Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 84




Đối với đám học trò suốt ngày cắm đầu cắm cổ vào bài tập và chỉ di chuyển một đường thẳng tắp từ ký túc xá đến căng tin và phòng học, thì không có ngày lễ nào đáng quan tâm cả, chỉ có kì nghỉ là ý nghĩa nhất.

Học sinh trường trung học trực thuộc đếm số ngày dựa vào thi tuần thi tháng và hoạt động tập thể quy mô lớn, thấy Đại hội thể dục thể thao là biết mùng 1 tháng 10, thấy Lễ hội nghệ thuật là biết sắp hết một năm.

Thịnh Vọng vẫn chưa hình thành kiểu phản xạ có điều kiện này.

Cậu nằm trên giường Giang Thiêm quang minh chính đại ngủ ườn xác. Mãi tới khi mặt trời rọi vào mặt, cậu mới mơ mơ màng màng mò điện thoại ra xem, thế mới phát hiện ngày 31 tháng 12 to đùng trên màn hình.

“Dậy chưa?” Giang Thiêm hỏi.

“Chưa.” Thịnh Vọng đặt điện thoại xuống. Cái giường này hẹp muốn chết, hai cậu trai lớn tướng còn chật chội hơn. Khó lắm cậu mới trở mình được, dùng cả tay lẫn chân ôm Giang Thiêm như ôm gối, lười biếng nói: “Mai lại là tết dương.”

Cậu từ từ nhắm mắt vùi mình trong chăn, chẳng biết là đơn giản không muốn động đậy hay định ngủ tiếp nữa. Giang Thiêm cam chịu số phận làm gối ôm, thực ra tay trái của hắn đã bị đè tới mức hơi tê, nhưng dù gì cũng đã tê rồi nên không lên tiếng nữa.

“Tết dương thì sao?” Hắn hỏi.

Thịnh Vọng nhìn như sắp ngủ tiếp, một lúc sau mới trả lời: “Không sao cả, bùi ngùi bùi ngùi. Em cảm giác nửa năm nay cực kỳ dài, dài hơn cả hơn chục năm trước đây của em cộng lại.”

“Thế ư?” Giang Thiêm cũng nhắm mắt, hắn đã tỉnh rồi nhưng bị giọng nói của người bên cạnh làm cho thiu thiu buồn ngủ.

Thịnh Vọng bảo: “Chắc trước kia không nhớ chuyện gì cả.”

Mỗi ngày làm gì, gặp người nào, mọi chuyện lớn nhỏ cậu cứ quay đầu là quên. Xuân hạ thu đông bốn mùa qua nhanh giống như làm bài tập vậy, trong giờ học ngủ gà ngủ gật một chốc rồi đần mặt một lát, thời gian cứ thế trôi tuột.

“Giờ thì khác, chuyện quái gì cũng nhớ rõ ràng rành mạch.”

“Vì sao?”

Vì muốn nhớ kĩ quen nhau thế nào, thích nhau ra sao, bên nhau kiểu gì… Cậu không biết vì sao mình phải nhớ những điều ấy, chỉ cảm thấy mình như một kẻ hám của ôm đống vàng bạc, đĩnh vàng đĩnh bạc cậu muốn, tiền xu cậu cũng chẳng muốn ném đi. Thiếu một ly một chút cũng thấy thiệt thòi.

Trước kia cậu không hiểu nổi những người ăn uống ngủ nghỉ gi gỉ gì gi cái gì cũng phải chụp ảnh kỉ niệm, sao mà lằng nhằng phiền phức thế. Nhưng bây giờ cậu bỗng hiểu rồi.

Nhưng nói thế thì hơi sến sẩm, cho cậu mười cái mặt cậu cũng chẳng thốt nên lời. Nên cậu trả lời Giang Thiêm thế này: “Em không biết nữa, chắc dậy thì lần hai, đầu óc minh mẫn, trí nhớ tốt hơn.”

Có vẻ Giang Thiêm đã bị cậu quay xe gắt quá nên nghẹn họng suốt một lúc lâu, cuối cùng nhếch môi cười khẩy một tiếng vừa ngắn ngủi vừa cay nghiệt.

“Anh chế giễu em?” Thịnh Vọng ngửa mặt từ trong chăn lên, cậu vùi đầu lâu nên hơi nóng, đầu tóc rối bời trợn mắt nhìn chằm chằm anh cậu.

