Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 45




【 Quý Thâm Tiêu: Tôi thích làm em ấy. 】

Quý Thâm Tiêu đằng xa là một người đáng sợ như vậy.

Hạng Hi coi cảnh diễn này, trực tiếp tìm quản lí khóc một.

"Ô ô ô, sao cậu không cho tôi nhận nhân vật Cơ Hạc chứ?"

"Anh là nhân vật chính mà!" Vẻ mặt người đại diện hiện ra vẻ mộng bức, Cậu hâm mộ anh làm cái gì? Dù sao anh ta cũng chỉ là một nhân vật phụ nho nhỏ thôi."

"Nhưng nhân vật này thật sự rất xuất sắc, diễn giống như đang sống vậy." Hạng Hi ngồi trong xe bảo mẫu, không ngừng la vào điện thoại, "Cậu không thấy à, Cừu Cẩn cũng quá đẹp, chỉ mới liếc tôi một cái, ánh mắt kia có thể giết ngươi cậu  không? Vừa ngầu vừa A, tôi thật sự cảm thấy tôi có thể!"

"Cậu bình tĩnh một chút, ngàn vạn lần đừng để cho bất cứ người nào nghe được lời này" Người đại diện vội vàng ngắt lời hoa si của cậu ta, "Cậu với Cừu Cẩn có quan hệ gì? Là đối thủ một mất một còn đã từng nháo ra một trận gió tanh mưa máu rồi, bây giờ cậu lại đi nói thích anh ta, không phải là cậu đang tự vả mặt mình? Rồi các fan sẽ nói cậu như thế nào hả"

"Đương nhiên tôi biết! Tôi cũng chỉ nói!" Hạng Hi có chút tức giận, "Ai mà ngờ được bây giờ anh ta lợi hại như?"

Người đại diện: "Vậy cậu cố gắng vượt mặt anh ta là được rồi? Đến lúc đó anh ta lại theo đuổi cậu."

Cũng đúng, chính là như vậy!

Hạng Hi lập tức tỉnh táo, nghiêm túc nói: "Tôi muốn tiếp tục đọc kịch bản, đừng kiếm tôi nói chuyện nữa!"

Người đại diện: "Tổ tông à, cuối cùng cậu cũng suy nghĩ cẩn thận rồi, nỗ lực thật tốt, tranh thủ trở thành minh tinh số một công ty Hoa Ích nào!"

Hạng Hi: Cố lên! ヾ(°°)

Cậu ta mở kịch bản ra, nửa phút sau, một hàng cũng đọc không nổi, trong lòng lộn xộn, sao có thể có thể có cảm xúc được?

Vẫn nên thả lỏng một chút.

Vì thế cậu ta mở trang web đồng nhân đã lâu không vào, bắt đầu điên cuồng gặm văn.

Một  khác bị khiếp sợ là Giang Minh, hắn nhớ lại biểu hiện của Cừu Cẩn trong cảnh diễn kia, ánh mắt kia, không giống như chỉ là diễn xuất đơn thuần.

Khi kết thúc quay chụp, Giang Minh hỏi cậu: "Vừa rồi cậu nghĩ tới cái gì?"

Biểu cảm của Cừu Cẩn rất lạnh nhạt: "Một người đáng ghét, chỉ cần diễn  thù hận, kéo hắn ta ra là đã có thể rất dễ dàng có cảm xúc."

Giang Minh dừng một chút, lúc này mới nói: "Xem ra cậu rất ghét người nọ."

Cừu Cẩn mỉm cười: "Chán ghét đến mức anh chỉ mới nhắc tới hắn ta là tôi đã cảm thấy ghê tởm."

Giang Minh còn đang cười: "Có thể được cậu ghét, cũng là may mắn của."

Cừu Cẩn: "..."

Quên đi, hôm nay không nói chuyện nữa.

