Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 39: Anh em




“Điện thoại di động đâu, bị bắt à? “Cao Thiên Dương nhìn bàn tay trống không của cậu.

“Ò.”

“Miệng rộng đúng là kẻ thù toàn dân!” Cao Thiên Dương than thở thay cậu, che chặt túi quần mình mà lòng vẫn còn sợ hãi: “À đúng rồi. Nãy cậu nhắn tin với ai thế?”

Thịnh Vọng sửng sốt, hỏi ngược lại: “Sao thế?”

“Miệng rộng trông thấy khung trò chuyện chưa? Nếu cậu nhắn tin với người ngoài trường thì không sao, nhưng nếu như trong trường, ví dụ anh Thiêm hay gì đó thì chắc Miệng rộng sẽ thu nốt cái điện thoại còn lại.” Cao Thiên Dương bảo.

Thịnh Vọng: “….”

Cậu chửi “Đệch”, quay người chạy vọt về phía phòng học.

Trên đường số 3 học sinh cất bước đi đi lại lại thong dong, các cô nàng khoác tay nhau vừa nói vừa cười. Thịnh Vọng suýt tí nữa va vào người khác, cậu nghiêng người nói “Cho đi nhờ” mà chẳng dừng chân.

Cậu quẹo vào bồn hoa đi đường tắt, áo khoác đồng phục bị gió thổi tung lên, nháy mắt đã biến mất ở cuối con đường nhỏ.

Cao Thiên Dương chạy sau nhưng không gọi cậu lại. Hắn xông về thao trường dốc sức vẫy tay gào to: “Lão Tống! Đi đê!”

Sau đó cất bước đuổi theo.

Cao Thiên Dương được xem như một cán sự thể dục tiếng tăm lừng lẫy trong khối, hồi lớp 10 hắn từng tham dự Đại hội thể dục thể thao, tất cả các hạng mục hắn tham gia đều giật giải nhất, dùng sức một mình cân thành tích của cả lớp.

Cứ thế, hắn dốc hết sức đuổi theo Thịnh Vọng. Tới tận cửa tòa nhà Minh Lí rồi mới thấy góc áo của Thịnh Vọng quẹo lên tầng 2. 

“Bị Miệng rộng thấy thật à?” Cao Thiên Dương một bước ba bậc, bám sát phía sau: “Ai thế?”

“Giang Thiêm.” Thịnh Vọng nói.

“Rìa lý?!!! Thế không được ——-” Chạy từ nãy tới giờ làm Cao Thiên Dương thở hổn hển: “Anh Thiêm của em, tự kiếm tiền, điện thoại, không thể bị thu!”

*

Trong phòng học, Giang Thiêm đưa mắt nhìn màn hình wechat. Nội dung trò chuyện dừng lại ở câu “Xem anh da đen đi đều à?”, sau đó Thịnh Vọng chẳng thấy động đậy gì nữa, không biết xem diễn tập tổng kết chăm chú quá hay có chuyện gì khác.

Hắn tắt màn hình, thu cả điện thoại và bì thư ném vào cặp sách, thoáng liếc thấy một bóng người bất chợt vọt vào lớp học. 

Hắn sửng sốt rồi ngẩng đầu, thấy Thịnh Vọng chạy thẳng tới đây, một tay chống lên bàn hắn mới dừng bước chân, làn gió ùa tới cuốn theo nhiệt độ cơ thể và hơi nóng còn sót lại ngoài trời. 

“Miệng rộng có tới đây không?” 

Thịnh Vọng chống hai tay lên bàn thở phì phò, trán vã mồ hôi. 

“Không tới.” Giang Thiêm chẳng hiểu ra sao: “Sao phải chạy vội thế?” 

Vừa dứt lời, Cao Thiên Dương nối gót xông vào nói: “Anh Thiêm, Miệng rộng có thu điện thoại anh không?” 

