Ai Dám Nói Xấu Sư Huynh

Chương 25: Một kích chí mạng cho Quân Quý đảng




Trong mơ hồ, từ xa truyền đến tiếng chim kêu ríu rít, Văn Kinh hé mở mắt. Quanh người cậu được bao phủ hơi ấm, thoải mái như đang nằm trong giường nhà mình.

Cậu nhẹ cử động thân thể, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nam ấm áp: “Tỉnh rồi?”

Văn Kinh dại ra, lập tức lúng túng ngồi dậy: “Sư huynh, tối qua đệ ngủ như chết, có phải hại huynh cả đêm mất ngủ?”

Quân Diễn Chi như cười như không, con mắt dài nhìn ra ngoài động: “Huynh cũng ngủ một chút, không ngại.”

Ngủ một chút, tức là không ngủ ngon, ngay cả dưới mắt cũng đã có vết thâm xanh…

Vốn muốn lưu ấn tượng tốt cho sư huynh, cùng hắn nói chuyện, sao tối qua đột nhiên buồn ngủ như heo chết chứ?!

Sắc trời hơi sáng, không khí trong núi trong trẻo sau mưa.

Văn Kinh leo ra khỏi động, ngẩng đầu nhìn, hạt nước đọng trên lá xanh mới trên cành, từng giọt từng giọt, rơi lên người, khá lạnh lẽo.

Quân Diễn Chi cũng ra khỏi sơn động, vuốt lại y phục hơi nhăn trên người.

Văn Kinh lặng lẽ nhìn qua, chỉ cảm thấy sắc mặt sư huynh xanh trắng, khóe môi nhẹ cong, tâm trạng dường như còn tốt hơn tối hôm qua.

Lòng cậu không khỏi có chút thoải mái.

Tối qua tuy không cẩn thận ngủ mất, nhưng Văn Kinh cậu quả nhiên là quả vui vẻ. Ngủ cùng sư huynh một đêm, tâm trạng người này đã tốt hơn nhiều, cũng coi như thành tựu…

Đang nghĩ ngợi lung tung, lại nghe Quân Diễn Chi gần đó nói: “Nhị sư huynh, chúng tôi ở đây.”

Văn Kinh nhìn theo mắt hắn, chỉ thấy khu rừng rậm rịt không một bóng người. Không bao lâu, một con gió vút qua, một nam tử bay đến từ xa, vô thanh vô tức.

Hạ Linh mặc trường sam màu xám nhạt ống tay hẹp, dừng lại không xa hai người, lạnh lùng nhìn một cái.

“Nên lên đường rồi, đi.”

Văn Kinh thầm thấy không hay, thấp thỏm bất an.

Cái này không phải là nội dung vốn có.

“Sau khi Quân Diễn Chi ra khỏi động, rất lâu không quay về, vì tự hắn có linh khí bao quanh, Liễu Thiên Mạch không đi tìm. Cho đến sáng sớm, linh khí đột nhiên biến mất. Liễu Thiên Mạch và Hạ Linh tìm khắp nơi không thấy, lại đến cạnh vách núi có mọc mấy cây đào, tìm được một trận truyền tống cổ xưa, trên mặt đất còn giữ lại dấu vết nhàn nhạt, nhất định vừa sử dụng qua.

Liễu Thiên Mạch lo lắng cho sự an toàn của Quân Diễn Chi, muốn đuổi theo, nhưng trận truyền tống đó lại không chút động tĩnh nào. Hóa ra, trận truyền tống này niên đại lâu đời, không đủ sức mạnh, sau khi dùng một lần thì trong mấy năm không thể dùng nữa. Đá truyền âm trên người hắn chỉ có thể truyền âm trong mấy dặm, vì thế đã hoàn toàn mất liên hệ với Quân Diễn Chi.”

____ Trích từ chương 45 [Chúng Sinh Chi Kiếp].

Nói cách khác, Văn Kinh muốn mau tìm được trận truyền tống đó.

