Ác Ma Pháp Tắc

Chương 882: Tuyệt bút (Hạ)




Không phải là người thế giới này ?
Câu này khiến Đỗ Duy cả kinh – cái này gần như là bí mật sâu nhất trong lòng hắn ! Cho dù là người thân nhất như Vivian hay Joanna cũng không biết bí mật này !
Mà giờ , cái gã nửa địch nửa ta này lại nhẹ nhàng nhìn thấy …
" … Rất kinh ngạc phải không ? "
Đỗ Duy , ta đã sớm nghĩ đến chuyện này . Từ lúc ngươi sinh ra trên đời , đầu tiên là thiếu gia ngu ngốc , nhưng sau đó ngươi sáng tạo ra một loạt đồ vật mới : đầu tiên là môn bóng đá . Sau là khí cầu . Rồi lại pháo hoa " lời chúc phúc của nữ thần " .Sau đó ngươi lập ra hội nghiên cứu ma pháp , ma pháp học viện . Học viện quân sự đế quốc . Còn có hội đấu giá kia nữa . Tất cả… đều là những thứ trước nay chưa từng có
Có nhiều lúc , ta thật sự đố kỵ với ngươi
Ta từ nhỏ cũng được gọi là thông minh . Nhưng trước mặt ngươi , ta không nửa điểm ưu thế . Thậm chí ta còn nghĩ , nếu chúng ta đổi chỗ cho nhau , liệu ta có thể sáng tạo ra kỳ tích như ngươi được hay không ?
Thôi . Đằng nào ta cũng chết rồi . Cho ngươi đắc ý một lần . Nếu ta nói sai , ta , Thần Augustine thừa nhận mình không bằng ngươi
Ngươi là một gã ta không cách nào nhìn thấu . Ngươi biết không ? Có nhiều lần ta cảm thấy ngươi là loại người rất nguy hiểm .. nếu như … nếu như ta là một hoàng đế tâm ngoan thủ lạt , có lẽ đã sớm giết ngươi bằng được . Ha ha ! Nghe câu này có phải rất kinh ngạc không ?
Ta thừa nhận – ta đã từng nổi sát tâm với ngươi – chỉ là trong nháy mắt
Vài bữa trước , trường diễn kịch của chúng ta đấy , ta đã dao động rồi . Ta giả sử ngươi sớm biết ta mang bệnh nặng . Ngươi sẽ giả hồ đồ . Ta cũng giả không biết không nói . Chỉ là màn kịch này cũng chỉ có ngươi mới có tư cách diễn cùng ta
Ta cũng từng nghĩ qua . Ta chết rồi , lưu lại một tên như ngươi , con mình khảng định là không kiềm chế nổi
Chỉ là … ta sau khi cân nhắc , lựa chọn tin tưởng ngươi
Ngươi . Biết tại sao không ? Ta đoán ngươi nhất định rất muốn biết
Lúc đó , ngươi cố ý lưu lại đế đô , đặt mình dưới lưỡi đao của ta , cũng chờ phản ứng của ta . Hừ hừ … ngươi lúc nào cũng tự tin vậy sao ? Lúc đó , ta thật sự rất muốn trước mặt ngươi hỏi một câu : ngươi dám tự tin là ta sẽ không xử ngươi ?
Chẳng qua , ta cuối cùng cũng thua ngươi . Ngươi cược thắng . Ta tin tưởng ngươi
Muốn biết tại sao u ? Ta nói cho ngươi biết , có hai nguyên nhân
Nguyên nhân thứ nhất , ngươi có chết chắc cũng không đoán được . Còn nhớ vị lão sư lúc nhỏ của ngươi không ? Cái vị chiêm tinh thuật sư Rossi Ater hồi nhỏ phụ thân ngươi kiếm cho ngươi ấy
Cái lão già ấy dạy ngươi một năm , bị ngươi dọa chạy mất . Ngươi sợ rằng cũng chả nhớ mình vì sao mà dọa hắn đâu
Chỉ là , sau này chúng ta biết nhau , ta lại sai người đi tìm hắn hỏi mấy câu . Từ đó biết được rất nhiều chuyện của ngươi
Ngươi biết lão vì sao bị ngươi dọa chạy không ?