“Không.” Giang Thiêm thoáng cái hiểu ngay, nhìn Thịnh Vọng: “Cậu bị thu à?”

Thịnh Vọng gật đầu, ấy thế mà vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn ra. 

“Chạy chết mất, mệt hơn 3000m.” Điệu bộ cậu như trút được gánh nặng, dặt dà dặt dẹo gục đầu thở chậm lại. Cần cổ cong cong căng lên theo từng nhịp thở và bờ môi tái nhợt. 

Giang Thiêm móc một chai nước trong ngăn bàn ra, mở nắp đưa cho cậu: “Cậu chạy từ thao trường về đấy à?” 

“Ò.” 

Thịnh Vọng không khách sáo, nhận lấy toan ngậm mồm vào uống. Mọi hôm cậu hay lấy nước của Giang Thiêm, giữa con trai với nhau chẳng có hề gì, nhớ ra thì chú ý môi không chạm miệng bình, không nhớ ra thì cứ ngậm thẳng vào là chuyện thường như ở huyện.

“Tôi đang cắm cúi gõ chữ, Miệng rộng đột nhiên thò ra.” 

Thịnh Vọng dứt lời bèn ngửa cổ lên, môi đã chạm vào miệng bình rồi mà cậu bỗng dưng khựng lại. Đồng tử đen láy của cậu đảo tới đuôi mắt và liếc xuống dưới, quét qua mặt Giang Thiêm rồi rụt về. Cậu bỗng chần chừ trong giây lát, chần chừ có nên chạm vào miệng bình hay không. 

“Sao thế?” Giang Thiêm hỏi. 

Thịnh Vọng giật mình hoàn hồn, lắc đầu đáp: “Không sao.” 

Ngón tay cậu nhúc nhích, sau cùng chẳng thay đổi gì, cứ thẳng thừng uống vài hớp nước đầy. Suy cho cùng, Từ miệng rộng chỉ tiện mồm nói thế để dọa nạt học sinh thôi, cậu nghe qua loa là được, cần gì phải nghĩ sâu thêm nữa.

Giống như ngọn gió thổi ngang thao trường, lướt đi rồi thì thôi. 

Cùng lắm thì…. Trong một khoảnh khắc cực ít ỏi, sẽ vụt qua đầu óc một cách chớp nhoáng. 

Cao Thiên Dương mệt lả ngồi trên ghế, càu nhàu rằng: “Tha cho anh Thiêm cơ á, Miệng rộng đổi tính đổi nết à?” 

Đang nói chuyện thì tiếng chuông vào học vang lên, người đứng trên hành lang ào ào ùa vào lớp, Thịnh Vọng cũng ngồi xuống ghế. 

Cậu đang định lôi đề Lý ra thì Tống Tư Duệ giẫm lên tiếng chuông xông vào lớp, mới tới cửa thôi đã gào toáng lên: “Toi rồi toi rồi! Từ miệng rộng với 2 giáo viên nữa đang bắt đầu càn quét điện thoại!” 

“Tao cũng thấy rồi!” Bạn học vào ngay sau hắn ré lên: “Lên đến tầng 3 rồi, thu cả một rổ ấy, đựng trong túi ni lông luôn.” 

“Ui đệt!” Cả lớp đồng thanh xổ ra một câu. 

Phản ứng đầu tiên của mọi người là nhét nhét điện thoại vào sâu trong cặp sách, phản ứng thứ hai là buồn cười.

“Đựng trong túi ni lông thật hả? Thu được bao nhiêu rồi, kinh thế cơ á?” 

“Lần đầu tiên cảm thấy may mắn vì bọn mình ở tầng cao nhất.” 

“Tầng cao nhất sướng ghê, bắn tin kịp thời.”

“Cảm ơn những anh em tầng dưới. Lớp mình ngoài lão Cao ra thì hình như không có mấy ai từng bị bắt nhở?” 