Đối phương không thèm mở mắt ra, im lặng không nói câu nào giả chết cho qua chuyện.

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm chốc lát, bàn tay dưới chăn lặng lẽ mò xuống, đột nhiên luồn qua mép quần hắn tuồn vào trong như đánh lén.

Giang Thiêm tức thì gập eo và bắt lấy cổ tay cậu, mở mắt ra đần mặt nhìn cậu: “…”

Thịnh Vọng thực hiện được trò đùa ác độ, rút tay ra vừa lăn vừa bò xuống giường, chạy thẳng đến bên bồn rửa mặt, vịn tường cười siêu siêu lưu manh: “Em chào hỏi tí ấy mà, buổi sáng tốt lành nhé bạn học Giang Tiểu Thiêm.”

Cũng vì giọng điệu lưu manh mời gọi mà lúc ra khỏi cửa môi dưới bị rách.

*

Cách nghỉ lễ của trường trung học trực thuộc trước giờ rất quái, vừa Phật hệ vừa tùy duyên, vớ được ngày nào thì nghỉ ngày đó. Mấy trường khác trong thành phố toàn nghỉ mùng 1, đây cứ phải nghỉ vào 31.

Trong trường chẳng có ai, khắp nơi quạnh quẽ sau những ngày náo nhiệt, quả đúng là ngày đông giá rét gió lạnh đìu hiu. Lần đầu tiên cửa hàng tiện lợi Hân Hoan đóng cửa, đến cả quán ăn di động ngoài cổng trường cũng vắng hơn nửa.

Giang Thiêm định đến cổng Bắc có việc, hai người bảy quẹo tám rẽ trong ngõ, bước vào một quán ăn nhỏ có tên “Rượu bà cụ”. Quán ăn nhỏ thế này chưa chắc đã tìm được tên trên app đồ ăn.

“Chỗ này mà anh cũng tìm được á?” Thịnh Vọng tìm chỗ ngồi xuống, lật menu đơn sơ giản dị.

“Hồi xưa ông cụ hay đến đây mua đậu phộng nhắm rượu.” Giang Thiêm đáp.

“Từ cổng Tây chạy đến cổng Bắc chỉ để mua đậu phộng?” Thịnh Vọng cảm thán: “Thể lực của ông tốt ghê đấy, đậu phộng chủ quán rang thơm lắm hả anh?”

Giang Thiêm lắc đầu: “Bề ngoài xinh đẹp.”

Thịnh Vọng sửng sốt quay đầu sang, cậu thấy một bà cụ vén rèm bước tới, đặt hai chén trà nóng lên bàn và cười híp mắt hỏi: “Đến ăn miến à?”

Thịnh Vọng cũng cười gật đầu: “Cho cháu hai bát ạ.”

“Hai đứa có kiêng gì không?”

“Bát cậu ấy đừng cho cay ạ.” Giang Thiêm đáp.

“Đợi tí nhé.” Bà cụ xoa xoa tay, vén rèm đi ra sau.

Thịnh Vọng thu tầm mắt lại nhấp một hớp trà, khẽ giọng nói: “Chắc hồi trẻ bà đẹp lắm anh nhỉ. Sao giờ ông không đến nữa?”

Giang Thiêm đáp: “Không đủ sức cạnh tranh chứ sao.”

“Hả?” Chẳng mấy khi thấy hắn kể drama nên Thịnh Vọng thấy hiếm có khó tìm lắm, cậu hỏi: “Không đủ sức cạnh tranh là sao?”

“Thì tính cách ngang ngược, to mồm, bề ngoài hung dữ.” Giang Thiêm khái quát sơ lược đặc điểm của cụ Đinh và bảo: “Thua một thầy giáo già đã về hưu.”

“Thế chắc ông cụ phải đau lòng lắm nhỉ?”

Giang Thiêm đáp “Ừ”: “Tức đến mức bỏ rượu luôn.”

Thịnh Vọng: “…”

Đúng là tức bay màu thật.

Bà cụ chân tay nhanh nhẹn lắm, chỉ chốc lát sau đã bưng hai bát miến ra. Hai cậu thanh niên trai tráng đâu thể để bà lật đật tới lui được, bèn đứng dậy đỡ lấy bát.

Mùa đông ở thành phố này khắc nghiệt lắm, bên ngoài chỉ cần có nắng là ấm áp như xuân về, nhưng trong phòng khuất nắng thì thôi rồi đấy, cái lạnh thấm vào tận xương.

