Ấm Áp Nhất Là Lúc Tuyết Rơi

Chương 3




Nếu như trên thế gian này có một vài thứ khiến bạn khó khăn để thờ ơ nó vậy thì biển nhất định là một trong số đó.

Trong rạp nướng thức ăn trên bãi cát, Ôn Noãn say sưa nhìn bọt biển trắng xóa xếp thành từng tầng.

"Ai sinh ra ở gần biển thật may mắn."

Ngô Đạc đưa lạp xưởng vừa nướng chín cho các cô. "Đương nhiên rồi, có muốn anh phát huy năng khiếu chuyên nghiệp giảng cho các em biết quan hệ mật thiết giữa biển và con người không?"

Hành Vân lấy lạp xương chặn miệng anh lại, "Chừa lại thảo luận với giáo sư đi. Anh cũng từng chỉ lo giúp bọn em mà ăn trước đi."

Anh chỉ mỉm cười ném cho Hành Vân một lon coca. Cô lắc đầu cười, giơ hồng trà trong tay lên, "Em uống cái này được rồi."

"Mấy cậu nói nhỏ gì với nhau mà cười tươi rói, nét mặt gian trá nữa?"

"Cười một tiếng sẽ trẻ ra mười tuổi." Anh nói đại một câu qua chuyện, đổi sang chủ đề khiến Ôn Noãn cảm thấy hứng thú, "Nhà Dực Chẩn ở đường 54, từ phòng khách có thể nhìn ra biển."

"Thật hả?" Cô xoay lại chứng thực, "Có thật hả, nhà của anh đẹp chỗ vậy?"

Trương Dực Chẩn chỉ ừ nhẹ một tiếng, lạnh nhạt liếc nhìn "anh em tốt" của mình. Không biết Ngô Đạc lấy đâu ra tư liệu gia đình của anh, uy hiếp nếu như anh không đến thì sẽ mang theo một đại đội đến nhà anh làm khách.

Anh rất không ưa người ta tùy tiện mời người lạ đến ngồi nhà anh, tuy nhiên ba mẹ của anh lại hay như vậy.

"Nghe nói anh thích xem phim điện ảnh." Đây cũng là tình báo của Ngô Đạc, "Em cũng thường xuyên xem phim, anh thích phim nào?"

"Dạo gần đây hay xem Tiểu tân An nhị lang (Ozu Yasujiro)."

Ozu Yasujiro là thần thánh phương nào? Ôn Noãn miệng đầy thức ăn, ồm oàm hỏi, "Là người Nhật Bản hả, diễn viễn mới sao?"

"Ông ta là đạo diễn."

"Vậy anh có VCD của ông ấy không, cho em mượn xem với?" Ôn Noãn kéo ghế xếp lại ngồi gần bên cạnh anh. Đạo diễn Nhật Bản thì cô chỉ biết đến Miyazaki với Iwai Shunji, bởi vì cô chỉ xem phim hoạt hình cùng phim tình cảm lãng mạn.

"Tôi nghĩ em sẽ không thích mấy phim khô khan như thế đâu." Anh chợt nghiêm túc giáo huấn, "Cần gì phải ủy khuất bản thân chứ? Em không cần miễn cưỡng để làm theo ý thích của anh."

Anh sờ sờ sóng mũi thẳng tắp của mình, tiếp tục thuyết phục, "Tính cách của chúng ta khác nhau quá xa."

"Chẳng lẽ phải yêu đương với nữ sinh có tính cách y hệt mình mới được hả? Tính cách khác nhau mới có thể bổ sung cho nhau. Có khi vì cá tính của chúng ta không giống, đến khi yêu nhau thì chẳng phải thấy mình có thêm một thế giới, như thế không tốt hả?" Cô thẳng thừng phản bác, giọng điệu ngây thơ nhưng vang rõ.

Nói chuyện với Trương Dực Chẩn là việc vui vẻ nhất. Anh cũng không hay cãi tới cùng nhưng ít nhất cũng khiến không khí bớt tẻ nhạt. Khi nghe thấy chuyện được mọi người bàn tán sôi nổi thì cũng bàn theo nhưng anh không hề nói gì về mình. Với cô thì cuộc sống như vậy chẳng vui chút nào. Hơn nữa ở anh có một phương thức "kiềm chế" ngôn ngữ của người khác, nếu như muốn tìm hiểu anh thì anh luôn có thể xảo diệu chủ động dời đề tài, hơn nữa không hề lộ ra dấu vết.

Cô nghiêm túc gọt vỏ táo, vỏ táo dài mỏng rũ xuống lay lắc, sau khi gọt xong thì nhìn qua rồi cuối cùng khắc một gương mặt cười lên táo. "Ấn tượng của anh với em như thế nào?"

"Em - có hơi kỳ lạ."

Cô rất phiền toái và khó đối phó, nhưng mỗi hành vi cử chỉ của cô luôn có cảm giác ngây ngô dễ thương, anh thấy bắc đắc dĩ nhưng không hề ghét nổi.

Ôn Noãn là một - cô gái kỳ lạ.

Anh biết điều kiện của bản thân không tệ, khi ở trường cấp hai cũng đã có rất nhiều bạn gái bày tỏ bằng nhiều cách như vô tình hay cố ý. Còn Ôn Noãn thì là người vụng về nhất trong số đó. Không có thủ đoạn hay kỷ xảo nào, cũng không biết sửa soạn cho mình.

Phần lớn mọi người khi biết không được hồi đáp thì sẽ từ bỏ, thông minh biết cách tự bảo vệ mình. Nhưng tại sao cô lại không như vậy?

Ở thời đại bon chen này còn mấy ai có thể khư khư cố chấp, có mấy ai kiên trì tới cùng, có mấy ai tin tưởng vào tình yêu?

