Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 33: Ngông




Trên đường đến tòa nhà Đốc Hành, Từ miệng rộng cằn nhằn mãi chẳng dừng, xuất phát từ ý thức của một học sinh “ngoan”, Thịnh Vọng rất chịu khó hùa theo, thỉnh thoảng “Dạ vâng” đáp lời, nhưng thực chất chẳng nghe nội dung cụ thể.

Cậu ngó Giang Thiêm vài lần, không kìm được hỏi: “Cậu tìm Từ miệng, à nhầm, chủ nhiệm lúc nào thế?”

Giang Thiêm nói chắc như đinh đóng cột: “Tôi đâu có.”

Từ miệng rộng chắp tay sau mông đi đằng trước, cách họ vài mét. Theo lẽ thường ông không thể nghe rõ âm thanh có đề-xi-ben ở mức này mới đúng, nhưng ông là một tay lão làng trong nghề túm cổ học sinh vi phạm kỉ luật, nhiều năm qua tôi luyện được một kĩ năng đỉnh cao: tai siêu siêu thính.

Bấy giờ ông quay đầu lại trợn mắt trừng Giang Thiêm, chỉ vào mặt mình nói: “Cậu phủ nhận á? Thế ý cậu là tôi nói nhăng nói cuội à?”

Giang Thiêm tức thì phanh kít bước chân, nửa người trên hơi ngửa ra sau để tránh mưa xuân bắn tung tóe từ mồm ông bác trung niên này.

Từ miệng rộng chưa phỉ nhổ đủ, còn nói với Thịnh Vọng: “Hôm đấy mạng trường bị lag, thầy Tôn kéo cậu ta đến phòng máy tính kiểm tra, cậu ta vặn ngược, kéo Tiểu Tôn lòng vòng tới tìm tôi bàn bạc chuyện camera. Cậu đang lấy mạng trường ra làm con tin có đúng không?”

Giang Thiêm: “???”

Vẻ mặt của hắn buồn cười quá đỗi. Thịnh Vọng nghi ngờ nếu người đứng đối diện không phải chủ nhiệm phòng giáo dục đạo đức, thì hắn sẽ buột miệng hỏi người ta có bị đần hay không.

Cậu đã được mở mang tầm mắt về phong cách nói chuyện của Giang Thiêm với giáo viên, thật sự vừa lạnh vừa kiêu và thèm đòn thôi rồi.

Quả nhiên, Giang Thiêm kiên cường nói: “Tòa nhà Minh Lí ở phía Bắc, phòng máy tính ở phía Nam, phải đi ngang qua tòa nhà Đốc Hành, đúng lúc tiện đường thôi, nào phải lòng vòng?”

“Cậu còn cãi à?”

“……….”

“Chủ nhiệm.” Thịnh Vọng nhắc nhở: “Hình như bọn em là người bị hại.”

Từ miệng rộng “Viu” phát tắt lửa, bực dọc nói: “Thầy biết, máu nóng đang xông lên đầu thôi, không phải nhằm vào hai đứa đâu, thầy không kìm được cơn giận ấy mà.”

“À.” Thịnh Vọng kéo Giang Thiêm về phía sau, mình thì chen ở giữa: “Thầy tích góp nhiều nhiều tí, lát nữa tha hồ phỉ nhổ cái đứa phạm luật.”

Từ miệng rộng phì cười.

Cửa sổ trong văn phòng tầng 3 tòa nhà Đốc Hành đóng chặt, cách một cánh cửa thôi đã ngửi thấy bầu không khí đông đặc rồi.

Thịnh Vọng và Giang Thiêm nhìn nhau, đi theo Từ miệng rộng đẩy cửa bước vào.

Đã có người ngồi sẵn trong phòng, nhiều hơn Thịnh Vọng tưởng —–

Bên cửa sổ có hai người đàn ông trẻ tuổi, một người trong đó mặc áo phông đen và quần bò, ngồi ngả nghiêng trên bệ cửa sổ. Thấy cửa mở bèn hớn ha hớn hả chào đón.