Thịnh Vọng không thích mặc quần áo dày, bên ngoài áo hoodie chỉ khoác mỗi chiếc áo bò, lạnh tới mức khớp xương ngón tay trắng bệch cả ra. Uống vài hớp canh nóng mới ấm hẳn lên.

Cậu cúi đầu ăn một lát, sau đó tỏ vẻ tiện mồm hỏi: “Có phải ông cụ đang lo lắng chuyện gì không, em hay nghe ông bảo ông thức trắng cả đêm không ngủ được.”

Giang Thiêm dừng tay, ngước mắt lên nhìn cậu.

Thịnh Vọng có thể cảm nhận được tầm mắt của đối phương nhưng cậu không ngẩng đầu, vẫn tập trung bới đậu phụ trong bát miến, trông như chỉ tiện mồm hỏi vậy.

“Cụ chỉ kêu thế thôi.” Giang Thiêm dời mắt đi, giọng nói hững hờ: “Buổi chiều xem TV xong ngủ tận ba bốn tiếng thì tất nhiên đến tối không ngủ được rồi.”

Thịnh Vọng “À” lên, lại hí hửng tiếp. Cậu luôn cảm thấy bát miến cay của Giang Thiêm thơm phức, không kìm được vớt vài đũa nếm thử, sau đó bụm vết rách trên môi anh dũng hi sinh lăn đùng ra mặt bàn.

Bà cụ đi ra thấy thế thì giật mình hỏi Giang Thiêm: “Bạn cháu ăn no quá à?”

“Cay phát khóc đấy bà.” Giang Thiêm bực mình đứng dậy bước tới bên tủ hàng chọn một lon sữa bò, dí vào mặt người nào đó.

Chuông gió ngoài cửa bỗng vang lên leng keng, có khách vào quán. Thịnh Vọng nhận lon sữa vùng dậy, phát hiện người vừa vào là người quen.

“Anh Hi à?” Thịnh Vọng lên tiếng chào hỏi.

Triệu Hi vừa vào cửa đã thấy hai người họ, anh rít liên tiếp vài hơi, rồi cầm điếu thuốc trên miệng ấn vào thùng rác bên cạnh. Khói xám mỏng nhạt trước mắt tản ra.

Anh nheo mắt trong làn sương khói, cất tiếng chào hỏi: “Được nghỉ không ngủ nướng mà đi ăn sáng cơ à?”

“Cậu ấy đến cổng Bắc có việc.” Thịnh Vọng chỉ Giang Thiêm và bảo: “Tiện đường đi ăn sáng luôn.”

“Ừm. Lát nữa đến chỗ anh Sở.” Giang Thiêm nói.

“À ừ.” Triệu Hi gật nhẹ đầu: “Sắp cuối kì rồi.”

Cổng Bắc tàng long ngọa hổ, trong khu dân cư chen chúc cả đống lớp bồi dưỡng, khách hàng nườm nượp, buôn may bán đắt. Với tư cách là trùm trường học kiêm trùm đường phố, Triệu Hi quan hệ rộng đáo để. Dạo trước anh dắt mối cho Giang Thiêm công việc biên soạn bài giảng điện tử môn Toán Lý Hóa giúp bạn anh, kiến thức dùng cho lớp bồi dưỡng chẳng ngốn mấy thời gian của một học sinh xuất sắc như Giang Thiêm, mà lại kiếm được nhiều.

Hồi Thịnh Vọng mới quen Giang Thiêm, hắn thường đến cổng Bắc làm việc xong mới về nhà, đỡ cho Giang Âu suy nghĩ lung tung. Về sau vào học hắn xin tạm nghỉ rồi.

Dạo này sắp cuối kì, có nghĩa rằng kì nghỉ đông tới sẽ chào đón làn sóng học thêm ồ ạt.

Triệu Hi gọi hai suất miến mang về, vừa chờ vừa nói chuyện với hai người. Cuối cùng chừng như sực nhớ điều gì, hắn hỏi Giang Thiêm: “Có phải năm ngoái cậu tổ chức sinh nhật không?”

“Ừ, sao thế?”

“Chắc về kịp đấy.” Triệu Hi nói: “Đến lúc đó anh với Lâm tử mời hai đứa đi ăn.”

Thịnh Vọng và Giang Thiêm nhìn nhau, nhận ra ngay điều anh nói: “Về kịp là sao cơ?”

