Ái Thật Lâu Bằng Hữu

Chương 2: Tên Của Tôi






Cùng với Vân Tri tưởng tượng có điểm bất đồng, nữ nhân này cũng không như vậy khó thân cận, ít nhất vừa trả lời nàng trong nháy mắt kia, thân cận ôn nhu cười nhìn nàng.
Được đến câu trả lời, Vân Tri nhìn cô quơ quơ trong tay camera, đem sự tình lúc nảy nói ra:
"Tôi vừa mới không cẩn thận chụp chị, thật xinh đẹp cho nên muốn đem ảnh chụp lưu giữ, muốn hỏi chị một chút có để ý hay không."
Nói xong, Vân Tri nhấp môi dưới, cũng nhận thấy được chính mình vừa mới nói có chút quá mức trắng ra, còn may ngữ khí còn đủ mềm.
Ở Vân Tri còn đang nghĩ nên nói gì để cứu giản, liền nghe thấy ba chữ "Không ngại".
Vân Tri ngước mắt, vừa lúc nhìn thẳng trong mắt nữ nhân cất giấu ôn hòa ý cười, mấy năm nay đi qua rất nhiều nơi cũng gặp rất nhiều người, cũng không thích lãng phí thời gian ở việc kết giao, hiện tại bị nữ nhân này nhìn, nàng có một chút co quắp.
"Tiện cho tôi xem ảnh sao?"
Vân Tri còn không có kịp hồi câu trả lời trên, ngay sau đó lại nghe thấy nữ nhân nói tiếp.
Vân Tri tự nhiên không lý do cự tuyệt nàng, giương mắt nhìn khoảng cách của hai người, nói: "Chờ một lát."
Từ trên ghế dài đứng dậy, cầm lấy dù hướng ghế dài bên cạnh nữ nhân đi đến.
Mưa vẫn còn chưa ngừng, hơn nữa có xu thế càng lớn, chữ trên biển quảng cáo đã mơ hồ không thấy rõ, nước mưa tạt vào, ghế dài phía trước ướt một khối.
Vân Tri tay cầm camera ngồi xuống vị trí bên cạnh nữ nhân, mới vừa đem dù đặt ở trên ghế, đã nghe tới một mùi hương, có điểm giống hoa hồng thấm lãnh trúc, gió thổi qua càng thanh lãnh.
"Cho tôi xem?" Nữ nhân thấy nàng phát ngốc, nghiêng đầu cười nhìn về phía nàng.
Vân Tri thu hồi suy nghĩ, cười một chút, mở ra camera chính mình tìm tấm ảnh vừa mới chụp đưa cho nàng xem.
Nhưng nữ nhân cũng không có trực tiếp tiếp nhận camera, mà giơ tay sửa sang lại một chút tóc, đem bên trái vén sau tai, lúc sau lại thò đầu qua nhìn về phía camera.
Ở khi ngồi xuống Vân Tri cố tình cùng nữ nhân bảo trì mấy cm khoảng cách, vì lo lắng người trước mắt không thích cùng người khác dựa quá gần, lại không nghĩ rằng nữ nhân sẽ chủ động sát vào người nàng.

"Đẹp."
Nữ nhân khen một câu làm Vân Tri thu hồi suy nghĩ, nàng cười cười tiếp tục nhìn, giải thích nói: "Tôi phía trước chụp mưa bụi, sắc điệu tương đối tối, cho nên lúc chị tới thời điểm, liền cảm thấy trước mắt sáng ngời."
Vừa nói còn cho cô xem những tấm ảnh phía trước, còn có mấy tấm có nữ nhân xuất hiện.

Hai bên đối lập thực mau liền nhìn ra chênh lệch.
Xem đến tấm cuối cùng, Vân Tri mới ngước mắt muốn nói với nàng.

