"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Chương 70: Thỉnh gọi ta, phản tặc vương




Quan binh triều đình làm sao ngăn cản được võ lâm cao thủ một quyền hai chưởng, còn chưa nói, đại bộ phận đã bị điểm huyệt, cũng chỉ có thần sắc khủng hoảng nhìn người xâm lược.

Lúc này, đám người Thiên trượng hành giả, Ngưng Sa Tử, Cốc Mộng Vũ lần lượt hiện thân. Trong chốn võ lâm tiếng tăm lừng lẫy cao thủ hội tụ, đừng nói Tể tướng, hiện tại ngay cả hoàng đế cũng là có chạy đằng trời.

Cốc Mộng Vũ nghênh ngang xuyên qua quan binh, cùng đại sư huynh đem Tể tướng trói gô. Sau khẩn cấp đi về phía Thu anh Đào:

“Nữu Nữu a, ngươi thật có bãn lĩnh, cư nhiên học người ta cướp pháp trường?!”

Thu anh Đào một đôi mắt hoa đào chỉ chăm chú vào trên người Mộ Giai Nam, nhưng Mộ Giai Nam tựa hồ bề bộn nhiều việc, căn bản không rảnh quan tâm nàng… Tên vô tình vô nghĩa này, người ta tâm can đã nát hết, hắn cư nhiên còn ở đó đùa giỡn?

Cốc Mộng Vũ vươn năm ngón tay quơ quơ trước mặt Thu anh Đào:

“Ngưu Nữu Nữu! Ta đang nói chuyện với ngươi đó.”

“Hả? …” Thu anh Đào như trước nhìn Mộ Giai Nam:

“hắn như thế nào được cứu vậy?”

“A, ta quên nói với ngươi, Mộ Giai Nam hiện tại là thủ lĩnh khởi nghĩa, cụ thể như thế nào được cứu ta cũng không rành lắm… Dù sao sáng sớm Ngưng Sa Tử đi viếng mồ hắn, liền thấy hắn ngã vào trước mộ phần của chính mình, hắn cái gì cũng không nhớ rõ …”

Cốc Mộng Vũ vài câu nói hết tình hình.

Ngưu Đại Ngưu ở một bên nghe có điểm choáng váng, như vậy có ý gì? Mộ Giai Nam không làm sơn tặc lại làm phản tặc?!

“Cái gì?! hắn mất trí nhớ? ——”

Thu anh Đào vừa nghe lời này thiếu chút nữa ngất đi, nàng không phải xui xẻo như vậy chứ, vĩnh viễn đều gặp phải tình huống cẩu huyết như vậy sao. Nàng chất phác nháy mắt mấy cái, chỉ thấy Mộ Giai Nam nhảy xuống mái hiên, nhưng không hướng nàng đi tới, mà là thẳng đến bên Tể tướng, sau đó bắt đầu đàm phán——

Cốc Mộng Vũ thấy Thu anh Đào có vẻ mặt không biết làm sao, nàng vỗ vỗ bả vai Thu anh Đào lung tung an ủi nói:

“Có lẽ hắn là tạm thời mất trí nhớ, có thể sống sót thì còn cơ hội, so với đã chết tốt hơn rất nhiều a, ngươi nói đúng không?”

Thu anh Đào gật gật đầu, cũng đúng, có thể sống chính là tốt rồi, cùng lắm nàng sẽ bắt đầu một lần nữa!

Mộ Giai Nam và Tống Hàn Nho bốn mắt nhìn nhau, khẩu khí thương lượng của Mộ Giai Nam và động tác trong tay cực kỳ không thích hợp:

“Thất vương gia hay là như vậy đi, cùng bổn thiếu gia đi gặp Hoàng thượng.”

Tống Hàn Nho đầu tiên là ngẩn ra, hắn từng gặp mặt một lần, nhưng giờ phút này, hắn quả thật nhìn ra vẻ xa lạ trong mắt Mộ Giai Nam, Tống Hàn Nho không khỏi nhìn Thu anh Đào, Thu anh Đào hướng Tống Hàn Nho gật đầu:

“Thất vương gia theo bọn họ đi đi, nghe nói bọn họ chuẩn bị cùng Hoàng Thượng đàm phán, chắc là sẽ không làm khó dễ ngươi.”

