Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 27: Bức cung




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Wechat của Cao Thiên Dương có ảnh đại diện là vũ trụ bừng sáng, nickname là “Boom”, chắc mang ý nghĩa tự xưng là khởi nguyên của vạn vật.

c27_vũ trụ

Theo như Tống Tư Duệ giải thích, ban đầu nickname của hắn là Big Bang, kết quả trùng tên nên cắt bớt một nửa thành “Bang” – một từ 2 nghĩa – ngỏ ý hắn vừa bùng nổ vừa đanh thép. Thế rồi bị mấy đứa Tống Tư Duệ thân thiết gọi thành “Bành bạch”(tiếng chịch), tức quá bèn sửa lại.

Thịnh Vọng cũng là một con chim công nên chẳng mấy đồng ý người khác khoe mẽ ngay dưới mí mắt mình, vì thế bèn chú thích người bạn tên Boom là “Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ”.

Lúc này, Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ gửi cho cậu một đoạn tin nhắn thoại.

Thịnh Vọng sơ ý ấn vào, di động chợt vang lên tràng cười hô hố, Thịnh Minh Dương và Giang Âu đồng loạt quay sang nhìn cậu.

Đậu xanh.

Cậu vội vàng bịt lại, biến giọng nói thành văn bản.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha tôi vừa thấy mấy cái ảnh, anh Hi gửi tôi, chờ tí tôi gửi cho cậu.]

Ngay sau đó, Thịnh Vọng trông thấy một bức ảnh xấu tởm.

Trong ảnh có 2 tên du côn ôm đầu ngồi xổm trong góc tường ở quán nướng “Năm đó”, điệu bộ sợ sệt giận mà chẳng dám rên. Mấy bức ảnh này chắc là Triệu Hi chụp, quay vòng đông tây nam bắc, 360 độ phơi bày tư thế thảm thương của chúng.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Anh Thịnh anh nhìn mặt đi, là 2 cái thằng ngu cắn anh nhể]

[Đóng hộp: Tôi không nhớ mặt]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: ………]

[Đóng hộp: Nhìn kiểu tóc thì giống]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Mọe]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Sao cậu chán thế, tôi mặc kệ, hôm nay tôi sẽ cười vào mặt 2 đứa nó!!!]

Thật ra Thịnh Vọng sướng lắm, nhưng cậu không cười theo Cao Thiên Dương. Cậu nghĩ trên đời nào có chuyện khéo vậy, 2 thằng đần ấy buổi sáng mới hại cậu, buổi tối đã gặp báo ứng ngay.

Cậu nghi ngờ chuyện này dính dáng đến Giang Thiêm, nhưng cậu không có chứng cứ.

“Nói chuyện gì thế?” Thịnh Minh Dương mở một lon nước cho cậu. “Tí thì cười tí thì nghiêm túc.”

Từ khi Thịnh Vọng chuyển tới trường trung học trực thuộc thì không ăn cơm tối ở nhà, duy chỉ có một lần vào ngày mới gặp Giang Thiêm, cuối cùng tan rã trong không vui, mà cậu phải chịu đói cả đêm.

Bữa cơm hôm nay là bữa tối đầu tiên thực sự ăn cùng nhau. Cậu, Thịnh Minh Dương và Giang Âu ngồi bên bàn đợi Giang Thiêm.

Chiều nay thi xong môn Hóa, Giang Thiêm bị một giáo viên lạ mặt gọi đi. Nghe nói giáo viên ấy ở phòng quản lý, mạng lưới của trường trung học trực thuộc do thầy lôi kéo Giang Thiêm làm với nhau, mỗi lần xảy ra chuyện gì đó thì thầy sẽ gọi Giang Thiêm tới.

Giang Thiêm đánh tiếng trước với Thịnh Vọng, bảo mình sẽ về muộn tí, cứ ăn tối trước không cần chờ hắn, nhưng Thịnh Minh Dương cứ khăng khăng rằng: lần đầu tiên 2 đứa trẻ đồng ý ngồi ăn cơm đủ 4 người, sao mà động đũa khi chưa đủ người được.

Trong khoảng thời gian này Thịnh Minh Dương đi công tác suốt. Thực sự ông không rõ lí do khiến quan hệ giữa Thịnh Vọng và Giang Thiêm hòa hoãn, nhưng chẳng ngăn được ông vui mừng, thoạt nhìn phấn chấn ra mặt. Biểu hiện cụ thể là trước đây ông sẽ không chủ động nhìn di động của Thịnh Vọng, hôm nay mải nói chuyện quá không để ý nên mới ngó đầu tới nhìn.

