"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Chương 61: Hồi hoàng thành




Thời gian thấm thoát trôi, từ ngày Mộ Giai Nam trụy nhai, Thu anh Đào canh giữ bên vách núi suốt mười ngày, mà nàng rời khỏi Hoàng thành cũng đã ba tháng, thời gian trôi qua rất nhanh, còn chưa đạt được kết quả hạnh phúc, nàng đã phải học cách làm lành miệng vết thương.

Chính là trên đời còn có câu họa vô đơn chí, Huyền khí hộ pháp từ Hoàng thành vội vàng trở về Yến Hoàn Sơn, mang về một tin tức càng làm người chấn động—— Ngưu Đại Ngưu phạm tội giết người, bị nhốt vào tử lao, chờ ngày xử trảm.

Người bị giết nghe nói họ Lỗ, cũng là tổng tiêu đầu, nhưng tiếng tăm không bằng Ngưu thị tiêu cục, ngày thường cũng sẽ áp một vài tiêu nhỏ, miễn cưỡng chống đỡ tiêu cục mà thôi. nói tới vị Lỗ tiêu đầu này, trùng hợp cùng Ngưu Đại Ngưu có chút quan hệ, theo Huyền khí hộ pháp tìm hiểu, Ngưu tiêu đầu và Lỗ tiêu đầu cũng từng xưng huynh đệ. Nhưng mấy năm qua chưa từng lui tới, cũng không biết vì sao Ngưu tiêu đầu một đao chém chết Lỗ tiêu đầu.

Lỗ tiêu đầu vừa chết, gia quyến Lỗ thị đương nhiên không bỏ qua, suất lĩnh tiêu sư đi tìm Ngưu thị tiêu cục phân xử. không ngờ, Ngưu Đại Ngưu chẳng những không giải thích mà còn mắng Lỗ tiêu đầu chết chưa hết tội, Ngưu gia tiêu sư thậm chí còn đánh Lỗ gia tiêu sư, cuối cùng toàn bộ đều bị bắt vào đại lao.

Vì thế, bên trong hoàng thành ồn ào huyên náo. Thất vương gia Tống Hàn Nho toàn lực cứu trợ, thậm chí không tiếc mang tiếng thiên vị, cũng muốn vận dụng quyền thế đem hết khả năng bảo trụ tính mạng Ngưu Đại Ngưu. Nhưng gia quyến Lỗ thị há có thể bỏ qua, ngày đêm ở ngoài cửa nha môn kháng nghị, yêu cầu quan phủ đem Ngưu Đại Ngưu xử trảm.

Nguyên bản quan võ triều đình cũng gây sức ép, giết người thì đền mạng đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nguyên bản chuyện rất bình thường, lại vì Tống Hàn Nho nhúng tay vào, mà khiến cho dân chúng bất mãn. Hoàng Thượng sau khi biết được chuyện này rất tức giận, huống hồ Hoàng Thượng giờ phút này thầm nghĩ làm sao trấn an dân tâm, đối với chuyện Ngưu Đại Ngưu giết người cũng không quan tâm. Hoàng Thượng ra lệnh cưỡng chế Tống Hàn Nho không cho phép nhúng tay vào, nhưng Tống Hàn Nho cố ý muốn bảo toàn Ngưu Đại Ngưu, khuyên bảo không được, Hoàng Thượng đem Tống Hàn Nho giam lỏng trong Thất vương phủ. Nhưng Hoàng Thượng cũng hứa hẹn, việc này tuyệt không liên lụy đến Ngưu Nữu Nữu, chuyện thành thân vẫn được tiến hành.

một bức chiếu thư: ba mươi ngày sau, tại Ngọ môn xử trảm Ngưu Đại Ngưu.