Tống Hàn Nho đáp ứng, đem Chư Cát Huệ Lan giao cho Thu anh Đào, tựa hồ có chút khó mở miệng:

“Nữu Nữu, có thể thay bổn vương chăm sóc Huệ Lan không? …”

Tuy rằng lúc này còn nói đến tình cảm là không đúng, nhưng khi Chư Cát Huệ Lan đã biểu lộ chân tình, hắn không thể lại ngoảnh mặt làm ngơ.

“Được, ta sẽ bảo vệ tốt Huệ phi, đi thôi đi thôi…”

Thu anh Đào miệng đầy đáp ứng, lập tức kéo tay Chư Cát Huệ Lan cho Tống Hàn Nho nhìn, nàng cười ngọt ngào:

“Yên tâm, có ta ở đây, không ai dám khi dễ nương tử nhà ngươi đâu, hì hì…”

Mộ Giai Nam liếc Thu anh Đào một cái, khiêu khích nói:

“Chậc chậc, xem ngươi có thể làm gì, ta thì ai cũng dám khi dễ đó…”

Thu anh Đào liếc mắt nhìn hắn, nguyên bản nhìn thấy Mộ Giai Nam vui vẻ, nàng hẳn là vui vẻ nhất, sau đó nhào vào trong lòng người nào đó vừa khóc vừa cười, nhưng tin tức hắn mất trí nhớ cũng quá làm cho tâm tình người ta thay đổi rất nhanh. Ai, xem ra nàng phải giúp hắn nhớ lại rồi, Mộ Giai Nam lời nói lạnh nhạt không nhận thức nàng, nhưng hắn mất trí nhớ tính cách cũng không thay đổi! Vẫn là giống như trước nói chuyện không kiêng nể gì!

Thu anh Đào nắm chặt tay, nhìn trời trầm tư… hiện tại xông lên đi! … Cấp Mộ Giai Nam hai cái tát có thể hay không hắn sẽ nhớ nàng là ai? … Ách, khả năng bị phản tác dụng lớn hơn.



Khi hoàng đế lão nhân nghĩ sớm ổn định triều chính, nắm quyền thống trị, thì lúc này các đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, mai danh ẩn tích lại một đêm xuất hiện ở Hoàng thành, các lộ anh hùng và đệ tử bổn môn nháy mắt chiếm lĩnh trung tâm quyền lực, thậm chí đại quân đóng ngoài thành chưa kip trở tay.

Thu anh Đào cũng gặp không ít người quen, nhưng bọn họ đều bận rộn bắt giữ quan viên triều đình, nên không rảnh cùng nàng bắt chuyện.

Hơn nữa tâm nàng đang rất phiền loạn, bởi vì Ngưng Sa Tử, gọi nàng ta là tiểu hồ ly thì có chút không đúng, nhưng Thu anh Đào rất tức giận! … Tiểu hồ ly Ngưng Sa Tử kia suốt ngày cứ đi theo bên cạnh Mộ Giai Nam, tuy rằng hai người một trước một sau, nhưng trong mắt Thu anh Đào, hai chính là “Tay cầm tay”! Thân mật khăng khít vào hoàng cung!

Nhưng Ngưu Đại Ngưu quả thực rất phấn khởi, một lúc thì nắm ta vị anh hùng này nói chuyện phiếm, một lúc lại cầm tay một vị khác không buông. Thu anh Đào khóe miệng co giật, Ngưu cha chỉ còn thiếu bước chạy tìm mấy vị đại hiệp kí tên chụp ảnh chung mà thôi.

Nàng thở dài một hơi hờn dỗi, tìm được đường sống trong chỗ chết xem như trong họa được phúc, ngoại trừ những người mặc quan phục, thì những người khác đều có thể tự do đi lại trong thành, nhưng vì tránh quân triều đình giả trang dân chúng ra khỏi thành tìm viện binh, cho nên tất cả mọi người đều không thể rời khỏi Hoàng thành. Đám dân chúng đều vui mừng hoan hô, giống như nông nô được trở mình. Lại nói, nếu không phải Mộ Giai Nam xuất lĩnh hảo hán công thành đúng lúc, những người cùng nàng cướp pháp trường khả năng đều chết trong loạn tên. Nhưng hiện tại vấn đề là, những người cướp pháp trường đã được cứu, nhưng Tống Hàn Nho thì sao? hắn là hoàng tử, nhất định bị liên lụy, Mộ Giai Nam biết Tống Hàn Nho là ai, hai người cũng không có giao tình, huống chi Mộ Giai Nam đối với nàng vẫn là bộ dạng “Lục thân không nhận”, càng chưa nói tới chuyện hắn có thể nghe lời nàng hay không, chuyện này… thật sự là làm lòng nàng rối bời.