Mà mình... anh nhìn nửa quả táo bị nhét vào tay... vì sao mình lại không tiếp tục cảnh cáo với em ấy rằng tình yêu không thể khiêng cưỡng mà còn vui vẻ hòa thuận ăn táo với em ấy chứ?

Khí hậu tháng mười oi bức, "A Kiệt, vừa rồi em ăn quá trời cá nướng với mực nướng, thật sự không thể ăn nổi nữa." Gia Gia bổ nhào vào lồng Ôn Noãn, cười nói với cậu bạn trai đang đuổi theo: "Anh có biết nó có bao nhiêu ca lo không, ăn xong cái đó thì một tuần ăn uống điều độ của em sẽ thất bại trong gang tất mất thôi."

Hồ Lạc Kiệt cầm đùi gà trong tay, "Ngoan, Gia Gia, anh không ngại em béo đâu, đừng giảm béo làm gì."

Trên vĩ nướng xếp một hàng nào là lạp xưởng, trứng cút, khô mực, thịt, thịt gà, bên trên còn rưới thêm gia vị, mùi thơm nồng nặc hút hồn, nhưng bạn học Hứa Gia có ý chí kiên định của chúng ta chỉ quay lưng lại, tay cằm một cọng rau hẹ xanh nhạt... ngặm.

"Đâu phải vì anh nên em mới thế, đây là lý tưởng cá nhân của em."

Ôn Noãn nhận đùi gà, muốn cắn một cái, "Đừng cãi nhau nữa, nó không ăn thì em ăn cho."

"Không được." Hứa Gia bất mãn ra mặt, "Đây là A Kiệt nướng cho tớ, sao cậu có thể ăn chứ?"

Hứa Gia nắm chặt đấm tay nhỏ, hiên ngang lẫm liệt quyết định hi sinh lý tưởng cá nhân, "Tớ sẽ ăn tươi nuốt sống nó."

Hồ Lạc Kiệt lén dựng ngón tay với Ôn Noãn.

Trời trong mây trắng, một vài bạn nhỏ đang xây lâu đài cát; cũng có một vài gia gia để râu dài đang câu cá, vất vả lắm mới câu được một con nhưng lại thả về biển cả; dưới cây dù gần đó có hai người đang đánh cờ, Ôn Noãn quan sát một lát rồi đột nhiên nói, "Trương Dực Chẩn, chúng ta cá cược chứ? Nếu như người ở bên trái thắng thì anh phải làm bạn trai của em."

Anh từ chối trả lời mà chỉ nói: "Vậy nếu người ở bên phải thắng thì em không theo đuổi tôi nữa?"

"Đi xem đi." Cô rất có lòng tin nhưng không trả lời mà hỏi ngược, "Vậy anh có đồng ý hay không?"

Trương Dực Chẩn cũng chỉ lạnh nhạt nói, "Xem một chút cũng được."

Ý định của Ôn cô nương là gì thì anh đã đoán được. Trái với phải không cố định như nam với bắc, nếu như ai thắng thì cô đứng bên tay phải của người đó là được.

Kết quả, ván cờ đó hòa.

Bỏ đi bỏ đi, người tính không bằng trời tính. Ôn Noãn xoắn tóc, cảm thấy cô đang bị trời phạt.

Còn Trương Dực Chẩn không biết bản thân được giải thoát hay thất lạc nữa.

"Anh nhờ mấy em chăm sóc em ấy tốt vào, tính tình của Gia Gia hơi trẻ con, hãy khuyên em ấy ăn uống nhiều hơn, nếu như em ấy có lỡ miệng thì cũng đừng để ý tới, em ấy chỉ được cái to mồm, lời nói không đi qua thần kinh lịch sự." Trước khi lên xe, Hồ Lạc Kiệt trưng ra vẻ mặt chân thành nhờ cậy mọi người.

"Em đâu có ngu xuẩn như anh nói vậy?" Hứa Gia không phục giựt vạt áo của anh.

"Em đương nhiên không ngu xuẩn như vậy, bởi vì em còn ngu xuẩn hơn những gì anh nói."

"Hồ Lạc Kiệt!" Cô nổi trận lôi đình, "Em ở trong lòng anh không hề có chút ưu điểm nào hay sao?"

Anh suy tư nửa ngày, "Hình như không có."

"Con thỏ chết tiệt La Kiệt!"

Cô vừa gọi biệt hiệu của anh, vừa nhéo lên bắp thịt trên cánh tay của anh khiến anh đau tới mức kêu quai quái, "Mấy em thấy đó, em ấy còn có khuynh hướng bạo lực, cũng may có sức nên chẳng hề có sức sát thương."

Ngô Đạc thay anh giải thích với Gia Gia, "Bởi vì cậu ta thích em nên mới thấy em cần chiếu cố đặc biệt, không thể chịu chút khổ cực nào. Giống như anh cũng hi vọng mấy em chăm sóc Hành Vân như thế."

"Em? Em cần gì phải chiếu cố chứ?"

Hứa Gia lập tức buông tay, nheo mắt cười gian trá: "Hành Vân, cậu còn nói không có quan hệ gì với anh ta? Nhìn đi, người ta đã tới mua chuộc bọn này rồi kìa."

"Hành Vân, cậu dấu bọn này làm ra chuyện tổn tại danh tiếng như vậy, đáng bị tội gì đây?"

"Tớ không có Ngô Đạc, anh nói bậy gì vậy?"

Mắt thấy mọi người đều chỉa mũi vũ khí về phía mình, Tống Hành Vân trừng mắt nhìn người khởi xướng. Nhưng anh chỉ bắt chéo tay ra sau lưng, "Em đừng ngại ngùng nữa, dù sớm hay muộn thì mọi người cũng sẽ biết thôi."

Đáng thương cho bạn học Tống Hành Vân phải giúp "ổ lười" mua thức ăn sáng trong vòng một tuần để chuộc tội giấu diếm bạn bè đi tư thông.

