"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Chương 72: Trên bàn cơm “Đánh giá “




Mộ Giai Nam làm một bàn lớn đồ ăn, nhưng hắn nghĩ Ngưng Sa Tử là người tu đạo, cho nên chỉ làm một món mặn —— thịt nướng. Nhưng mà, đối với động vật ăn thịt như Thu anh Đào mà nói thì đây là món ăn khó cưỡng lại, trên bàn cơm tổng cộng năm người, ngoài trừ Mộ Giai Nam còn lại đều là phụ nữ, đây là “Tứ đồ ăn nhất đồ ngọt” trong truyền thuyết.

Ngưng Sa Tử và Chư Cát Huệ Lan tư thái ăn cơm tao nhã, không giống hai người Thu anh Đào và Cốc Mộng Vũ ăn không kiêng nể gì.

“Tay nghề thật không tệ a Mộ Giai Nam, tiểu tử ngươi thật sự rất được nha.”

Cốc Mộng Vũ gấp một miếng thịt nướng cho vào miệng, còn không quên tán thưởng.

Mộ Giai Nam lại phiền muộn không ăn, Ngưng Sa Tử thấy hắn không động đũa, nàng thân thiết hỏi:

“Ngươi lo lắng chuyện gì sao?”

Mộ Giai Nam một tay chống lên cạnh bàn, ai cũng nghĩ hắn đang lo cho nước cho dân, nhưng hắn lại ai oán thở dài:

“Thịt heo không được ngon, rất nhiều mỡ…”

Thu anh Đào một bên và cơm một bên nhướng mày, người này cho dù mất trí nhớ cũng không thay đổi, đối với đồ ăn vẫn kén chọn như vậy.

Ngưng Sa Tử là người ăn chay, nàng liếc nhìn dĩa thịt, sau đó gấp một đũa rau để vào chén Mộ Giai Nam:

“Vậy ăn rau đi.”

Cốc Mộng Vũ vừa nghe lời này, vội vàng đem đĩa thịt nướng kéo về phía mình và Thu anh Đào:

“Đúng đúng, ngươi ăn nhiều rau một chút, thịt nướng để ta và Ngưu Nữu Nữu giải quyết, ha ha —— “

Thu anh Đào mắt liếc Ngưng Sa Tử, ánh lửa bắn ra bốn phía, trước mặt mọi người còn ân cần như vậy, lai giả bất thiện ( người đến không có ý tốt)!

Hừ, thượng có chính sách, hạ có đối sách, Thu anh Đào dừng đũa đũa, vội ho một tiếng:

“Muốn ăn sao? Ta giúp ngươi bỏ thịt mỡ?”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Thu anh Đào, chỉ có mình Mộ Giai Nam thần thái vẫn ai oán:

“Ngươi làm sao giúp? không phải dùng răng cắn chứ? Rất ghê tởm …”

hắn còn nói ghê tởm sao? … Thu anh Đào nhớ lại một màn ở khách điếm trước đây, mỗi miếng thịt Mộ Giai Nam ăn vào miệng đều là nàng dùng răng xử lý nha, còn có những thực phẩm sau nay, chỉ cần hình thái không tốt, đều là nàng ăn thử trước, Thu anh Đào càng nghĩ càng nghẹn khuất, nàng từ đầu đến cuối đều là máy thử độc.

“Vậy tùy ngươi! Ta cũng lười quản…”

Nàng vừa nói vừa vùi đầu ăn cơm, nàng vừa nhấc mí mắt lại kinh ngạc thấy trước mắt mình xuất hiện thêm vài miếng thịt nướng, mà Mộ Giai Nam hết sức chuyên chú lựa chọn, sau đó hướng Thu anh Đào liếc mắt đưa tình:

“Làm phiền.”

“…” Thu anh Đào cong khóe mắt, người này thật sự mất trí nhớ sao? Sao nàng có cảm giác bị đùa giỡn vậy?

Chư Cát Huệ Lan lúc này đã thay y phục nữ tử dân gian, kỳ thật chính là y phục của Thu anh Đào, nàng nhìn một màn trước mắt không khỏi tâm sinh thương cảm. Nam nhân nàng yêu đang chịu khổ trong ngục, nàng cũng không biết tình huống của Vương gia hiện tại như thế nào, nàng rất nhớ chàng, rất nhớ. Chư Cát Huệ Lan đã nhờ Thu anh Đào giúp đỡ, Thu anh Đào cũng miệng đầy đáp ứng, nhưng cuối cùng quyền quyết định vẫn trong tay Mộ Giai Nam, Chư Cát Huệ Lan cũng không lại thúc giục.