Đã rất lâu rồi Thịnh Vọng không gần gũi với ông, một năm hai năm hay là dăm ba năm? Không nhớ rõ nữa.

Hồi còn nhỏ cơ thể cậu gầy tong teo chẳng được mấy lạng thịt. Thịnh Minh Dương rất hay bế cậu qua đỉnh đầu và cho cậu cưỡi lên cổ, còn mẹ nói với Thịnh Vọng: “Hai vợ chồng mình ôm nhầm con hay sao mà con mèo bố nó nuôi còn nặng hơn cả nó, nhỡ có đánh nhau thì chưa chắc Vọng tử đã thắng được mèo.”

Sau đó Thịnh Vọng sẽ véo mạnh tai ông, và bao giờ ông cũng giả bộ đau đớn kêu ái ái.

Ông quá bận rộn và sơ ý nên chuyện cãi cọ với Thịnh Vọng nhiều như cơm bữa, nhưng mỗi lần ông đi công tác về, Thịnh Vọng luôn cầm đôi dép bự của ông, ngồi xổm trước huyền quan như con mèo nhỏ chờ ông bước vào cửa.

Sự gần gũi ấy kéo dài tới năm Thịnh Vọng 10 tuổi, 2 năm ấy họ có chiều hướng sống nương tựa vào nhau. Đôi khi Thịnh Vọng mơ thấy mẹ nên nửa đêm buồn bã, bèn ôm chăn tới ngủ chung giường với Thịnh Minh Dương. Dường như có người bên cạnh thì cảm giác khó chịu sẽ bớt đi.

Rồi sau đó…. chắc là tới tuổi dậy thì, chắc do Thịnh Minh Dương ngày một bận hơn, sự gần gũi ấy bắt đầu khó giữ.

Nửa đêm Thịnh Vọng vẫn giật mình tỉnh giấc, nhưng cậu ôm chăn mở cửa phòng cách vách, lại chẳng tìm thấy ai ngủ cùng mình.

Lâu dần, cậu không cần thân thiết với ai nữa.

Cậu bắt đầu khoanh vùng địa bàn của mình —- không có việc gì thì đừng lên tầng, không có việc gì thì đừng gõ cửa, việc vặt vãnh tốt nhất đừng nhúng tay vào. Cậu rất ít khi nổi giận, bởi vì làm vậy rất thiếu phong độ, nhưng có nhiều chuyện không cần bực tức ra mặt vẫn nhận ra được sự gai mắt của cậu.

Thế rồi chẳng biết bắt đầu từ khi nào, giữa 2 bố con tồn tại một khoảng cách. Có người cho rằng ấy là “Tư tưởng cởi mở”, nhưng lòng Thịnh Vọng hiểu rõ, giữa cậu và Thịnh Minh Dương gọi là “khách sáo”.

Như việc cậu chỉ cần ngước mắt lên, Thịnh Minh Dương sẽ rời mắt khỏi màn hình di động của cậu ngay, ông cười nói: “Ôi xin lỗi con, bố đang vui quá nên quên mất, không phải cố tình dòm ngó đâu.”

Thịnh Vọng không tắt điện thoại, cứ phơi cuộc trò chuyện trên màn hình di động của cậu và Cao Thiên Dương, mặc cho bố xem, nhưng Thịnh Minh Dương không thò đầu lại gần nữa.

“Bạn cùng lớp A đấy à?” Thịnh Minh Dương thuận miệng hỏi.

“Vâng.” Thịnh Vọng không ngước đầu, ngón cái gõ chữ vèo vèo.

Đoạn cười sằng sặc bị rò rỉ ra ngoài của Cao Thiên Dương đã đủ chứng minh quan hệ khăng khít của họ, Thịnh Minh Dương mừng ra mặt nói với Giang Âu: “Ở điểm ấy thì thằng nhóc này trâu lắm, đi đến đâu cũng hòa đồng nhanh được, mới vài ngày thôi đã xưng bạn gọi bè rồi.”

Ngón tay Thịnh Vọng hơi ngừng, chẳng biết nghĩ tới điều gì. Nhưng rất nhanh cậu lại tiếp tục gõ chữ và ấn nút gửi.

[Đóng hộp: Anh Hi có nói 2 gã đấy bị bắt như nào không]

[Đóng hộp: Trùng hợp ghê, có người giúp hay sao]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Tôi đang nói chuyện với anh Hi đây, lúc đầu ông ấy không biết sáng nay 2 thằng du côn này hại cậu, tôi nói mà ông ý mới sửng sốt, chắc là trùng hợp thôi]

Dứt lời hắn còn gửi ảnh chụp màn hình một đoạn trò chuyện. Trong ảnh chụp màn hình, Triệu Hi thoạt nhìn không giống người đã trưởng thành, thậm chí còn gửi mấy cái meme kinh ngạc.

c27-meme

c27-memee

c27-memeee

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Thấy chưa, đây gọi là trời giáng chính nghĩa]

……..