"Trương Dực Chẩn có ở đây không?" Cô gõ cửa phòng nghỉ hội leo núi.

"Đàn em Ôn đó hả, hoan nghênh hoan nghênh, cậu ta vừa đi với xã trưởng đến hội học sinh báo báo rồi." Một nam sinh cường tráng tóc húi cua nhiệt tình mời gọi, lấy một cái ghế dấu trong góc ra mời cô ngồi.

Câu lạc bộ leo núi của bọn họ dạo gần đây dương thịnh âm suy, nhìn thấy đàn em tinh thuần xinh đẹp như vậy nên hiển nhiên phải ra sức ân cần.

"Vậy anh ấy không có lộc ăn rồi." Cô đặt hộp bánh trứng sữa còn nóng hôi hổi lên bàn, "Mấy anh ăn trước đi, để nguội sẽ không ngon."

Cô ngồi gần bàn nên nhìn thấy trên bàn đặt một bản đồ, "Các anh đang thương lượng kế hoạch gì à?" Cô thường hay tới đây tìm Trương Dực Chẩn, tuy quan hệ của hai người không tiến triển gì nhưng trái lại rất quen thân với người trong cậu lạc bộ leo núi.

"Tuần sau bọn này chuẩn bị leo lên đỉnh Lao sơn vào buổi tối rồi sau đó ngắm mặt trời mọc nhô ra khỏi mặt biển."

"Chắc vất vả lắm nhưng em nghĩ nhất định rất vui."

Nam sinh được khen ngợi đắc ý đưa thẻ hội viên cho cô xem, đó là một bức xanh xinh đẹp vẽ bầu trời xanh trong cùng mặt trời vừa nhô ra khỏi biển, nổi bật, tùy ý, tiêu sái.

"Đi với bọn này chứ, khẩu hiệu của câu lạc bộ bọn này là: có tổ chức không kỷ luật thì cũng sẽ có người không câu thúc."

"Em có thể leo núi với mấy anh hả?"

"Em không thể leo núi với bọn này." Diệp Phỉ Dương xinh đẹp như hoa đào trong băng tuyết bước tới, lườm cô, "Em chỉ có thể đi lên với bọn này. Chị đã uốn nắn em bao nhiêu lần rồi hả?"

Mỗi lần gặp xã trưởng xinh đẹp này, Ôn Noãn đều có cảm giác kinh diễm tới mức không thở nỗi. Thực ra cô để tóc ngắn như nam sinh, cũng không thoa sơn môi, mặc thì mặc đồng phục thể dục bình thường, hiển nhiên không thường ăn mặc quần áo nghiêm chỉnh, nhưng nhìn vào cũng rất xinh đẹp, quả nhiên là trời sinh lệ chất.

Không phải chỉ khác nhau một chữ thôi sau, cô ấy nhất định thường xuyên nghiên cứu [tỉa tót câu chữ], Ôn Noãn le lưỡi, "Đi, đi - em nói sai rồi."

Cô nở nụ cười hài lòng, đưa tay hào phóng mời: "Muốn đi thì đi đi."

"Thật hả? Em có cần chuẩn bị gì không?"

"Em chỉ cần xỏ giày thích hợp là được, mấy thứ khác bọn này có hết." Nam sinh cường tráng vỗ vỗ vai cô, suýt nữa đã vỗ ngã Ôn Noãn.

Trương Dực Chẩn lườm bọn họ, "Tôi còn có việc, mấy cậu bàn bạc thời gian tập họp xong rồi thì nói cho tôi biết."

Theo anh ra khỏi phòng, Ôn Noãn hơi thất vọng: "Anh có chuyện bận hả?"

Hiếm lắm cô mới chủ động tới tìm anh mà anh lại không có thời gian rãnh.

"Không phải em có chuyện muốn tìm tôi sao?" Anh nhắc nhở bằng giọng chế giễu.

Anh đang bảo cô? Hai mắt Ôn Noãn lập tức sáng rực, nhớ tới mục đích của mình, lấy ra một cái chậu nho nhỏ, "Không phải anh thường xuyên dùng máy tính hả? Nghe nói đặt cây xương rồng ở gần sẽ hấp thu chất phóng xạ."

Một chậu cây xương rồng được đưa vào tay của anh, mặt ngoài vốn nên là gai nhọn sắc bén lại là những lông tơ màu trắng. Bên trong chậu thủy tinh không có bùn đất mà được thay thế bằng bùn xanh trong suốt được đông lạnh thành xốp.

Cô chỉ chỉ, "Anh xem, đây là bùn thủy tinh, còn có mùi thơm nữa đó, đẹp chứ? Em phải đi khắp đường Trung Sơn mới mua được."

"Ừ, thực sự rất đẹp." Trương Dực Chẩn còn chưa kịp phát biểu ý kiến của mình thì đã nghe thấy một giọng nữ mừng rỡ quen thuộc.

Anh quay đầu lại, "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

Mẹ Trương búi tóc cao đoan trang kín kẽ, đeo kiếng nửa gọng, người mặc váy viên chức màu đậm bó sát người, ngoại hình điển hình của công chức nữ, có điều lời nói thì hoàn toàn không hợp với ngoại hình ấy.

"Đương nhiên thương anh nên mang đến cho anh ít đồ ăn." Mẹ Trương trả lời một cách hiển nhiên, nhưng thực ra mục đích của bà là muốn tới xem cô gái mà ông xã nói đến. Lần trước nghe ông xã nói con trai đã có bạn gái thì bà còn ôm thái độ không tin. Tuy hai vợ chồng họ là người rất thích quen bạn cặp bè nhưng chẳng biết Dực Chẩn lại thừa hưởng gen ẩn của ai mà lại âm dương quái khí, đối xử với ai cũng đều lạnh nhạt khách sáo.