Cừu Cẩn xoay người tháo trang sức, nhưng trên người cậu lại toàn là vết máu giả, dứt khoát tìm chuyên gia trang điểm đi cùng với cậu về khách sạn, dù sao khoảng cách từ phim trường trở về cũng không xa.

Lưu Vĩ cũng nhận ra sự tiến bộ của Cừu Cẩn, nước lên thì thuyền lên, có chút lâng lâng nói: "Có phải chúng ta cũng nên có cho mình một người chuyên gia trang điểm riêng rồi không."

Rất nhiều minh tinh cũng đã có riêng cho mình một người trang điểm chuyên nghiệp, Cừu Cẩn "Ừm" một tiếng: "Chắc hẳn phải có, chờ quay xong diễn xong rồi nói sau."

Thật ra cậu cũng muốn nói chuyện đó lâu rồi, nhưng mà chuyên gia trang điểm thích hợp cũng không nguyện ý tới, hơn nữa lấy danh tiếng của cậu bây giờ, chuyên gia trang điểm quá lợi hại cũng không muốn tới.

Trong group WeChat của đoàn phim, nhân viên công tác đã đã phát bảng thông báo ngày mai, ngoài ra đêm nay còn tổ chức một buổi tiệc, Quý Thâm Tiêu mời khách, nhắn với toàn bộ người và nhân viên của đoàn phim đúng 7 giờ ở khách sạn.

Chờ khi Cừu Cẩn đọc xong thông báo, vừa ngẩng đầu đã thấy Quý Thâm Tiêu đứng ngay cửa.

"Quý tổng?" Cừu Cẩn có chút ngoài ý muốn, "Sao anh lại tới đây?"

"Có chút việc tìm cậu." Quý Thâm Tiêu đi tới, nhưng cũng không vội mở miệng.

Cừu Cẩn nháy mắt đã hiểu ý của anh, vừa lúc đã tẩy trang sắp xong, Cừu Cẩn đưa mắt ra hiệu, để Lưu Vĩ đưa chuyên gia trang điểm ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, Cừu Cẩn một bên rửa mặt một bên hỏi: "Nói đi, bây giờ có chuyện gì?"

Quý Thâm Tiêu đứng trước mặt cậu, mặt đầy nghiêm túc: "Tôi sẽ để công ty sắp xếp cho cậu một bảng kế hoạch phát triển tốt hơn."

Kế hoạch phát triển?

Cậu có cái đó khi nào vậy?

Còn muốn làm một cái tốt hơn nữa?

Cừu Cẩn tò mò: "Sao lại đột nhiên nói tới chuyện này?"

Cừu Cẩn trước mắt đang để mặt mộc, mang theo tính khí hoang dã, từng giọt nước trên mặt dưới ánh đèn như đang lấp lánh.

Quý Thâm Tiêu quay mặt đi, âm thanh có chút cứng: "Cuối năm cậu sẽ tới công ty Hoa Ích, tôi đã nói sẽ cho cậu tài nguyên, đương nhiên sẽ không để công ty nuôi thả cậu."

"Vậy làm phiền ngài lo cho rồi." Cừu Cẩn thật lòng thật dạ nói.

Vì đang rửa mặt, nên quần áo đều bị ướt, Cừu Cẩn định cởi quần áo ra trước, lại không ngờ ngay cả bên dưới cũng bị ướt, khi cậu đang cởi thắt lưng, đồ diễn trực tiếp tuột xuống dưới gót chân, cả người cậu hoàn toàn trần trụi, chỉ còn lại một cái quần lót tam giác màu trắng.

Phần eo lõm, cái mông ròn trịa ưỡn lên, đôi chân thon dài thẳng tắp......

Thân thể đầy dụ hoặc đập vào mắt anh, yết hầu của Quý Thâm Tiêu có chút khô.