“Về kịp tức là sắp phải đi.” Triệu Hi bảo: “Anh với Lâm tử sắp đi Bắc Kinh rồi.”

“Nghỉ phép?”

“Công tác.”

“Thế quán nướng…”

Triệu Hi cười: “Hai đứa anh có phải đầu bếp đâu, có đi thì cũng giống hôm khai trương thôi. Các em với đám thằng Đá thân quen, muốn đến ăn thì sẽ được giảm giá.”

Thịnh Vọng khẽ “À” có phần mất mát nhẹ.

Chẳng mấy bà cụ đã xách hai suất miến đóng gói ra, quen tay cho Triệu Hi nhiều cay, Thịnh Vọng nhìn mà đau miệng.

Ba người cùng đi đến khu dân cư. Lớp học thêm của anh Sở nằm trong tòa nhà gần cổng Bắc, Giang Thiêm đi lên lấy giới hạn và tài liệu cần dùng trong bài giảng điện tử vào kì nghỉ đông.

Thịnh Vọng đứng dưới tắm nắng chờ hắn, ấy thế mà Triệu Hi cũng dừng bước, anh nhìn Thịnh Vọng chòng ghẹo: “Làm gì mà mồm miệng sưng phù thế kia?”

“Tại cay đấy anh.” Thịnh Vọng uống hớp sữa bò cho đỡ cay, nét mặt xấu hổ.

“À.” Triệu Hi rút một điếu thuốc ra, tìm nơi khuất gió châm lửa, chắc tại sương khói mịt mù mà nhìn anh hơi mệt mỏi.

“Anh Hi dạo này anh mất ngủ à?” Thịnh Vọng hỏi.

“Mắt thâm lắm hả em?” Triệu Hi dụi dụi mắt và bảo: “Đồng chí Triệu già đợt này không được khỏe cho lắm, anh với Lâm tử xoay mòng mòng quanh đồng chí già nên hơi thiếu ngủ. Hai ông lão cũng đi Bắc Kinh với bọn anh luôn. Có khi phải nhượng Hân Hoan cho người khác trông hộ thôi, muốn mua gì thì nhớ tranh thủ đi mua đi, năm sau chưa chắc đã bán giá hữu nghị cho em đâu.”

Nhìn anh vẫn tếu táo mà Thịnh Vọng yên lòng hơn.

Triệu Hi không đứng đó lâu, nhận điện thoại rồi dập thuốc đi về, nhưng trước khi về ánh mắt anh đảo qua cổ Thịnh Vọng và chẹp miệng tháo khăn quàng cổ của mình ra: “Anh đúng là có tuổi rồi, nhìn em phơi cổ giữa trời đông rét mướt mà thấy buốt thay, quấn vào, anh về đây.”

Thịnh Vọng cầm khăn quàng nét mặt mơ màng, Triệu Hi đã quẹo vào ngõ đi mất.

Cậu chủ nhỏ quàng khăn cũng phải chú ý xem có đẹp hay không, không quấn bừa được. Cửa sổ tầng một sạch bong sáng bóng, cậu lấy làm gương, kết quả trông thấy sườn cổ có một vết bầm nhỏ, chẳng biết tối qua hay sáng nay bị anh cậu mút nữa.

Ban nãy ánh mắt Triệu Hi đảo qua chỗ này.

Thịnh Vọng cầm khăn cứng người tại chỗ, trái tim nặng trĩu.

Lúc Giang Thiêm đi xuống, Thịnh Vọng đã quấn khăn kín cổ rồi. Khăn len màu xám đậm vùi kín cằm cậu, làm nổi bật khuôn mặt trắng nõn.

“Khăn quàng cổ ở đâu ra thế em?” Giang Thiêm hỏi.

“Anh Hi cho em đấy.” Giọng Thịnh Vọng vùi trong khăn nghe ồm ồm: “Ổng bảo nhìn em mà phát cóng.”

Cả hai về kí túc xá cất tài liệu rồi đi bộ đến rạp chiếu phim gần đó.

Phim hot toàn giữ lại đến tết âm lịch nên phim mới chẳng có gì hay, hai người chọn bừa một bộ, kết quả số đen vớ phải bộ nhạt thếch, thế là vừa vào rạp chưa được bao lâu Thịnh Vọng đã bắt đầu lơ là.

