Âm Dương Miện

Chương 244: Thánh Tà Thiên Bình (Thượng)




Trong Âm Dương Học Đường, ngoài Dạ Tâm ra còn có mấy người khác cũng đã đột phá Lục Quan, bọn họ đều đã có ma thú tọa kỵ của bản thân mình, do đó thực lực tăng lên khá nhiều. Chẳng qua bởi vì Thánh Tà Chi Chiến vừa sắp bắt đầu, Dạ Tâm lại có quan hệ đặc biệt với Phất Thụy, bởi vậy mới không có ai đến khiêu chiến nàng. Mà trên thực tế, vị trí thứ hai của Dạ Tâm trong Âm Dương Học Đường cũng không hoàn toàn kiên cố cho lắm. Lúc này có thêm đầu Cửu Giai Ma Thú này làm tọa kỵ của mình, nàng cần gì phải lo lắng nữa chứ? Sự cường hãn của Tử Băng Thiên Ma Giao khi nãy mọi người cũng đã chứng kiến rõ ràng, đó là thực lực tuyệt đối khủng bố a! Có nó, coi như là không có Phất Thụy bên cạnh, trong toàn bộ các đệ tử Thiên Can Học Viện, cũng không ai đủ khả năng đi uy hiếp vị trí của Dạ Tâm nữa.

Trong lòng bàn tay Phất Thụy, Lôi lực nguyên tố không ngừng ba động kịch liệt, mạnh mẽ chế trụ khỏa Giao Châu không thể giãy thoát. Đã không còn Giao Châu, lại bị Tử Lôi Diệu Thiên Long hoàn toàn khống chế, Tử Băng Thiên Ma Giao đã không còn chút uy thế nào nữa, phủ phục trên mặt đất, có chút hoảng sợ nhìn mọi người.

Phất Thụy trầm giọng quát:

- Tử Băng Thiên Ma Giao, thân là Cửu Giai Ma Thú, trí tuệ của ngươi hẳn là đủ hiểu những gì chúng ta nói. Hiện tại ngươi có hai lựa chọn, một là, cùng với người yêu của ta tiến hành ký kết khế ước trở thành ma thú tọa kỵ. Như vậy, ta chẳng những là đem Giao Châu trả lại cho ngươi, hơn nữa còn mang ngươi rời khỏi Thánh Tà Đảo nữa. Về phần lựa chọn thứ hai, càng đơn giản hơn, ta để Dạ Tâm trực tiếp hấp thu luôn khỏa Giao Châu này của ngươi, đối với tu vi của nàng ta mà nói, tuyệt đối có lợi ích không nhỏ, sau đó giết luôn ngươi đi. Thân thể Cửu Giai Ma Thú quả thật rất đáng giá. Nếu như ngươi lựa chọn cách thứ nhất, thì gật đầu. Ta đếm đến mười, nếu đến mười mà ngươi vẫn chưa có gật đầu trả lời đồng ý, đó chính là lựa chọn cách thứ hai.

Khiến mọi người có chút ngoài ý muốn chính là, con Tử Băng Thiên Ma Giao này thật sự không có chút khí chất nào, không đợi cho Phất Thụy bắt đầu đếm, nó đã liên tục gật đầu không ngừng, ánh mắt nhìn Dạ Tâm, thậm chí còn mang theo vài phần xót xa cầu khẩn nữa.

Mọi chuyện kế tiếp liền trở nên đơn giản hơn rất nhiều, dưới tình huống không có bất cứ phản kháng gì, mặc dù ma lực Dạ Tâm còn kém Tử Băng Thiên Ma Giao rất nhiều, nhưng cũng có thể thuận lợi ký kết khế ước hai bên. Dạ Tâm cũng không có bởi vì đang nắm giữ sinh mệnh của Tử Băng Thiên Ma Giao trong tay mà tiến hành ký kết Chủ Tớ Khế Ước, vẫn như trước lựa chọn Bình Đẳng Khế Ước. Chủ Tớ Khế Ước mặc dù sẽ khiến cho ma thú tuyệt đối nghe theo lệnh mình, nhưng cũng không thể khiến cho ma thú hoàn toàn đồng tâm với mình, chỉ có Bình Đẳng Khế Ước mới có thể khiến cho ma thú và ma sư khế hợp hoàn toàn với nhau được.