“Ấy đừng, anh Thịnh vừa cống nạp kia kìa.” Tống Tư Duệ nói: “Không thì bọn tao chạy vội về làm gì, mọi người giấu điện thoại kĩ vào, địch bất động ta bất động, chỉ cần bọn mình không chột dạ thì ——” 

Chưa nói dứt lời, một bạn học khác chạy vọt lên cầu thang xông vào lớp: “Thôi toang rồi ông giáo ơi! Từ miệng rộng cầm máy dò kim loại!” 

Cả lớp: “???” 

Giáo viên thu điện thoại là chuyện thường như ở huyện, nhưng đờ mờ lần đầu tiên thấy có người xách theo máy dò kim loại đấy!!!

Thịnh Vọng sợ ngây người: “Sao phòng giáo dục đạo đức của trường trực thuộc bựa thế?” 

Lớp A vừa bình tĩnh đôi chút tức thì biến thành con kiến bò trong chảo nóng, vò đầu bứt tai ngọ nguậy quanh chỗ ngồi. 

“Làm sao bây giờ?” 

“Giấu điện thoại đi!” 

“Giấu đâu bây giờ? Chuông vào học kêu rồi.” 

“Nhà vệ sinh, cứ bảo đi tè!” 

“Cả lớp vào nhà vệ sinh? Mày nghĩ giáo viên bị ngu à?” 

“Mau! Miệng rộng đến lớp B rồi!” Một bạn trẻ ngồi ở cửa sau thò ra thám thính rồi vội rụt vào. 

“Mau làm sao được mà mau!” 

Thịnh Vọng có một gương mặt của học sinh ngoan, nhưng rất nhanh trí trong những thời khắc như bây giờ. Cậu lôi cặp sách trong ngăn bàn ra, mở rộng miệng cặp nói với Giang Thiêm: “Thả điện thoại vào đây.”

Giang Thiêm sửng sốt: “Để làm gì?” 

Thịnh Vọng hất hất cằm ra cửa sổ. 

Những người khác chưa kịp phản ứng, Giang Thiêm đã hiểu. Hắn giơ tay lên bảo: “Chờ tí.” 

Hắn cởi áo khoác đồng phục, cuộn tròn rồi nhét vào cặp sách Thịnh Vọng, ấn chặt xuống đáy, sau đó thả điện thoại lên. Thịnh Vọng giơ cặp lên nói: “Còn ai cầm theo không, thả vào đây, nhanh!” 

Tuy rằng không hiểu lắm, nhưng Cao Thiên Dương hùa theo rất hăng hai, không nói hai lời dâng điện thoại ra, sau đó có thêm 10-20 người vọt tới, vội vội vàng vàng bỏ vào trong cái cặp “Tang vật” của Thịnh Vọng. 

“Nhanh! Đến rồi, lên tầng rồi!” 

Mấy đứa ngồi cạnh cửa sau nói. Vẫn còn một số đứa chần chừ lưỡng lự, Thịnh Vọng không còn thời gian đợi nữa. Cậu lao tới bên cửa sổ, mở cánh cửa ra rồi quẳng cặp sách ra ngoài. 

Tập thể lớp sững sờ. 

Những đứa ngồi cạnh cửa sổ nhoài ra ngoài. Bên cạnh tòa nhà Minh Lí là dải đất xanh hóa rộng lớn, tất cả dùng bùn nhão hết. Cho dù nhảy từ trên tầng 4 xuống, ngã trên bùn nhão cũng không ảnh hưởng đến mạng sống.

Bấy giờ cặp sách của Thịnh Vọng nằm trong bụi hoa giữa bùn nhão, được cành lá um tùm che chắn.

Đến giờ mọi người mới hiểu cách làm của cậu, lập tức lôi cặp sách ra, bỏ điện thoại của những bạn học còn lại vào rồi cũng ném xuống.

