Ác Phu Cường Sủng Thê

Chương 72: Tin tức hôn lễ




Lý Minh Kỳ ngủ một giấc đến khi trời sáng hẳn, nằm duỗi cái lưng mệt mỏi, kết quả tay đụng tới một thứ cứng rắn, ban đầu còn không kịp phản ứng, chờ khi nàng cầm lên xem, giật mình nhớ lại đêm qua người nào đó đã từng đến đây.

Phượng Nhã bưng nước rửa mặt tiến vào, thấy nàng tỉnh, cười hỏi: “Chủ nhân, ngài tỉnh rồi? Giờ liền rời giường sao?”

”Ừm, rời giường thôi, không phải hôm nay còn phải gấp rút lên đường sao?” Lý Minh Kỳ ném tượng gỗ điêu khắc trong tay lên gối, tự động tự giác ngồi dậy khỏi giường.

”Chủ nhân, tối hôm qua ngài nghỉ ngơi không tốt sao? Sao vành mắt tối đen thế kia?”

”Có sao? Rõ ràng ta ngủ một giấc đến khi trời sáng hẳn, ngươi đừng nói lung tung.” Lý Minh Kỳ sờ sờ mặt mình, gần đây cảm thấy gương mặt hơi gầy, “Phượng Nhã, có phải gần đây ta ăn ít đi không?”

”Đâu có, nhưng đúng là rất gầy, chủ nhân, ngài là người có mang, nên thả lỏng tâm tình, ăn cơm thật ngon ngủ thật say.” Phượng Nhã vừa giúp nàng mặc quần áo, vừa lảm nhảm.

”Ngươi càng ngày càng giống Tiểu Mễ nhà ta rồi.” Lý Minh Kỳ có chút hoài niệm, việc nha đầu nhà mình thích làm nhất chính là nói lảm nhảm.

”Chủ nhân, Tiểu Mễ là nha đầu chăm sóc ngài trước đây sao?” Lần đầu Phượng Nhã nghe nàng nhắc tới chuyện trong nhà.

”Đúng vậy, không biết bây giờ ra sao. Lát nữa ta sẽ viết một phong thư, ngươi giúp ta đưa cho Quân Nho, huynh ấy nói sẽ cho người gửi về nhà giúp ta.” Lý Minh Kỳ nói với vẻ không chắc lắm, nhưng nàng không còn cách nào, chỉ đành tin tưởng hắn.

Phượng Nhã gật đầu, “Chủ nhân, chúng ta dùng cơm trước, sau khi ăn xong hãy viết được không?”

Lý Minh Kỳ muốn làm thì sao lại dễ dàng bỏ qua, mặc kệ tóc tai bù xù, nhanh như chớp chạy tới sau bàn, Phượng Nhã nhìn mà lắc đầu, hết cách, đành mài mực giúp nàng, “Chủ nhân, ngài nghe nô tỳ một chút không được sao.”

Lý Minh Kỳ cười cười, ngón trỏ kéo tóc đen, cười nói: “Chỉ mấy câu thôi, viết xong ngay ấy mà.” Nàng nhíu mày trầm tư một lát, trước khi đề bút có trăm ngàn lời muốn nói, lúc thật sự viết lại phát hiện thật muôn vàn khó khăn, phải viết thế nào đây?

”Chủ nhân, sao vậy ạ?”

Lý Minh Kỳ nhíu mày suy nghĩ, “Ừm, đột nhiên ta không biết phải viết thế nào.” Trái lo phải nghĩ chậm chạp không đề bút, cuối cùng đành chỉ báo bình an, bảo rằng thời tiết trở lạnh, nhắc cha mẹ nhớ mặc thêm áo ấm, ăn ngon mặc ấm vân vân...Chữ nàng cũng giống như người, xinh đẹp lại mang theo chút tinh nghịch.

Phượng Nhã xem lướt qua rồi hai mắt liền dời đi, nhẹ giọng an ủi: “Chủ nhân, chờ khi ngài sinh Lân nhi, cung chủ sẽ đưa ngài trở về.”