Hớ hớ, nhưng dù vậy cũng chạy không thoát cô nữ sinh váy màu lựu đáng yêu kia. Bị bà bắt gặp rồi, xem con trai giai thích ra sao đây.

Trương Dực Chẩn ho khan hai tiếng không mấy tự nhiên, đoán một cái đã biết mẹ anh đang tính toán cái gì.

"Đây là bạn gái của anh đấy à?"

"Không, không, không." Ôn Noãn ra sức lắc đầu, không muốn để Dực Chẩn hiểu lầm cô có ý gây hiểu lầm.

"Nghe ông xã dì nói cháu rất làm sallad tự phục vụ ở Pizza Hut rất ngoạn mục. Có lần dì đi chỗ đó ăn thấy một đứa bé chất sáu bảy tầng cũng rất hâm mộ."

"Thực ra rất đơn giản, chỉ cần chú ý tới thứ tự trước sau, sau đó vận dụng một chút kiến thức kiến trúc sắp mỗi nguyên liệu sao cho dính chặt là được ngay."

Mẹ Trương mỉm cười lấy cùi chỏ húc húc con trai ở bên cạnh rồi nhiệt tình hỏi thăm Ôn Noãn, cuối cùng còn thân thiết muốn mời hai người đi ăn thức ăn bà đã làm.

Trương Dực Chẩn chẳng hề dị nghị gì, anh còn cầu có người tới "chia sẻ" đồ ăn mà mẹ nấu không kịp nữa huống chi là đuổi, anh khó ưa nhất là mấy món đồ ăn đầy dầu mỡ với canh đổ đống bột ngọt mà mẹ nấu.

Cái cà mêm giữ ấm màu tím được mở ra, hai mắt Ôn Noãn sáng lên, nhìn chằm chằm vào thịt viên cùng thịt nướng cuộn lá diếp, còn có một ly rượu quế hoa. Cô vui vẻ kêu ô rê, trong trường sao có được mấy món ăn quê nhà kiểu này.

Mẹ Trương rất hài lòng khi thấy đồ ăn mình làm có người biết thưởng thức nên có thể nói bà với Ôn Noãn vừa quen đã thân, "Cháu là người miền Nam?"

"Dạ, bác gái cũng vậy ạ?"

"Phải." Bà mỉm cười đắm mình vào hồi ức đẹp đẽ, ngày trước bà cũng vì tình yêu mới đành vứt bỏ quê nhà, bám rễ ở trong thành phố mái ngói mái xanh này. Tuy có rất nhiều chuyện không hợp thói quen nhưng bà chưa từng thấy lựa chọn của mình sai lầm.

Thừa dịp Ôn Noãn đi rửa tay, Trương Dực Chẩn đề nghị với mẹ của mình, "Ngài không đi thăm Phỉ Dương hả?"

Nhà của Diệp Phỉ Dương là tri giao nhiều năm với nhà anh, bây giờ hai người học cùng một trường nên mỗi lần mẹ Trương tới thăm anh cũng không quên đến thăm Phỉ Dương.

Anh cũng nhờ vậy mà thoát khỏi việc bị mẹ "ân cần tra hỏi".

"Để khi khác, hôm nay mẹ đặc biệt tới thăm "bạn gái xấu " của con." Bà giơ ngón trỏ lên lắc lắc.

"Mẹ, ngài đừng châm ngòi thổi gió, chỉ bậy uyên ương nữa." Lỡ gây ra chuyện gì bậy thì người thu dọn là anh chứ ai.

Mẹ của Trương Dực Chẩn rất nhiệt tình làm ông mối se tơ nối chỉ, ở trong văn phòng bà làm việc thì bất kể là trai hay là gái hễ chỉ cần tới tuổi mà chưa lập gia đình thì đều không thể may mắn thoát nạn. Với con trai thì bà càng quan tâm nhiều hơn, lúc năm tuổi anh suýt nữa đã vâng lệnh cha mẹ kết hôn khi còn tấm bé với Diệp Phỉ Dương; lúc cấp hai có một bạn học nữ đến nhà của anh suýt nữa thì bị sự nhiệt tình của mẹ Trương dọa chạy; gia trưởng nhà người ta thì lo lắng con cái yêu đương sớm còn bà thì trăm phần trăm ủng hộ hai tay, hơn nữa còn gắng sức tác hợp.

"Sao có thể nói mẹ chỉ bậy được, cô bé đó rất đáng yêu, bộ anh không thấy ánh mắt của nó khi nhìn anh rất dịu dàng sao?" Theo bà thì Dực Chẩn cái gì cũng thông minh nhưng lại trì độn trong chuyện tình cảm. Thân làm cha mẹ, không giúp con cái thì còn làm gì được? Trách nhiệm thực sự rất nặng nề.

"Dịu dàng gì?" Ôn Noãn từ xa đi tới, trên tay còn đọng lại một vài giọt nước, cô nhẹ nhàng giơ thẳng mười ngón tay ra đón gió.

Anh lấy khăn cho cô lau, "Mẹ tôi nói em trông rất dịu dàng."

"Em?" Ôn Noãn rất vui, cô không ngờ mình cũng có dính líu với từ đó, cuối cùng thì cũng có người phát hiện ra phẩm chất thâm tàng bất lộ của cô rồi.

Cao sơn lưu thủy, cầm ngộ tri âm.

Tiễn mẹ tới trước cửa trường học, mẹ Trương vẫn thấy hơi quyến luyến không muốn rời khỏi, Dực Chẩn dứt khoát nói, "Mẹ, nghe nói ở quảng trường Hải Tín có shop đang sale off, không phải mẹ có ý định mua quần áo sao?"

"Thật hả?" Bà quay lại hỏi, "Ôn Noãn, cháu có muốn đi dạo phố với dì không? Ánh mắt của dì rất tốt nhé."

