Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 99: Ta sẽ nghĩ cách để Hoàng thượng rút quân, bảo vệ người trong tộc




Nghe có tiếng bước chân ngoài cửa, Vệ Lai nhanh chóng nhét thư vào ống tay áo.

Vừa ngẩng đầu, thấy Xuân Hỉ đang mang mâm điểm tâm vào phòng. Phía sau còn có một nha hoàn khác đi theo bưng trà cho nàng.

“Cô nương.” Một bàn điểm tâm được làm vô cùng tinh xảo đưa đến trước mặt Vệ Lai: “Ngự Thiện phòng đúng lúc vừa hấp xong, vẫn còn nóng lắm!”

Vệ Lai gật đầu một cái, suy nghĩ một chút, lại nói:

“Tiểu thái giám đưa trà nước vừa rồi nhìn có vẻ lanh lợi, về sau có chuyện gì thì bảo hắn làm.”

“Dạ!” Xuân Hỉ không hỏi nhiều, chủ tử coi trọng một hạ nhân, đây vốn là chuyện bình thường.

Vệ Lai cắn một miếng điểm tâm, nói tiếp: “Thái giám kia tên là gì? Mới vừa rồi ta cũng quên hỏi, ngươi cho gọi hắn vào, nhìn hắn gầy tong teo ta thưởng chút điểm tâm cho hắn ăn.”

“Cô nương thật là tốt bụng, hắn tên là Tiểu Tần Tử, người chờ một chút, nô tỳ đi gọi ngay.”

Tần đại ca trở lại trong phòng lần nữa, Xuân Hỉ tự ra ngoài giao phó chuyện khác.

Thấy trong phòng không còn người nào, Vệ Lai đặt điểm tâm lên tay hắn, nhẹ giọng nói:

“Từ từ ăn, ta bảo với Xuân Hỉ là thưởng ngươi điểm tâm, dầu gì cũng nên làm cho ra vẻ.”

Tần đại ca gật đầu, cầm điểm tâm trong tay nhìn một chút, nhưng vẫn thở dài rồi cắn một miếng.

“Ta nói ngươi nghe việc này.” Vệ Lai nói: “Thư ta đã đọc rồi, ngươi giúp ta hồi âm cho phụ thân, xin ông ấy hãy yên tâm, Vệ... Lam Ánh Nhi ta sẽ không gả cho Hoàng đế Thiên Sở. Lúc trước lén thành thân nhưng không thành, bây giờ sẽ không dẫm lên vết xe đổ. Ta sẽ nghĩ cách để Hoàng thượng rút quân, bảo vệ tộc nhân an toàn.”

Tần đại ca nhét một miếng vào trong miệng, không biết có mùi vị gì. Chỉ cảm thấy nữ tử cùng hắn lớn lên từ nhỏ đã thay đổi, nhưng thay đổi ở chỗ nào thì không nói rõ ra được.

“Đúng rồi.” Vệ Lai nhìn về phía hắn: “Bây giờ Hoàng thượng có biết ngươi không? Ngươi nói ngươi lớn lên từ nhỏ với ta, vậy nếu hắn biết ta, có phải cũng đã gặp ngươi không?”

“Không có!” Tần đại ca lắc đầu: “Đương Kim Thánh Thượng đi qua thôn tộc Nhu Thiên chúng ta, mặc dù lúc ấy hắn còn là Vương gia, nhưng không phải là người mà tiểu dân sơn dã chúng ta có thể tùy tiện gặp. Ta cũng chỉ nhìn xa xa mấy lần, hắn tuyệt đối chưa từng thấy ta.”