Buổi sáng không nhiều người đến xem phim lắm, hai người cũng chỉ muốn kiếm chỗ ngồi hú hí với nhau thôi nên Thịnh Vọng chọn phòng ít người nhất và chọn vị trí hàng cuối không có ai.

Giang Thiêm không khoái phim ảnh lắm, xem được một nửa bèn chống đầu ngủ gật. Thịnh Vọng không gọi hắn, cậu rút điện thoại ra giảm ánh sáng xuống thấp nhất và lướt newfeed, kết quả bắt gặp Thịnh Minh Dương share hai video, caption chỉ có hai ngón cái.

Xem sơ sơ biết ngay đó là video biểu diễn của cậu và Giang Thiêm vào lễ hội nghệ thuật tối qua.

Cậu sửng sốt rồi vội vàng gửi tin nhắn cho Thịnh Minh Dương.

[Anh nói lại lần nữa xem: Hôm qua bố đến trường con à?]

[Bách khoa dưỡng sinh: Bố không. Chẳng phải bố bảo con rồi còn gì, tối qua Trần Cục hẹn đi ăn, dạo trước bố từ chối hai lần rồi, lần này thực sự không chối được nữa.]

[Anh nói lại lần nữa xem: À, tự dưng con thấy bố share hai video nên tưởng bố với cô Giang đến xem cơ.]

[Bách khoa dưỡng sinh: Chủ nhiệm Từ của bọn con đăng trong vòng bạn bè, bố tìm thầy ấy xin video luôn]

[Bách khoa dưỡng sinh: Bù đắp niềm tiếc nuối vì không thể đến xem, cô Giang của con khen đẹp trai lắm]

[Anh nói lại lần nữa xem: Chuyện, con của bố lúc nào chả đẹp trai]

Thịnh Vọng thở phào nhẹ nhõm, thầm nhủ hú hồn.

Kết quả vừa thả long thì Thịnh Minh Dương chơi ngay một câu: Sao bố thấy Tiểu Thiêm mặc áo sơ mi của con vậy?

Suýt tí nữa Thịnh Vọng đáp điện thoại đi, cậu giữ điện thoại, lặng lẽ liếc mắt dòm Giang Thiêm, thấy hắn chỉ nhíu mày thôi thì yên tâm hơn, cậu cắn đầu lưỡi trả lời cẩn thận: Áo sơ mi của con bị vẩy mực lên, hát đồng ca không mặc thế được nên đành mượn của cậu ấy ạ. Cậu ấy biểu diễn tiết mục 2 người thôi nên trang phục không cần đồng bộ.

[Bách khoa dưỡng sinh: Thảo nào, bố thấy thằng bé đóng thùng chả cẩn thận gì cả, sơ vin mỗi một bên. Cô Giang của con bảo là nhìn chỉ muốn sơ vin nốt bên còn lại cho nó.]

Thịnh Vọng không kìm được phì cười, cười rồi chợt thấy nghèn nghẹn.

Cậu im lặng một chốc rồi trả lời bố: Anh con ấy à phải gọi là ngầu.

[Bách khoa dưỡng sinh: À, chúng tôi già rồi không hiểu nổi. Bảo Tiểu Thiêm là đàn hay lắm.]

Thịnh Vọng đáp “Vâng” rồi không nhắn tiếp nữa.

Được nghỉ nên hôm nay wechat đông vui ra phết. Mới một tí thôi mà vài chục thông báo. Thịnh Vọng cứ tưởng tin nhắn của Thịnh Minh Dương cơ, ấn vào mới biết thì ra là một box chat.

Đó là box chuẩn bị trước lễ hội nghệ thuật. Vốn Giang Thiêm cũng ở trong đó nhưng tối qua xong việc cái hắn out ra luôn. Thịnh Vọng chưa kịp out.

Tụi Cao Thiên Dương rảnh rang buồn chân buồn tay nên đang khoe bữa trưa vào ngày nghỉ, định bụng hành hạ nhau. Bỗng nhiên Ớt bé xuất hiện gửi một câu: Tối qua hội trường mất đồ đấy các cậu nghe nói gì chưa?

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Gì?]

[Đại Tống: Bạn Ớt bé ạ, tôi rất quý mến tinh thần chia sẻ drama của bạn, nhưng chuyện này mà @ tất cả mọi người thì có thể sẽ bị anh Thiêm với anh Thịnh cằn nhằn dữ dội đấy]

Vừa dứt lời, Ớt bé đột nhiên im bặt.