Lại không nghĩ rằng vừa lúc vừa vặn cùng nữ nhân hai mắt nhìn nhau.
Như vậy vài giấy khiến Vân Tri đáy lòng nhè nhẹ quái dị, so với camera, mới vừa rồi nữ nhân ánh mắt càng như là đang nhìn nàng.
Ở nàng đang nghi hoặc, liền thấy nữ nhân sờ sờ tai, duối tay lấy camera từ trong tay nàng.
Vân Tri nhìn theo động tác của cô thấy bên tai cô ửng đỏ, khi lấy camera còn lơ đãng chạm vào đầu ngón tay nàng, thập phần lạnh lẽo.

Không biết có phải do trời mưa nhiệt độ thấp, lỗ tai đông lạnh đỏ, ngón cũng lạnh lẽo theo.
Lúc này Vân Tri mới phát hiện, mặc dù nữ nhân tay trái cầm camera, tay phải cũng như cũ giữ vụn băng lam, vẫn chưa đem hoa buông xuống.
"Làm sao vậy?"
Có lẽ chậm chạp không nghe thấy Vân Tri nói chuyện, nữ nhân ôn thanh hỏi.
Vân Tri lắc lắc đầu, cười nói: "Vụn băng lam thật đẹp."
"Đẹp sao?" Nữ nhân cười một tiếng, ánh mắt từ màn hình camera chuyển tới trên bó hoa, "Kia liền đưa cho em đấy."
"A?"
Trong lòng ngực đột nhiên xuất hiện vụn băng lam, Vân Tri phát ngốc, đặc biệt giờ phút này nữ nhân mặt mày mỉm cười, không có như vừa rồi mới gặp nửa phần thanh lãnh.
Khả năng là tương phản trong truyền thuyết đi.

Diện mạo lãnh diễm mang khí tràng, xa cách mười phần, tính cách lại ôn nhu dễ gần.
"Này, như vậy không tốt đi?"
Nàng vừa mới rõ ràng nhìn thấy trước mắt nữ nhân này đối với hoa thật sự thích, như thế nào đảo mắt liền bởi vì nàng nói một câu liền đưa cho nàng?
Vân Tri dẹp đi suy nghĩ, còn muốn đem hoa trả lại cô.
Tuy rằng nàng xác thật rất thích hoa, thích nhất cũng là vụn băng lam, chính là......!Các nàng lúc này mới gặp mặt một lần liền cầm hoa người khác có phải hay không có chút quá mức?
"Hoa tươi xứng mỹ nhân, hoa này cùng em rất xứng."
Trải qua nữ nhân như vậy vừa nhắc nhở, Vân Tri mới rũ mắt nhìn trong ngực chính mình, khác không nói, này phủng vụn băng lam xác thật cùng nàng hôm nay quần áo phối hợp màu sắc rất xứng.
"Cầm đi, coi như là quà cám ơn," nữ nhân chỉ chỉ camera, "Này ảnh chụp tôi có thể lấy sao?"
Quà cám ơn? Theo lý mà nói không phải nên là nàng cám ơn nữ nhân trước mắt sao?
"Có thể a, bất quá cái này là ảnh gốc, có cần tôi chỉnh một chút hay không?" Cuối cùng Vân Tri phản ứng lại đây, vội vàng bổ sung nói, "Tôi sẽ không chỉnh chị trong ảnh, chị thật đẹp, không cần chỉnh."
Vân Tri lời nói liền chọc nữ nhân cười, nàng nói xong lời nói, nữ nhân quả nhiên liền nở nụ cười.
Muốn nói khi vừa mới gặp mặt cảm thấy nữ nhân lãnh diễm không dễ gần, hiện tại như chị gái nhà bên, đặc biệt thời điểm cười rộ lên mi mắt cong cong, ôn nhu cực kỳ.