Cậu vốn định buổi sáng sẽ cùng Quân sư huynh tản bộ một chút, ngắm phong cảnh, đi tìm mấy cây hoa đào và trận truyền tống, lại lừa Quân sư huynh bước lên trận, nhưng tối qua lại ngủ như chết, bây giờ mới chịu tỉnh.

Thật là lỡ chuyện…

Quân Diễn Chi nói: “Sư đệ, đi thôi.”

Mắt thấy Hạ Linh và Quân Diễn Chi sắp đi, Văn Kinh nôn nóng trong lòng, đột nhiên che bụng nói: “Sư huynh, đệ đau bụng, muốn tìm chỗ đi mao xí.”

Hạ Linh hơi nhíu mày, thấp giọng nói: “Mau đi.”

Văn Kinh vội chạy đi, nhìn ngó xung quanh.

Hoa đào, hoa đào… cây hoa đào ở đâu?

Không xa có mấy gốc cây hồng nhạt, rải rác giữa những cổ thụ dưới vách núi, được tô điểm bạch sương mông lung, mỹ diệu như tiên cảnh. Văn Kinh vô tâm tán thưởng, lao về phía mấy cây đào kia.

Dưới cây có miếng đá màu xanh bằng phẳng, bụi đất phủ kín, xung quanh mọc đầy cỏ dại, nhưng dường như có ký hiệu kỳ quái mơ hồ nào đó ẩn hiện bên trong, để lại vài vết tích.

Văn Kinh cắn răng. Trong truyện giới thiệu rất ngắn gọn, làm cậu không thể xác định, nhưng bất luận thế nào cũng phải thử một lần.

Cậu bước lên thanh thạch, gân giọng hét lớn: “Quân sư huynh! Sư huynh cứu đệ!”

Vừa dứt lời, từ xa một trận cuồng phong thổi đến, linh khí ám trào, trong không trung truyền đến âm thanh nam tử: “Đứng yên đừng động.”

Sao Văn Kinh có thể không động? Trong lòng thầm nhẩm mấy tiếng “Quân sư huynh đệ đều là vì tốt cho huynh, đợi lát nữa đừng đánh đệ”, cậu âm thầm truyền một dòng linh khí vào trong trận truyền tống.

Dưới chân lập tức tỏa ra ánh sáng màu lam nhạt, càng lúc càng cao, bao trùm lấy cậu.

“Lộ Kinh!” Bóng xanh hiện ra, âm thanh có chút khẩn cấp.

Văn Kinh kêu lên trong hỗn loạn: “Sư huynh, trận pháp này sức mạnh quá lớn, đệ sắp chống không nổi__ a a!”

Đột nhiên, hai tay bị người kéo mạnh, muốn kéo cậu ra khỏi lam quang.

Cùng lúc này, ngũ cảm dần biến mất, Văn Kinh chìm vào hỗn độn.

Đã mang theo Quân sư huynh rồi… đúng không?

Không bao lâu, ngũ cảm dần trở lại, thân thể đột nhiên rơi xuống. Tay thả lỏng, thân thể chạm lên mặt đá xanh chắc cứng, cùi chỏ lập tức đau đớn.

Đàn chim nhỏ vốn đang tựa vào nhau sưởi ấm trên cây, bị tiếng vang dọa sợ, kêu líu ríu bay đi.

Văn Kinh choáng váng nhìn bên cạnh mình, chỉ thấy một nam tử rơi từ trên không xuống, trầm tĩnh cao nhã, khí tức không hề loạn, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại.

Nam chính đã qua rồi, cuối cùng không làm loạn nguyên văn…

“Sư huynh vẫn khỏe chứ?”

“… Huynh không sao.” Quân Diễn Chi kéo Văn Kinh đứng lên.

Đúng lúc này, lam quang trên không biến mất, một thân thể nặng nề đột nhiên xuất hiện, nện xuống đất. Người đó thuận thế lật người, bình tĩnh đứng lên, nhíu mày.

Văn Kinh quay đầu, ngẩn ngơ nhìn Hạ Linh trước mặt: “Nhị sư huynh… huynh cũng qua đây sao?”