Thu anh Đào ngẩng đầu, thấy Ngưu Đại Ngưu nắm tay Thiên trượng hành giả không buông, Thiên trượng hành giả ngoài cười nhưng trong không cười đứng tại chỗ, nhẫn nại nghe Ngưu Đại Ngưu miêu tả chiến công vĩ đại của mình năm đó.

“Cha… Đừng quấy rầy Thiên trượng hành giả làm việc.”

Thu anh Đào bất đắc dĩ muốn thu lại hào hứng của Ngưu cha. Thiên trượng hành giả nghe thấy vị lão giả này là phụ thân của Ngưu Nữu Nữu, không khỏi hưng trí:

“Nguyên lai là phụ thân của Ngưu nha đầu, đến đến đến, chúng ta đi uống rượu——”

nói xong, lão kề vai sát cánh tiêu sái, Ngưu Đại Ngưu mừng rỡ như đóa hoa loa kèn:

“Nữu Nữu, con đưa Huệ phi về Ngưu thị tiêu cục trước đi, cha muốn cùng Thiên trượng đại hiệp nâng cốc chúc mừng, ha ha —— “

“…” Thu anh Đào miệng cứng đơ, một giây trước lão nhân này sắp chết đến nơi, lúc này tâm tình có phải là quá tốt rồi hay không?

Quan trọng làm nàng tức giận là! … không có ai quan tâm nàng! Đều cô lập nàng, nàng đã hiểu, sau khi Mộ Giai Nam mất trí nhớ khẳng định tình cảm tốt với tiểu hồ ly Ngưng Sa Tử, nếu không những người này sao phải trốn tránh nàng!

Thu anh Đào càng nghĩ càng giận, nàng thiếu chút nữa vì người nào đó tự tử, nhưng người ta thì sao chứ, trái ôm phải ấp, căn bản đã quên nàng là ai. Thu anh Đào dẫn Chư Cát Huệ Lan nổi giận đùng đùng đi về phía Ngưu thị tiêu cục, Chư Cát Huệ Lan đứng bên cạnh cũng nghe được một hai câu, lúc này nàng không biết nên an ủi thế nào.

※※

Cùng lúc đó, trong hoàng cung

Đầu ngón tay Ngưng Sa Tử khảy huyền cầm, nội lực bắn ra bốn phía, nàng không tốn một binh một tướng nào đã đánh lui thị vệ hoàng cung, mà đám thị vệ căn bản không thể tới gần bọn họ, cho dù có lòng thề chết hộ giá, nhưng nửa bước cũng không di chuyển được, đúng là lực bất tòng tâm, chỉ trơ mắt nhìn đoàn người áp giải Thất vương gia và Tể tướng, nghênh ngang đi vào Kim Loan điện.

Mộ Giai Nam dẫn đầu đi trước, một đường không nói, nhiệm vụ của hắn là kéo hoàng đế xuống khỏi ngai vàng.

Tống Hàn Nho nhìn chăm chú bóng dáng Mộ Giai Nam, Mộ Giai Nam chợt dừng lại ngoái đầu nhìn lại, hắn nhìn chằm chằm Tống Hàn Nho hồi lâu, thấy hắn một thân quần áo tân lang…

“Ngươi hôm nay đại hôn sao?”

Tống Hàn Nho tức giận gật đầu, hắn dù sao cũng là hoàng tử, trơ mắt nhìn phản tặc công khai đi vào hoàng cung lại vô kế khả thi.

Mộ Giai Nam không cho là đúng tiếp tục đi trước:

“Tân nương tử rất xinh đẹp, thật có lỗi nha, phá hủy chuyện tốt của ngươi.”

Tống Hàn Nho ngẩn ra, Mộ Giai Nam đối với hắn có địch ý, nhưng mà, chẳng lẽ Mộ Giai Nam không phải vì cứu trợ Ngưu Nữu Nữu mà đến sao?

“Ngươi không phải đến vì Nữu Nữu sao? …”

“Nữu Nữu là ai?”

Mộ Giai Nam ngạc nhiên đánh gãy lời nói.

“Chính là nữ từ hôm nay bản vương muốn cưới…”

“… Liên quan gì đến ta?”