- Sau này ta gọi ngươi là Băng Băng đi.

Dạ Tâm giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu khổng lồ của Tử Băng Thiên Ma Giao, vẻ mặt tràn ngập hưng phấn và thỏa mãn, nhìn qua giống y như là đứa trẻ mười tuổi được kẹo vậy. Cũng khó trách nàng như thế, bất cứ ma sư nào có được một đầu Cửu Giai Ma Thú cường hãn như thế làm tọa kỵ, chắc chắc cũng sẽ cực kỳ hưng phấn. Huống chi đầu Cửu Giai Ma Thú này trong tương lai không xa liền có thể tiến hóa thành Thập Giai Ma Thú, chuyện này đã có tác dụng vô cùng trọng yếu đối với việc trong tương lai sau này Dạ Tâm sẽ trở thành Chí Tôn Cường Giả.

Nếu nói trong lòng Cơ Động không chút hâm mộ, đó là chuyện không thể xảy ra. Hắn cũng động dạng hi vọng mình cũng có được một đầu ma thú cường đại như thế làm tọa kỵ. Bất quá hiện tại thực lực của hắn hiển nhiên còn chưa đủ để làm được chuyện đó.

- Tiểu sư đệ, ngươi thật sự không có hi vọng đột phá sao? Đây chính là cơ hội tốt hiếm có a!

Phất Thụy quay sang hỏi Cơ Động.

Cơ Động lắc lắc đầu, nói:

- Sư huynh, lần này coi như không xong rồi. Ta không muốn được nuông chiều quá thành ra hư hỏng đâu.

Phất Thụy xoay người, trầm giọng nói:

- Tiểu sư đệ, bỏ qua cơ hội lần này, ngươi phải chờ thêm năm năm nữa đó. Ma thú trên Thánh Tà Đảo này khác với ma thú bên ngoài chính là tiềm lực tiến hóa của bọn chúng. Ma thú trên này, cho dù là một đầu Tam Giai Ma Thú thấp kém nhất, nếu có đủ thời gian cùng may mắn, hoàn toàn có thể tiến hóa thành Thập Giai Ma Thú đó. Đây chính là chỗ khác nhau lớn nhất của ma thú trên Thánh Tà Đảo cùng với ma thú bên ngoài. Các ma thú trên đại lục chúng ta cũng rất ít loại có thể làm được chuyện này. Nguồn tại http://Truyện FULL

Cơ Động mỉm cười, nói:

- Sư huynh, thời gian năm năm cũng đâu có bao nhiêu. Ta hy vọng mình có thể tích lâu phát tài nhiều. Ta tin rằng, năm năm sau, ta nhất định có thể đạt được một đầu ma thú đồng bọn cường đại. Hơn nữa, ta hi vọng khi đó ta có thể dựa vào lực lượng của chính mình để đạt được sự tán thành của ma thú đồng bọn.

Phất Thụy giơ một ngón cái về phía Cơ Động:

- Được, có chí khí. Một khi đã như vậy, chúng ta quay về nghỉ ngơi khôi phục lại đã. Tầng mười hai này chính là lãnh địa của Cửu Giai Ma Thú, thực lực các ngươi còn chưa đủ để ứng phó với Cửu Giai Ma Thú đánh lén. Vạn nhất xuất hiện nguy hiểm chúng ta sẽ mất nhiều hơn được. Lần này tiến vào tầng mười hai không bao lâu, nhưng cũng coi như là có thu hoạch đáng kể. Chẳng những giúp cho Dạ Tâm kiếm được ma thú đồng bọn như ý, mà Khiêm Thư lại còn đạt được một đầu Thập Giai Ma Thú nữa.