"Híc." Nhìn thấy Dực Chẩn đứng sau lưng mẹ Trương ngấm ngầm lắc đầu, Ôn Noãn mỉm cười từ chối, "Không cần đâu ạ."

Bây giờ là cuối tháng, dù có muốn thì cô cũng không mua nổi quần áo. Cô là thiếu nữ ánh trăng điển hình, nghĩa là thiếu nữ xinh đẹp mỗi tháng đều tiêu sạch bách tiền tiêu vặt.

"Vì sao vừa rồi anh không cho em đi?"

"Ở đó vốn không hề có shop nào cả, tôi nói như vậy để mẹ tôi đi nhanh."

Dù sao có giảm giá hay không thì mẹ anh cũng đều mặc kệ mà mua về một đống quần áo, anh cũng không vì vậy mà cảm thấy tội lỗi.

"Em thực sự muốn đi theo leo núi?"

"Phải, núi Lao Sơn cũng không cao mấy, hồi đầu năm em cũng từng đi lên đó." Tuy nhiên lần đó cô ngồi xe du lịch tới trước điện Thái Thanh mới bắt đầu bò lên.

"Đi núi ban đêm không như đi chơi, tới lúc đó đừng có mà khóc nhè." Lần lên núi bái lễ ngày đó Ôn Noãn vốn chẳng tình nguyện đi theo, kết quả hành trình gian khổ 15 mét ấy cô chỉ đi chưa đầy 2 mét thì tay chân đã mỏi nhừ. Khi tới nơi thì cô dứt khoát khóc ré lên.

"Chờ mà xem."

Khi Hành Vân trở về thì thấy Ôn Noãn đang lựa quần áo trong chiếc tủ rối tung của mình, vừa nhìn thấy cô thì liền kéo qua hỏi: "Cậu cảm thấy tớ mặc bộ nào là đẹp nhất?"

Cô thích bộ váy lá sen nhất nhưng leo núi không thích hợp bận váy; quần cao bồi bảy tất? Như vậy sẽ lộ ra cặp chân béo ị của cô...

"Cho xin, bạn học Ôn thân ái ơi, không phải cậu muốn đi núi hả? Đâu phải đi biểu diễn thời trang đâu, cứ tìm đại một bộ quần áo gọn nhẹ linh hoạt là OK." Còn đi lúc giữa đêm nữa, bốn bề đen kịt thì thấy được cái nách gì. "Thời tiết đẹp quá, chúng ta đi đánh cầu lồng nha?"

Trong tất cả các môn thể thao thì chỉ có môn cầu lông là Ôn Noãn vớt được mấy phần mặt mũi.

"Xuống tầng ngầm à?" Không biết trường học quy hoạch như thế nào mà lại xây sân thể dục ở tầng ngầm 1, mỗi lần tới đó đều thấy như công nhân làm việc dưới mặt đất.

"Không, hôm nay không có gió, chúng ta đi ra sân tập đi." Vài hôm nữa trong ban sẽ cử hành trận thi đấu cầu lông, cô muốn luyện tập nhiều hơn một chút.

Ôn Noãn không có tinh thần nói: "Cậu đi tìm Ngô Đạc của cậu đi." Vừa có huấn luyện viên chuyên nghiệp miễn phí lại vừa có thể thừa cơ bồi dưỡng cảm tình.

"Hôm nay anh ấy bận phải phụ đạo một cô gái Hàn Quốc."

"Vậy thì cậu cần phải dán mắt kĩ hơn, con gái Hàn Quốc đều rất xinh đẹp." Cô vẫn giữ cái điệu mềm nhũn châm chọc, dưới bàn tay phẩu thuật thẩm mỹ thì dù xấu xí cũng trở thành Tây Thi.

"Cô ta thực sự vừa đẹp vừa đáng yêu thế nhưng tớ hoàn toàn không hề lo lắng, bởi vì cô ta năm nay mới 16." Hành Vân bắt đầu lôi kéo, "Còn nói muốn đi leo núi, mà ngay cả sức đánh cầu cũng chẳng có?"

"Cũng bởi vì sắp sửa tiến hành lao động chân tay nên tớ hiện tại đang nghỉ ngơi lại sức." Thực ra bây giờ cô đã thấy hối hận, "Cậu coi nếu như tớ trở thành người đầu tiên hi sinh trên núi Lao Sơn, không biết có được tính là liệt sĩ hay không?"

"Mỏm quạ, ai bảo đầu óc của cậu nóng đột ngột làm gì?"

"Chị Diệp - chính là xã trưởng của họ đó, ánh mắt của chị ấy mỗi lần nhìn tớ đều rất lạ, có đôi khi rất nhiệt tình cũng có đôi khi giống như đang thẩm tra. Đến cả Trương Dực Chẩn thích uống trà gì chị ấy cũng biết. Nếu như không thích thì sao để người đó trong lòng như vậy? Hơn nữa chị ấy còn chung lớp với Trương Dực Chẩn, làm quan thì được hưởng lộc vua, con sải ở chùa thì quét lá đa, nên hình như chị ấy cũng thích Dực Chẩn thì phải."

"Có lẽ người ta có trí nhớ tốt, chẳng lẽ cậu cho rằng ai cũng như cậu, chỉ biết cười bừa làm dáng đáng yêu?"

Cô thay quần áo thể thao, vừa tức vừa bực ngồi xuống, nhìn Hành Vân cầm cầu lông trong tay, mặc váy dài màu tím, ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống. Nét đẹp của cô, Paganini của cô, tình yêu của cô - đều khiến người ta thấy ngưỡng mộ.

"Hành Vân, tớ thực sự hâm mộ cậu, vừa đẹp lại thông minh, nếu như tớ cũng ưu tú như cậu thì anh ấy cũng nhất định thích tớ như Ngô Đạc thích cậu."

