rời đi . Thần hoàng tử đột nhiên lui về sau hai bước , trước mặt vạn người , khom người cúi mình thật sâu với nhi tử !
Hắn hành lễ !!!
Trước ánh mắt của vạn người , là chúa tể đế quốc , khom mình trước nhi tử , công khai tiến hành … Chuyển giao quyền lực !!
Tất cả mọi người đều ngây ngốc , bởi vì trong suy nghĩ của mọi người , tuy nhiếp chính vương là danh xưng của Thần hoàng tử . Nhưng mà mọi người đều xem hắn là hoàng đế thực sự của đế quốc .
Đây là cũng là một kiểu nghi thức chuyển giao quyền lực . Không cần lễ nghi trang nghiêm , không cần cận vệ quân , không có tế tự . Chỉ là trước ánh mắt của mười vạn người .
Thần hoàng tử dùng chính hành động của bản thân , đem đế quốc quyền uy vô thanh vô tức giao cho nhi tử của mình .
Ngay sau đó , buổi chiều và tối cùng ngày , một vài nhân vật quyền quý và có uy quyền trong đế đô được triệu vào trong cung . Tiến về phía hoàng cung để diện kiến nhiếp chính vương .
Lần triệu tập này khác với các lần trước . Lần triệu tập này , lại là từng người đơn độc diện kiến . Hơn nữa , đại đa số người này đều là chính tay nhiếp chính vương đề bạt !
Quân vụ đại thần Camille Ciro , tài chính đại thần kiêm quân vụ hậu cần đại thần Delanson matheus . Cùng với đế quốc thương vụ đại thần Billiat bá tước và nhiều người nữa , đều bị tính là "Thần hệ" ( nhóm or phe Thần hoàng tử , hỉu sao cũng dc ) , trước sau tiến vào cung . Đơn độc gặp mặt Thần hoàng từ . Không ai biết rốt cuộc Thần hoàng tử triệu kiến bọn họ có việc gì .
Chỉ là , mọi người sau khi gặp mặt thần hoàng tử . Sau khi ra khỏi cung liền về ngay phủ đệ của mình . Sau đó đồng loạt thực hiện : đóng cửa bế quan , không tiếp khách !
Theo sau đó , Thần hoàng tử sau khi gặp nhóm thứ nhất , tiếp tục triệu hoán nhóm thứ hai .
Nhóm thứ hai này không phải các nhân vật thuộc hệ Thần hoàng tử , mà là những nhân vật có thực quyền tại đế đô . Nhóm này được tính là "Không thuộc Thần hệ" .
Những người này tuy không được tính là đại nhân vật , nhưng cũng có chút quyền lục trọng yếu trong tay , đại khái khoảng trăm người . Sau khi được triệu tập tại hoàng cung .Lại không được Thần hoàng tử tiếp kiến .
Những người ngày đều được dẫn tới một tòa cung điện , lập tức bị mấy đội ngự lâm quân giám sát !
Thần hoàng tử phái người nói với những người này . Ý tứ rất rõ ràng : Yên lặng ở lại nơi này thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cho các người .
Trong số những người được triệu kiến có vài người là quân nhân . Tất cả đều là những người thẳng thắng , thấy cảnh này thì cực kỳ bất mãn . Kêu lớn : Nhiếp chính vương triệu kiến chúng ta đến đây . Chẳng lẽ là muốn giam lỏng chúng ta ư !!
Chẳng qua , phía sau vẫn còn có người thông minh liền đề tỉnh ngay : yên tâm đi , có vẻ như không phải đối phó với chúng ta ! Thậm chí là , đây là một cách bảo vệ chúng ta .
Có người chưa minh bạch lại tiếp tục hỏi . Những người đã hiểu ra bèn than thở : còn không nhìn ra ư ? Đế quốc đang chuyển biến , Thần hoàng tử muốn chính thức truyền ngôi vị hoàng đế lại cho tiểu hoàng đế bệ hạ …
Những người này tạm thời "Giam lỏng" tại trong hoàng cung , chẳng qua lại có cung đình thị giả đem thức ăn ngon và nước uống tới chiêu đãi bọn họ . Chỉ yêu cầu không rời khỏi nơi đây !
Thần hoàng tử đối với những người này yêu cầu cũng rất đơn giản : Trong khoảng thời gian này , đem những người không thuộc vây cánh của mình nhưng có địa vị quan trọng triệu kiến rồi tiến hành giám thị . Đây cũng là một cách hữu hiệu phòng ngừa hỗn loạn .
Điều duy nhất còn vướng mắc là có hay không người bất mãn : Người thông minh thì sẽ nhận ra đây là việc tốt . Nếu như có những lời ngu xuẩn … Tự nhiên những thị giả đang chiếu cố bọn họ khẽ khàng ghi chép lại . Những người kêu gào không ngớt đều ngu xuẩn . Đợi một thời gian . Chính nhi tử của hắn sẽ chầm chậm đem những kẻ này ra xử lý .
"Ngày thứ năm ."
Thần hoàng tử ngồi trong thư phòng .
Vào ngày đó , sau khi sử dụng thuốc do pháp sư cung đình phối chế "Mãnh dược" . Thân thể ngay tức khắc trong thời gian ngắn "Hồi phục" !