Vì ngươi từng nói một câu : căn nguyên của hủ bại là hoàng quyền tập trung quá mức
A , đáng tiếc . Phụ thân Raymond của ngươi tuy thông minh , nhưng cũng hồ đố . Ngươi ngu ngốc ở chỗ nào . Ngươi là một thiên tài mà ta cũng không bằng !
Đừng trách lão nhé , người ta phái đi hỏi hắn , hắn không dám không trả lời
Ta tự hỏi : một tên có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo này trong đầu nghĩ cái gì ?
May mắn , một điều này khiến ta rất yên tâm . Bởi từ một câu này , có thể thấy ngươi không có hảo cảm với chức hoàng đế . Ngươi thậm chí không quá ưa hoàng quyền . Nếu quả thật cho ngươi đi làm hoàng đế , quá nửa ngươi cũng không chịu . Cho nên , ta rất yên tâm
Ngươi đã không có dã tâm làm hoàng đế . Như vậy , ta không cần hoài nghi ngươi nữa .
Ngươi xem , đơn giản vậy thôi . Có lẽ ngươi cũng không biết , ta tại sao lại tín nhiệm ngươi như vậy
Đỗ Duy … kỳ thật . Hồi ta còn là nhiếp chính vương , ta đã từng có một kế hoạch dài hơi . Hai ta tuổi tác đều còn trẻ . Đế quốc . Đại lục … còn rất nhiều đại sự chờ chúng ta đi làm ! Ta còn nghĩ , chúng ta hợp tác tin tưởng nhau , có thể đem lại huy hoàng cho đế quốc !
Thậm chí , ta đã từng mộng tưởng làm một quân vương vĩ đại hơn khai quốc hoàng đế Aragorn ! Ta tin rằng bằng trí tuệ của ta , có ngươi trợ giúp . Thần điện cũng được . Ma pháp công hội cũng tốt . Lão giáo hoàng , hay thậm chí lão chủ tịch ma pháp công hội … Chúng ta đều có thể đấu với bọn họ !
Chỉ cần vài chục năm , ta tin tưởng có thể quét sạch những cản trở này ! Chúng ta hai người liên thủ , khai sáng một vương triều vĩ đại chưa từng có ! Kiến lập một đại nghiệp từ trước tới nay chưa từng thấy !
Mấy trăm năm trước , tổ tiên Rowling của ngươi phụ giúp tổ tiên của ta , khai sáng triều đại Augustine
Đến nay , ta tin tưởng nếu hai ta liên thủ , so với tiền nhân càng mạnh hơn gấp trăm lần !
Ta còn mơ tưởng một ngày , đem cờ hoa bụi gai cắm lên tuyết sơn ở tây bắc . Đội thuyền đế quốc tung hoàng Nam Dương . Ta muốn chinh phục cả vùng đất này . Ta muốn biến Nam Dương thành một hành tỉnh của đế quốc . Tại nơi đó thiết lập tổng đốc , ta muốn tước giảm thần quyền chỉ cần kệ đám thần côn đó cầu khẩn . Ta muốn chặt đứt lũng đoạn của ma pháp công hội , để ánh sáng ma pháp văn minh chiếu rọi con đường đế quốc ….
Ta .. Ta còn rất nhiều ước mơ chưa thực hiện được !
Đáng tiếc … ông trời lại không cho ta thời gian
Ta hận ! Thực sự rất hận !!
Vì sao không cho ta thêm một chút thời gian ! Vì sao !!
Ba mươi năm … Không , hai mươi năm … Cho dù mười năm cũng được … "
Thư viết tới đây , chữ đã bắt đầu loạn xạ , hiển nhiên Thần hoàng tử cũng không kiếm chế được tâm trạng kích động của mình . Mà mặt giấy lại xuất hiện vết hồng loang lổ .
Sợ rằng khi viết đến đây , Thần hoàng tử cũng kích động hộc máu rồi .