… Thu anh Đào thần sắc hoảng hốt sững sờ tại chỗ, mười ngày, trong mười ngày nàng phải quay về Hoàng thành gặp Ngưu Đại Ngưu. Dưới sự thỉnh cầu của nàng, Huyền khí hộ pháp đáp ứng đưa nàng hồi Hoàng thành… Nàng sờ sờ mộ bia khắc tên “Mộ Giai Nam”, đem liễu diệp mang vào tấm bia đá, nước mắt không tự giác chảy xuống… Ngưu cha cũng bị chém đầu, hắn giết người. Mà huynh như cũ không có tin tức, ta nên làm cái gì bây giờ Mộ Giai Nam? Huynh không giúp ta ra chủ ý sao? hiện tại ta thực bất lực…

Huyền khí hộ pháp vài tiếng thúc giục, nàng không thể không lau khóe mắt, không suy nghĩ nữa hướng Hoàng thành quay về, hiện tại có một người đang cần nàng, nàng không có thời gian oán trời trách đất, ngồi chờ chết chỉ biết làm chính mình hối hận.

Mộ Giai Nam, phù hộ ta thành công cứu Ngưu cha đi!

Tám ngày sau, bọn họ ngày đêm kiên trì rốt cục cũng về tới hoàng thành, Huyền khí hộ pháp vì tránh thân phận bại lộ nên để Thu anh Đào vào thành trước, còn dặn dò nàng gặp chuyện gì cũng phải cân nhắc kỹ càng.

Thu anh Đào đáp ứng rất kiên quyết, nàng cước bộ gấp gáp vào cửa thành. Trong thành nơi nơi đều dán cáo thị xử trảm Ngưu Đại Ngưu. Nàng trấn định tinh thần chạy đến Ngưu thị tiêu cục, trước cửa dán giấy niêm phong, quan binh đứng gác cấm đi vào. Vài nhóm dân chúng dùng ánh mắt khác thường xẹt qua người nàng, một nhóm người thì nói nàng bất hiếu; một nhóm khác là khinh bỉ nàng lợi dụng quan hệ với Thất vương gia ỷ thế hiếp người; còn có một vài người trung lập đứng xem náo nhiệt: Phụ thân của mình bị chém đầu, mà nàng còn lo hưởng vinh hoa phú quý. Tóm lại những lời bàn tán xôn xao, lải nhải bên tai.

Khi thanh âm chỉ trích càng ngày càng không kiêng nể gì truyền vào tai nàng, một thanh âm rít gào vang lên ngăn hành động chỉ trỏ của dân chúng.

Thu anh Đào cảm thấy bên chân có lông xù cọ vào, nàng xoay người, cư nhiên là con hổ Đậu Hoa, Đậu Hoa nhìn thấy Thu anh Đào trở về thì dị thường hưng phấn, nó phe phẩy cái đuôi rung đùi đắc ý, nó canh giữ ở cửa Ngưu thị tiêu cục đã mấy ngày, chỉ vì chờ nàng trở lại.

một đêm mất đi gia viên, Ngưu Đại Ngưu và những tiêu sư liên can đều bị nhốt vào đại lao, Đậu Hoa tựa hồ biết đã xảy ra biến cố. Quan binh không dám mạnh mẽ xua đuổi con hổ đi, chỉ đành tùy ý nó ở trước cửa canh giữ. Vài vị lão hàng xóm là nhìn Đậu Hoa lớn lên, cũng không sợ nó, ngẫu nhiên sẽ làm chút đồ ăn cho nó lót dạ, bọn họ đều khuyên Đậu Hoa nhanh chóng trở về rừng rậm, Ngưu thị tiêu cục suy tàn rồi, nó sẽ không còn nhà để ở nữa. Nhưng đậu hoa dứt khoát không bỏ đi, bởi vì nó tin tưởng, Ngưu Nữu Nữu sẽ về tìm nó.

Thu anh Đào cảm thấy ngoài ý muốn ngồi xổm xuống, nàng nhìn vết thương trên đầu Đậu Hoa đã hoàn toàn khép lại. Ở thời điểm nàng bất lực nhất, chỉ có Đậu Hoa hiểu nàng có bao nhiêu khổ sở, nàng nhẹ nhàng vuốt ve đầu hổ, Đậu Hoa híp mắt cọ vào tay nàng, đáy mắt như toát ra ý cười, dòng nước ấm áp quen thuộc dần dần trở về… Khi mọi người nghị luận chuyện thị phi, có khi nào nghĩ tới những tin vỉa hè, cộng với những lời bình luận cai độc, sẽ làm tổn thương lòng người.