"Đồ ngốc, ai bảo cậu xấu đâu? Còn thông mình thì nếu tớ thông minh hơn cậu thì sao chúng ta thi vào cùng một trường? Ôn đại tiểu thư của tôi ơi, đừng dại dột tự rước phiền não cho bản thân. Hơn nữa tớ cảm thấy Trương Dực Chẩn có phần thích cậu."

"Thật hả, sao cậu biết?"

"Híc, đây là giác quan thứ sáu của phụ nữ." Hành Vân chỉ thuận miệng dỗ ngọt cô một chút chứ có biết gì đâu. "Được rồi, mau ra sân tập, tránh bị người khác cướp mất chỗ tốt."

"Đánh xong cầu lông thì tớ muốn uống trà sữa trân châu để bổ sung thể lực."

Cô thực sự không khóc nhưng còn mất mặt hơn thế nữa! Cầm khăn giấy bịt mũi lại, Ôn Noãn ngại ngùng sám hối, "Thật xin lỗi, đã làm phiền anh."

Khi đi tới lửng núi thì cô ho khan cùng không ngừng chảy máu mũi nên Trương Dực Chẩn chỉ đành dìu cô quay về đường cũ.

"Không sao, em ngồi xuống đây nghỉ ngơi một lát đi."

"Em nhớ năm ngoái đâu có khó trèo như vậy đâu."

"Có rất nhiều tuyến đường khác nhau để trèo lên đỉnh núi, độ khó cũng sẽ khác nhau."

"À." Cô kéo thẳng khăn giấy, nương ánh trăng dò xét, "Là hình trái tim, năm ngoái thấy bạn trai của Như Anh trước khi đi đã phải chuẩn bị ba bốn bịch khăn giấy, cuối cùng nó chỉ định bịch khăn giấy như thế này đó."

"Khoa trương vậy sao?"

"Đương nhiên, trước mặt người trong lòng, ai cũng đều muốn thể hiện ra mặt tốt nhất." Nhưng tiếc thay thường thì sẽ biến khéo thành vụng, còn cô thì là kiểu mẫu điển hình.

"Có phải xã trưởng thích anh đúng không?"

"Sao lại hỏi vậy?" Hình như anh chưa từng cân nhắc qua vấn đề này.

"Thì tại vì chị ấy lúc nóng lúc lạnh với em?"

"Cô ấy đối xử với ai cũng như thế."

"Vậy anh có thích chị ấy không?"

"Không có." Anh thẳng thừng phủ nhận.

Ôn Noãn thở dài một hơi, chợt thấy thoải mái muốn nhàn hạ ngắm nhìn phong cảnh. Làm kẻ địch với đàn chị xinh đẹp đáng khâm phục như vậy, cô chẳng hề có chút tự tin. Gió thu thổi mạnh, ánh trắng khắp núi, bốn bề rừng trúc, một con sóc nhỏ đang ngủ trong rừng đêm, "Phong cảnh đẹp quá."

"Không thấy sợ hả?" Anh hỏi.

"Anh sẽ bảo vệ em, đúng không?" Trời vừa đen vừa tối nhưng cô không thấy sợ.

"Nhưng tôi không biết Karate (Không Thủ Đạo)."

"Vậy để em bảo vệ anh được không? Quý ngài đai đen ba vạch."

"Là mẹ của tôi nói cho em biết hả?" Anh tin chắc là do bà mẹ chỉ sợ thiên hạ này không loạn đã mách lẻo rất nhiều chuyện hồi xưa của anh cho Ôn Noãn biết.

"Tất nhiên, chẳng lẽ là anh nói cho em biết hả?" Cô sụt sịt mũi, "Mà bộ anh nói nhiều mấy câu sẽ chết hả."

Anh đưa qua một chai nước khoáng, "Tôi khuyên em nên bớt cãi nữa đi, yết hầu sắp khàn rồi kìa."

Cô hắng giọng, "Phải rồi, tháng mười này là sinh nhật của em."

"Thật?" Anh nhướng mày, có chút không tin.

"Em lừa anh chuyện đó để làm gì?"

Cô đương nhiên không lừa anh, nhưng tên Ôn Noãn thì lẽ ra phải sinh nhằm mùa xuân tháng sáu mới phải. Anh mỉm cười, không hiểu vì sao mình lại có liên tưởng kỳ quái như thế. "Tôi còn tưởng rằng em sinh ngày quốc tế thiếu nhi."

"Anh muốn uống nước chứ?" Cô mở nắp uống xong hớp rồi trả lại cho anh.

Trương Dực Chẩn ngơ ra giây lát, không uống, "Tôi chưa khát." Hơn nữa anh không muốn làm ra cử chỉ uống chung thân mật như thế.

"À, vậy thì ăn một viên chocolate đi. Đi lâu như vậy chắc phải mệt lắm, có thể bổ sung thể lực đó. Đây là chocolate Ferrero nhân hạt dẻ em thích nhất." Cô giống như đang đi dạo chơi ngoại thành vậy, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt trên người.

"Tôi không thích đồ ngọt."

"Tại sao? Chỉ ăn một miếng thôi. Nghe nói chocolate có thể khiến người ta cảm thấy vui vẻ." Cô không cho anh cự tuyệt mà đưa thẳng chocolate lên môi của anh khiến anh đành phải cắn một miếng.

Mới đầu thì có vị đắng chát, sau đó thì mềm ra rồi tan trong miệng.

Lúc này, cả thế giới đều ngọt ngào.

Vui vẻ? Anh từng nghe qua trong chocolate có chất gây tác dụng phát tán phenyl three axit, mà con người khi rơi vào bể tình thì trong thần kinh trung ương cũng sẽ phát tán vật chất này. Cho nên khi ăn chocolate sẽ khiến cho người ta cảm thấy như đang yêu.