Nguyên văn vốn chỉ có nam chính và nữ chính, không ai làm phiền, có thể bồi dưỡng tình cảm. Văn Kinh cùng đường bất đắc dĩ, mới dày mặt đi theo. Bây giờ tốt lắm, ngay cả nhị sư huynh cũng tham gia vào…

Đột nhiên, cậu mím môi.

Mấy ngày sau vốn cần thuật pháp hệ băng của Quý Khả Tình đến hoàn thành một chuyện, bây giờ nữ chính khó thể dự tính, thuật pháp hệ phong của nhị sư huynh nói không chừng cũng làm được, có thể thử xem.

… Trong bóng tối, vòng sáng của vai chính bất diệt.

Hạ Linh lạnh lùng nhìn Văn Kinh một cái, dường như có chút bực bội: “Chúng ta đang ở đâu?”

Quân Diễn Chi nhìn thử, chỉ thấy khu rừng rậm rạp, ánh sáng mờ tối, không khí ẩm ướt, có vài động vật nhảy nhót lao vút qua xa xa, nhìn không rõ.

Hắn nói: “Chất đất mềm xốp ẩm ướt, chỉ sợ nơi này là khu đầm lầy gần Trường Xuân cốc, không ít yêu thú.”

Hắn cúi đầu truyền một dòng linh khí vào trong trận truyền tống, chỉ thấy không chút động tĩnh, nhìn Văn Kinh nói: “Không khởi động được, sợ là do niên đại lâu đời, nhất thời không tích lũy đủ linh khí.”

Văn Kinh vội cúi đầu: “Hai vị sư huynh, gây phiền toái cho hai huynh, xin lỗi…”

Hạ Linh và Quân Diễn Chi nhìn nhau một cái, sắc mặt đều hơi cổ quái.

Mấy cây hoa đào kia cách họ đủ năm mươi trượng, Văn Kinh đi mao xí, chạy xa như thế làm gì? Còn sợ người ta nghe được sao?

Nghị luận chuyện người khác đi mao xí có hơi thô tục, đương nhiên Quân Diễn Chi sẽ không hỏi.

Hạ Linh kiệm lời ít nói, không cần nói sẽ không nói, cũng không hỏi.

Việc đến nước này, bọn họ chỉ có thể suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm gì.

Hạ Linh hỏi: “Đệ nhận ra đường không?”

“Đầm lầy ở phía đông Trường Xuân cốc, nếu muốn đến lối ra trận pháp cổ, chắc phải đi xuyên qua Trường Xuân cốc, đại khái mất ba bốn ngày đường.”

Mười người họ đã sớm hẹn trước, trên đường nếu vì sự cố mà tách ra, thì chia nhau đến lối ra trận pháp cổ gặp lại, rồi dự tính tiếp.

Văn Kinh nhỏ giọng nói: “Nếu phải đi ngang qua Trường Xuân cốc, mắc gì không nhân cơ hội tìm ‘Viễn Mộc linh thạch’? Cho dù không tìm được, tương lai cũng không tiếc nuối.”

Hạ Linh hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ.

Quân Diễn Chi bình tĩnh mở miệng, giọng nói ấm áp: “Nếu sợ đại sư huynh lo lắng, không bằng nhị sư huynh đi trước hội họp với đại sư huynh, đệ dẫn Lộ Kinh đi từ từ.”

Câu này có thể nói là vô cùng hiểu ý người, nhưng Văn Kinh lại thầm kêu không tốt.

Hiện nay Quý Khả Tình đã trở thành con số chưa biết, sự tồn tại của Hạ Linh vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể tách ra.

Cậu vội nhỏ giọng nói: “Trong Trường Xuân cốc này quá nhiều yêu thú, vẫn là… người nhiều mới dễ làm việc.”

Quân Diễn Chi nhíu mày nhìn Văn Kinh một cái, không nói gì.

Hạ Linh suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: “Cùng tìm hai ngày.”