Thu anh Đào đứng lên, nhà bị niêm phong, hiện tại nàng có thể đi đâu? … Lúc này nàng không khỏi nhớ tới chuyện cổng lớn suy bại, vinh hoa phú quý tiêu tan, lưu lại chỉ có những sắc mặt vui sướng khi người gặp họa.

Đậu Hoa yên lặng đi theo sau nàng, Thu anh Đào dẫn đầu đi về hướng nha môn. Nàng hiện tại không thể dựa vào ai, khóc cũng không giải quyết được gì, không bằng để dành sức cố gắng làm chuyện cần làm.

Thu anh Đào ở bên đường mua một túi lớn bánh bao thịt, mang theo Đậu Hoa đi vào ngõ nhỏ, nàng dựa vào tường ngồi xuống, lấy một cái bánh bao nóng hổi đưa tới bên miệng Đậu Hoa:

“Ngươi xem ngươi kìa, gầy giống như con mèo bệnh vậy…”

Đậu Hoa vừa nghe cọp mẹ có thể nói chuyện, hai mắt mở to, sau đó lại vui vẻ lắc lắc cái đuôi, dùng cằm cọ cọ mu bàn tay Thu anh Đào, y bảo muốn nàng cũng ăn, bởi vì Ngưu Nữu Nữu so với nó còn gầy hơn.

Tựa hồ suy nghĩ rất lâu, nàng nở nụ cười cắn một miếng lớn bánh bao, Đậu Hoa thấy nàng bắt đầu ăn, nó mới khẩn cấp cũng cắn bánh bao, quỳ rạp trên mặt đất mồm to nhấm nuốt, nó vươn lưỡi liếm liếm môi, thần thái cực kì thỏa mãn, tuy rằng không có thịt cá, nhưng có thể cùng ăn với Ngưu Nữu Nữu nó đã mãn nguyện rồi.

Thu anh Đào xoa xoa đầu Đậu Hoa, nàng nghiêng đầu nhìn về cửa nha môn ở đối diện… một đám nam tử mặc trang phục tiêu cục đang vây quanh trước cửa nha môn… Đây là thân nhân của người chết sao? Bọn họ tụ tập ở đây là sợ Ngưu Đại Ngưu trốn ngục sao? Bất quá nàng không hiểu, Ngưu cha vì sao phải giết người? Ngưu cha ở trong thành là người có tiếng giàu lòng nhiệt tình, vô luận đi đến chỗ nào đều có người cùng Ngưu cha nhiệt tình chào hỏi, hơn nữa Ngưu cha làm người hiền hoà, chưa từng bắt nạt kẻ yếu, cũng không có nghe hắn nhắc tới có thâm cừu đại hận với ai. Cho nên, nhất định người chết đã làm chuyện thương thiên hại lí, nếu không tuyệt đối Ngưu cha sẽ không gây ra chuyện giết người như vậy.

Việc cấp bách hiện tại là nàng phải gặp Ngưu cha, hỏi rõ ràng mọi chuyện, có chứng cớ thì mới kêu oan được.

Mà hiện tại người có thể giúp nàng chỉ có Tống Hàn Nho, cũng là người nàng có lỗi rất nhiều. Thu anh Đào không biết phải tính như thế nào, theo lời Huyền khí hộ pháp nói, Tống Hàn Nho vì chuyện của cha nàng mà chọc giận hoàng thượng, huống chi người nàng yêu là Mộ Giai Nam, nàng đã phụ lòng tốt của hắn, sao còn không biết xấu hổ mà đi cầu hắn chứ…

Chính vào lúc này, một tiểu thư đồng tiến lên hành lễ:

“Xin hỏi cô có phải là Ngưu tiểu thư không?”

Thu anh Đào gật gật đầu, thư đồng lại nói:

“Thất vương gia đợi tiểu thư đã lâu, hãy đi cùng tiểu nhân…”

Tống Hàn Nho đều cho người canh giữ ở xung quanh nha môn và Ngưu thị tiêu cục, một khi Thu anh Đào trở về thành, hắn sẽ nhanh chóng biết được tin của nàng.