Đúng là Triệu Hi của quán nướng “Năm đó”.

Người kia tóc ngắn cũn cỡn, thoạt nhìn rất chợ búa, còn nhuộm màu xanh xám nữa chứ. Hắn đứng bên cạnh nói chuyện với Triệu Hi. Nghe thấy tiếng mở cửa nhìn quay đầu nhìn sang, gật đầu thay lời chào.

Thịnh Vọng tỉnh rụi chọc mu bàn tay Giang Thiêm, hỏi nhỏ: “Đó là ai thế.”

“Ông chủ quán nướng.” Giang Thiêm gập ngón tay rồi lại thả ra, môi nhả ra vài từ.

“Nói thừa, đương nhiên tôi biết Triệu Hi rồi.” Thịnh Vọng nói.

“Tôi nói người kia.” Giang Thiêm bảo: “Lâm Bắc Đình.”

Thịnh Vọng nhớ ra quán nướng nọ do Triệu Hi mở cùng bạn bè, cái anh Lâm Bắc Đình này chắc là ông chủ thật. Cậu cứ tưởng ông chủ phải mặc áo ba lỗ quần đùi, chân xỏ dép tổ ong, người tỏa mùi than khói và xiên nướng cơ. Không thể ngờ được lại có phong cách thế kia.

Ngoài 2 ông chủ quán nướng ra thì trong văn phòng còn có Dương Tinh.

Cô ngồi sau bàn làm việc, lông mày dài mảnh cau chặt. Cô nhìn đau đáu ba nam sinh đứng trước bàn với sắc mặt đen sì.

Cả 3 đều mặc đồng phục trường trung học trực thuộc, thoạt nhìn bóng lưng na ná nhau. Một người trong đó cứ cúi gằm mặt suốt, hai đứa còn lại mặt dày hơn, thế mà dám nhìn dáo dác xung quanh.

“Nhìn đi đâu đấy?” Từ miệng rộng bước vào văn phòng và bắt đầu bùng choáy, chỉ vào học sinh nhìn ngó lung tung nói: “Địch Đào tự cậu đếm xem, tháng này cậu đến chỗ tôi đứng bao nhiêu lần rồi, có tí thái độ hối lỗi nào không hả?!”

Đối với Thịnh Vọng và Giang Thiêm thì tên này được coi như người quen cũ. Chẳng bất ngờ tí nào khi gặp gã ở đây.

Còn cái người đứng cạnh Địch Đào thì Thịnh Vọng chỉ thấy hơi quen quen, cụ thể gặp ở đâu thì không nhớ.

Cậu lại chọc chọc Giang Thiêm hỏi nhỏ: “Cái người đứng giữa ấy, cậu có biết không?”

Giang Thiêm chưa kịp mở mồm, Từ miệng rộng đã vuốt mặt, không còn gì để nói: “Là cậu ta đấy! Cái đứa bảo rằng cô Tiểu Dương gọi em đến lấy bài thi đấy! Em có phải người bị hại thật không thế?”

Thịnh Vọng không dám nhận, vội vàng xua tay bảo: “Xin lỗi ạ, em không nhớ rõ mặt.”

Triệu Hi đứng bên cửa sổ phì cười, học sinh nọ càng thêm bẽ mặt.

Nhằm che dấu hành vi thiếu nghiêm túc của mình, Triệu Hi hắng hắng giọng bước từ cửa sổ tới gần: “Tôi thấy Tiểu Thịnh lơ mơ quá, chủ nhiệm, thầy chưa nói cho thằng bé biết đã xảy ra chuyện gì à?”

“Chưa nói, đã thống nhất là sẽ thông báo cho cả trường nghe cơ mà?” Từ miệng rộng tức giận bảo.

“À, thế để tôi nói sơ qua nhé.” Triệu Hi chỉ chỉ Lâm Bắc Đình và bảo: “Hôm đấy anh với Lâm tử tóm được 2 tên côn đồ đến gây sự, chuyện này em biết rồi chứ?”