Cừu Cẩn cũng có chút xấu hổ, đang chuẩn bị nói tới quần áo, liền nghe tiếng bước chân rời đi của Quý Thâm Tiêu, âm thanh có chút khàn khàn của người đàn ông truyền tới.

Quý Thâm Tiêu: "Chờ cậu tắm xong lại nói."

Cừu Cẩn nhẹ thở ra, ngượng ngùng thu cái tay chuẩn bị kéo quần lên, đóng cửa phòng tắm lại bắt đầu tắm rửa.

Trong phòng tắm không ngừng truyền đến tiếng nước róc rách, tâm của Quý Thâm Tiêu bắt đầu loạn, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng tăng lên.

Anh móc điện thoại ra chuẩn bị làm công việc, nhìn đám cấp dưới báo cáo tiến độ công việc, những lời đó đều hơn trăm triệu từ, nhưng anh căn bản không chú ý tới. Anh lại mở APP ra để xem tin tức kinh tế tài chính, nhưng một chữ cũng không đọc được.

Những hình ảnh lộn xộn đó không ngừng quấy nhiễu tâm trí anh, cuối cùng hợp thành khuôn mặt của Cừu Cẩn.

"Tôi xong rồi." Thẳng đến khi có một âm thanh truyền đến, Quý Thâm Tiêu mới từ trong suy nghĩ của mình tỉnh lại.

Anh không nhìn Cừu Cẩn, nhưng tốc độ nói có chút nhanh: "Chờ tới khi cậu ký hợp đồng, tôi sẽ phái người tới ký hợp đồng với cậu, bọn họ đều là người rất chuyên nghiệp, cậu chỉ cần phát triển ở phương diện kia, đi con đường minh tinh hay diễn xuất đều có thể, đoàn đội sẽ căn cứ vào nhu cầu của cậu mà sẽ phục vụ tốt."

Cừu Cẩn rất kinh ngạc, thụ sủng nhược kinh.

Cậu có tài đức gì, vậy mà có thể được cái đãi ngộ này chứ?

Đương nhiên, từ chối là chuyện không thể, nếu cậu muốn tiếp tục tiến lên trên, vậy thì cũng phải tìm một công ty đủ lợi hại để làm chỗ dựa.

Bây giờ có hai công ty lớn thuộc ngành điện ảnh và truyền hình, công ty Phi Hồng thành lập lâu, tài nguyên nhiều, danh tiếng tốt, bồi dưỡng ra đông đảo minh tinh, nhưng cố tình Giang Minh lại là chủ nhân. Một nhà khác cũng chính là công ty Hoa Ích vừa mới xuất hiện trên thị trường, có gan thử, biết sáng tạo, lực lượng hậu bị chậm hơn mười phần.

Dư lại chính là phòng làm việc được thành lập bởi một số ít minh tinh, cũng có một số bộ phận có thành tích không tồi, nhưng mà phòng làm việc của minh tinh phần lớn là dựa vào người minh tinh, một nhà đơn độc, có tài nguyên đều cho người khác trước, cậu tới đó cũng không vớt được thứ gì tốt.

Ngay cả khi Quý Thâm Tiêu không mời cậu, thì cậu cũng định đổi nơi làm việc sang công ty Hoa Ích.

Nhưng cũng không nghĩ tới, Quý Thâm Tiêu sẽ chủ động đưa ra lời này.

Chẳng lẽ là bị kỹ thuật diễn của cậu thuyết phục?

Quý Thâm Tiêu chú ý tới ánh mắt của cậu, không vui nheo mắt lại: "Nhìn cái gì?"

Thật ra Cừu Cẩn cũng nhớ tới một sự kiện, có chút tò mò hỏi: "Lưu Vĩ nói cơm trưa là do anh kêu giúp tôi, sao anh lại biết tôi muốn anh tôm hùm đất?"

Quý Thâm Tiêu nhìn cậu một cái: "Cậu thật sự muốn biết?"

Cừu Cẩn gật đầu.

