Ám Chiến Tâm Huyền

Chương 61




Giang phu nhân sốt cao vào trưa ngày thứ ba mới hạ, trước khoảng thời gian này, bà trước sau vẫn luôn mê man.

Chỉ có ba ngày mà thôi, thân thể vốn không được tính là đẫy đà của Giang phu nhân gầy yếu hơn. Cả hai má tái nhợt, lõm sâu, không hề có huyết sắc. Giữa lúc chúng tôi đang đau lòng thì bà chậm rãi mở mắt, lúc mới đầu dường như còn có chút hỗn loạn, rất nhanh bà đã thanh tỉnh hoàn toàn, tiếp theo đó trong khoảng thời gian ngắn nhất, nhìn tất cả mọi người chúng tôi mà nở một nụ cười điềm tĩnh, an tường, vẫn như sự ôn nhu từ ái thường ngày của bà.

Nụ cười của bà đẹp đẽ đến thế nhưng cũng làm cho người ta tan nát cõi lòng. Mới hai tiếng đồng hồ trước thời khắc này, chúng tôi nhận được điện thoại của bác sỹ, máu của tôi và Giang Triết Tín khôngphù hợp với yêu cầu. Giang Hoa đã vận dụng tất cả mọi quan hệ lần nữa tìm kiếm người hiến tủy thích hợp, mà trước khi tìm được chuyện chúng tôi có thể làm chỉ là chờ đợi.

Bệnh tình Giang phu nhân tới khí thế hung mãnh không thể lạc quan, bác sỹ cũng không cách nào mang lại cho chúng tôi càng nhiều lòng tin

"Bội Phân, cuối cùng em cũng hạ sốt. Em thật là làm mọi người chúng ta hoảng sợ, sau này thấy khôngkhỏe không cho phép lại giấu diếm mọi người." Giang Hoa thương yêu cầm tay Giang phu nhân, áp lên mặt ông, tràn đầy dịu dàng mà giận dỗi.

"Đúng vậy, mẹ à. Người rốt cục cũng khỏe lên. Bác sỹ bảo chỉ cần hạ sốt là không có chuyện gì lớn, chỉ có sức khỏe mẹ quá suy yếu, sau này phải mất thời gian rất dài để tĩnh dưỡng thật tử tế." Giang Triết Tín cũng đang mỉm cười nói tiếp lời.

Tôi chỉ nghe, học dáng vẻ bọn họ cố gắng mỉm cười, nhưng căn bản không dám lên tiếng. Tôi mãi khôngđược giống bọn họ kiên cường như vậy, tôi không khống chế tốt cảm xúc của mình, sợ bản thân vừa nóira tiếng sẽ bật khóc, biến khéo thành vụn.

Nụ cười Giang phu nhân càng sâu, hơi hơi mấp máy môi, thanh âm mỏng manh cũng rất rõ ràng: "Chính là hù dọa mọi người, từ sớm đã nói với mọi người không có việc gì, các người lại không tín."

"Mọi người tin, vẫn luôn tin tưởng. Em có đói bụng không? Gầy sọp rồi. anh bảo chị Chu làm thức ăn em thích nhất, được không? Em phải bồi bổ cho thật tốt vào." Giang Hoa tràn đầy thương yêu nói.

"Được. Em thật đúng là đói bụng." Giang phu nhân yếu ớt gật đầu.

"Con đi làm thức ăn với chị Chu." Tôi rốt cục tìm được cơ hội ra ngoài, đi như chạy trốn lao ra khỏi phòng.

Tôi vừa đi, vừa điên cuồng rơi lệ, không riêng gì vì Giang phu nhân, càng nhiều còn vì bản thân mình. Ứ đọng quá nhiều và quá lâu những khổ sở cùng đau đớn, khiến thần kinh tôi yếu ớt không chịu nổi mộtđòn. Vợ chồng Giang Hoa chắc chắn đang trải qua khảo nghiệm sinh ly tử biệt, mà tôi thì tức cảnh sinh tình, cơn đau đồng dạng không thể đè nén. Tình yêu tuyệt vọng, cuộc sống vô vọng, tất cả mọi thứ đều đè ép lên khiến tôi hít thở không nổi một ngụm khí.

Đến phòng bếp, chị Chu nhìn thấy dáng vẻ của tôi mà hoảng sợ, chị run run giọng hỏi: "Phu nhân...... bà......."

Tôi biết chị đang sợ hãi chuyện gì, tôi vừa quệt lau nước mắt, vừa cố sức nói: "Giang phu nhân hạ sốt, vừa tỉnh lại. Giang tiên sinh bảo chúng ta chuẩn bị cho bà thức ăn bà thích, tôi và chị cùng nhau làm."