Thịnh Vọng nhìn thoáng qua Giang Thiêm rồi gật đầu nói: “Biết ạ, xem cả ảnh chụp rồi, cám ơn anh Hi.”

“Ầy, chuyện nhỏ.” Triệu Hi nói: “Camera chỗ bố anh cũng có, sáng hôm ấy lúc 7 giờ 10 phút, 2 tên côn đồ trèo qua tường của khu tập thể sang đây, rồi cắm chốt ở cầu Hỉ Thước —–”

Từ miệng rộng xanh mặt: “Hỉ Thước gì cơ?!”

Triệu Hi lập tức sửa lời: “À không, vườn Tu Thân. Cắm chốt ở vườn Tu Thân, khoảng 8 giờ 20 phút, người toàn bùn đất mặt mũi bầm dập trèo từ trong ra, đã làm gì thì không cần phải nói nữa. 2 kẻ đó đã khai báo rất rõ ràng ở đồn công an rằng: em trai bị bắt nạt ở trường trung học trực thuộc, không nuốt trôi cơn giận, bèn đến tìm người ta để dằn mặt.”

Anh chỉ vào Địch Đào nói: “Đây —— đây là người em trai khác họ bị bắt nạt.”

Địch Đào họ Địch, cái gã đầu đinh bị Thịnh Vọng lên gối cho quỳ mọp họ Ngô, gã tóc vàng còn lại họ Lư, anh anh em em toàn là nhận nhau ở đầu đường xó chợ thôi.

Con trai tầm tuổi này đang trong “thời kì hoàng kim” của sự nổi loạn, luôn muốn gây sự chú ý và dành quyền lên tiếng. Địch Đào có cái lốt ngoài chẳng ra sao, điểm số thì lẹt đẹt, không được tích sự gì nhưng cực kì hư vinh, chỉ biết cậy nhờ đám anh em chị em chín kiếp gặp mười đời để khoe mẽ và vênh váo, dám tự xưng thành đại ca của lớp 11 trường trung học trực thuộc.

Nhưng gã có làm đại ca thì cũng chẳng nở mày nở mặt gì cho cam, bởi trong khối có rất nhiều người khịt mũi coi thường gã, những người đó quan tâm đến thành tích hơn, mà trong lãnh địa ấy, Giang Thiêm đứng đầu.

Gã không thể gây thù chuốc oán với Giang Thiêm được, nhưng lại muốn khẳng định vị trí của mình, ngẫm nghĩ bèn theo dõi Thịnh Vọng, vì cậu ta là học sinh chuyển trường.

Học sinh chuyển trường không có ai bảo vệ, đó là định lý cốt lõi.

Tất cả các trường học đều thế cả, chẳng vì lí do gì đến phiên Thịnh Vọng thì thay đổi hết.

Cái lần bị Từ miệng rộng phạt đi quét đường số 3, gã thấy Dương Tinh tìm Thịnh Vọng và Giang Thiêm đi thi học sinh giỏi. Địch Đào chưa từng tham gia kì thi học sinh giỏi nào, nhưng gã hiểu rõ ràng rành mạch cách làm của giáo viên, chẳng gì khác ngoài làm đề, làm đề và làm đề, cứ dăm ba ngày lại phải đến lấy đề mới.

Gã biết Thịnh Vọng có quan hệ khá tốt với Giang Thiêm và Cao Thiên Dương, nhưng cậu ta mới chuyển tới có mấy hôm thì tốt được đến cỡ nào? Chắc chắn sẽ có lúc lẻ loi một mình thôi.

Vì thế gã bèn nghĩ ra một diệu kế tự nhận là tuyệt vời, dự định tìm ngày nào đó Thịnh Vọng đi một mình, lấy đề thi học sinh giỏi tiếng Anh làm cái cớ để dụ Thịnh Vọng tới vườn Tu Thân. Nơi đó không có camera, cho người tẩn cậu ta tơi bời cũng chẳng sợ bị nắm thóp.