Quý Thâm Tiêu lấy điện thoại ra, một âm thanh sột soạt truyền tới, sau đó xuất hiện khuôn mặt khi cậu đang ngủ.

"..."

"Anh, anh bị biến thái à, sao lại quay video tôi?" Mặt Cừu Cẩn có chút hồng, duỗi tay phải muốn giật lấy.

Quý Thâm Tiêu đề tay cậu lại một cái: "Đừng quay, tiếp tục xem."

Cừu Cẩn quả nhiên không hề động, ánh mắt đều hướng về phía điện thoại, sau đó cậu liền thấy mình đang lăn qua lăn lại trên giường, cuối cùng kéo Quý Thâm Tiêu có chết cũng không bỏ, trong miệng còn nhắc mãi: "Không thể ngủ, đỡ trẫm lên, buổi chiều trẫm còn phải diễn..."

Cừu Cẩn: "?"

Tuy có chút mất mặt, nhưng vẫn còn chút chuyên nghiệp được không?

Chuyện này thế mà lại khổ cho Quý Thâm Tiêu, lúc đó hơn một nửa thân thể của Cừu Cẩn đều nào lên trên người anh. Thân thể của thanh niên trong lòng ngực mềm dẻo mà ấm áp, dưới lòng bàn tay làn da trắng mịn, một mùi hương của sửa tắm truyền tới, còn mang theo mùi hương tin tức tố mùi hoa hồng.

Quý Thâm Tiêu chỉ cảm thấy máu nóng của mình đang dâng lên, có chút thô bạo nhét điện thoại vào trong tay Cừu Cẩn: "Tự mình cầm xem đi."

Cừu Cẩn cũng không để ý, cúi đầu nghiêm túc xem.

Trong video, chính mình chuẩn xác bắt được ngón tay của Quý Thâm Tiêu bỏ vào trong miệng, một bên mút một bên nói: "Tôm hùm đất... Ta muốn ăn tôm hùm đất..."

Cừu Cẩn: "..."

Người kia là ai? Cậu căn bản không quen biết được không?

Quý Thâm Tiêu mặt vô biểu tình lấy lại điện thoại: "Bây giờ cậu đã biết tại sao tôi lại quay cậu chưa?"

Cừu Cẩn tạm dừng nửa ngày, cuối cùng bắt đầu giãy giụa: "Nhưng... Nhưng sao anh có thể làm ra loại chuyện này chứ? Còn cố ý quay lén tôi? Ai biết có phải anh cố ý muốn chỉnh tôi mới làm như vậy hay không? Tỷ như tôi mới ăn tôm hùm đất xong chưa kịp rửa tay anh đã tới trêu chọc tôi..."

Dưới ánh mắt đầy áp bức của Quý Thâm Tiêu, âm thanh của Cừu Cẩn có chút nhỏ lại, cuối cùng là hoàn toàn biến mất.

"Cậu cho rằng tôi muốn quay cậu lắm sao?" Quý Thâm Tiêu cười lạnh một tiếng, môi mỏng hé ra, "Bởi vì đây đã là lần thứ hai."

Lần thứ hai?

Cừu Cẩn đột nhiên mở to hai mắt.

Quý Thâm Tiêu: "Lần đầu tiên cậu nói cậu muốn ăn gà rán."

Cừu Cẩn: "......Quên đi quên đi, tôi biết rồi."

Quý Thâm Tiêu lại không định buông tha cho cậu, tiếp tục nói: "Vẫn là mút tay nhưng vị gà, sau đó đều liếm đến nỗi cả ngón tay của tôi đều là nước miếng. Cậu còn muốn tôi tiếp tục nói nữa sao?"

Cừu Cẩn: "..."

Vẫn nên để cậu đi chết đi.

Đã bị đả kích mạnh như vậy, hứng thú khi ăn cơm của Cừu Cẩn cũng biến mất.