Chị Chu nhẹ nhàng thở ra, không ngừng lấy hai bàn tay khép lại trước ngực, vái lạy khoảng không: "Cám ơn trời đất, như vậy thì tốt rồi, phu nhân là người tốt, ông trời sẽ phù hộ bà."

Tôi vẫn còn rơi lệ, im lặng giúp chị Chu một tay. thật sự có thiện báo ác báo như thường nói sao? Nếu có, Giang phu nhân tại sao sẽ gặp phải căn bệnh này? Cha nuôi, Bá Văn, Giang Triết Tín, thậm chí còn có tôi nữa, đáng phải có kết cục gì đây?

Tôi cùng chị Chu bưng thức ăn lên lầu, tinh thần Giang phu nhân tốt lên một chút, nhìn chúng tôi mỉm cười.

"Phu nhân, người nên nhanh chóng khỏe lại." Chị Chu nói xong đỏ hoe đôi mắt.

"Chị Chu, hai người làm món gì vậy, thật là thơm, tôi lại có hơi đói, tôi ở lại ăn cùng với mẹ." Khom người choàng chiếc khăn nhỏ trước ngực Giang phu nhân, Giang Triết Tín lập tức chuyển đề tài.

Giang phu nhân yêu thương xoa xoa đầu Giang Triết Tín, tôi nhìn trong mắt bà chợt thấy có ánh sáng gợn sóng lóe qua, rõ ràng bà rất không nỡ, lòng tôi căn thẳng, bà thật sự không biết gì về bệnh tình của mình sao?

Tôi muốn đút cho bà ăn, lại bị Giang Hoa nhận lấy chén và thìa, "Để tôi."

Giang phu nhân từ từ ăn, bà tự mình truyền cho chúng tôi một thông tin, đó là đừng lo lắng cho bà.

Sau khi ăn xong, bà rất nhanh lại vì mệt mỏi mà ngủ say.

Mấy ngày kế tiếp, cũng vẫn là giấc ngủ chiếm đa số thời gian của bà, nhưng lúc tỉnh lại, tinh thần bà càng ngày càng tốt, điều này làm cho chúng tôi có cảm giác an ủi sâu sắc, đồng thời lần nữa thấy được hy vọng.

Bác sỹ theo thường lệ mỗi ngày sẽ lại đây kiểm tra bệnh cho bà, điều chỉnh thuốc uống. Bác sỹ nói, "Trước mắt thời kì cấp tính phát bệnh vừa qua, đang là thời kỳ dịu đi, trong khoảng thời gian này rất quan trọng. Có thể nhìn thấy được, tự bản thân Giang phu phân có khát vọng muốn sống rất mãnh liệt, như vậy rất tốt."

Chúng tôi đều hy vọng có kỳ tích xuất hiện.

Lại là một ngày thời tiết rất đẹp, trong ánh nắng ấm áp sau giờ trưa, tinh thần Giang phu nhân tốt dị thường, đang đợi y tá rút kim truyền dịch trên mu bàn tay bà ra, bà nói với chúng tôi: "Cứ nằm mãi thành ra mốc meo. Em muốn ra ngoài hóng mát phơi nắng."

Giang Triết Tín đã khôi phục ban ngày đến công ty, hắn không muốn khiến giang phu nhân nghi ngờ, chỉ có tôi cùng Giang Hoa ở cạnh bà tại nhà. Giang Hoa nhìn nhìn tôi, tôi không biết như thế nào liền gật đầu.

Giang Hoa nói: "Được rồi. Chúng ta đẩy em ra ngoài phơi nắng."

Giang Hoa tự mình ôm Giang phu nhân đi xuống cầu thang, Giang phu nhân cười khẽ: "anh bế em cả đời, già đi già đi, vẫn là anh bế, anh nên phải luôn giữ sức khỏe thật tốt, nếu không sẽ bế không nổi em."

Giang Hoa đã nhiều ngày như vậy cho tới nay lần đầu tiên cười ha ha, sau đó nói: "Yên tâm, anh có thể bế đến đến một trăm tuổi."

Tôi cầm chiếc chăn đơn mỏng đi sau họ, trong lòng đau xót, chỉ có thể vội vàng cúi đầu.

Giang Hoa cẩn thận đặt Giang phu nhân lên xe lăn bên ngoài cửa, tôi cầm chăn phủ lên cơ thể bà. Giang Hoa đẩy bà chậm rãi bước đi.