Địch Đào thường nghe người lớp A nói đùa Thịnh Vọng tay trói gà không chặt, hơn nữa bề ngoài cậu ta nhã nhặn trắng ngần, khắp người sực mùi cậu ấm, bèn kết luận rằng đối phương không biết đánh nhau, có khi đấm cho hai phát đã òa khóc cũng nên. Thế là gã chẳng gọi nhiều người, chỉ tìm hai anh ngoài trường mà mình quen biết, vậy thôi đã thấy thừa thãi lắm rồi.

Học sinh phụ trách dẫn dụ tên Đinh Tu, cũng là một học sinh chuyển trường. Cậu ta sướng hơn Thịnh Vọng một xíu, không phải chuyển từ thành phố khác sang. Lúc cậu ta chuyển đến đang là học kỳ 2 lớp 10, được xếp vào lớp Lý Sinh.

Cuộc sống của học sinh chuyển trường không tốt cho lắm, mọi thứ đều xa lạ và quá đỗi chênh lệch, luống cuống tay chân, một thân một mình, rất dễ khiến con người ta suy sụp tinh thần.

Đinh Tu là một điển hình.

Cậu ta ngơ ngác ở trường trung học trực thuộc một học kì, thành tích ngày một xuống dốc: vị trí phòng thi ở tận lớp 12. Vì thế cậu ta tìm cho mình một người để nương tựa —- đó là Địch Đào.

Cậu ta trở thành một trong số đông đảo anh anh em em của Địch Đào.

Lúc Địch Đào tìm Đinh Tu nói chuyện, thực ra cậu ta rất sợ hãi, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý làm chuyện ấy. Thứ nhất sợ Địch Đào cụt hứng, thứ hai….. Vì cậu ta không cam lòng.

Rõ ràng cùng là học sinh chuyển trường, vì sao chênh lệch lớn tới vậy.

Mấy hôm trước, Từ miệng rộng lần theo đám côn đồ và camera hành lang điều tra được những chuyện đó, cứ tưởng đây là tất cả rồi. Nhưng khi ông gọi Địch Đào và Đinh Tu đến văn phòng, chuẩn bị xử phạt thì Địch Đào bỗng cắn thêm một người nữa, đồng thời đổ tất cả mọi việc lên đầu người đó.

“Em chỉ định dọa dẫm nó tí thôi, chứ không muốn làm lớn chuyện lên.” Địch Đào nói: “Thầy không tin thì hỏi đi! Hỏi Đinh Tu này! Hỏi Ngô Thành với Lư Nguyên Lương nữa! Em đã bảo là nó sợ rồi thì thôi không cần đánh nữa cơ mà? Thầy hỏi đi! Tất cả là do cái tên đó đề nghị, nó bảo rằng lần thi tháng này rất quan trọng với thằng Thịnh Vọng ngu đần…. à, với bạn Thịnh Vọng, nếu phá tanh bành thì cậu ta sẽ tức chết cho xem, tốt hơn dọa dẫm nhiều.”

Chủ nhiệm Từ tức đến mức suýt tí nữa đập nát chén trà, cho người đi gọi “cái tên đó” trong miệng Địch Đào đến đây.

Trước khi Thịnh Vọng và Giang Thiêm bước vào văn phòng, chủ nhiệm Từ đã đối chất với 3 người họ một lần, cho tới bây giờ vẫn chưa thống nhất được.

Địch Đào và Đinh Tu cùi chẳng sợ lở, nghểnh cổ đương đầu, cứ như mình có lý lắm ấy, những người khác toàn thằng ngu. Còn học sinh thứ 3 nọ, bất kể người xung quanh nói gì làm gì, hắn đều cúi gằm mặt.

Đỉnh đầu hắn có hai cái xoáy, nhưng bạn học quen biết đều bảo, một cái là thật, còn cái kia là sẹo do vật cứng đâm vào. Thịnh Vọng mắc chứng quên mặt, nhưng cậu ấn tượng rất sâu với cái sẹo.

Lông mày cậu cau chặt rồi dãn ra, vòng tới trước mặt nam sinh nọ, nhìn hắn chăm chú hồi lâu rồi mới khẽ giọng nói: “Là cậu thật ư, lão Tề.”