May có Cá Chép bù vào: Giang Thiêm out rồi mà?

[Đại Tống: À ừ, tớ quên mất]

Cá Chép bảo: Lát nữa tớ cũng out, ngồi ở nhà húp cháo mà xem các cậu đấu đá đúng là cực hình.

Cả lũ lảm nhảm một lúc lâu, Ớt bé lại xuất hiện và nhắn: Nhỡ tay @tất cả mọi người.

Vừa nói xong, Thịnh Vọng lại thấy mình bị @ tiếp.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: …Đù, em Ớt à em tấu hài ư?]

Ớt bé gửi một cái meme tự kỉ.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Thế hội trường mất đồ là vụ gì?]

Lần này Ớt bé trả lời nhanh lắm: Hôm qua đông người nên chen chúc hỗn loạn lắm, nhiều học sinh bị mất đồ. Nghe nói cán sự môn Anh lớp mình bị mất ví.

[Anh nói lại lần nữa xem: Tề Gia Hào?]

Từ đợt Tề Gia Hào gài bẫy Thịnh Vọng thì lớp A như không còn người này nữa rồi. Mọi hoạt động hắn đều không tham gia, một lòng chú tâm vào học tập. Hay nói cách khác, vô hình trung đã bị cô lập.

Người khác không chủ động bắt chuyện với hắn, chính hắn cũng chọn tách xa người khác. Đối với mọi học sinh, sự cô lập vô hình luôn ảnh hưởng rất nhiều đến tinh thần, thế nên thoạt nhìn hắn ra sức học hành nhưng thành tích cứ tuột mãi tuột mãi, lúc nào cũng thụt lại phía sau và xa rời tập thể. Từ ngày đến lớp B, Thịnh Vọng chưa gặp hắn lần nào, nếu Ớt bé không nhắc thì cậu cũng quên tiệt người này rồi.

Chẳng biết Ớt bé đang bận hay lag mà Thịnh Vọng gửi tin nhắn xong thì em chẳng đáp nữa.

Mãi lâu sau em mới chợt bảo: Ừ.

Sau đó em lập tức bổ sung: Nghe nói hôm nay cậu ta đến phòng giáo dục đạo đức xin được xem camera hội trường.

Thịnh Vọng toan tắt màn hình, đột nhiên trông thấy tin nhắn ấy, hơi thở cậu ngừng bặt, máu trong người như bị rút sạch, lồng ngực lạnh buốt.

Xem camera? Xem camera vào khoảng thời gian nào? Xem đến tầng 4 không?

Cậu cứng người rõ ràng quá làm Giang Thiêm bỗng tỉnh giấc. Hắn day day mi tâm, bớt buồn ngủ rồi bèn ghé sát tai cậu hỏi nhỏ: “Em sao thế?”

Thịnh Vọng vội tắt màn hình.

Cậu miết mạnh đầu ngón tay, hơi ấm lan tràn tứ chi, bấy giờ mới cất tiếng: “Có gì đâu, chẳng là trong nhóm lễ hội nghệ thuật, Ớt bé nhỡ tay @tất cả mọi người hai lần, em cứ tưởng có chuyện gì, kết quả thấy tụi nó đang ăn lẩu nướng.”

Việc xem camera đồng nghĩa rằng những chuyện cậu và Giang Thiêm làm trên tầng 4 rất có thể sẽ bị phát hiện, bàn bạc đối sách với Giang Thiêm trước sẽ tốt hơn.

Nhưng cậu chẳng muốn nói gì cả, giống như chuyện hồi sáng bị Triệu Hi nhìn thấy dấu hôn và chuyện Thịnh Minh Dương share video.

Cậu cảm giác một khi mình đề cập với Giang Thiêm thì có nghĩa rằng họ không thể không bóc tách một vài vấn đề thực tế. E rằng sẽ khiến họ mất vui.

Không thấy đâu.

Cậu thầm nhủ với mình.

Theo lý thì tầng 4 không có lối đi thông ra ngoài, nếu có kẻ ăn cắp ví thật thì kẻ đó phải rời khỏi hội trường mới đúng, sao mà mất công bò lên tầng được.

Với cả chỉ cần xem camera trong hội trường thôi là biết ví nằm trong tay ai rồi, cần gì phải tích cực xem tất cả, quá phí thời gian.

Chắc chắn… sẽ không thấy đâu.