Thịnh Vọng lướt lịch sử trò chuyện, đột nhiên lực chú ý bị thứ gì đó hấp dẫn.

Cậu ấn vào ảnh chụp 2 gã du côn, trong đó có một bức chụp được giày của những người đứng xem, có gần có xa, người xa nhất đứng sau một cái bàn, sắp lọt ra khỏi màn hình đến nơi, hơi không cẩn thận sẽ chẳng nhận ra.

Thịnh Vọng nhìn mà đột nhiên cảm giác màu sắc chiếc giày ấy quen quen, cậu phóng to ảnh chụp lên và xác nhận không phải quen quen mà đã từng thấy thật rồi, ngay trong tủ giày ngoài huyền quan nhà cậu.

Thịnh Vọng không nói 2 lời, đứng phắt dậy đi ra ngoài phòng khách.

Thịnh Minh Dương ơ lên, hỏi với theo: “Sao thế, không ăn cơm à?”

“Có ăn ạ.” Thịnh Vọng chẳng quay đầu mà quẹo ra thẳng huyền quan. “Dép lê hơi khó chịu, con đổi đôi khác.”

Xét thấy cậu luôn kén cá chọn canh, nên Thịnh Minh Dương chẳng hề kinh ngạc trước hành động đột nhiên đổi dép của cậu.

Thịnh Vọng mở tủ giày ra, quả nhiên, hôm nay đôi giày trong ảnh chụp không có ở đây, được người nào đó xỏ rồi.

Cậu nhìn chằm chằm vào khoảng trống mà đờ người, bên ngoài cánh cửa bỗng vang lên tiếng tích tích nhập mật mã. Thịnh Vọng sửng sốt, phút chốc hoàn hồn.

Di động rung lên, cậu cúi đầu nhìn, Cao Thiên Dương vẫn đang gửi những cụm từ có chữ “giời”. Cậu vểnh mép vội vàng gõ chữ.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Ông giời có mắt]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Lưới giời lồng lộng]

[Đóng hộp: Tạm thời không nói nữa]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Ò, có việc gì à?]

[Đóng hộp: Ừm]

[Đóng hộp: Ông giời vào cửa]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ:?????]

Giang Thiêm không ngờ có người đứng ngoài huyền quan, bước vào mà tí nữa va phải mặt Thịnh Vọng.

“Cậu đứng đây làm gì?” Hắn phanh kít bước chân, nhíu mày hỏi.

Thịnh Vọng há mồm, bỗng quay đầu lại nhìn nhìn.

Thịnh Minh Dương và Giang Âu đang nói nói cười cười. Nhà ăn cách xa huyền quan, mà giờ vừa chập tối, còn lâu mới tới thời gian đêm khuya thanh vắng, nên họ không nghe thấy tiếng Giang Thiêm mở cửa.

Thịnh Vọng bất tri bất giác khẽ giọng nói: “2 gã côn đồ kia bị chộp rồi cậu nghe chưa?”

Giang Thiêm nhấc di động nói: “Cao Thiên Dương đã báo cáo trên đường về rồi.”

Loa phóng thanh quả nhiên danh bất hư truyền.

“Nó cũng báo với tôi.” Thịnh Vọng nhìn chăm chú đôi mắt nhạt màu dưới ánh đèn của hắn, nói: “Là cậu tìm à?”

Giang Thiêm nửa ngồi cởi giày: “Tôi tìm gì cơ?”

“2 thằng ngốc hãm hại tôi ý.” Thịnh Vọng nói. “Là cậu tìm à?”

Giang Thiêm ngước mắt lên giây lát rồi lại rũ xuống tiếp tục cởi giày: “Tôi lấy đâu ra thời gian.”

“Cậu không đến quán nướng à?” Thịnh Vọng hỏi tiếp.

“Không.” Giang Thiêm nói năng vô cùng kiên quyết. “Mới từ phòng máy tính ra.”

Thịnh Vọng “Ò”, lặng lẽ nhấn vào ảnh và phóng to lên. Cậu chống đầu gối khom thắt lưng, dí màn hình điện thoại vào mặt Giang Thiêm mà hỏi: “Triệu Hi gửi ảnh cho Cao Thiên Dương, Cao Thiên Dương lại gửi cho tôi, tôi nhìn mà cứ thấy đôi giày này ngầu ghê, cậu xem tí không?”