Đối phương không ngẩng lên.

Từ góc nhìn của Thịnh Vọng có thể thấy khóe miệng hắn mím lại giật mạnh, như bị người ta vả mặt, nhục nhã và nan kham. Không lâu trước đó hắn còn đứng trên bục giảng níu níu tay áo cười nói: “Cám ơn! Cám ơn mọi người đã nể mặt tớ!”

Bây giờ mới vài ngay thôi mà hắn chẳng còn mặt mũi gì nữa rồi.

Có lẽ do Thịnh Vọng cứ đứng trước mặt hắn mãi, sau một lúc lâu níu cổ tay áo vân vê vò nặn, hắn đột nhiên mở miệng nói: “Không phải tôi, không liên quan gì đến tôi hết! Tôi còn chẳng nói chuyện với 2 đứa nó được mấy lần! Tự bọn nó gây chuyện ngu đần, lúc bị phạt lại đổ hết lên đầu tôi!”

Địch Đào nổi khùng: “Đệt! Chẳng nói chuyện được mấy lần á? Lúc mày ở lớp 5 suốt ngày chơi bóng rổ với tao cơ mà! Vào lớp A rồi thì phủi sạch hả? Đm mày hãm thế bạn cùng lớp mày có biết không? Hơn nữa, cả khối đầy người thế kia, sao tao chỉ đổ lên đầu mày thôi?!”

“Đm mày có biết vì sao không?!” Tề Gia Hào rống lên, đỏ hết cả cổ: “Vào lớp A hay không thì liên quan gì? Tao nhìn rõ bộ mặt thật của mày rồi nên không muốn chơi với mày nữa, không được à?!”

“Nhìn rõ cái đéo gì!” Địch Đào mắng: “Đm lúc mày bị đánh không ra hình người ai dắt mày đi ăn đi uống hả? Chuyển lớp phát mất trí nhớ luôn à? Thằng ngu. Mày nói đi ——”

Gã chỉ vào Thịnh Vọng: “Việc thi tháng rất quan trọng với nó có phải mày nói cho tao biết không?!”

“Không phải tao!”

“Đờ mờ?”

“Đủ rồi!” Chủ nhiệm Từ vỗ mạnh lên bàn, chỉ vào họ nói: “Tôi gọi các cậu tới là để các cậu chửi bậy cho tôi nghe à?”

Tề Gia Hào còn định biện bạch, bỗng nghe thấy Dương Tinh im lặng nãy giờ lên tiếng.

Cô nói: “Cán sự môn.”

Tề Gia Hào tức thì khựng lại, cúi đầu xuống. Trong cả văn phòng, người hắn không dám nhìn nhất là Dương Tinh.

“Lúc thầy Từ nói Thịnh Vọng phải tăng trên 50 hạng vào kì thi tháng thì mới được 3 tốt, trong văn phòng chỉ có 4 người là tôi, thầy ấy, Thịnh Vọng và Giang Thiêm.” Dương Tinh nói: “Tuy tôi không phải chủ nhiệm lớp, nhưng tôi biết các em thân thiết với ai, hục hặc với ai. Ngay đến Cao Thiên Dương còn chẳng biết chuyện này, tôi nghĩ Thịnh Vọng và Giang Thiêm không kể với ai khác đâu, vậy chỉ có em thôi.”

“Lần đó tôi gọi em đến in đề, trong lúc nói chuyện với em có buột miệng một câu.” Dương Tinh nhìn hắn nói: “Chỉ có em biết thôi, em không nói thì tin tức của đám Địch Đào ở đâu ra?”

Bình thường cô mắng người ta toàn lên mặt dạy đời, bây giờ giọng điệu chẳng hề hung dữ, chỉ có thất vọng thôi.

Học sinh giống như Tề Gia Hào, thứ không thể chịu nổi nhất là thất vọng.

Hắn ngọ nguậy một lúc, nói: “Em thực sự không….”

Sau đó cổ họng chẳng phát ra tiếng nào nữa.