Họ vừa mở cửa sổ quẳng cặp xuống tầng, Từ miệng rộng đánh tiếng ho khan, cầm máy dò kim loại bước vào từ cửa sau, cả lớp ngồi nghiêm chỉnh, trong chớp mắt lặng ngắt như tờ.

“Tôi nói cho các thầy nghe chứ, lớp A là cái nơi nặng nghiệp lắm.” Miệng rộng bảo.

Có 2 thầy giáo đi theo sau ông, một người xách túi ni lông trong tay đựng 30 – 40 chiến lợi phẩm.

Miệng rộng móc một cái túi ni lông trong túi áo ra, vừa giũ giũ vừa lườm sang chỗ Giang Thiêm, nói: “Cái lớp này có vài bạn ấy à, ỷ thành tích mình cao mà coi trời bằng vung, hôm nay tôi dành riêng một cái túi ni lông cho các bạn đây! Tôi đoán chỉ độc lớp các bạn thôi là đủ sức lấp đầy cái túi rồi, nào để tôi xem xem —–“

Ông dứt lời bèn cầm máy dò kim loại bắt đầu đi lại trong lớp.

Toàn bộ lớp A nín bặt, giả vờ ngoan ngoãn hết sức chuyên nghiệp mà nhìn ông đi hết tổ 1, tổ 2, tổ 3…. Và khuôn mặt càng ngày càng tím rịm.

Đi hết 5 tổ, Từ miệng rộng không thu hoạch được gì.

Ông chăm chú nhìn máy dò kim loại, nghi ngờ cái thứ này bị hỏng hay sao ấy.

Ông còn nghiêm túc đi quanh Giang Thiêm, vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Cuối cùng ông đã nhận ra mình bị lũ ranh con này chơi rồi.

Ông tức giận chỉ tay khắp lớp A, cuối cùng rơi vào giữa Giang Thiêm và Thịnh Vọng, trỏ trỏ nói: “Không cầm điện thoại thì ma gửi wechat à? 2 thằng oắt con cứ chờ đấy, lần sau gặp lại thì tôi —–“

“Thầy làm gì đấy ạ?” Hà Tiến ôm một chồng đề Lý ung dung bước vào, vừa tới cửa bèn quen sát quần áo của Miệng rộng: “Long trọng quá thầy chủ nhiệm ạ.” 

Cái đám giáo viên có tên tuổi nổi tiếng không biết sợ lãnh đạo trường, Miệng rộng tức giận nói: “Tôi đau thắt tim!”

Hà Tiến nghiêng người nhường lối, nói: “Thế thầy về nghỉ ngơi đi nhé.”

Mặt chủ nhiệm tím tái hơn nữa.

Ông xột xoạt thu túi lại, dắt 2 thầy giáo hậm hực bỏ đi.

Vừa đi, Hà Tiến lập tức đóng cửa, đảo mắt nhìn cả lớp nói: “Nhịn vất vả quá nhỉ?”

Dứt lời, cả lớp “Phì” thành tiếng, rốt cuộc không nhịn được mà cười vang.

“Điện thoại giấu kiểu gì đấy?” Hà Tiến hỏi tiếp.

“Không nói được đâu ạ.” Tống Tư Duệ đi đầu lầm rầm: “Bọn em còn một cách này để sống thôi.”

Hà Tiến trợn trắng mắt, nói: “Ok, tóm lại là cả lớp hùa nhau làm bậy đúng không? Đứng hết lên cho cô, tiết này cô không ngồi thì các em cũng đừng có ngồi.”

Lý Dự hắng hắng giọng, lanh lợi nói: “Cả lớp đứng lên.”

Cả lớp ào ào đứng dậy nói: “Cảm ơn cô ạ!”

Hà Tiến tức giận bảo: “Coi trời bằng vung không có liêm sỉ, nói về các em đấy, tự kiểm điểm cho đàng hoàng.”