Chữ viết phía sau lại càng loạn , hiển nhiên cơ thể Thần hoàng tử cũng đã không chống cự được
"
… Đáng tiếc , ta hiểu những giấc mơ này không có khẳ năng thực hiện ..
Ta có một đứa con . Nhưng ta rất rõ ràng : nó không có khả năng kế thừa giấc mơ của ta . Nó có thể kế thừa hoàng quyền , nhưng ước mơ này nó làm không nổi , cũng học không nổi . Karina là đứa con ta thích nhất , đáng tiếc nó lại là con gái
Viết tới đây , ngẫu nhiên ta lại nhớ tới có lúc tán gẫu với ngươi có nói : anh hùng khí đoản
Thật đúng là anh hùng khí đoản à
Đúng rồi , còn nhớ một lần , ngươi say rượu cùng ta nói một câu : sau khi ta chết , quản hắn hồng thủy ngất trời !
Ha ha . Ngươi … thực khiến ta bội phục
Ta cũng muốn làm một người thoải mái như ngươi . Đáng tiếc , ta là quân vương !
Còn câu nói kia , trước khi chết mấy ngày ta cũng muốn kéo ngươi theo ! Hừ , đừng trách ta tâm ngoan nhé
Đừng có chối , cũng đừng cho là ta không biết , ngươi cũng từng muốn giết ta , đúng không ?
Ha ha !
Ngày chính biến , trên đầu thành , ngươi cũng từng động sát tâm với ta rồi . Chẳng qua ngươi vẫn không động thủ
Vậy tính ra chúng ta hòa nhé
Lão bằng hữu .. ngươi biết không . Ngươi là bằng hữu của ta . Ta trước khi chết làm tất thảy vì hậu nhân của mình , vì đế quốc của ta . Ta nghĩ ngươi chắc cũng hiểu
Cho nên , có chút việc đành nhờ ngươi
Đừng mang việc sư đoàn ta đặt tại gần đất phong của ngươi để bụng nhé . Người khác không biết , nhưng ta tin ngươi thì biết sư đoàn đó trên danh nghĩa là giám sát ngươi . Kỳ thật là ta cố ý làm thế để cho đám đại thần đế quốc yên tâm về ngươi
Nhưng ngươi thì rất rõ ràng , một cái sư đoàn sao chống được tư quân của ngươi . Nếu thật sự muốn đánh nhau , ta đã phái cả vương thành cận vệ quân đi rồi
Chỉ là ví dụ thôi , ngươi biết , ta cũng không nhiều lời
Mấy bữa trước , ta đem mấy quyển sách ngươi tặng cho Karina mở ra xem một lần , nhìn vào bút ký của ngươi . Ta lại càng không hiểu nổi ngươi là loại người gì
Thậm chí ta còn nghĩ , nếu ta biết ngươi sớm vài năm thì sao ? Nếu ta biết ngươi sớm vài năm , có dạng người như ngươi phò trợ , ta cũng không cần giấu tài , chờ đợi lần chính biến năm đó . Có ngươi hỗ trợ , ta có thể đàng hoàng đánh ngã đại hoàng tử nắm quyền . Vài năm là xong .
Chỉ là … thời gian , không có khả năng quay ngược
Viết cũng dài rồi , ta có rất nhiều điều muốn nói với ngươi . Đáng tiếc ta mệt quá rồi , nhúc nhích cũng khó
Được rồi , nói tiếp chuyện lúc nãy . Ta trước khi chết tin tưởng ngươi , không động ngươi . Nguyên nhân thứ nhất là từ những lời của ngươi lúc nhỏ mà lão sư Rossi Ater nói ra , ta tin ngươi không thích làm hoàng đế
Mà nguyên nhân thứ hai … Ha ha , ngươi đừng cố đoán . Cái thứ nhất không đoán được , cái thứ hai càng không đoán được
Nguyên nhân thứ hai … còn nhớ ngày chính biến , tại hoàng thành ta trước mặt mọi người phong ngươi làm công tước hoa tulip , ta đã nói gì không ?
Ngươi chắc là quên rồi . Nhưng ta vẫn nhớ từng câu từng chữ !
Khi đó ta đã nói : chỉ cần ta còn sống quyết không phụ ngươi !