Vốn dĩ cậu định tự đi, không ngờ Quý Thâm Tiêu lại nói với tài xế đưa người khác đi, một hai phải đi cùng một chiếc xe với cậu.

Tài xế nào mà dám bỏ ông chủ để đi đưa người khác, không muốn bát cơm nữa sao?

Cừu Cẩn trong lòng điên cuồng phun tào, nhưng nhìn Quý Thâm Tiêu vừa mới cho cậu nhiều mặt mũi như vậy, vẫn thiện tâm cho người lên xe.

Khi xuống xe, lại cực kỳ không muốn cậu anh bước ra.

"Đừng, đừng cùng bước rai!" Cừu Cẩn vội kéo người trở về, "Người khác nhìn thấy sẽ không."

Quý Thâm Tiêu nâng mi, cực kỳ ngang ngược: "Ai dám nói chúng ta không tốt?"

Cừu Cẩn: "..."

Được được được, những người khác đều là con kiến trong mắt của anh.

Người vào buổi tối cũng không nhiều lắm, bọn họ ngẫu nhiên gặp được mấy diễn viên của đoàn phim ở cửa, Cừu Cẩn cũng nói mình chỉ ngẫu nhiên gặp được Quý tổng ở bãi đỗ xe, lúc này mới lừa được những người nọ.

Quý Thâm Tiêu tuy có chút bất mãn, nhưng mà trong lòng bị một loại cảm xúc vui sướng bao phủ, ngay cả đại nhân cũng không nhớ tới chút tức giận nhỏ nhoi kia, buông tha cho Cừu Cẩn. Loại tâm tình tốt này vẫn luôn duy trì trong suốt toàn bộ bữa tiệc, những diễn viên còn nơm nớp lo sợ cũng thả lỏng người, trong lúc nhất thời, bầu không khí suốt toàn bộ bữa tiệc đều tràn ngập sự vui tươi nhẹ nhàng.

Sau khi trở lại thành phố Kinh, Quý Thâm Tiêu lập tức đi một chuyến tới bệnh viện tư nhân.

Ở phòng tư vấn, người đàn ông với thân hình cao lớn người một người trên sô pha, lộ ra một tư thái như có thể nắm giữ tất cả.

"Tâm tình rất tốt?" Cố Du cười ngồi xuống, "Xem tin cậu nhắn cho tôi lúc trước, tôi còn tưởng thân thể của cậu vẫn còn vấn đề gì đó, nhưng bây giờ xem ra, đã hồi phục gần như không tồi?"

"Không cần suy đoán, không phải vấn đề của tin tức tố." Quý Thâm Tiêu nâng cằm lên, trong giọng nói có chút đắc ý, "Tôi thích làm cậu ta."

Cố Du giống như cũng không ngoài ý muốn, nụ cười trước sau vẫn luôn duy trì: "Chúc mừng ngài."

Quý Thâm Tiêu rụt rè gật đầu, lại không giấu được ý cười trên mặt.

Cố Du lại hỏi: "Hắn biết không?"

Quý Thâm Tiêu lắc đầu: "Tôi cũng chỉ mới phát hiện, tôi không biết em ấy thấy tôi thế nào"

"Vậy ngài có thể thử chủ động xem sao, theo đuổi một chút," Cố Du giải thích, "Lấy cớ là tình trạng thân thể thử xem, có thể trở thành quan hệ yêu đương là tốt nhất, nếu từ đánh dấu tạm thời biến thành đánh dấu hoàn toàn, có lẽ sẽ có thể hoàn toàn chữa khỏi."

Đánh dấu hoàn toàn...

Quý Thâm Tiêu nhớ tới đoạn eo thon chắc kìa của Cừu Cẩn, còn có xúc cảm dưới lòng bàn tay......

Yết hầu anh di chuyển, không hiểu sao cả người có chút nóng.

Có lẽ đây cũng là một đề nghị không tồi.