Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Chương 119: Nỗ lực nhất định phải có hồi báo 3




Bởi vậy, đêm hôm ấy, lúc chuẩn bị đi ngủ, Đông Phong Túy theo thường lệ không chút khách khí kéo Cổ Lạc Nhi lại, nói một câu với nàng.

“Lạc Nhi, làm hoàng hậu của trẫm đi.”

Cái gì?

Hoàng hậu?

Nàng ngay cả Tiên phi thật sự cũng không phải.

Cổ Lạc Nhi sửng sốt hồi lâu, mới hỏi lại Đông Phong Túy.

“Hoàng thượng, phải chăng người dạo phố cả chiều đã mệt rồi? Nghỉ ngơi thật tốt một chút đi.”

“Lạc Nhi ——”

Thanh âm Đông Phong Túy kéo dài.

Cổ Lạc Nhi rất tự giác liền chui vào trong ngực hắn, kéo tay hắn vòng qua mình.

“Hoàng thượng, ôm gối đã sẵn sàng, mau nghỉ ngơi thôi. Ngày mai người còn phải xử lý chính sự.”

Đông Phong Linh và Lý Tiến khó khăn lắm mới có cơ hội ở cùng nhau, phải dành cho bọn họ chút thời gian mới được.

Nàng không mảy may nghĩ đến, động tác ôm ấp này của nàng, đối với Đông Phong Túy mà nói chính là sự dụ dỗ cực lớn.

Đông Phong Túy xoay mặt Cổ Lạc Nhi qua, để nàng đối diện với mình.

“Lạc Nhi, trẫm không hề mệt. Lời này là thật lòng, trẫm thật sự muốn để nàng làm hoàng hậu. Nàng có ưng thuận không?”

Lần đầu tiên, Đông Phong Túy dùng ngữ khí mong đợi trước mặt nàng.

Cổ Lạc Nhi há hốc miệng, so với bất luận thời điểm nào đều phải kinh ngạc nhìn Đông Phong Túy.

Tại sao, mọi việc phát triển luôn ngoài dự kiến của nàng?

“Nhưng, nhưng mà ngay cả lai lịch của ta người cũng không biết.”

Cổ Lạc Nhi khó khăn lắm mới nghĩ ra được một lý do.

“Mặc kệ lai lịch ra sao, nàng chính là nàng, không phải người khác.”

Đông Phong Túy lập tức phản bác lại.

Cái này tính là lý do ư?

“Còn, còn những hậu phi của người?”

Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng khôi phục được ý thức.

Đây là điểm quan trọng nhất, nàng không thể cùng các hậu phi khác chung một trượng phu được.

“Không phải nàng đã lừa các nàng ấy xuất cung sao? Về phần Nguyệt quý phi, nàng ta đã thông đồng với Phùng Thái Úy, vừa vặn thành toàn cho bọn họ.”

“Người biết chuyện của Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy?”

Trời ạ, cái gì hắn cũng biết.

Trên đời này còn có cái gì mà Đông Phong Túy hắn không biết đây?

“Lạc Nhi, đừng nói đến người khác. Hãy nói về nàng, có nguyện ý làm hoàng hậu của trẫm không?”

Đông Phong Túy hết sức bất mãn khi Cổ Lạc Nhi nhiều lần thoái thác.

Hắn đã chủ động bày tỏ tâm ý với nàng rồi, nàng lại còn do dự.

Vốn muốn đợi sau khi giao hẹn với Lãnh Dạ xong, sẽ lập Cổ Lạc Nhi làm hậu.

Thế nhưng, mỗi đêm cùng nàng đính vào như một khối, lại phải khống chế xúc động của bản thân, những lúc ấy nhịn rất khó khăn.

Mặc kệ, mặc kệ kết quả đến Ma Thiên Nhai ra sao, hắn phải có được Cổ Lạc Nhi.

Cho nên, Cổ Lạc Nhi sớm muộn gì cũng là của hắn, hắn cần gì phải nhẫn nại nữa?

Trong đầu Cổ Lạc Nhi hỗn loạn không thôi.

Lời nói của Đông Phong Túy vượt quá dự liệu của nàng, đến quá bất ngờ, nàng chưa bao giờ suy nghĩ qua vấn đề này.

Mấy ngày nay, tâm tư nàng đúng là có chút hướng về Đông Phong Túy, nhưng hình bóng Đạp Tuyết công tử vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Cổ Lạc Nhi vẫn tự trách chính mình, nàng sao có thể là người đứng núi này trông núi nọ chứ?

Nàng sao có thể gặp một người lại yêu một người?

Loại tình cảm này, là chân ái sao?

Đông Phong Túy thấy Cổ Lạc Nhi không đáp, xấu xa cười.

Nói: “Lạc Nhi, nàng không trả lời chứng tỏ nàng ưng thuận rồi.”

Cổ Lạc Nhi vội vàng giải thích.

“Ta......”

Vừa mới nói ra một từ, môi liền bị Đông Phong Túy chặn lại.

Đông Phong Túy tùy tiện đoạt lấy môi Cổ Lạc Nhi, hắn mới sẽ không để cho nàng nói ra lời cự tuyệt.

