Ai Chờ Ai Giữa Đêm Đông Lạnh Giá

Chương 4: Chương 4: Cậu Lấy Gì Để Khen Thưởng Tôi Đây?






Đi làm được ba ngày, Đào Lộ đã dần dần nắm bắt được công việc, có bản lĩnh để nắm giữ vai trò thư ký, ngoại trừ có những lúc sẽ ngây ngốc nhìn ngắm người đàn ông đang vùi đầu vào công việc kia.
Ba giờ chiều là thời gian để chợp mắt, có điều cô không rảnh để nghỉ ngơi, bởi vì cô còn đang phụ trách một mục tin vắn rất phiền phức, trước năm giờ chiều phải báo cáo kết quả.
Cô đã quá lâu không tiếp xúc với các chức năng của máy tính, mắt nhìn chăm chú vào một đống ký hiệu, huyệt thái dương có chút căng đau!
Nhíu chặt lông mày, khuôn mặt nhỏ nhắn như muốn dán chặt vào màn hình, khiến cho Trầm Úy Vũ nhìn vào mà thấy buồn cười.
“Đào Lộ! Cậu sắp hôn cái máy tính rồi kìa.” Anh lười biếng dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, mắt phượng nhìn chằm chằm vào đối phương.
Nghe thấy giọng nói dễ nghe của anh, tim của cô có chút xao động, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh, miệng nhỏ hơi mở ra.
Anh càng nhìn càng cảm thấy khó hiểu, mấy hôm nay cậu thư ký này thỉnh thoảng lại lộ ra nét mặt ngây ngốc, đàn ông nhìn đàn ông mà cũng có thể say mê đến vậy sao?

Có điều, việc này cũng làm cho người ta vui tai vui mắt, tuy rằng anh hầu như chỉ thu được sự chú ý của phụ nữ, nhưng nếu được Đào Lộ chú ý tới thì cũng không sao.
Thấy môi của cô vẫn dừng lại ở vị trí cũ, không có ý định nói gì, anh lại nở một nụ cười quyến rũ rồi hỏi: “Sao vậy? Có cần tôi giúp một tay không?”
Ầm!!!
Trong nháy mắt, một luồng hơi nóng xông thẳng lên gò má, Trầm Úy Vũ lại thành công chọc cho gương mặt của cô đỏ lên rồi.Đào Lộ vội cúi xuống gật mạnh, muốn dùng hành động để vơi đi sự xấu hổ.
“Phiền…Úy…À…Tổng giám đốc Trầm xem giùm tôi một chút, bức ảnh này màu sắc không được đẹp lắm…” Cô thật muốn cắn vào lưỡi mình một cái, lần nào cũng theo thói quen muốn gọi tên anh.
Hiện giờ anh vẫn chưa biết gì về cô, chức vụ cũng phân biệt rõ ràng, cô chỉ có thể ép buộc bản thân gọi anh là tổng giám đốc Trầm!
Vài giây sau, Trầm Úy Vũ đã vòng qua bàn, đứng đằng sau chỗ cô ngồi, cúi người xuống, bàn tay to cầm lấy con chuột, giọng nói vang lên trên đầu cô: “Để tôi xem nào!”
Mùi hương nhẹ nhàng thơm mát của Trầm Úy Vũ tràn ngập lá phổi của cô, mùi thoang thoảng của cây bạch quả bị nhiệt độ của anh hâm nóng rồi tản ra không khí, mang theo cả mùi thơm nam tính của cơ thể.
Tâm tư lại bị anh lấy mất, cô hoàn toàn không nghe thấy anh nói gì, kìm lòng không được mà áp người ra sau, kề lên ngực anh, ánh mắt nhìn vào các ngón tay thon dài đang chuyển động.
“Đào Lộ, thế này đã được chưa?” Anh không nghe thấy cô phụ họa, đành phải hỏi thẳng vào vấn đề.
“À…Vâng…Được…Được ạ…” Cô lắp bắp trả lời, thầm mắng bản thân không tập trung, lần này xong rồi, thật muốn chui xuống lỗ luôn!
Ánh mắt liếc nhìn vành tai đang dần đỏ ửng của Đào Lộ, anh đột nhiên có ý đồ xấu, càng thêm cúi thấp người, nói bên tai cô: “Vậy cậu lấy gì để thưởng cho tôi đây? Tôi đã giúp cậu giải quyết mục tin vắn này ~”
Anh đột nhiên áp sát khiến cho Đào Lộ hoảng sợ, cô căng thẳng quay đầu lại nhìn anh, không nghĩ lại bất ngờ môi chạm môi.
Cô sợ đến mức trừng to mắt nhìn anh!

Cảm giác được làn môi mềm mại của anh dán lên môi mình, hơi thở nóng bỏng từ mũi anh phả lên trên mặt cô.
Vì khoảng cách rất gần, Trầm Úy Vũ ngửi được mùi hương trên môi cô, giống như hương quýt thơm nhẹ, như viên kẹo ngọt ngào mê người, khiến cho anh khẽ đưa lưỡi ra nếm thử.
Vừa mới liếm láp một chút, anh bỗng nhìn thấy đôi mắt hiện lên nét kinh ngạc của cô, nhắc nhở anh lấy lại tự chủ, rời xa đôi môi thơm ngọt kia.
Giữa lúc cô đang vui mừng vì khoảng cách được rút ngắn, thì Trầm Úy Vũ lại thản nhiên nói sang chuyện khác: “Làm xong tin rồi, hôm nay không cần tăng ca!”
Anh che giấu tâm trạng phức tạp của mình rất tốt!
Không hiểu đầu óc của anh hôm nay làm sao nữa, tự nhiên lại chủ động hôn thư ký mới tới, quan trọng nhất, đối phương lại là một cậu nhóc!
Không phải xu hướng giới tính của anh có vấn đề đấy chứ? Lại đi thích người đồng tính?
Ô? Sao bỗng dưng anh cảm thấy bầu không khí ở đây trở lên mờ ám thế này?
Đào Lộ chỉ nhớ anh có nói là “Cậu định lấy gì để thưởng cho tôi đây”, liền khẽ cười đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc Trầm…chuyện kia…coi như lấy nụ hôn làm phần thưởng vậy…”
Lời vừa nói ra, tâm tình phức tạp của Trầm Úy Vũ lại nổi lên, anh vỗ lên vai Đào Lộ, vừa đi về văn phòng vừa trả lời: “Biết rồi, mau làm nốt cho xong đi!”

Nhìn bóng lưng anh tuấn của anh, cô nở một nụ cười ngọt ngào, sau đó lại tiếp tục quay đầu lại làm việc.
Xưa nay, cô không hề biết lúc làm việc Trầm Úy Vũ lại có thể có những lúc dịu dàng như vậy.
Hồi đó khi ở bên cạnh anh, cô lúc nào cũng lâm vào trạng thái căng thẳng thần kinh, công việc có vấn đề cô cũng không bao giờ viết lên trên mặt, một là tìm người khác hỏi, hai là lên mạng tự tra tư liệu.
Cô chưa bao giờ để Trầm Úy Vũ dạy cô bất cứ chuyện gì, đi làm chính là việc tiếp thu mệnh lệnh, làm tốt thì sẽ được thưởng.
Hóa ra anh là người biết quan tâm như vậy, biết cô gặp khó khăn, nhìn ra được tâm trạng khổ sở của cô!
Thật vui vì cô có thể quay lại giây phút này, mới có cơ hội để phát hiện thêm nhiều điểm tốt của anh.Đào Lộ cảm thấy cô lại yêu anh thêm một chút rồi
~