"Tôi đây thêm WeChat chị? Đến lúc đó tôi cho gửi chị." Vân Tri chủ động nói.
Nữ nhân rũ mắt, từ trong túi lấy ra di động, đem mã QR đưa tới trước mặt nàng.
Vân Tri quét một chút, thuận miệng hỏi: "Tiện thể lưu cái ghi chú sao?"
Nữ nhân dừng một chút, nhấp môi không nói chuyện.
Vân Tri phản ứng lại đây, có lẽ nàng hẳn nên nói tên của mình trước mới đúng, lại nói: "Tôi kêu Vân Tri, công tác là nhiếp ảnh gia, cho nên chị yên tâm, ảnh này tôi khẳng định sẽ chỉnh giúp chị thật đẹp."
Nữ nhân nhìn mắt nàng, ánh mắt hiện lên cảm xúc phức tạp, một lúc sau mới nói: "Họ Dụ."
Vân Tri bên này đã thu được thông báo nhắc nhở, nghe vậy đầu cũng chưa nâng.

Bèo nước gặp nhau không muốn lộ ra tên họ cũng không kỳ quái, không đoán sai thì đối phưởng hẳn là người có thân phận.
"Là Dụ của khẩu du dụ sao?"
"Đúng vậy."
Vân Tri đem họ nàng ghi chú, nghĩ nghĩ lại đem tên sửa thành "Dụ tiểu thư."
"Cái đó Dụ tiểu thư, hai ngày sau tôi liền đem ảnh chỉnh tốt gửi cho chị."
Nữ nhân rũ mắt, nhìn bên cạnh vạt áo cùng nàng sát nhau, giờ phút này đang cúi đầu đánh chữ Vân Tri, câu này xưng hô đem hai người khoảng cách giống như lại kéo xa, nàng đầu ngón tay không tự giác mà nắm chặt thân váy, bỗng chốc nói: "Minh Hạ."
"Cái gì?" Qua vài giây Vân Tri mới phản ứng lại đây, nữ nhân giống như vừa mới nói cho nàng biết hoàn chỉnh tên họ.
Lúc trước không muốn nói cho nàng tên đầy đủ, hiện tại lại đem tên nói ra.
Bởi vì nàng vừa mới kêu một tiếng Dụ tiểu thư sao? Nàng không thích cái này xưng hô?
"Dụ, Minh, Hạ." Vân Tri gằn từng chữ một, lặp lại ba chữ này.
Vân Tri nói từng chữ, nữ nhân cũng chính là Dụ Minh Hạ liền một phân khẩn trương.
Một lát sau, mới lại nghe thấy Vân Tri nói: "Tên chị thật dễ nghe."
Dụ Minh Hạ đầu ngón tay nắm chặt váy mới chậm rãi nới lỏng, trong lúc nhất thời không biết là may mắn hay khổ sở.
"Là cái này không sai đi?" Vân Tri cũng không biết cảm xúc của cô, chỉ đem giao diện đã ghi chú tốt đưa cho cô xem.

Dụ Minh Hạ chậm rãi gật đầu.
"Tôi là Tri Tri, như vậy hai ta tên còn rất xứng, Tri cùng giữa hè."
Vân Tri không nói, nàng nghĩ tới hôm nay chủ đề triển lãm.

Ở liên quan tên họ, Vân Tri xem ra hai người quan hệ liền càng có chút quen thuộc, không khỏi nói nhiều chút.
Dụ Minh Hạ cười ừ một tiếng: "Là rất xứng."
Vân Tri không từ lời nói của nàng nghe ra mặt khác ý, chỉ cho rằng nàng phụ họa chính mình, liền không nói tiếp chủ đề này.
"Chị như thế nào sẽ ở chỗ này a?" Hậu tri hậu giác, Vân Tri mới nghĩ đến bình thường rất ít có người sẽ đến nơi này, không phải là tới xem triển lãm nhiếp ảnh đi?
· Hậu tri hậu giác: Sau khi xem xét kỹ càng mới phát hiện ra
"Có chút việc," Dụ Minh Hạ lại hỏi nàng, "Trễ thế này em như thế nào còn ở chỗ này?"
"Tôi chờ bạn."

