Ái Phi Lên Ngôi!!!!

Chương 85: Chương 85






Hai mắt Mai Ngọc Dương  sáng lên, nhìn một lúc mới đem bức tranh cất đi “Nhất định sẽ tìm ra thân phận của hắn!”
Lạc Hương Các lúc này lại được bao phủ bởi một tầng bực bội dày đặc.
Sở Băng hung hăng đặt chén trà xuống, căn chặt môi dưới, tức giận nói: “Hoàng hậu lại phong cho mẹ của người phụ nữ đó một danh hiệu lớn như vậy, sợ rằng sau này Mai đại nhân sẽ càng coi trọng hai mẹ con họ hơn.”
Biểu hiện của Trà Thanh cũng rất khó coi.

“Lúc trước Quý phi ở trong cung bị cấm túc, chủ tử đã đủ tồi tệ lắm rồi.

Nếu Mai đại nhân thay lòng đổi ý, thiên vị Tứ vương gia, sẽ vô cùng bất lợi cho chủ tử.”
“Trước đây Tứ vương gia còn nói với ta, chàng ấy không có hứng thú tranh giành quyền lực.

Nhưng ta thấy người phụ nữ đó rất để tâm, nàng ta thật sự là cái gai ở trong mắt ta!”

Điều khó chịu nhất là, Sở Băng  lờ mờ nhận ra rằng thái độ của Sở Băng đối xử với Mai Ngọc Dương không còn lạnh lùng như trước nữa, nếu bọn họ thực sự liên thủ bày mưu tính kế gì đó thì thật sự không xong!
Đang tức giận, một người hầu khác sắc mặt tái nhợt đi tới: “Không hay rồi thưa Trắc phi, không thấy Càn Khôn Châu đâu nữa!”
Sở Băng tức giận đến mức đá nàng ta một cái: “Không phải ta để cho người giữ sao? Sao lại biến mất?”
“Vốn dĩ là nô tỳ đang ở trong sân muốn cất Càn Khôn Châu vào trong túi, nhưng nô tỳ trượt tay làm rơi xuống bụi có, sau khi tìm một vòng lớn cũng không tìm thấy
Nàng ta vỗ bàn.

“Còn không mau tiếp tục đi tìm đi, cho dù phải lật tung cải vương phủ này lên cũng phải tìm cho bằng được".
Nhận được Càn Khôn Châu, Mai Ngọc Dương  gọi Lý Huyền đến “Sư phụ, lúc trước ta bảo người chuẩn bị những dược liệu quý đó người chuẩn bị thế nào rồi?”
Giang Dương gật đầu.

“Không sai biệt lắm, nhưng vẫn còn thiếu một loại thuốc dẫn tốt.

Vương phi vẫn luôn nói chưa có thuốc dẫn thích hợp, hiện tại người có chủ ý gì sao?”
Mai Ngọc Dương lấy Càn Khôn Châu ra, Lý Huyền  hai mắt sáng lên, thấp giọng kêu lên: “Vương phi định dùng ngọc bội này sao? Cái này cũng quá quý trọng rồi.”
“Độc tình nhất thời khó trị, bởi vì đó là vật sống, ta không dám khinh nhẹ dùng dao, chỉ có thể điều chỉnh lại trước.

Càn Khôn Châu làm vật dẫn, có tác dụng đối với bệnh tim, để Vương gia dùng nó, lại là sẽ làm giảm một số cơn đau.”
“Đây có phải là phần thưởng mà Vương gia nhận được ngày hôm đó không?”
“Không phải.”
Mai Ngọc Dương  mím môi dưới.


“Huynh ấy đưa cho Sở Băng  rồi.

Đây là Tam vương gia tặng cho ta.”
Lý Huyền sững sờ một hồi, là người ngoài cuộc, từ đáy lòng hắn cảm thấy bất bình thay Vương phi.

Thật ra Mai Ngọc Dương  cũng rất khó chịu, nàng không phải là người tủi thân miễn cưỡng tính tình của mình.
Nhưng độc tình của Dạ Lăng Chi Nguyệt  là cái gai trong tim nàng, là một đại phu, nàng không thể thờ ơ.

Trong số dược liệu nàng nhờ Lý Huyền tìm trước đó, có một cây hoa súng cần để trong bồn nước, hai người cùng nhau đi ra ngoài kiểm tra.
Trên đường đi Lý Huyền giải thích cách xử lý Càn Khôn Châu, cách nghiên nó và cách sử dụng nó như thế nào.
Hai người họ không biết rằng những lời này đã lọt vào tại của những người của Lạc Hương Các được cử đi tìm Càn Khôn Châu.
Thị vệ đè nén sự kinh ngạc trong lòng, lập tức quay về chỗ của Sở Băng có chút oán trách bẩm bảo: “Trắc phi, thuộc hạ đã phát hiện ra tung tích của Càn Khôn Châu rồi.

Hóa ra là viên trân châu bị Vương phi lén lút lấy đi”
Ánh mắt của Thẩm Hi Nguyệt lạnh lùng: “Ngươi chắc chắn?”

“Thuộc hạ rất chắc chắn, vừa rồi Giang
Lý đại phu cùng Vương phi đi dạo nói chuyện, Vương phi yêu cầu ông ta nghiền thành bột.

Nàng ta nói mà, một thứ tốt như vậy sao lại biến mất trong không khí được, hóa ra là Mai Ngọc Dương  đã đánh cấp nó.
Sau khi tức giận xong Sở Băng lại có chút chế nhạo, nghĩ đến Vương phi này cũng thật là đáng thương, khăng khăng muốn có được thứ mà Dạ Lăng Chi Nguyệt  không đưa cho nàng ta, còn phải dựa vào vài ba thủ đoạn này mới có được nó, chậc chậc.

“Vương gia đã trở lại chưa?”
Sở Băng, hạ quyết tâm khiến Mai Ngọc Dương đẹp mặt.
Sau buổi lên triều sớm sáng nay, chiều vục để cố ý giữ Dạ Lăng Chi Nguyệt  ở lại nói chuyện, bởi vì có chuyện quan trọng cần bàn, còn đặc biệt giữ hắn ở lại ăn cơm trưa.
Cho nên Dạ Lăng Chi Nguyệt  mới chậm trễ, lúc này mới về đến phủ, ai mà biết vừa vào cửa Sở Băng  đã lao về phía hắn, hai mắt sưng lên thành quả đào, thật đáng thương..