Cả lớp cười hề hề hề, cười xong bỗng thấy tiếng động khôi hài quá đỗi, lại cười vang thêm lần nữa.

Trong tiếng cười rộn rã, Thịnh Vọng quay đầu vênh vênh cái cằm nói với Giang Thiêm: “Tôi thông minh không?”

“Thông minh khủng khiếp.” Giang Thiêm thuận miệng nói.

Thịnh Vọng chép miệng, quay đầu lên.

Một lát sau, cậu chắp tay sau lưng, chìa tay với Giang Thiêm.

“Sao thế?” Giang Thiêm hơi ngả người về phía trước.

Thịnh Vọng hơi ngửa người ra sau, mắt nhìn bục giảng môi mấp máy nói: “Dù gì tôi cũng bảo vệ điện thoại của cậu mà, quà cảm ơn đâu, tự giác tí đê.”

Bàn tay chắp sau lưng của cậu vẫy vẫy hăng say, cứ như cái quạt, chủ ý là định đùa nhây tí thôi.

Ai ngờ vẫy được vài cái bỗng bị người ta túm lấy ngón tay. 

Chỗ ngồi của Giang Thiêm vừa hay đưa lưng về phía điều hòa, là nơi có nhiệt độ thấp nhất cả lớp. Mà hắn cứ ngồi trong lớp suốt chẳng đi ra ngoài nên bụng ngón tay lành lạnh.

Hắn túm rất nhẹ, cảm giác làn da chạm nhau lại rõ ràng quá đỗi.

Mí mắt Thịnh Vọng khẽ nhấc lên rồi rũ hờ xuống, hành động nhỏ nhặt chỉ giống như làn mi rung nhẹ.

Cậu cảm giác có thứ gì đó bằng kim loại được thả vào lòng bàn tay mình, nhận lấy, Giang Thiêm thả tay cậu ra.

“Quà cảm ơn thì không có, chỉ có chìa khóa kí túc xá thôi.” Giang Thiêm nói.

“Ò.” Thịnh Vọng rụt tay về, nhét chìa khóa vào túi quần và bảo: “Được rồi.”

Hà Tiến đứng trên giảng bài say sưa, mãi tới khi nghe đến chỗ cần ghi chép, Thịnh Vọng mới rút tay khỏi túi quần, cầm bút lên viết.

*

Tiết Lý vừa hết, vài bạn trẻ chạy vội xuống tầng nhặt cặp sách vừa quẳng xuống, mọi người chia nhau điện thoại, cuối cùng chẳng ai bị tổn thất gì trừ Thịnh Vọng.

Bản thân cậu không để bụng chuyện bị thu điện thoại cho lắm, nhưng Giang Thiêm và Cao Thiên Dương thì rất để bụng.

Vừa hết tiết cái Cao Thiên Dương lập tức quấn lấy Từ miệng bé, còn Giang Thiêm thì hay rồi, tên này ỷ thành tích của mình vượt trội không sợ ăn đòn, đi thẳng đến văn phòng hỏi lão Hà “Làm cách nào để lấy lại điện thoại bị thu”.

Lão Hà cũng nói thẳng luôn: “Hoặc viết bản kiểm điểm, viết tới khi nào chủ nhiệm Từ hài lòng thì thôi. Hoặc mời phụ huynh đến phòng giáo dục đạo đức.”

Thịnh Vọng thầm nhủ thôi xong, dạo này cậu làm Miệng rộng bực bội nhiều lần, chắc không thể làm ổng hài lòng được rồi. Còn mời phụ huynh ấy à….. Không thể gấp đôi.

Thịnh Minh Dương đào đâu ra thời gian? Thay vì tốn vài tiếng để nói chuyện và dạy bảo, ông có xu hướng bắn tiền cho Thịnh Vọng để con trai ông mua điện thoại mới hơn. 