Chư Cát Huệ Lan đứng lên hạ thấp người:

“Chư vị thỉnh chậm dùng…” nói xong, nàng cô đơn xoay người rời đi.

Thu anh Đào nhìn chăm chú bóng lưng Chư Cát Huệ Lan, nàng hiểu Tống Hàn Nho còn bị giam trong ngục, Huệ Lan nhất định rất lo lắng. Nàng có lòng nhưng lực không đủ, muốn hỗ trợ cũng phải có người nghe nàng nói mới được chứ.

Nghĩ thế, Thu anh Đào cam tâm tình nguyện giúp Mộ Giai Nam xử lý thịt mỡ, nàng nhiệt tình cười lớn, đem một khối thịt xử lý tốt đặt vào chén Mộ Giai Nam:

“Ăn nhiều một chút, ăn hết ta lại giúp ngươi, ăn đi ăn đi, ha ha…”

Mộ Giai Nam nhướng mày:

“Thái độ của ngươi cũng thay đổi nhanh thật đó.”

“Ta vẫn đối với ngươi tốt như vậy, là ngươi không biết quý trọng.”

Mộ Giai Nam tà môi cười:

“Phải không? Ta thật không nhớ rõ .”

“Ta sẽ làm ngươi nhớ ta là ai, trừ phi ngươi chưa từng yêu ta.”

Mộ Giai Nam mâu trung cả kinh:

“yêu? … Tính tình Ngưu cô nương như vậy, không khỏi nói quá sự thật đi?”

Thu anh Đào buông đũa:

“Ngươi muốn biết thì ăn cơm trước đi, lát nữa cùng ngươi đàm luận.”

Mặc dù Ngưng Sa Tử và Cốc Mộng Vũ có ở đây, nhưng Thu anh Đào cũng không thèm để ý đến ánh mắt người ngoài, các nàng có lẽ sẽ kinh ngạc, nhưng thích chính là thích, nói ra cũng không dọa người.

Nữ tử cổ đại thật sự quá mức rụt rè, Thu anh Đào còn không đỏ mặt, Ngưng Sa Tử và Cốc Mộng Vũ ngược lại xấu hổ không biết làm gì, tựa hồ còn có loại áy náy nghe lén tình lữ tán gẫu. Vì thế, hai vị nữ tử liếc mắt nhìn nhau, tìm cớ lần lượt rời đi, để Mộ Giai Nam và Thu anh Đào ở lại phòng.

Mộ Giai Nam cũng cảm thấy không có gì mất tự nhiên. Vì muốn Thu anh Đào thuận tiện giúp hắn xử lý thịt mỡ, hắn còn ngồi vào bên cạnh Thu anh Đào. Thu anh Đào phẫn hận đem thịt nạc quăng vào chén Mộ Giai Nam.

không lâu sau, Mộ Giai Nam càng quá đáng, muốn ăn cái gì trực tiếp ra lệnh, Thu anh Đào liền giúp hắn gắp thức ăn, hai người trong lúc đó không khí ái muội, nhưng mùi thuốc súng càng ngày càng đậm.

“Ta muốn uống canh.”

Mộ Giai Nam đem chén đưa đến trước mặt Thu anh Đào.

Thu anh Đào cả bữa cơm cũng chưa ăn được bao nhiêu, bởi vì nàng phải phục vụ Mộ Giai Nam, nhưng trên bàn không có canh a, nàng mắt mở lớn:

“không phải ngươi kêu ta đi nấu canh đó chứ?”

Mộ Giai Nam sung sướng chớp chớp mắt, đưa ra đáp án khẳng định.

“Ngươi! …”

Người này rõ ràng muốn chỉnh nàng, Thu anh Đào thiếu chút nữa đem chén đập lên đầu Mộ Giai Nam, nhưng nàng nghĩ chuyện quan trọng trước mắt là tạo quan hệ tốt, cho nên nàng chỉ có tiếp tục nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nàng tức giận nói:

“Ta chỉ biết làm canh trứng, ngươi muốn ăn không?”

Mộ Giai Nam cười tủm tỉm lại trừng mắt nhìn, sau đó một tay chống má chờ đợi…

Thu anh Đào hừ một tiếng hướng phòng bếp đi đến, đáng chết! Nàng hiện tại xác định một sự kiện, nữ nhân trăm ngàn đừng có ý đồ thay đổi tính cách một nam nhân, vô luận hắn có mất trí nhớ hay không, thì vẫn giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

một khắc sau, Thu anh Đào bưng một chén canh trứng nóng hổi đi về phòng, nàng dưới áp lực của Mộ Giai Nam múc một chén canh đẩy đến trước mặt Mộ Giai Nam, sau đó ngồi một bên chờ Mộ Giai Nam uống.