Ba người thương nghị xong, men theo con đường hỗn tạp trong cốc đi về hướng tây, trên đường tìm kiếm linh thạch.

Nơi đây linh khí nồng đậm, linh thảo um tùm, tiếc là vì mười năm mở ra một lần, những cái có niên đại sớm đã bị người ta đào đi, chỉ còn lại linh thảo chưa thành thục, hoặc cấp thấp, giá trị đều không cao.

Cho dù là thế, Văn Kinh vẫn hái mấy gốc linh thảo cấp cao nửa chín, nhét đầy túi trữ đồ, dự định khi về sẽ trồng trong vườn.

Sáng hôm thứ ba, ba người đến trước một vách núi.

Lúc này sương núi lan tràn, theo gió nhẹ phiêu đãng, đứng từ trên cao nhìn xuống, Trường Xuân cốc lọt hết vào mắt, đẹp không sao tả xiết.

Quân Diễn Chi lặng lẽ nhìn thiếu niên trước mặt một cái.

Thân hình cao hơn trước không ít, đỉnh đầu đã có thể chạm vào môi hắn, qua thêm hai năm, nhất định là thiếu niên thanh tú thon dài. Cho dù bây giờ chỉ có mười lăm tuổi, trên mặt như ẩn như hiện chút ưu sầu, dung hòa vào cảnh sắc giữa núi, cũng làm người ta cảm thấy như một bức tranh thủy mặc trầm tĩnh.

Văn Kinh đang nghĩ đến một chuyện khác.

Khi nào nữ chính có thể đến?

Không phải nàng nên đấu với hai con cự ưng, rồi bị kẹp đến đây sao?

“Cự ưng che phủ cả bầu trời, Quý Khả Tình và Quân Diễn Chi bị hai con cự ưng túm lấy, bay sâu vào sơn cốc. Không kịp phòng bị, thân thể họ đột nhiên rơi xuống, rớt vào trong một hàn đàm sâu không thấy đáy.

Hàn đàm này là nơi tịch mịch nhất Trường Xuân cốc, biết biến đổi màu sắc, bình thường bị đại thụ che kín, không thể nhìn thấy. Khi hiện màu xanh lam, nước trong đầm không khác gì bình thường. Khi đổi sang màu vàng xanh, thì sẽ khiến người ta phát cuồng, tự sát mà chết.

Đầm thủy lúc này đang là màu vàng xanh. Tâm tư Quân Diễn Chi thanh tỉnh, tu vi cũng khá cao thâm, có thể ẩn nhẫn một chút, nhân cơ hội lên bờ. Nhưng Quý Khả Tình tu vi cạn, giãy dụa trong nước, đã có dấu hiệu phát cuồng.

Quân Diễn Chi kéo tay Quý Khả Tình, nhanh chóng rót linh khí cho nàng, ổn định giúp nàng.”

____ Trích từ chương 47 [Chúng Sinh Chi Kiếp].

Đoạn này, khu bình luận sôi sục, các trạch nam đấm ngực dậm chân kêu không đủ.

Hóa ra, trong [Chúng Sinh Chi Kiếp] vạch ra, “dùng miệng truyền khí” là biện pháp truyền khí hiệu quả nhất. Quý Khả Tình tu vi không cao, mệnh đang nguy cấp, cần linh khí, Quân Diễn Chi lại chỉ “dùng tay truyền khí”, làm mọi người vô cùng thất vọng.

Văn Kinh thì không cho là thế.

Quân Diễn Chi là một người rất nội liễm, cho dù có tình ý với Quý Khả Tình, cũng tuyệt đối không tùy tiện làm ra việc vượt mức. Không hôn mới phù hợp với hình tượng của hắn, hôn rồi ngược lại làm người ta cảm thấy không đúng.

Giả sử Quân Diễn Chi thích một nữ hài tử, nhất định sẽ trịnh trọng theo đuổi tình yêu, sau khi lưỡng tình tương duyệt mới sẽ có nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.

Vì thế, chuyện này tuyệt đối không xảy ra.