Cậu nghĩ chắc mấy hôm trước mình đắc chí vênh váo quá, nên ông trời quyết định nện vài phát gậy ấn cậu dúi xuống, nhưng đen làm sao, mấy phát gậy chọn cùng một ngày, liên hoàn kích khiến cậu không kịp trở tay.

Mấy chuyện kia còn ổn, chứ chuyện Tề Gia Hào xem camera mới giống một thanh kiếm to tổ bố treo lơ lửng trên đầu cậu, chẳng biết bao giờ thì nện xuống. Bởi thế mà vài ngày sau đó cậu như mất hồn mất vía, chỉ cần Giang Thiêm không ở cạnh thì cậu bắt đầu đờ đẫn một cách trắng trợn.

Mãi tới buổi sáng nào đó vào một tuần sau, Từ miệng nhỏ nhân giờ ra chơi chạy xuống tầng, đứng trước cửa lớp B gọi Thịnh Vọng ra và bảo: “Đến phòng giáo dục đạo đức đi, thầy chủ nhiệm tìm cậu đấy.”

Thịnh Vọng sững sờ, trông thấy Giang Thiêm đi theo sau lưng cậu chàng, đầu óc tức thì ong ong.

Cậu liếm môi dưới hỏi bằng điệu khô khốc: “Tìm hai bọn tôi à?”

Từ miệng nhỏ gật đầu bảo: “Ừa.”

“Có nói chuyện gì không?” Thịnh Vọng hỏi.

“Không.” Từ miệng nhỏ lắc đầu: “Chỉ bảo tôi chuyển lời thôi chứ chả nói chuyện gì.”

Thịnh Vọng không nhớ mình đi đến phòng giáo dục đạo đức như nào, trên đường đi huyên thuyên điều gì với Giang Thiêm, đầu cậu chia làm hai nửa, một nửa nói cười với Giang Thiêm, một nửa đông cứng trong màn sương buốt giá chẳng ừ hử phát nào.

Kết quả bước vào văn phòng Phòng giáo dục đạo đức, chả thấy Tề Gia Hào đâu mà lại thấy Dương Tịnh. Từ miệng rộng cầm hai tờ giấy chứng nhận đóng bìa nhung, cười như một con vượn to bự, miệng ngoác đến tận mang tai.

“Giỏi! Giỏi!” Từ miệng rộng bày giấy chứng nhận ra trước mặt hai người, vỗ bả vai Thịnh Vọng và Giang Thiêm liên hồi: “Vừa thông báo thành tích thi học sinh giỏi Tiếng Anh cái là miệng thầy cười suốt, hai giải nhất! Cấp quốc gia! Thầy cố nhịn cả buổi sáng hôm nay, chờ mãi mới đến ra chơi để cho hai em và Tiểu Dương một niềm vui bất ngờ đấy! Thế nào! Vui không?”

“…”

Đậu…

Thịnh Vọng choáng váng tận mười mấy giây, rồi chửi thầm trong lòng.

Đến nước này rồi nếu phát hiện ra điều gì thật thì Từ miệng rộng không thể không nhắc tới một chữ nào, nên chắc hẳn không sao. Thanh kiếm trên đầu rơi ruỳnh xuống đất. Giây phút ấy cậu gác tay lên vai Giang Thiêm, miệng bảo “Bất ngờ quá, làm em sợ muốn chết”, sau đó dồn hết sức nặng lên người Giang Thiêm.

Ra khỏi văn phòng, cậu chủ nhỏ hệt một “xác chết” được Giang Thiêm kéo lê lết.

“Sắp xuống cầu thang rồi, em xác định em muốn ngả ngớn tiếp?” Giang Thiêm liếc mắt nhìn cậu.

Thịnh Vọng: “Sướng nhũn cả chân.”

Giang Thiêm: “…”

Từ miệng rộng cầm hai bức ảnh đi đằng trước ngẩng đầu ưỡn ngực ngâm nga hát hò, dẫn theo một Giang Thiêm đoạt giải vẫn bình tĩnh thờ ơ và một Thịnh Vọng đột nhiên liệt nửa người đi tới Bức từng danh dự, trịnh trọng dán ảnh hai người cạnh nhau, bên trên dán nằm ngang một tờ giấy đỏ mới cắt —-

Kỳ thi năng lực Tiếng Anh cấp quốc gia dành cho học sinh trung học.

Giải nhất toàn quốc.

Giang Thiêm – Thịnh Vọng.