Mộ Giai Nam chậm rãi cầm lấy thìa, hắn quan sát một lúc:

“Trứng cũng không nát hết, nhìn cũng không tệ lắm.”

Sau đó hắn lại dùng mũi ngửi, miễn cưỡng gật gật đầu, hắn múc một muỗng canh, thổi thổi hơi nóng, vừa muốn bỏ vào trong miệng bỗng nhiên hồ nghi chất vấn nói:

“Nghe lời như vậy sao? Kêu ngươi nấu ngươi liền nấu, không có bỏ thuốc xổ trong đây chứ?”

Thu anh Đào mắt trợn trắng, nhất thời đấm ngực dậm chân ảo não nói:

“Ôi, xem trí nhớ của ta nè, cư nhiên quên bỏ thuốc!”

Mộ Giai Nam nhẹ giọng cười:

“Sau này sẽ có cơ hội, đừng tức giận đừng tức giận.”

hắn uống một muỗng, Thu anh Đào trông mong chờ kết quả, chỉ thấy hắn hơi hơi nhíu mi, Thu anh Đào cầm lấy muỗng muốn nếm thử hương vị, rất khó uống sao? Nhưng không phải nàng tự khen, mà thật sự nàng rất cẩn thận đánh trứng, gia vị đều nêm đầy đủ không nhầm mà…

Mộ Giai Nam bỗng nhiên đè lại muỗng của nàng, cười cười:

“Cũng ngon, tay nghề không tệ.”

Thu anh Đào không tự giác cong môi, đây là lần đầu tiên Mộ Giai Nam khích lệ nàng, tâm nàng nở hoa, không khỏi đắc ý vênh váo nói:

“Ha ha, kỳ thật ngươi mất trí nhớ cũng không có gì không tốt, nói chuyện ngọt hơn rất nhiều, hắc hắc…”

Mộ Giai Nam nhíu mày:

“Ta rất xấu miệng sao?”

“Đương nhiên, toàn khi dễ ta, chê ta cái này không đúng cái kia không đúng, tóm lại không có câu nào tốt.”

Mộ Giai Nam không cho là đúng nhún nhún vai:

“Vậy mà ngươi cũng nhịn ta sao? Miệng của ngươi chỉ dùng để ăn, không biết cãi lại à? Ta thật không tin.”

Thu anh Đào tươi cười cứng đờ:

“Ta vốn câm điếc.”

Mộ Giai Nam có chút thất thố:

“thật có lỗi, bọn họ từng nói qua, nhưng ta đã quên.”

Trước mắt Thu anh Đào bỗng nhiên hiện lại hình ảnh Mộ Giai Nam trụy nhai, nàng khổ sở rơi lệ:

“Ngốc quá, cần gì nói xin lỗi, nếu không phải bị ngươi kích thích, bây giờ ta vẫn còn là người câm…”

… Mộ Giai Nam nhìn lệ nàng rời, hắn chăm chú nhìn thật lâu, sau đó chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt:

“Có thể nghe thấy thanh âm của ngươi, đáng giá.”

“Ngươi…” Thu anh Đào ngẩng đầu, nhìn chăm chú ánh mắt chân thành tha thiết của Mộ Giai Nam:

“Ngươi, ngươi…”

Trong lúc nàng nghĩ Mộ Giai Nam khôi phục trí nhớ, Mộ Giai Nam lại đột nhiên bướng bỉnh tề mi lộng nhãn:

“Ha ha, đừng kích động, ta chỉ là phối hợp với không khí lúc này thôi.”

Cảm xúc chuyển tiếp đột ngột! Thu anh Đào hít vào một hơi:

“Trước không nói chuyện này, hiện tại có chuyện trọng yếu cần ngươi giúp.”

“nói thử xem.”

“Chính là chuyện, Thất vương gia Tống Hàn Nho, ngươi có thể hay không thả hắn?”

Làm người phải biết tri ân báo đáp, việc Thu anh Đào phải làm lúc này là cứu Tống Hàn Nho, hắn vì cứu cha con nàng, không tiếc xúc phạm quốc pháp, nếu không phải Mộ Giai Nam xuất hiện đúng lúc, Tống Hàn Nho sợ là bị tên Tể tướng đầu heo kia hại chết.

Mộ Giai Nam trầm mặc một lát…

“Lý do.”

“Bởi vì hắn là người tốt, giúp ta cướp pháp trường, thiếu chút nữa chết trong tay gian thần.”