Giang phu nhân nói: "A Hoa, anh cũng mệt mỏi nhiều ngày như vậy rồi, anh nghỉ ngơi chút đi, ngủ trưa bù một giấc. Để Lăng Tịch đi cùng em là được rồi, em muốn đi xem hoa của em. Được không, Lăng Tịch?"

"Vâng ạ." Tôi không chút do dự một ngụm đáp ứng, "Cha, người nghe mẹ đi, nghỉ ngơi một chút. Con đẩy mẹ đến nhà ấm trồng hoa."

Giang Hoa suy nghĩ một chút, mới nói: "Được, Bội Phân, phơi nắng một lát thì sớm chút trở về. Sau này còn có nhiều thời gian."

Tôi đẩy Giang phu nhân dọc theo lối đi nhỏ trong vườn đến nhà ấm trồng hoa, Giang phu nhân thanh thản dễ chịu nhắm mắt lại, mỉm cười nói: "Cuộc sống thật tốt đẹp. Thực luyến tiếc rời đi."

Tôi thiếu chút nữa rơi lệ tại chỗ, cực lực hít sâu ổn định cảm xúc, nửa ngày mới nói ra được tiếng: "Mẹ, người nói gì đâu không vậy, nếu mẹ thích, con mỗi ngày đẩy mẹ ra phơi nắng xem hoa cỏ. Mẹ có thể sống lâu trăm tuổi đấy."

Bà thở dài: "Sống lâu trăm tuổi là không có khả năng, mẹ cũng không sợ chết, chỉ là, hiện tại nhắm mắt mẹ không an tâm, rất nhiều chuyện mẹ cũng không yên lòng."

"Mẹ, người đừng nói như vậy, người đừng nghĩ nhiều. Sức khỏe của mẹ không có chuyện gì lớn....."

"Lăng Tịch," Giang phu nhân dịu dàng ngắt lời tôi, mở to mắt nhìn tôi chỉ vào chiếc ghế cách đó không xanói: "Chúng ta đến chỗ đó."

"Vâng." Tôi đáp lời, đẩy bà đến gần ghế.

"Lăng Tịch, con đừng đứng, cũng ngồi xuống đi. Chúng ta cùng sưởi nắng mặt trời." Bà dặn dò.

Tôi giúp bà điều chỉnh một vị trí tốt, để cho ánh nắng không chói đến mắt bà, sau đó ngồi xuống bên cạnh bà.

"Lăng Tịch," Bà giữ chặt tay của tôi, dịu dàng ấm áp nhìn tôi nói: "Rất nhiều chuyện, mẹ vốn muốn chờ sau khi con và Triết Tín kết hôn mới nói với con, nhưng mà hiện tại mẹ sợ đợi không được giờ khắc ấy."

Tôi kinh hãi: "sẽ không, mẹ. Người......".

"Lăng Tịch," Bà khẽ lắc đầu, ngăn cản tôi nói tiếp: "Con không cần tiếp tục giấu mẹ, cơ thể mẹ tự mình mẹ biết. Các con thật sự cho rằng mẹ bệnh đến hồ đồ rồi sao? Mẹ biết các con sợ mẹ không chấp nhận nổi đả kích, mẹ cũng sợ các con khổ sở. Nhưng mà Lăng Tịch, có chút việc bây giờ mẹ nhất định phải nỏi, không nói sợ sau này không còn cơ hội nữa, mẹ ra đi cũng sẽ bất an. Coi như chỉ là bí mật của hai người chúng ta, được không? Mẹ vẫn luôn cảm thấy con rất hợp duyên với mẹ, mẹ tin rằng ông trời đau lòng mẹ bị mất đi con gái, cố ý đưa con đến bồi thường cho mẹ. Mẹ thực cảm kích, cũng thật sự cảm thấy đủ, tuy rằng con gái kia cuối cùng không về được, nhưng hiện tại mẹ lại có con."

Tôi kịch liệt chấn động, sắc mặt đại biến cảm xúc sung động, hơn nửa ngày mới vừa hổ thẹn vừa gian nan trái lương tâm nói: "Mẹ, Tiểu Duyệt sẽ trở về. Cha và Triết Tín vẫn luôn tìm kiếm, một ngày nào đósẽ tìm được. Tiểu Duyệt nhất định sẽ trở về, mẹ nhất định phải chờ cô ấy trở lại." Chưa nói xong nước mắt tôi đã không còn khống chế được bắt đầu chảy xuống.

"Nó không về được. Mẹ biết, mẹ đều luôn biết." Giang phu nhân khổ sở nói, trong ánh mắt lệ quang chớp động, lại giúp tôi lau đi nước mắt, dịu dàng nói: "Đừng khóc, Lăng Tịch. Con hãy nghe mẹ nói."