Hắn lần nữa phảng phất có lại tuổi trẻ cùng sức sống , bệnh tật trong cơ thể nhanh chóng tan biến vô ảnh vô tung , cảm giác tràn đầy sức sống , phảng phất như ngọn lửa tuổi trẻ đang cháy bùng trong hắn --- giống như là trở lại lúc hắn hai mươi tuổi .
Nhưng mà , hắn hiểu rõ , đây là lấy ma pháp dược tề thiêu đốt tàn dư thọ mệnh của mình , lấy nhiều đổi ít !
Bảy ngày ! Chính mình chỉ có thời gian bảy ngày . Tại bảy ngày thời gian , hắn phải nhanh chóng hoàn thành tất cả công việc !
Vỗ an dân chúng , triệu kiến người ủng hộ mình . Giám sát những kẻ không ủng hộ . Điều động trị an sở . Điều động ngự lâm quân …
Hắn trở lại nơi mà hằng ngày hắn vẫn dùng để điều hành mọi việc : Thư phòng .
(Câu này dịch ko bít là đúng hay ko , anh em check lại dùm nhé !)
Kể từ khi đảm đương chức vụ nhiếp chính vương , qua đêm tại trong thư phòng . Ngủ qua đêm tại thư phòng ! Thậm chí có lúc quên mất phòng ngủ của mình như thế nào .
Lúc này ngồi tại thư phòng . Thần hoàng tử đem chồng công văn trước mặt thả xuống : đây là công văn cần có chữ ký của hắn --- đây có thể coi là quốc vụ sau cùng .
Bất đồng là , so với các văn kiện ngày xưa , những văn kiện này không chỉ có mỗi chữ ký của hắn mà còn có thêm chữ ký của Charles ở mặt sau .
Đây là một tín hiệu : Thông báo cho cả thiên hạ . Tiểu hoàng đế Charles , đã bắt đầu chính thức nắm quyền !
"Thời gian thật quá ngắn ." Thần hoàng tử cười khổ .
Hiện tại thân thể không có cảm giác bệnh tật nên thập phần thoải mái . Nhưng mà đây cũng là khoảng thời gian cuối cùng của mình .
Bảy ngày trôi qua … sẽ là giấc ngủ vĩnh viễn .
"Thời gian còn lại . Ta có thể làm gì đây ? Thời gian … thời gian …"
Não hắn không ngừng hoạt động , từng sự tình lần lượt hiện ra , càng đến thời khắc sau cùng . Hắn hận không được có thể làm nhiều một chút , phảng phất hận không thể dùng thời gian còn thừa , cấp cho nhi tử một con đường đi thật tốt .
"Thời gian quá ngắn . Quá ngắn ." Thần hoàng tử than thở .
Hắn ban đầu cho rằng mình có một năm thọ mệnh . Chỉ là không nghĩ tới . Thân thể đột nhiên chuyển biến xấu . Khiến cho hắn không còn thời gian nữa .
Hắn lần này chỉ muốn để Charles đi tới tiền tuyến gặp quân đội . Kỳ thực là tính toán từ sự kiện này để bắt đầu . Sau đó từ từ , chầm chậm cho Charles làm vài chính vụ địa phương , thông qua quá trình đó trong khoảng một năm cho hắn làm quen .
Đáng tiếc , hiện tại mình một năm thọ mệnh cũng không có !
Lão thiên , là cố ý cho gia tộc Augustine của ta phiền toái sao ?
Hừ …
Thời gian , thời gian … Thời gian !
Thần a , nếu như ngươi có thể cho ta mười năm , không , năm năm … không , ba năm !
Chỉ cần ngươi có thể cấp cho ta ba năm thời gian , ta có thể đem gia tộc Augustine lên địa vị thống thị , chắc chắn như cương thiết !! Ta có thể sửa đổi đế quốc cổ lão này , lần nữa tái hiện hào quang của đất nước !Ta có thể bắt bộ máy đã rỉ sắt này , trong cuộc chiến này . Lần nữa quay nhanh , giành lại sinh cơ !!
Nhìn vào đống văn thư trước mặt . Thần hoàng tử bỗng nhiên cảm thấy chút mệt mỏi .
Ném cây bút lông ngỗng qua một bên . Sau đó , hắn rung chuông gần đó .
Chung quanh thư phòng , ngự lâm quân cùng ma pháp sư cung đình thủ hộ nghiêm mật . Mấy ngày này , Thần hoàng tử cơ hồ không ngủ , liều mạng chạy đua với thời gian .
Tiểu hoàng đế , tiểu công chúa . Thậm chí là Louise công chúa . Tất cả đều chờ đợi hắn triệu kiến .
"Ta còn hai ngày thời gian ." Nhìn vào ma pháp sư cung đình đang đi tới , Thần hoàng tử tự nghĩ : "Đi đem Charles …"
Hắn muốn triệu kiến Charles ,nhưng bỗng nhiên ý nghĩ thay đổi .
Trong lòng Thần hoàng tử , bỗng nhiên hiện ra ngày đó , tại giường bệnh của chính mình , nhi tử nhãn thần mờ mịt . Trong khi Karina nhãn thần lại tràn đầy trí tuệ .
So sánh . Là ánh sáng .
"Đem Karina triệu kiến … Một mình ."