Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 53: Quý Mạc Trần đuổi theo




Vệ Lai mừng rỡ: "A ha ha ha! Sớm biết mắng mày có tác dụng thì từ lúc bắt đầu ra khỏi cửa lão tử đã một phút mắng một lần ba phút đánh một cái, con ngựa này...."

Nói còn chưa dứt lời, con ngựa hiền lành đột nhiên dừng lại, sau đó nâng cao đầu ngựa, phát ra mấy tiếng hí về phía trước.

Vệ Lai thuận mắt nhìn lại, trông thấy x axa ở phía trước năm sáu thước trong màn đêm đen đặc, có một nam nhân áo trắng ngồi thẳng người nhìn tới chỗ mình.

Suýt nữa là tim cô vỡ tan rồi, như có cảm giác đang gây tội bị bắt được.

"Quý Mạc Trần qua mặt mình từ khi nào?" Trong lòng Vệ Lai thầm oán, "Người này đứng ở đây đã bao lâu rồi? Tại sao mình lại không cảm nhận được chút xíu nào vậy?"

Bất giác cúi đầu thấp xuống như người có lỗi, Quý Mạc Trần đứng từ xa nhìn thấy dáng vẻ này của nàng không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười.

Hắn vốn là đang ngủ rất say, thậm chí khi nha đầu này len lén trốn khỏi viện cũng không hề hay biết.

Hoặc nói là quá buông lỏng cảnh giác, nàng nói muốn ở lại nhà trúc trong rừng núi cả đời, hắn lại tin là thật.

Không ngờ người ta đã muốn đi nhanh như thế.

Lại nói, Quý Mạc Trần cũng không biết tại sao mình cứ vội vã đuổi theo như vậy.

Khi hắn phát hiện không thấy Vệ Lai đâu, theo bản năng sinh ra một nỗi hoang mang, lại nhìn đến ngựa của mình cũng bị cưỡi đi, cảm giác hoang mang đấy càng sâu hơn. Cho nên đầu hắn hoàn toàn không suy nghĩ gì liền xoay người lên một con ngựa khác, đi theo dấu vó ngựa để lại trên đường núi nhanh chóng đuổi theo.

"Một con ngựa cũng biết nhớ đến tình bạn cũ, thế nhưng cô lại có thể lén lút nửa đêm trốn đi?" Hắn nhẹ nhàng chỉ trích, còn kèm chút chút tức giận.

Vệ Lai thầm than, cuối cùng dù là muốn mặt đối mặt, có trời mới biết là cô vốn không hạ đượt quyết tâm trốn chạy khỏi Quý Mạc Trần.

Vì vậy không hề lên tiếng.

Đối phương lại nói: "Nếu cứ bỏ đi như vậy, tôi biết  phải đi đâu để tìm lại con ngựa của mình?"

"Hả?" Cô chợt ngẩng đầu lên, thốt ra theo bản năng: "Mẹ nó, tìm cách đuổi theo cả buổi lâu cũng chỉ là vì con ngựa của huynh?"

Ối.... Mình lại kích động rồi! Còn nói năng lỗ mãng với hắn nữa chứ!

"Không phải, không phải!" Vội vàng giải thích, "Ý vừa rồi không phải là như vậy, mà ý của tôi là.... Là... Hây da! Nếu huynh cần ngựa vậy bây giờ tôi sẽ trả nó lại cho huynh! Cùng lắm thì tự mình tôi đo ra khỏi núi này!"