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ một lúc, chuẩn bị nhân lúc cơm tối kéo Giang Thiêm đến cổng Tây thăm thú. Bên cạnh lối vào ga tàu điện ngầm Ngoài rặng ngô đồng có một con phố thương mại với rất nhiều cửa hàng bán điện thoại.

Cậu định mua tạm một cái dùng trước.

Ai ngờ vừa ra khỏi cổng trường, họ bỗng nhận được điện thoại của chú Tiểu Trần, báo rằng chú đã đỗ xe ngay ngoài cổng trường rồi. Cậu cứ tưởng chỉ có Tiểu Trần chở hành lý để ở nội trú thôi, kết quả cửa xe mở ra, Thịnh Minh Dương “đào đâu ra thời gian” bước xuống trước, Giang Âu nối gót theo sau.

Lần trước Thịnh Minh Dương đến trường tìm cậu là khi nào? Thịnh Vọng chả nhớ nữa rồi.

Cậu sửng sốt một lúc lâu mới bước tới hỏi: “Trưa nay bố với cô có chuyến bay đến Thẩm Quyến cơ mà?”

Giang Âu dịu dàng nói: “Sáng nay bố con gọi điện thoại đẩy công việc sang sáng mai, chuyến bay của bọn cô đổi thành 11 rưỡi tối nay.”

Trước đây Thịnh Minh Dương hay đi xã giao, phải uống rượu nhiều, có đợt sức khỏe suy giảm nên rất ít khi thức khuya và chẳng bao giờ mua vé máy bay vào cái giờ này.

Thịnh Vọng chưa kịp ngấm, cứ đứng đờ ra đấy mãi chẳng nói câu gì.

Thịnh Minh Dương kéo vali, lúc đi ngang qua cậu thì vỗ đầu cậu một cái: “Bố với cô Giang của con đã chuyện trò nhiều lần, gần đây cả 2 đang tự kiểm điểm mình. Hay là lãnh đạo nghiệm thu kết quả xem sao nhé?”

Thịnh Vọng không nói gì, một lát sau mới sóng vai Giang Thiêm quay về trường, bám sát hai phụ huynh đằng trước.

Cậu nhìn bóng lưng Thịnh Minh Dương, hồi lâu sau huých Giang Thiêm lầm bầm: “Cả bó tuổi rồi mà còn tự kiểm điểm.”

Giang Thiêm gọi điện cho Hà Tiến xin nghỉ tự học tối. Cả nhà kéo hành lý đến tòa nhà số 2 ký túc xá nam. Dọc đường đi có rất nhiều người ngoảnh lại nhìn.

Người người đều biết Thịnh Vọng và Giang Thiêm rất thân thiết, hai người họ đi cùng nhau thì không có gì đáng kinh ngạc. Nhưng có thêm 2 phụ huynh nữa thì cảnh tượng này rất có sức hút.

Bạn bè? Họ hàng? Hay là mấy đời chơi với nhau?

Đi ngang qua chỉ cần là người thì trong mắt đều hừng hực khát khao hóng hớt.

Đã lâu Thịnh Minh Dương chưa bước chân vào trường học, lần đầu tiên ông cảm nhận được sự chú ý không thèm che đậy đến từ những người trẻ tuổi, lúc tới kí túc xá, trong khi đợi đăng ký ở chỗ quản lý ông nhịn không được hỏi: “Bố thấy hôm nay có khá nhiều người đến đăng ký nội trú mà, kéo hành lý đi trên đường đâu chỉ có một hai người, sau nhiều đứa bé nhìn chúng ta thế?”

Thịnh Vọng: “Vì đẹp trai.”

Thịnh Minh Dương: “…..”

Nếu đây không phải con trai ông, ông sẽ hỏi đối phương có biết liêm sỉ là gì hay không, nhưng đồng thời ông lại thấy thú vị ra phết.