Mộ Giai Nam giọng điệu lên cao:

“hắn thân là hoàng tử giúp ngươi cướp pháp trường, ngươi chuẩn bị lấy thân báo đáp sao?”

Thu anh Đào giật mình:

“Đương nhiên không phải, ta vốn định một mình cướp pháp trường, Tống Hàn Nho là tự chủ trương giúp ta, cho nên…”

Mộ Giai Nam lạnh lùng cười:

“Ngươi biết Tống Hàn Nho thích ngươi, nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho ngươi, nhưng ngươi không ngờ Tể tướng giữa đường xuất hiện làm hỏng kế hoạch, càng không nghĩ tới ngay cả đường lui của mình cũng chặt đứt.”

“Ngươi nói cái gì chứ? Ta nào có lưu lại cái gì đường lui, ta chỉ là muốn…”

Mộ Giai Nam trong mắt đột nhiên nổi lửa, hắn giơ tay đánh gãy lời nàng, lại trầm trầm khí, lạnh lùng nói:

“Chuyện này có liên quan gì đến ta? Ngươi luôn miệng nói yêu thương nhung nhớ ta, lại cùng nam nhân khác dây dưa, ngươi muốn khoe ngươi người gặp người thích sao? không thể phủ nhận, bộ dáng của ngươi quả thật rất đáng yêu, nhưng ta sẽ không trở thành đường lui khác của ngươi.” ( Mộ Mộ ghen rồi)

Thu anh Đào vỗ tay lên bàn, “Loảng xoảng” một tiếng nổ vang mặt bàn gãy đi một nửa, nàng chỉ biết hiện tại nàng bị người nào đó làm tức giận đến điên:

“Ngươi hơi quá đáng đó Mộ Giai Nam, ngươi có biết những lời này làm đả thương người khác không?! Trong lòng ta ngoại trừ ngươi không thể chứa thêm nam nhân thứ hai!”

Mộ Giai Nam tựa hồ cũng phát hỏa, hắn một quyền đánh lên mặt bàn, cái bàn hoàn toàn nát vụn:

“Nếu trong lòng ngươi chỉ có ta, sẽ không đáp ứng gả cho Tống Hàn Nho! … Nếu không phải ta không buông xuống được, thì sẽ không bị kéo vào vòng tranh đấu này, vậy mà đến lúc này, trong lòng ngươi còn nhớ thương một nam nhân khác, ta nên mắng mình quá cố chấp, hay khen ngươi mị lực bắn ra bốn phía hả?!”

không khí trong nháy mắt đình trệ, Thu anh Đào đối mặt với ánh mắt lửa giận của Mộ Giai Nam, nàng không khỏi ngốc tại chỗ:

“Ngươi, ngươi hiểu lầm …”

Mộ Giai Nam không đợi nàng nói xong, xoay người tức giận rời đi… Khi hắn hôn mê không dậy nổi, trong lúc vô ý nghe được nội dung cuộc nói chuyện giữa Huyền khí đại sư và Thiên trượng hành giả, khi hắn đang hôn mê bất tỉnh, Ngưu Nữu Nữu cư nhiên lập gia đình, hắn có nên thản nhiên đối mặt hay không? hắn có thể ngoảnh mặt làm ngơ sao? … Tự hỏi chính mình trăm ngàn lần, có nên hay không buông tay. Đáp án đơn giản lại tàn khốc, hắn như trước không quên được nàng. Lựa chọn thời gian khởi nghĩa trùng khớp với hôn lễ, nguyên bản là hắn muốn tỉ mỉ an bài bố cục… hắn ra vẻ thản nhiên đối mặt, ra vẻ dường như không có việc gì. Nhưng nha đầu kia, ngoài mặt không thể hiện một chút gì là không cam lòng, lại còn chuyện trò vui vẻ, ỷ vào hắn yêu nàng, đi cầu tình cho Tống Hàn Nho, thật sự là… Làm cho hắn không thể không cảm thấy ảo não và đau lòng.

Thu anh Đào chậm rãi ngồi xuống, nàng không kìm nén được đáy lòng cuồng loạn cảm xúc, khóc cười, cười khóc, thình lình xảy ra kinh hỉ làm nàng không biết phải làm sao… Mộ Giai Nam, căn bản không mất trí nhớ, hắn để ý nàng, thậm chí lần đầu tiên không chút nào che dấu cảm xúc ghen tuông. Nàng nhịn không được mừng thầm cười trộm, mà hiểu lầm này, nàng nhất định sẽ giải thích rõ ràng.