Bây giờ anh đã tin.

"Nè, Dực Chẩn, anh có mang tiền xu theo không."

Anh ho khẽ, "Ôn đại tiểu thư, đừng nói với tôi rằng em muốn lấy tiền xu đón xe buýt về nhà khi đang ở lửng núi đó nha."

"Dĩ nhiên không phải." Lục lọi trong túi leo núi một lát, cô thực sự mò được một quả tiền xu hình ngũ giác. Đi tới ao nước nhỏ cách đó không xa, "Nghe nói nước ao ở đây rất lạ, người may mắn khi vứt tiền xu vào thì nó sẽ nổi lên trên mặt nước."

Anh khoanh tay tấm tắc kêu lạ, "Tôi rất hoài nghi em làm sao mà lên được đại học đấy, trọng lượng của kim loại lớn hơn nước, như thế thì sao có thể nổi lên được chứ."

"Anh thực sự chưa từng nghe chuyện đó? Thiệt thòi anh ở đây nhiều năm như vậy mà chưa nghe." Cũng đúng, nhất định anh không có hứng thú với mấy chuyện thần thoại rồi, "Hôm nay em nhất định thử cho anh xem."

Cô ngồi xổm xuống, lấy ngón tay nâng tiền xu bỏ nhẹ vào trong nước. Rất không nể mặt, nó nhanh chóng chìm nghỉm xuống dưới, chứng thực định luật Vật lý.

Thất vọng trừng mắt nhìn mặt hồ im lặng, nụ cười tắt hẳn, mặt mày héo hon, anh đưa tới một quả tiền xu khác, "Thử một lần nữa đi. Nhưng coi chừng té ngã, nghe nói em không biết bơi, tôi sẽ không nhảy xuống nước cứu người giữa trời lạnh như thế này đâu."

"Không phải anh không tin sao?" Hừ, ao nước này sâu không quá 2 mét, ai mà chết đuối ở chỗ này được cơ chứ.

"Tiền xu cũng có trọng lượng, em quăng nó chìm trong nước thì trên đường xuống núi sẽ nhẹ hơn một chút."

Dù ở trong thế giới thực tế nhưng anh chợt hi vọng truyền thuyết có thật.

Nụ cười của cô đậm hơn, lấy đồng tiền còn vươn hơi ấm trên tay của anh đặt lên ngón tay, đưa từ từ tới gần mặt nước, sau đó thấm ngón tay xuống nước, chỉ chừa vừa đủ để tiền xu còn ở trên mặt nước. Không biết do may mắn hay cách làm đúng mà tiền xu thực sự nổi lên trên mặt nước.

"Á, lần này chúng ta thành công rồi."

Cô nhảy tưng lên rồi trợt trảm rêu xanh ở dưới đất. Tuy không chết đuối nhưng cả người ướt sũng trong đêm khuya như vậy cũng không hay. May mà Trương Dực Chẩn ôm eo cô lại, may mắn thoát nạn.

"Cám - cám ơn anh."

Gió đêm xoay quần, núi non trùng điệp phía xa như đang mỉm cười cũng như đang chìm trong giấc ngủ, tiếng sóng triều cuồn cuộn như ẩn như hiện, ánh mắt của anh dịu dàng cũng như cái ôm đó khiến cho tim cô đập mạnh. Phút chốc bốn mắt hòa tan với nhau, bầu không khí mập mờ tràn đập không gian.

Sau đó, sau đó... Ôn Noãn hắc xì một hơi thật mạnh.

Anh cười ha hả.

Trương Dực Chẩn vẫn thường giữ nụ cười trên miệng nhưng phần lớn chỉ là nụ cười xã giao, nhưng lần này thực sự xuất phát từ nội tâm.

"Thì ra khi anh cười có má lúm đồng tiền nha!" Cô réo lên giống như Columbus phát hiện ra đại lục mới, "Phải cười thật tươi mới thấy được."

Mình có má lúm đồng tiền hả? Có lẽ vậy, có điều anh chưa bao giờ được cười thoải mái như vậy nên chưa ai phát hiện, thậm chí chính cả bản thân anh.

Anh từ từ thu lại dáng cười, nhìn cô, "Thực xin lỗi, làm hỏng tóc của em rồi."

"Em cố ý chải như vậy, có cá tính chứ?" Trước khi đi cô đã làm tóc nửa giờ mới được như thế.

Phải, Ôn Noãn thường xuyên có những sáng kiến khác người, ví dụ như dùng pha lê đính lên trên cổ áo làm vật trang trí, hay giống Gypsy lấy dây chuyền làm lắc tay. Đem so thì anh là một người rất nhàm chán, không biết sao cô lại thích anh nhỉ.

Tuy cô may mắn tránh được một kiếp nhưng chưa kịp thở dứt hơi đã trẹo mắt cá chân.

"Nặng lắm sao? Có cần gọi xe cấp cứu chở vào bệnh viện không?"

"Đâu khoa trương như vậy? Tới sáng thì sẽ tự lành thôi." Cô ngồi lên bậc thang ven đường, "Nhưng e là đêm nay phải phiền anh đưa em về."

"Tôi cõng em xuống núi."

"Em nặng lắm đó." Cô do dự ôm lấy cổ anh, sau khi lớn rồi thì cô không còn được hưởng thụ cảm giác được người khác bế lên lưng nữa.

Cảm giác giao phó sức nặng toàn thân cho một ai đó.

"Đang suy nghĩ gì vậy?" Cô rất hiếm khi im lặng không nói chuyện như bây giờ nên khiến anh thấy hơi khó quen.