Là thế đấy Đỗ Duy . Chỉ cần ta còn sống quyết không phụ ngươi !!
Cho nên , nếu đổi hoàng đế khác gặp loại thần tử như ngươi , sợ rằng trước khi chết nhất định phải giải quyết ngươi . Nhưng ta nhất định không làm !
Bởi vì . Ta không phụ ngươi !
Cảm thấy ngoài ý muốn không ? Thấy cảm động không ?
Mọi người đều cho ta là một gã lãnh khốc lạnh lùng . Giết anh giam cha , mọi người cho ta vì quyền lực mà tâm ngoan thủ lạt
Nhưng lần này , ta kiên quyết không làm !
Chả lẽ ta cả đời không thể dùng cảm tình quyết định sự việc một lần ? Ha ha ha ha ha . Trước khi chết , ta nhất định dùng tình cảm cược một lần ! Cược vào trái tim của Đỗ Duy ngươi !
Lòng người là thứ dễ biến nhất , nhưng ta vẫn cược vào trái tim của Đỗ Duy ngươi !
Ngươi chắc bây giờ rất cảm động hả . Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Đỗ Duy , ta đối với ngươi không bạc , không phụ ngươi . Ta làm được
Lúc ngươi đọc phong thư này ta đã chết rồi . Ta đã đem chức vị hoàng đế cho con trai , đem ma pháp sư cung đình cho con gái . Còn về ngươi , ta chả có gì để cho cả . Chỉ có thể nhắc nhở một câu , cũng coi như thỉnh cầu của bằng hữu đi
Đỗ Duy . Đế quốc của ta , giúp ta bảo vệ nó được không ? Nhờ ngươi !
Thư viết tới đây , sau một câu này chữ viết đã rất mơ hồ , khẳng định là Thần hoàng tử đã không cầm nổi bút
Đỗ Duy gấp thư lại , lúc này hai mắt hắn đã đầy lệ nóng . Hắn cũng không lau , mặc cho nước mắt chảy ra , nhìn quan tài thủy tinh , thấp giọng nói :
- Cái tên này ! Chết thì chết đi . Còn lừa ta chảy nhiều nước mắt như vậy
Nói xong , ngón tay hơi run , đầu ngón tay lóe lên một tia lửa . Phong thư chỉ trong khoảng khắc hóa thành tro bụi
Tro bụi tan đi , Đỗ Duy đứng tại quan tài , hướng tới người trong đó gật đầu , dùng giọng nói trịnh trọng nhất từng chữ mở miệng :
- Yên tâm đi bằng hữu của ta . Đế quốc của ngươi , ta nhất định thay ngươi thủ hộ nó
Đỗ Duy đi ra đại điện , vừa tới bên ngoài đã thấy một thân ảnh nho nhỏ chạy đến
Công chúa Karina đầu tóc tán loạn , quần áo cũng lộn xộn , thậm chí dưới chân chỉ có một chiếc giày đang chạy tới . Cung nữ Lam Lam phía sau hô kêu cũng không có tác dụng . Karina trực tiếp chạy tới gục đầu vào ngực Đỗ Duy òa khóc một tiếng :
- Lão sư !
Đỗ Duy thở dài , ôm công chúa nhỏ vào lòng , ngồi xuống nhìn vào mắt nàng
- Lão sư , người đã trở lại
Karina vừa khóc vừa nói
- Ừ , ta đã trở lại
Đỗ Duy khẽ cười , lấy một chiếc khăn tay trong ngực ra , giúp nàng lau nước mắt trên mặt . Karina thấy khóe mắt Đỗ Duy cũng có nước , không khỏi ngạc nhiên :
- Lão sư … Người cũng khóc ?
Đỗ Duy lắc đầu , cũng không lau mắt , chỉ cười . Mặt cười bình thản , nhưng giọng nói lại kiên quyết
- Con không hiểu . Đây không phải nước măt . Đây là … là mỡ nữa của nam nhân !
Hắn ngẩng đầu nhìn linh đường không xa ….
Yên tâm đi . Thần . Ta sẽ thủ độ tốt đế quốc của ngươi !