Giang Thiêm ngước mắt lên nhìn và chẳng tháo giày được nữa.

Hắn cởi dây giày, cúi đầu thở dài đầy cạn lời, sau đó đứng dậy rũ mắt nhìn Thịnh Vọng, vẻ mặt như kiểu “Tôi đã không muốn mở miệng thì cả thế giới đừng hòng bắt tôi nói gì”.

Thịnh Vọng bỗng dưng buồn cười.

Ấn tượng đầu tiên của cậu về Giang Thiêm là Bking, ấn tượng sau đó là lạnh lùng như băng và không thích nói chuyện, hiện giờ thì nghĩ hắn ngầu đấy nhưng đùa vui ghê…..

Thịnh Vọng nhịn cười đối mặt với hắn vài giây, liếc mắt dòm phòng ăn một cái, rồi bá cổ Giang Thiêm lôi hắn ra ngoài cổng.

“Cậu nói đi, có phải cậu tìm không?” Ra đến cổng, Thịnh Vọng không nói nhỏ tiếp nữa.

Vóc người Giang Thiêm cao hơn cậu, bị bá cổ như thế chỉ biết khom lưng cúi đầu. Hắn rũ mắt, thấy Thịnh Vọng chỉ chỉ hắn và con mắt cong cong đẫm nụ cười.

“Cậu bỏ tay ra đã.” Giang Thiêm căng mặt.

“Ứ đấy.” Lá gan của Thịnh Vọng béo múp như dám chắc đối phương sẽ không giở mặt. “Cậu có khai không hả? Không khai thì hai đứa mình cứ chết dí ở đây luôn.”

“……….”

Giang Thiêm nhức đầu, mãi lâu mới kiên cường phun ra một câu: “Cửa hàng Hân Hoan chụp được, vừa hay người bạn hợp tác mở quán nướng với Triệu Hi quen biết nhiều người, tôi tiện tay gửi qua thôi.”

“Tôi biết.” Vẻ mặt Thịnh Vọng như hiểu rõ.

Giang Thiêm sửng sốt, thực sự hắn không hiểu vì sao Thịnh Vọng có thể “Biết” chắc chắn đến thế, rất nhiều người có mối quan hệ thân thiết hơn hiếm khi nói với hắn rằng “Tôi biết”.

“Tôi phải sửa tên chú thích cho cậu mới được.” Thịnh Vọng buông hắn ra, phủi phủi tay nói: “Làm việc tốt không để lại tên, tôi phải đổi chú thích của cậu thành Lôi Phong sống thời nay.”

Giang Thiêm lắc cổ, lạnh lùng đáp: “Cậu dám.”

“Tôi có gì mà không dám, đi nào, vào ăn cơm.” Thịnh Vọng dứt lời bèn rút điện thoại ra, vừa vào nhà vừa gõ chữ.

Giang Thiêm đi theo sau cậu, cuối cùng đã được cởi giày xong xuôi.

Di động bỗng rung lên, Giang Thiêm lôi ra thì thấy 2 tin nhắn wechat mới đến từ chính người đằng trước đang đi về phía phòng ăn.

[Đóng hộp: Cám ơn nhé.]

[Đóng hộp: Nhìn 2 thằng kia bị đánh sướng ghê luôn, thật sự.]

Giang Thiêm ngẫm nghĩ rồi trả lời: Camera ở hành lang tòa nhà dạy học cũng điều tra được, xem xét một lúc là biết ngay có phải Địch Đào giở trò hay không

Nhưng việc này không làm ngay được, chưa có kết quả mà đã nói trước với người ta thì cứ như đang tranh công vậy. Giang Thiêm đọc lại cả câu, cho rằng ấu trĩ quá, bèn ấn nút xóa sạch khung nhập chữ.

Dù rằng cuộc trò chuyện trong wechat ngày hôm nay dừng lại ở Thịnh Vọng, còn Giang Thiêm trước sau như một tích chữ như vàng, nhưng Thịnh Vọng vẫn cảm nhận được sự thay đổi.

Dường như cậu có thể nhìn thấy thứ gì đó qua gương mặt lạnh lùng của Giang Thiêm. Giống như lúc chơi game cắm vài mắt trong bụi cỏ, bỗng dưng mở ra góc nhìn Giang Thiêm.

[1] Cắm mắt trong LOL, đại khái như kiểu cắm camera theo dõi trong một phạm vi. (tui đoán thế =)))))))) tìm chị em nào chơi giải đáp hộ)