"Nhớ lại lúc nhỏ." Lưng cũng như diện mạo của anh, rất đáng tin cậy, khiến cho cô có cảm giác như dù bị đuôi mù không nhìn thấy đường nhưng vẫn thấy an toàn, "Hồi tiểu học em hay lười biếng không chịu đi bộ, cứ mỗi lần như vậy thì ba mẹ sẽ cõng em lên trên lưng, khi vào tiểu học vì sợ bạn bè nhìn thấy sẽ mất mặt nên em đã sửa thói quen lại."

"Ba mẹ của em thật đáng thương, mỗi ngày đều bị em tra tấn như vậy."

Tuy nói như thế nhưng thực ra anh đang nghĩ cô con gái nũng nịu dễ thương như Ôn Noãn nhất định là hòn ngọc quý trên tay đấng sinh thành, ít nhất mẹ của anh rất thích cô, mỗi ngày đều phàn nàn vì sao hồi trước không sinh con gái.

Thử hỏi trên đời này có ai không muốn đối tốt với cô không? Chóp mũi ngửi được mùi sữa thơm nhẹ như trẻ con trên cơ thể cô khiến nét mặt của anh bất giác trở nên nhu hòa.

Trương Dực Chẩn chưa từng gặp cô hồi nhỏ nhưng lại giống như rất quen, giống như chỉ cần có thể nhắm mắt lại là có thể nhìn thấy.

"Trước giờ em chưa từng khiến ba mẹ phiền lòng hả?"

"Phiền não lớn nhất mà em mang tới cho họ đó là không mang tới bất kỳ phiền não nào cho họ."

Tuy mấy lời này rất mâu thuẫn nhưng đó là sự thật. Ba mẹ thân yêu của cô ở ngay ngày đầu tiên sinh cô ra đã bắt đầu nghiên cứu cách giáo dục như thế nào mới dạy được bé ngoan. Họ hết tham khảo sách rồi lại chạy đi nghe tọa đàm, còn định sẵn đầy đủ kế hoạch hoàn mĩ. Nội dung bao gồm: cách ứng xử khi trẻ em nói dối, không thích ăn cơm, trốn học, yêu sớm, không biết quản lí tài sản... vân vân và vân vân...

Tiếc rằng khổ tâm của bọn họ đã không có đất dụng võ. Từ nhỏ cô đã có hạnh kiểm tốt, quan hệ với bạn bè hòa hợp khiến cho cha mẹ hoàn toàn không có cơ hội thể hiện uy quyền của bậc trưởng bối trong nhà.

Anh nghe cô liếng thoắn kể mấy chuyện vặt vảnh tấm bé, kể về những người bạn khuê mật năm xưa, kể về các hoạt động đoàn trường, kể về tin tức bát quái - nói mãi cũng không hết, cũng cười không biết chán. Hơn nữa Ôn Noãn có thể nói một chuyện rất bình thường đến ra hình ra dáng, rất lôi hút người nghe. Anh nghĩ, đây có lẽ là "biến thứ tầm thường trở nên thần kỳ".

Không biết đã qua bao lâu, bài diễn thuyết của Ôn Noãn cũng kết thúc, rồi bắt đầu thành khẩn kiểm điểm, "Ui, xem em nói dai như giẻ rách này, nhất định anh thấy rất phiền."

"Không sao." Giọng nói của anh đầy sức sống, "Em muốn thì cứ nói tiếp đi, tôi sẽ lắng nghe."

Cô trầm mặc, lâu sau mới hỏi khẽ, "Trương Dực Chẩn, anh như vậy không thấy vất vả hả?"

"Yên tâm, tuy em có hơi nặng nhưng tôi còn cõng nổi." Hiếm lắm anh mới có ý định chọc ghẹo ai đó, "Hồi trước tôi từng tập vác bao cát." Thực ra thân hình của cô nhẹ bổng, giống như một sợi lông chim.

"Em không phải nói việc anh cõng em xuống núi. Trương Dực Chẩn, anh tốt như vậy, việc học lại ưu tú, con người lí trí, không nổi giận với người phiền chán như em, luôn nhã nhặn với bất cứ mọi người, anh như vậy không thấy vất vả sao?"

"Tôi không gượng ép bản thân làm những điều đó. Có lẽ do tính cách, trời sinh tôi đã như thế, quen rồi."

Nhưng mình... có thực chưa từng hâm mộ những người không sắp đặt tương lai cho bản thân không?

Giống như Ôn Noãn.

"Vậy còn em? Em tùy hứng như vậy, suy nghĩ cái gì là làm cái đó, em không cảm thấy tánh mạng của con người rất ngắn ngủi, lãng phí như vậy có hay không?"

"Đúng nha, vì vậy em cảm thấy thực ra hai chúng mình rất hợp nhau, có thể bổ sung chỗ thiếu sót cho nhau."

Cô thật đúng là không từ bỏ bất cứ cơ hội tẩy não nào cả.

Trương Dực Chân nhoẻn miệng. Anh không được như Ôn Noãn, anh sẽ không lãng phí sức lực vào những việc nằm ngoài tầm kiểm soát, hi vọng xa vời, có khả năng thất bại hay không nhận được thành quả.

Làm một việc không được hồi báo cũng không có bất cứ ích lợi gì, có ai nguyện ý?

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, cô lại nguyện ý.

Tình yêu của cô không toan lo được mất, không cầu có thể bình yên rút lui, phóng khoáng không hề gò bó, có vẻ xa xỉ, thậm chí có thể xem là mù quáng, tựa như biển lớn vừa sâu vừa rộng, nhưng lại trong suốt thấy đáy.

Có lẽ, cái gọi tình yêu chân chính cũng không hơn gì như vậy.

"Em rất lạ."

Vì sao anh luôn bảo cô kỳ lạ?

Thật lâu về sau, Ôn Noãn rãnh rỗi không có việc gì làm nhìn gương vừa nghĩ vừa tủi thân.

Chẳng lẽ diện mạo của cô "không được bình thường" lắm hả?