Trải qua vừa rồi nhắc nhở, Vân Tri mới nhớ tới thời gian đã qua nửa giờ, từ một giờ trước Nam Kiều nói sắp tới rồi hiện tại còn chưa tới.
Dụ Minh Hạ vừa muốn nói, liền nghe thấy một trận dồn dập tiếng chuông di động, hai giây sau Vân Tri liền bắt máy.
"Nam Kiều cậu rốt cuộc ở đâu? Cậu còn muốn nói chờ một chút mình thật sẽ tức giận." Chờ đến lâu rồi không khỏi tức giận, khi cùng Nam Kiều nói lời này Vân Tri trong giọng mang theo rõ ràng oán giận cùng hờn dỗi.
Bất đồng với lúc trước cùng Dụ Minh Hạ nói chuyện lễ phép, đây là một loại đối với người quen thân cận.
Dụ Minh Hạ có thể cảm nhận được giữa hai bên chênh lệch, nàng rũ mắt nắm thật chặt di động trong tay, lúc sau lại dường như không có việc gì mà sửa sang lại làn váy.
Dưới bầu trời tối đột nhiên có một đạo ánh sáng, có xe tới.
Dụ Minh Hạ ngước mắt nhìn về phía chiếc xe hơi ở đối diện, một bên Vân Tri đã từ trên ghế dài đứng lên.
Cô lại liếc mắt nhìn vụn băng lam đang bị Vân Tri ôm vào trong ngực.
Vân Tri nghe di động, ánh mắt tập trung trên chiếc xe trước mặt, cũng không phát hiện Du Minh Hạ ở một bên đang xem nàng.
Thật lâu lúc sau.
"Sinh nhật vui vẻ."
Ở tiếng gió cùng nước mưa, Vân Tri mơ hồ mà nghe được những lời này
Thanh âm chúc phúc thấp đến không thể nghe thấy, xa xa, nghe không rõ ràng.
Khoảnh khắc hoàn hồn, Vân Tri quay đầu nhìn về phía vị trí Dụ Minh Hạ mới vừa ngồi, lại thấy người mới vừa rồi còn ngồi ở đây giờ phút này đã không thấy.
Vân Tri chậm rãi buông xuống di động, đi về phía trước hai bước nhìn thấy thân ảnh Dụ Minh Hạ, ô màu đen che khuất nàng toàn bộ thân trên, bước đi nhẹ nhàng chậm chạp, làn váy dính một chút nước mưa ở không trung vẽ ra độ cung thật đẹp.
Mời vừa rồi là Dụ Minh Hạ đang nói sao?
Chờ đến khi Vân Tri ngước mắt lại nhìn, bóng dáng đã biến mất ở chỗ rẽ.
"Đang nhìn cái gì?" Nam Kiều giơ dù đứng ở trước mặt nàng chặn ngang tầm mắt, cười hỏi.
Trái lo phải nghĩ đều cảm thấy hẳn là nghe lầm, bèo nước gặp nhau cô làm sao có thể biết nàng sinh nhật.
Vân Tri hoàn hồn, bầu trời đã hoàn toàn tối sầm xuống, tuy rằng không biết Dụ Minh Hạ là đi chỗ nào, nhưng mặc kệ đi chỗ nào một mình đều rất nguy hiểm.
"Từ từ, mình vừa mới nhận thức một người, hỏi một chút cô ấy có cần hay không hỗ trợ."
"Ai?" Nam Kiều tươi cười dần biến mất, truy vấn nói.
Vân Tri ở khung thoại Dụ Minh Hạ đã phát tin nhắn dò hỏi hướng đi của cô, đối phương cơ hồ giây hồi nói đã ở trên đường về nhà, liền tắt điện thoại di động, nửa nói giỡn mà trả lời Nam Kiều: "Một nữ nhân thật xinh đẹp, ừm.....là loại hình mình thích."
Nam Kiều nghe vậy ủy khuất: "Tri Tri, cậu thích nhất không phải mình sao?"
Vân Tri không rõ ràng lắm lời cô nói có vài phần vui đùa vài phần nghiêm túc, dù sao mỗi lần nàng quen bạn mới Nam Kiều đều sẽ nói một câu như vậy.

Nhiều tới mức nàng đã thành thói quen, không phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ chui vào dưới dù của cô: "Đi thôi.".