Văn phòng rơi vào im lặng. Một lúc lâu sau, chủ nhiệm Từ vuốt mặt nói: “Chuyện này đại khái là thế, có vài việc chúng ta không thể hỏi rõ ràng, rốt cuộc thế nào chỉ có các cậu tự biết trong lòng. Bất kể các cậu có động cơ gì, kết quả cuối cùng là đã hại một bạn học bỏ mất bài nghe, các cậu nghĩ rằng thi tháng có gì to tát đâu, lần này không được thì còn lần sau cơ mà. Nhưng nếu chuyện này không thể điều tra rõ ràng thì sao? Người ta vì thế mà đánh mất 3 tốt, và vì thiếu điều kiện mà không thể lấy được tư cách tuyển sinh trước thời hạn của trường phù hợp nhất, rồi sau đó nữa thì sao?”

Chủ nhiệm Từ chắp tay sau lưng, gằn giọng nói từng từ: “Tuy rằng thi đại học không phải điểm cuối, nhưng nó ảnh hưởng đến một giai đoạn nhất định trong cuộc đời, cậu làm xáo trộn cuộc đời của người khác, lấy gì ra mà đền?”

Ông nhìn Tề Gia Hào nói: “Chính em cố gắng biết bao nỗ lực biết bao thì em phải hiểu 3 tốt quan trọng thế nào chứ, sao em nỡ giày xéo công sức của người khác? Em nghĩ em còn xứng với 3 tốt không?”

Tề Gia Hào nghiến chặt răng, khớp hàm run lẩy bẩy.

Chủ nhiệm Từ đứng thẳng lưng nói: “Riêng tôi thì nghĩ không xứng.”

Ông quay sang hỏi Thịnh Vọng và Giang Thiêm: “Danh sách 3 tốt lớp các em vừa chọn bạn ấy có phải không?”

Thịnh Vọng không hé răng, chủ nhiệm Từ cũng chẳng trông chờ họ hé răng, ông bảo: “Bảo cô Hà của các em bầu cử lại lần nữa đi, rút Tề Gia Hào ra khỏi danh sách, Địch Đào, Đinh Tu và Tề Gia Hào chờ xử phạt.”

Ông xử lý xong 3 người kia, quay đầu nói với Thịnh Vọng: “Còn về 3 tốt của em, theo thống kê em là người có thành tích tiến bộ nhất trong 2 kì thi vừa qua. Thầy cũng hỏi cô Tiểu Dương rồi, nếu em nghe hết bài nghe thì sẽ bị trừ rất ít điểm, tăng thêm 50 hạng không thành vấn đề. Thế nên….. Vậy nhé, xóa bỏ điều kiện thầy đặt ra lúc trước, vẫn để một suất 3 tốt cho em, được chứ?”

Thịnh Vọng không lên tiếng trả lời ngay.

Thực ra cậu không để ý cái danh hiệu 3 tốt cho lắm, thứ cậu để ý là cố gắng có được đền đáp xứng đáng hay không.

Lúc trước 3 tốt phải thuộc về cậu như một lẽ đương nhiên, nhưng tự dưng không được nữa. Giờ cậu đã cam lòng từ bỏ rồi thì lại có người bưng 3 tốt đặt lên đầu cậu.

Dựa vào đâu hả? Tôi thiếu cái này à?

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ rồi nói với chủ nhiệm Từ: “Em không cần ạ.”

Từ miệng rộng lập tức trợn tròn mắt, ngay cả Địch Đào, Đinh Tu và Tề Gia Hào cũng quay phắt sang nhìn, chỉ có Giang Thiêm đứng bên cạnh cậu nở một nụ cười ngắn ngủi, như đang tự hào lắm.

Thịnh Vọng bỗng thấy sảng khoái kinh khủng.

Cậu thưa: “Nói lời phải giữ lấy lời, không đạt được điều kiện tiến bộ 50 hạng là không đạt được. Danh hiệu 3 tốt này, em không cần ạ.”

Sướng à? Chỉ cần sướng thôi là đủ rồi.