Thu anh Đào do dự một chút, cuối cùng đứng lên đuổi theo thư đồng, nghe nói Tống Hàn Nho vì chuyện Ngưu cha mà bị Hoàng Thượng giam lỏng, nàng cũng phải đi nói tiếng cám ơn và xin lỗi hắn.

Thu anh Đào vừa đi vừa suy nghĩ, nàng phải giải thích với Tống Hàn Nho như thế nào, mấy ngày nàng rời Hoàng thành nàng đã đi đâu? Nếu che giấu thì càng không ổn, có lẽ nàng chỉ có cách nói rõ mọi chuyện với hắn, sau đó lại nghĩ biện pháp gặp Ngưu Đại Ngưu…

Chỉ là, nàng không nghĩ vừa mới bước vào cửa Thất vương phủ, liền bị Tống Hàn Nho ôm vào lòng, chuyện này khiến cho nàng có chút trở tay không kịp …

… Sắc mặt Tống Hàn Nho cũng không tốt lắm, hắn nhìn chăm chú hai má Thu anh Đào, nàng gầy đi không ít, mắt nhiều quầng thâm, trong mắt hắn tràn ngập lo lắng:

“Sao nàng lại tiều tụy như vậy…”

Thu anh Đào theo bản năng sờ sờ hai má, miễn cưỡng cười cười, cúi đầu:

“Cám ơn ngươi vì chuyện của phụ thân ta mà vất vả, cám ơn.”

Tống Hàn Nho nghe nàng mở miệng nói chuyện thì kinh ngạc đến nghẹn họng nhìn trân trối, nhưng thái độ xa cách của nàng rõ ràng như vậy. hắn dừng lại một chút…

“Nàng, giọng nói rất êm tai.”

“Còn phải làm phiền người một chuyện, có thể giúp ta gặp phụ thân một lần hay không?”

Tống Hàn Nho vội ho một tiếng:

“Bổn vương hiểu ý của nàng, nhưng Ngưu tiêu đầu đã thừa nhận tội giết người, ông ấy không nói nguyên nhân tại sao giết người, dường như chỉ một lòng muốn chết, bổn vương muốn giúp cũng không còn cách nào.”

hắn thấy Ngưu Nữu Nữu không nói gì, đành nhìn về con hổ phía sau nàng:

“Con hổ này cũng rất trung thành, vẫn luôn chờ nàng trở về.”

Thu anh Đào cúi người vuốt ve bộ lông Đậu Hoa:

“Nó biết ta nhất định sẽ trở về…”

“Bổn vương cũng tin tưởng vào điểm này, không chỉ có mình nó đợi nàng.” (ta buồn cho anh này lắm luôn đó)

Thu anh Đào khóe miệng cứng đờ:

“Thực xin lỗi Thất vương gia, kỳ thật lần này ta ra thành là…”

“Bổn vương thấy nàng bình an trở về là được rồi, cũng không để ý nàng đã đi nơi nào.”

Tống Hàn Nho giành trước mở miệng, trong mắt nhiều thêm cảm xúc khác thường:

“Nàng còn nhớ những lời ta nói trước khi chia tay không? … Chờ nàng, vô luận bao lâu.”

Thu anh Đào hút hấp cái mũi, trong lòng rối bời. Lúc trước nàng thật muốn cùng Tống Hàn Nho hảo hảo sống tốt, an phận thủ thường làm một người vợ, nhưng có những chuyện nói đến là đến, nàng không hề chuẩn bị, giờ phút này trong lòng nàng ngoại trừ Mộ Giai Nam chính là Ngưu cha. Đau lâu không bằng đau ngắn, nàng không thể vô sỉ lợi dụng tình cảm của Tống Hàn Nho như vậy được.

Nàng tháo khối Long ngọc trên cổ xuống:

“Thực xin lỗi, ta nuốt lời …”

Tống Hàn Nho tiếp nhận khối ngọc bội, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Có lẽ hắn biết, nhưng giả vờ không hiểu, tự lừa dối mình, có thể Thu anh Đào chưa nhận ra được tâm ý của hắn.