Tuyệt đối không cho nàng cơ hội này.

(Diễm: Kích thích, thực kích thích. Cuối cùng anh Túy cũng lòi đuôi sói)

Đây là cách thức ngăn chặn nàng ngọt ngào nhất, hắn đã suy nghĩ rất lâu rồi.

Đầu Cổ Lạc Nhi ong ong thoáng cái đã trống rỗng, lời nói cự tuyệt Đông Phong Túy vừa rồi đều đã bị nàng vứt ra sau đầu.

Trên môi là cảm xúc khác thường, khiến cho nàng muốn sa vào.

Đầu Cổ Lạc Nhi choáng váng, không biết qua bao lâu mới khôi phục lại thần chí.

Nàng nhìn thấy Đông Phong Túy đang nhẹ nhàng cười nhìn nàng, trong mắt đều là sủng nịch.

Ánh mắt của hắn khiến Cổ Lạc Nhi vừa mới khôi phục thần chí không khỏi lại một phen hoảng hốt.

Có điều, lần này, Cổ Lạc Nhi cực kỳ lý trí nghĩ, việc này nàng nhất định không thể khinh suất mà đáp ứng Đông Phong Túy.

Nàng muốn thật tâm suy nghĩ, làm rõ lòng mình.

Nàng không thể hồ đồ đem cả đời của mình tùy tiện giao vào tay một người.

“Hoàng thượng, ta......”

Chữ “ta” này vừa nói ra được một nửa, môi Cổ Lạc Nhi lại bị Đông Phong Túy không khách khí ngăn chặn.

Nàng vẫn chưa hết hy vọng, vẫn muốn cự tuyệt?

Hắn không ngại tiếp tục ngăn cản nàng.

Kết quả, đương nhiên, đêm đó Cổ Lạc Nhi căn bản không có cơ hội nói ra khỏi miệng lời cự tuyệt.

Về sau, bị Đông Phong Túy nhiệt náo đến mệt mỏi, đành phải tạm thời cùng hắn ôm nhau đi vào giấc ngủ.

Trước khi Cổ Lạc Nhi chìm vào mộng đẹp, trong đầu sau cùng vẫn nghĩ cách, sáng mai nàng nhất định phải cự tuyệt Đông Phong Túy.

Đáng tiếc, sáng hôm sau Cổ Lạc Nhi vẫn không có cơ hội cự tuyệt Đông Phong Túy.

Từ trước đến nay Cổ Lạc Nhi không có thói quen dậy muộn phá lệ lần đầu tiên ngủ thẳng tới lúc mặt trời lên cao.

Nhìn thấy ý cười trên mặt Thi Vũ Lộng Tình khi hầu hạ nàng rời giường, Cổ Lạc Nhi đành phải giả bộ như không thấy.

Không cần đoán cũng biết suy nghĩ trong lòng các nàng.

Thật ra, các nàng nghĩ vậy cũng không phải không có lý, nàng rời giường muộn như vậy, còn không phải tại Đông Phong Túy, tối hôm qua nhiệt náo đến quá muộn sao.

Cũng may, Cổ Lạc Nhi cúi đầu nhìn y sam trên người mình, bọn nàng vẫn chưa vượt qua bước cuối cùng.

Nếu không, nàng thật sự không cần nghĩ đến Đạp Tuyết công tử.

Đông Phong Túy không có ở trong phòng, trong phòng chỉ có Cổ Lạc Nhi cùng với hai thị nữ.

“Chúc mừng nương nương.”

Đây là câu nói đầu tiên của hai thị nữ.

“Chúc mừng ta cái gì?”

Cổ Lạc Nhi quái lạ hỏi.

Chúc mừng nụ hôn đầu của nàng dành cho Đông Phong Túy sao?

À, không thể nói là nụ hôn đầu, nụ hôn đầu của nàng thật ra đã cho Đạp Tuyết công tử.

Song, lần đó cùng Đạp Tuyết công tử, nàng căn bản không có cảm giác gì, so với cảm giác mãnh liệt vơi Đông Phong Túy tối qua thật khác xa.

Nhớ lại tối qua, mặt Cổ Lạc Nhi lại bắt đầu nóng lên, vội vàng rửa mặt che giấu.

Thi Vũ dịu dàng cười nói: “Chúc mừng nương nương đã trở thành hoàng hậu.”

Lộng Tình cũng nói theo: “Buổi sáng Hoàng thượng vừa mới thức dậy đã tuyên bố, ba ngày sau phong hậu đại điển.”

Hả?

Việc này thật sự vượt quá dự kiến của Cổ Lạc Nhi.

Đông Phong Túy rõ ràng chưa được sự đồng ý của nàng lại tự ý lập nàng làm hậu, quá võ đoán.

“Hắn đang ở đâu? Ta muốn nói chuyện với hoàng thượng.”

Trong mắt Cổ Lạc Nhi lóe ra nguy hiểm, nàng muốn tìm tên kia tính sổ.

Hai thị nữ bẩm báo.

“Hoàng thượng đã tới nghị chính phòng. Trước khi đi ngài đã giao qua, nương nương dùng xong tảo thiện có thể trực tiếp tới Minh Châu lâu.”