Mộ Giai Nam không đợi Tống Hàn Nho nói xong lại đánh gãy lới hắn, hắn đưa tay cảnh cáo:

“Bổn thiếu gia không biết Nữu Nữu, Ngưu Ngưu gì đó, đừng thừa dịp ta mất trí nhớ mà nhận quan hệ.”

Mất trí nhớ? … Tống Hàn Nho giờ phút này càng mơ hồ, Mộ Giai Nam xuất hiện đúng lúc nguy cấp thật là trùng hợp sao?

hắn bắt đầu lo lắng:

“Nữu Nữu nếu biết ngươi không nhớ nàng, nàng sẽ rất đau lòng.”

Mộ Giai Nam dừng chân, sau đó không hờn giận nói:

“Cho dù ta không nhớ nàng thì sao? Nàng cũng không phải là nương tử của ta, đã quên thì cứ quên.”

“Chậm đã, ngươi biết ai là Nữu Nữu sao? không phải là người mặc áo tân nương đâu.”

“Biết a, không phải là người đứng bên cạnh tân nương sao? Nàng ta cứ nhìn ta rồi khóc…”

Mộ Giai Nam ngoái đầu nhìn lại, hưng trí dò hỏi:

“Ta có chút hiều kỳ, các ngươi đang đùa cái gì vậy? Tại sao tân nương không mặc hỉ phục, chẳng lẽ đang chơi trò nha hoàn và tiểu thư đổi xiêm y? Ha ha…”

“…” Tống Hàn Nho vẻ mặt bất đắc dĩ, hắn không muốn lại giải thích, càng ngày càng loạn.

Ngưng Sa Tử yên lặng đi theo một bên, nhìn chăm chú bóng dáng Mộ Giai Nam, hắn thật sự quên Ngưu Nữu Nữu sao? …

Suy nghĩ quay về hai mươi ngày trước… Ngưng Sa Tử kinh ngạc thấy Mộ Giai Nam ngã trước mộ phần, hắn cả người đầy máu, trong tay còn nắm chặt vòng cổ Ngân Liễu Diệp. Yến Hồi đại sư nghe thấy vội vàng trở về Yến Hoàn Sơn, Huyền khí hộ pháp cũng quay về chăm sóc Mộ Giai Nam, dưới sự tận lực cứu chữa của mọi người, Mộ Giai Nam rốt cục từ trong mấy ngày hôn mê đã tỉnh lại. Khi mọi người hỏi hắn đến cuối cùng phát sinh chuyện gì, hắn lại nói không nhớ gì cả. Vì thế, mọi người vì muốn phục hồi trí nhớ của hắn, nên không ngừng nói chuyện cũ, từng cửa quan như thế nào xông qua, nói về Ngưu Nữu Nữu, về tình cảm của bọn họ, đề cập đến chuyện từng có một vị nữ tử, tin tưởng hắn vẫn còn sống. Nhưng hắn lại thờ ơ, đối mặt với mọi người đều lạnh lùng, có đôi khi một mình ngồi bên vách núi thổi khúc.

Mộ Giai Nam cũng cùng Yến Hồi đại sư phụ tử nhận thức, nhưng thái độ của hắn cũng không nhiệt tình, Yến Hồi đại sư cũng không để ý, chỉ cần con hắn còn sống, hắn đã vui lắm rồi.

Mười ngày trước, Mộ Giai Nam không biết vì sao, đột nhiên tâm huyết dâng trào, cuối cùng cũng đáp ứng đảm nhiệm chức thủ lĩnh phản tặc. Trong khoảnh khắc, Yến Hoàn Sơn sôi trào, ngày mọi người chờ đợi đã đến, bọn họ luôn chờ một người đủ tải để mọi người vui lòng phục tùng, Mộ Giai Nam là lựa chọn tốt nhất.

Chiến lược phản loạn cũng đã được chuẩn bị từ sớm, Mộ Giai Nam lãnh đạo cũng tương thuận buồm xuôi gió, sau khi tính toán kỹ mọi thứ, sao cho vừa ra tay sẽ dễ dàng đánh hạ Hoàng thành.

Nhưng mà, căn cứ theo tính toán, cứu phụ tử Ngưu Nữu Nữu là ngoài kế hoạch.

Ngưng Sa Tử không hiểu, tình yêu khắc cốt ghi tâm, nói quên là quên sao?