Lý Minh Kỳ sấy khô nét mực, nhẹ nhàng gấp lại đặt vào phong thư, cũng không dán kín, “Nhã Nhi, lát nữa ngươi giúp ta giao phong thư này cho Quân Nho.” Hai tay sờ lên bụng đã hơi nổi rõ của mình, lộ ra chút ý cười chua xót, nàng còn mặt mũi gì mà về nhà gặp lại mẹ cha? Bộ dạng này trở về chỉ khiến bọn họ rét lạnh, gặp mặt không bằng mong nhớ.

Phượng Nhã biết nàng có điều khó xử, “Chủ nhân, nếu cung chủ thật sự thành hôn, ngài phải làm sao?”

Ánh mắt Lý Minh Kỳ lóe lên, “Rất tốt mà, như vậy không phải ta sẽ tự do sao? Được rồi, nha đầu, đừng quan tâm nhiều như vậy, cẩn thận kẻo mau già đó.” Nàng ngồi trước gương đồng nhìn Phượng Nhã chải tóc cho mình, vẻ mặt lại có chút hoảng hốt, chợt nghĩ tới tình cảnh lúc người nọ vẽ chân mày cho nàng.

Ăn điểm tâm xong, nha đầu dẫn hai chủ tớ đến phòng khách Liêm Tâm các, còn chưa vào cửa liền thấy Quân Nho đứng ở cửa phòng, “Quân đại ca, chúc buổi sáng tốt lành.” Ánh mắt dời đi dừng trên người Tô Diễn, “Tô Diễn, chúc buổi sáng tốt lành.”

Tô Diễn nhìn nhìn nàng lại nhìn nhìn Quân Nho, nhíu mày nói: “Nặng bên này nhẹ bên kia là không tốt, gọi huynh ấy là đại ca, không phải cũng nên gọi ta một tiếng Tam ca sao?” Phản ứng này không như Lý Minh Kỳ dự đoán, không chần chờ lâu, lập tức vái một cái, “Tiểu muội bái kiến Tam ca.”

Tô Diễn vừa lòng gật gật đầu, “Đi đường vất vả rồi.” Chuyện đó hắn cũng nghe nói, trong lòng không có khúc mắc là giả, nhưng nhiều ngày qua hắn cũng đã thấy rõ, cho tới nay đều do lão Tứ nhà mình dùng sức mạnh ép buộc, chịu chút tổn thương cũng đáng, nghĩ như vậy, nên với Lý Minh Kỳ cũng không có gì phản cảm, “Được rồi, chúng ta lên đường thôi, trong cung còn có một đống việc đang chờ xử lý kìa.”

Lý Minh Kỳ không thể nói gì hơn, hết thảy đều nghe theo sắp xếp của người ta, sau đó nàng nghe Quân Nho nói: “Lão Tam, sau khi trở về cũng đừng dung túng tiểu sư muội như vậy nữa.”

”Hừ, liên quan gì đến đệ, muội ấy trông nom bản thân cho tốt thì đệ càng dễ chịu.” Tô Diễn có chút không được tự nhiên, “Được rồi được rồi, về sau muội ấy thích sao thì cứ mặc muội ấy, không liên quan gì đến ta, bọn đệ xem mà tự xử lý.”

Lý Minh Kỳ thấy hai sư huynh đệ họ như đang nói ra suy nghĩ của mình, vội lôi kéo Phượng Nhã ra cửa, còn biết điều khép cửa lại.

Đối diện có hai vị cô nương ung dung thướt tha bước đến, một là Noãn Nhi, một là Nhiễm Thu, hai người thấy nàng liền chào hỏi.

Nhiễm Thu mang theo ý cười nhìn nàng, điều này khiến Lý Minh Kỳ có chút không biết nên đối mặt thế nào, kiếp trước chính nàng ta đã đoạt lấy sự quan tâm của Trương Tử Tuấn, nếu nói trong lòng nàng không có suy nghĩ gì nhất định là gạt người.

Phượng Nhã chỉ chỉ cánh cửa đóng chặt, nói: “Đại gia và Tam gia đang nói chuyện phiếm ở bên trong, hai vị tỷ tỷ có chuyện gì cần không?”

