Ác Quỷ Vô Tâm Và Ác Ma Vô Tình

Chương 6: Rắc rối (phần 2)




Cả lớp ngạc nhiên trước thái độ của nó nhưng cũng chẳng ai nói gì bởi học lớp này thì học sinh đều "không phải dạng vừa", không để ý gì đến nó nữa mọi người đều tập trung vào chuyên môn của mình: thầy dạy phần thầy, trò làm gì kệ trò; nước sông không phạm nước giếng.

Reeng...reeng...reeng...

Ba tiết học đầu tiên trôi qua nhanh chóng. Cả lớp ùa nhau ra căn tin chỉ còn mỗi nó. Thấy ồn ào, nó nhíu mày ngước đầu lên nhìn xung quanh

" À, đã ra chơi. Thảo nào ồn đến vậy!", nó cảm thán xong cũng nhanh chân xuống căn tin

Dưới căn tin náo nhiệt khiến nó buồn bực, bước chân nhanh hơn đến quầy mua đồ cấp tốc rồi vọt vào lớp

Ăn xong nó vơ vội đống rác to đem đi vứt. Nào ngờ mới đi ra khỏi lớp thì gặp xui, va phải ai đó và vung đống rác bay tứ tung khắp nơi còn nó thì nằm trong vòng tay của ai đó, mọi người xung quanh bất ngờ ôm miệng. (Yuri: Sợ phát ra tiếng động ý mà)

Nó với người kia vừa xoay vừa nhìn nhau, rác vươn vãi xung quanh làm nó suy nghĩ "" What the hợi?. Sao giống phim thế. Mà trong phim là hoa còn bây giờ là rác. Người đẹp như mình sao lại gặp phải cảnh như vậy hả trời. Thật đau lòng"" Nó mãi suy nghĩ mà không biết người kia đang nhìn mình chằm chằm. Phía xa xa, có một tốp nữ đang quét ánh mắt về phía nó với cái nhìn không mấy ""thiện cảm""

- Nó là con nào?, cô gái mái tóc hung đỏ đưa mắt nhìn đám con gái phía sau mình nhàn nhạt hỏi

- Chị, nó tên Trần Ái Mi học lớp 10KC1. Nghe đâu nó làm phách lắm không để ai vào trong mắt cả., một đứa con gái nhanh nhảu trả lời kèm theo cái liếc mắt về phía nó

- Tốt. Mới về trường mà đã như vậy rồi. Như cũ mà làm không cần hỏi., cô gái tóc hung đỏ vừa nhìn móng tay vừa nói, dứt lời liền rời khỏi

- Dạ., cả đám đáp lại

Reeng...reeng...reeng...

Tiếng chuông vào học đánh thức tất cả mọi người. Nó cùng người đó vội vã tách nhau ra, nó hướng lớp đi tới không thèm quay đầu lại nhìn người kia một cái.

Người kia ngỡ ngàng bởi sự phũ phàng của nó nhưng cũng đành lắc đầu ngẫm nghĩ ""Rất có cá tính, chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều nữa đó, cô bé ạ!"", nhếch môi nở nụ cười đểu rồi bước đi

Trở lại lớp, mọi người nhìn nó không chớp mắt làm nó khó chịu. Cả người nó bắt đầu tỏa hơi lạnh. Hiểu ý tứ, không ai dám nhìn nó nữa, toàn bộ đều cắm đầu vào việc riêng. Xuống cuối lớp nó lại tiếp tục ngủ không màn thế sự

Đang ngủ ngon lành bỗng nó cảm thấy lạnh gáy, mở mắt ngước lên thì thấy bà cô cùng cả lớp nhìn nó. Ngơ ngác không hiểu gì thì cậu bạn tốt bụng ngồi bạn trên nhắc nó

- Cô kêu bạn lên bảng làm bài tập kìa

Nó gật đầu tỏ vẻ ra hiểu rồi cất bước lên bục giảng. Bà cô nhìn nó, nó nhìn bà cô, hai người nhìn nhau toé lửa. Thời gian chậm rãi trôi qua (khoảng 1, 2 phút gì đó) bà cô cũng chịu thua không nhìn nó nữa. Cầm cây thướt dài chỉ lên bảng nói

- Cô giải cho tôi bài này, giải không xong thì về viết bảng kiểm điểm cho tôi

Nó không nói gì, quay lên bảng làm bài

10 phút sau

- Làm xong rồi., nó vứt viên phấn vào hộp để phấn rồi nói với bà cô

- Chắc chứ. Có cần tôi cho cô thời gian kiểm tra lại không?, bà cô nghi vấn hỏi

- Không., nó bực mình hạ giọng nó với bà cô

Không nói gì bà cô bước lên bảng sữa bài. Sự thật mất lòng, bà cô ngỡ ngàng khi nó làm đúng hoàn toàn, chẳng những thế còn sữa lỗi sai ở đề bài giúp bà cô

Reeng...reeng...reeng...

Một lần nữa tiếng chuông reo lên, mọi người vội vã kéo nhau ra về Nó đang thu dọn đồ đạc thì...

Giới thiệu nhân vật

- Ngô Sở Huy (Jun,người kia)

+ 18 tuổi, con trai chủ tịch tập đoàn TJ

+ trầm tĩnh, xảo trá, đào hoa

+ Cao 1m78, đôi mắt màu đen huyền bí, chiếc cằm nhọn, làn da trắng không tì vết (anh nì quảng cáo sữa rửa mặt Pons nè)

+ IQ 180, biết võ, thường thủ theo khẩu H&K P7

- Phan Linh Ngân (Ly, tóc hung đỏ)

+ 18 tuổi, con gái cưng của tập đoàn FK

+ khó gần, đanh đá

+ Cao 1m75, khuôn mặt V-line sắc sảo

+ IQ 180, không biết võ, sử dụng súng ngắn nhỏ PSM

Dương Hoàng Lâm (Si, ngồi bàn trên nó): lai lịch bí ẩn, sau này sẽ là một phần quan trọng trong phi vụ đặc biệt cùng với nó