Lúc nói đến câu cuối cùng, trong giọng nói của Phất Thụy đã mang theo vài phần ý châm chọc.

Diêu Khiêm Thư có chút bất đắc dĩ, thở dài một tiếng, nhìn nhìn lại con Cúc Hoa Trư, không biết từ lúc nào đã ngủ mê mệt, chảy cả nước miếng lòng thòng trên ngực mình, sau đó nhìn nhìn lại con Tử Băng Thiên Ma Giao bên cạnh Dạ Tâm, khí phách cường hãn, cho dù đã bị thương nặng vẫn còn hiển lộ rõ ràng sắc thái cường giả chân chính, trong lòng không khỏi một trận bất đắc dĩ.

Cơ Động cũng đồng dạng đang nhìn Cúc Hoa Trư, không biết vì sao, lúc này trong lòng hắn có chút cảm giác quái dị. Hắn luôn cảm thấy rằng con Cúc Hoa Trư này mặc dù không thể công kích, nhưng cũng không hề đơn giản như bề ngoài của nó. Chỉ với một kỹ năng thôn phệ ma kỹ của nó, cũng đã là tuyệt đối thần kỳ. Tất Sát Kỹ của Cửu Giai Ma Thú cũng có thể cắn nuốt, như vậy bất cứ công kích nào của ma thú dưới Cửu Giai chẳng phải cũng có thể bị nó ăn luôn sao?

Dạ Tâm đem Tử Băng Thiên Ma Giao ẩn chứa vào trong tầng không gian đặc thù của Khế Ước. Mọi người một lần nữa ngồi lên lưng Tử Lôi Diệu Thiên Long. Đầu cự long dang cánh, bay thẳng lên trời, mang theo bọn họ nhanh chóng rời khỏi tầng mười hai của Thánh Tà Đảo.

Mãi cho đến khi bọn họ hoàn toàn rời khỏi phạm vi tầng mười hai, toàn bộ các ma thú sinh sống trên tầng mười hai mới trở nên linh hoạt trở lại. Hơn nữa tất cả bọn chúng đều làm ra động tác đồng dạng, từng ngụm từng ngụm thở hào hển. Ánh mắt bọn chúng cũng không hẹn mà cùng quay về phía hướng Tử Lôi Diệu Thiên Long nhìn lại, trong mắt mỗi một đầu Cửu Giai Ma Thú đều biểu hiện quang mang cực kỳ sợ hãi.

Tử Lôi Diệu Thiên Long bay thẳng một mạch về tầng tám Thánh Tà Đảo, một lần nữa cùng với Thiên Can Quân Đoàn hội hợp cùng một chỗ. Lúc này, khoảng thời gian đến khi Thánh Tà Chi Chiến chấm dứt, vẻn vẹn còn có mười ngày nữa.

Mười ngày còn lại, dưới sự dẫn dắt của Phất Thụy, Thiên Can Quân Đoàn tiến hành quét sạch các ma thú trên tầng tám Thánh Tà Đảo. Bằng vào thực lực khủng bố của Tử Lôi Diệu Thiên Long và Phất Thụy, phần lớn ma thú bị dẹp sạch, thu hồi Tinh Hạch. Mỗi một tên ma sư đều chiếm được ít nhất một quả Lục Giai Tinh Hạch, có thể nói là một chuyện cực kỳ vui sướng. Thậm chí về sau bọn họ còn tiến nhập vào tầng chín, tầng mười Thánh Tà Đảo, thu hoạch được những Tinh Hạch đẳng cấp cao hơn nữa. Những Tinh Hạch loại này Phất Thụy cũng không dễ dàng chia lại cho người khác, chủ yếu là để lại cho mình và Cơ Động.