Hôm nay Noãn Nhi mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, cả người rực rỡ lên không ít, nàng ta cười dịu dàng, “Không phải vì biết mọi người sắp đi sao, đặc biệt đến đưa tiễn. Lý cô nương, đêm qua nghỉ ngơi tốt chứ?”

Lý Minh Kỳ gật gật đầu, “Khiến Noãn Nhi cô nương lo lắng rồi, đêm qua yên giấc đến hừng đông. Sao hôm nay không thấy Ngũ cô nương?”

Nhiễm Thu thở dài một hơi, “Lý cô nương, người cũng đừng quá bận tâm.”

”Có liên quan gì đến ta không?” Mình cũng đâu chủ động trêu chọc gì nàng ta đúng không? Tại sao lại liên quan đến mình chứ.

Nhiễm Thu tiến lên giữ bàn tay mềm của nàng lại, đôi mắt hồ thu dập dền gợn sóng, nhuộm chút u sầu, “Mấy ngày nữa là ngày vui đại hôn của cung chủ, trong cung đang sắp xếp. Ngũ cô nương biết được tin tức đã sớm cưỡi ngựa chạy trở về, sợ là sẽ gây náo loạn.”

Đêm qua Lý Minh Kỳ đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, hôm nay đương nhiên sẽ không lộ ra chút khác thường nào, “Thành hôn không phải là chuyện tốt sao? Ngũ cô nương tức giận gì chứ?” Lại nhìn nàng ta thật kỹ, cười hỏi:“Ngũ cô nương muốn gây ồn ào, vì sao Nhiễm Thu cô nương lại lo âu? Có chuyện gì khiến nàng không vui sao?”

Noãn Nhi nhìn thoáng qua tỷ muội tốt của mình, giải thích thay nàng ta,“Cô nương có điều không biết, thiệp mời đại hôn là do Thu Nhi muội muội gởi đi.”

”Thì ra là vậy, Nhiễm Thu cô nương tội gì phải để ý đến việc này, đều do chủ nhân sai bảo, không liên quan gì đến nàng, nàng ta muốn gây sự ồn ào thì cứ để nàng ta tự xử lý, nàng không đáng phải chịu cơn tức đó.” Nói như vậy xem ra cũng không có chút khác thường nào.

Nhiễm Thu trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: “Cô nương, thứ cho nô tỳ lắm miệng hỏi một câu, ngài thật sự không chút đau lòng khổ sở gì sao?”

Phượng Nhã xem như đã rõ, hai người này đến chính là muốn nói hộ chủ nhân, e là bên trong cũng có chút quan tâm lo lắng, “Nhị vị tỷ tỷ cũng đừng quá quan tâm, chủ nhân của bọn muội mỗi ngày đều ăn ngon ngủ yên, sao lại đau lòng khổ sở chứ.”

Lý Minh Kỳ không dấu vết buông tay Nhiễm Thu ra, xoay người kéo nha đầu tri kỷ nhà mình, sẳng giọng: “Nhã Nhi, sao lại nói thế.” Nàng chỉ chỉ gương mặt có chút hao gầy của mình, “Nha đầu nhà ta là đang nói mát đó, nhìn mặt ta này, không phải là đã gầy đi sao?”

”Lý cô nương, ngài đừng lo lắng, tỷ muội nô tỳ không có ác ý gì.” Nhiễm Thu chớp chớp mắt, dáng vẻ có vài phần nhu nhược đáng thương, kỳ thật nàng ta cũng hồ đồ, lúc ấy rõ ràng Tứ gia muốn kết hôn với vị Lý cô nương này, vì sao giờ lại nói tân nương tử đổi thành một người khác? Vốn định đến tìm cách khuyên lơn, nào biết vẻ mặt vị Lý cô nương này vẫn như thường, vô cùng lạnh nhạt với hôn sự của Tứ gia.

”Yên tâm, ta sẽ không để ý.” Lý Minh Kỳ đã tràn ngập phản cảm với nơi mình sắp đến, thai nhi trong bụng đột nhiên nhúc nhích, điều này khiến trên mặt nàng lộ ra ý cười dịu dàng, bé cưng, mẫu thân không đau lòng đâu, con đừng lo lắng.