“Nếu cha nàng bị xử trảm… Nàng…”

hắn chần chờ hồi lâu mới mở miệng, lại nghe nói sườn phi cầu kiến. Tống Hàn Nho đè nén cảm xúc, cho mời sườn phi tiến vào thư phòng.

Thất vương sườn phi Chư Cát Huệ Lan chậm rãi đi vào, nô tỳ trái phải theo hầu. Thu anh Đào không khỏi trước mắt sáng ngời, nữ tử Giang Nam nũng nịu, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần lộ ra vài phần khôn khéo.

Chư Cát Huệ Lan không nhìn Thu anh Đào, nàng hạ thấp người hành lễ:

“Vương gia, thiếp thân mạo muội đến đây, chắc không quấy rầy hai vị chứ? không biết hai người đã nói xong chưa?”

Thu anh Đào hơi nhíu mày, tuy rằng giọng nói nàng nhẹ nhàng, nhưng lời nói chặt chẽ, rõ ràng là thị uy. Chẳng qua là, thân phận nàng hiện tại chính là nữ nhân sẽ tranh tướng công với nàng, Chư Cát Huệ Lan mất hứng cũng là chuyện bình thường.

Tống Hàn Nho cũng không lý giải được Chư Cát Huệ Lan đến đây là vì chuyện gì, từ sau khi Chư Cát Huệ Lan hồi phủ, bọn họ cũng chỉ nói chuyện với nhau một lần, chính là chuyện hắn sẽ cưới Ngưu Nữu Nữu, lúc ấy Chư Cát Huệ Lan thái độ thực bình thản, cũng không nói lời bất mãn gì.

“Huệ phi có chuyện gấp muốn cùng bổn vương thương lượng sao?”

Ngữ khí của hắn giống như đang cùng một vị đại thần nói chuyện, tốc độ bình thản không ẩn chứa tình cảm.

Chư Cát Huệ Lan cũng không để ý, nàng tao nhã ngồi xuống:

“Vương gia có phải người nên giới thiệu một chút?”

không đợi Tống Hàn Nho mở miệng, Thu anh Đào đứng dậy cúi đầu:

“Xin chào Thất Huệ phi, ta là Ngưu Nữu Nữu.”

Chư Cát Huệ Lan không khỏi ngẩn ra, nghe nói nàng này bị câm mà… Nàng nhẹ gật đầu thăm hỏi:

“không cần giữ lễ, bản phi nghe nói Ngưu tiểu thư vào phủ, đặc biệt đến đây chào hỏi, mời Ngưu tiểu thư ngồi.”

Thu anh Đào cảm thấy một cỗ xấu hổ quanh quẩn tràn ngập, nàng bỗng nhiên đứng dậy chuyển hướng Tống Hàn Nho:

“Ta đi trước, nếu Thất vương gia có thể cho ta gặp phụ thân, thì đến…”

Thu anh Đào hiện tại là không nhà để về:

“Ngày mai ta đem địa chỉ đến cho người.”

Tống Hàn Nho vừa muốn mở miệng giữ lại, Chư Cát Huệ Lan lại dẫn đầu đứng dậy:

“Bản phi nghe nói cha cô phạm vào quốc pháp, nhà thì đã bị quan phủ niêm phong, không bằng cô cứ ở tạm trong vương phủ đi, không biết Ngưu tiểu thư có bằng lòng hay không?”

“…” Nữ nhân này thật sự là chí công vô tư, cư nhiên đem một tiểu thiếp lưu lại nhà? Thu anh Đào nghĩ nghĩ vẫn là cảm thấy không ổn:

“Vẫn là không nên quấy rầy thì hơn, dân nữ…”

“Sắp thành người một nhà rồi, không cần khách khí.”

Chư Cát Huệ Lan tự phân phó nô tỳ thay Thu anh Đào chuẩn bị phòng khách, ra vẻ không ngại sự tồn tại của nàng.

Tống Hàn Nho đứng lặng một bên, vừa lòng cười cười, nếu hắn cố ép Ngưu Nữu Nữu ở lại quả thật không thích hợp, Chư Cát Huệ Lan là đang suy nghĩ thay hắn.