Bị cái đề tài này bẻ lái, lúc đăng ký họ không nhìn kỹ, cứ tưởng 601 tòa số 2 chỉ có Giang Thiêm và Thịnh Vọng ở thôi. Kết quả cả nhà xách hành lý lên tầng 6 mới phát hiện cửa phòng 601 đã mở, có người vào trước họ đang thu dọn hành lý rồi.

“Nhầm phòng à?” Thịnh Vọng lầu bầu, vừa định quay lưng bỏ đi thì bỗng nghe Giang Thiêm gõ gõ cửa nói: “Không nhầm, dán tên đây này.”

Thịnh Vọng đưa mắt nhìn, quả nhiên, trên cửa dán một bảng biểu, ghi họ tên và lớp. 

Một phòng kí túc xá gồm 6 người, 3 giường tầng, 601 chưa đầy, trên bảng biểu chỉ có tên của 4 người thôi.

Hai người còn lại: một người tên là Sử Vũ, lớp B, một người tên là Khâu Văn Bân, lớp 11.

Hai người họ tới sớm nên chiếm 2 giường dưới rồi. Thịnh Minh Dương lên tiếng chào hỏi khách sáo với họ, sau đó đứng cạnh chiếc giường tầng duy nhất còn trống cả trên lẫn dưới quan sát một lát, quay đầu nói: “Tiểu Thiêm cao hơn ngủ giường dưới nhé, Vọng tử ngủ giường trên, được chứ?”

“Cháu không thành vấn đề.” Giang Thiêm nói.

Thịnh Vọng đáp “Ò”, lầu bầu: “Con vẫn đang phát triển mà, nhỡ đâu sau này con cao hơn thì sao?”

Giang Thiêm nhìn cậu và bảo: “Thôi đi, tôi cưa chân nhanh hơn đấy.”

“Đệch.”

Thịnh Vọng muốn cưa giúp hắn ngay tại đây.

Giang Âu rút hai tờ khăn ướt vừa lau ngăn tủ vừa cười, cười xong bèn hỏi: “Hành lý của các con giải quyết sao đây?”

Thịnh Vọng vô thức nhìn Giang Thiêm, sau đó đáp: “Bọn cháu tự dọn ạ, hai người về mau mau đi cho kịp giờ lên máy bay.”

Giang Âu hơi chần chừ, Thịnh Minh Dương ra ban công nhận điện thoại đúng lúc quay về, nhỏ giọng nói khẽ với cô vài câu, rồi quay sang nói với Thịnh Vọng: “Nãy chủ nhiệm Từ của các con gọi điện, thầy ấy bảo điện thoại con ở chỗ thầy ấy. Bố với cô qua phòng giáo dục đạo đức xem sao.”

“Vâng vâng đi đi ạ.” Thịnh Vọng vẫy tay nói: “Nhớ giúp con lấy lại điện thoại là được.”

Con trai tuổi này rất ngại giữ phụ huynh ở lại quá lâu, cứ như ai cần bố mẹ giúp đỡ nhiều việc thì người ấy thua vậy. Chính vì thế mà đa số phụ huynh đến vội vàng, rồi bị đủn đi vội vã.

Thịnh Minh Dương và Giang Âu chẳng hề bất ngờ, nhưng lúc 2 người gần đi bỗng để lại một câu, làm 2 anh bạn cùng phòng được mở rộng tầm mắt.

Thịnh Minh Dương nói: “Hai anh em các con nhớ chăm sóc lẫn nhau nhé.”

Ông chỉ thuận miệng nói thế thôi.

Nhưng câu ấy làm anh bạn Sử Vũ đang đặt sách vở lên giường trên suýt tí thì trượt cầu thang ngã sml.

Hắn với Khâu Văn Bân nhìn nhau, mắt trợn tròn xoe.

Khâu Văn Bân ngoác mồm dùng khẩu hình hỏi: “Chú ấy bảo 2 cậu ấy có quan hệ gì cơ???”

Anh em???