Âm Dương Nhãn Và Thiên Sư Tiểu Thư

Chương 116: Hoa Diễm Ma (kết)




"Hôn Âm!!"

Đào Tuyết Ương thấy người yêu xuất hiện liền vui vẻ kêu lên, nhưng nhìn mấy người dưới chân núi mặt mũi trở nên hung tợn, lại lo lắng. Đào Tuyết Ương mất máu quá nhiều, bắt đầu thấy choáng, nếu không có Thư Ca thì Đào Tuyết Ương đã té xuống núi.

Đào Tuyết Ương không thể đoán được tình hình bất ngờ thay đổi. Nàng cứ tưởng rằng, khi nàng hái được hoa Diễm Ma, thì mọi người sẽ vui vẻ chúc mừng. Mà trước mắt nàng, từng luồng sát khí đập vào mặt, bọn họ làm sao vậy?

"Đứng yên đó, không được nhúc nhích." - Sư Âm hét to nói với Đào Tuyết Ương. Đào Tuyết Ương thấy bộ dạng hiện tại của Sư Âm, vẫn cái vẻ mặt ngông cuồng tự đại, nhưng đầu óc và quần áo lộn xộn, rõ ràng đã đánh nhau với ai đó. Cũng chả biết làm sao Sư Âm có thể tìm được Đào Tuyết Ương.

Có nhiều vấn đề chưa kịp hỏi, thì những con dã thú điên cuồng kia tấn công Sư Âm, vì nàng ở gần nhất.

"Thư Ca, cô đừng lo cho tôi, mau xuống giúp Hôn Âm đi." - Đào Tuyết Ương thấy cả đám dã thú lao vào Sư Âm, liền nói với Thư Ca.

Thư Ca gật đầu, phía sau đỉnh núi mọc một cái cây lớn, bảo Đào Tuyết Ương ôm nó để không bị ngã. Đảm bảo Đào Tuyết Ương đã an toàn, Thư Ca lập tức bay về phía Sư Âm.

Nét mặt Sư Âm mệt mỏi cũng chẳng kém gì Đào Tuyết Ương, lúc nhìn thấy Đào Tuyết Ương bị vòng xoáy cuốn đi, tim nàng như ngừng đập. Người ở Ma giới cũng chả phải thứ tốt lành gì, lần duy nhất Đào Tuyết Ương bộc phát sức mạnh là lúc nhìn thấy Lương Ưu Tú chết, còn những lúc bình thường chỉ có thể phòng thủ. Dựa vào những ác ma hai người từng chạm trán, chỉ mỗi phòng thủ thì không được, nếu đụng đến đại ác ma, chết thế nào cũng không biết.

Sự tình càng lúc càng đi lệch hướng, cả đám kéo nhau đi hỏi Tát Khắc Tư, lúc này ông ấy mới nói rõ tại sao ông lại ngăn cản họ tìm hoa Diễm Ma. Không phải vì sợ sau khi cứu vớt Địa Cầu, Trọng Khuynh được tách ra sẽ đi tìm ông, mà sự nguy hiểm này còn hơn họ tưởng tượng. Nếu Sư Âm là cháu gái của Trọng Khuynh, Tát Khắc Tư có trách nhiệm đảm bảo nàng không xảy ra chuyện trên địa bàn của ông.

Biết rõ mọi chuyện, Sư Âm giận dữ, theo tính cách của Đào Tuyết Ương, nhìn thấy hoa Diễm Ma sẽ lập tức liều mạng đi hái. Cho nên, Sư Âm phải tìm thấy được Đào Tuyết Ương trước khi có chuyện xấu xảy ra. Ma giới là khu vực đầy hắc ám, những nơi hoa Diễm Ma xuất hiện, thường là để trấn áp những dã thú hung tàn nhất, cũng may Sư Âm đã tìm thấy Đào Tuyết Ương.

Được giải phóng sức mạnh, Sư Âm đã trở thành bán thần tiên, nhưng những thứ nàng đối phó cũng chả tầm thường, một chút sơ hở thì lành ít dữ nhiều. Cùng đồng sinh cộng tử với Đào Tuyết Ương, nên Sư Âm càng phải tin tưởng vào chính mình, ý chí chiến đấu của Sư Âm bắt đầu tăng cao.

Sư Âm nắm một tay giơ lên, một tay bắt đầu vẽ một đường ngang vào không khí, một thanh hỏa kiếm từ từ xuất hiện. Nàng không có thời gian vui đùa với bọn chúng, tốc chiến tốc thắng.

Thư Ca ở bên cạnh hỗ trợ, mặt đất mọc lên rất nhiều bụi gai có độc. Không thể giết chết bọn chúng, thì cũng có thể kéo dài thời gian. Mấy con dã thú này cũng không tồi, cao đến 2m, khuôn mặt đáng ghét, bộ móng vuốt sắc bén có thể xé người khác thành từng mảnh. Sư Âm vung kiếm với tốc độ nhanh nhất, chuẩn xác nhất, nhưng cứ chém giết thế này không phải cách.

"Thư Ca, đưa ta đến chỗ Đào Tuyết Ương."

Sư Âm chém xuống đầu một con dã thú, rồi đạp lên đầu một con khác nhảy lên nắm lấy sợi dây leo Thư Ca vừa đưa đến. Sau đó, Thư Ca vung mạnh đẩy Sư Âm đến chỗ Đào Tuyết Ương.

Đào Tuyết Ương mất máu quá nhiều, đầu óc choáng váng muốn ngủ. Sư Âm nâng mặt Đào Tuyết Ương lên, cố gắng làm em ấy tỉnh táo.

"Tuyết Ương đừng ngủ, nhìn chị, không được ngủ."

Đào Tuyết Ương đang ôm cây mơ màng, bị lắc tỉnh, nhìn thấy Sư Âm liền cười vui vẻ.

"Hôn Âm, chị đã tới rồi. Xem này, em đã hái được hoa Diễm Ma, chúng ta có thể trở về rồi." - Đào Tuyết Ương cười cười quơ quơ bông hoa đẹp trong tay.

Sư Âm nhìn thấy bàn tay Đào Tuyết Ương đầy máu, đau lòng: "Phải, chúng ta có thể trở về. Em không được ngủ, nếu em ngủ chị sẽ lập tức cưỡng gian em tại chỗ."

"Chị làm thật à! Em nhất định sẽ tỉnh táo." - Đào Tuyết Ương bị nét mặt nghiêm túc của Sư Âm dọa sợ.

Sư Âm nhìn phía những con dã thú sắp bò đến nơi, giương kiếm, trong đầu lóe ra một tia tuyệt vọng. Bọn họ thật sự có thể bình an trở về sao?

Sư Âm dùng kiếm, vẽ lên bốn bức tường lửa bao vây đám ác quỷ, nhưng quỷ không sợ lửa, một con đã nhào lên, Sư Âm dùng chân đạp nó xuống. Đào Tuyết Ương nhìn tình huống trước mắt, giống như đang đánh với mấy cái xác chết vậy. Nếu không nhanh chóng rời khỏi đây, chắc sẽ bỏ mạng nơi sa trường.

Sư Âm cầm tay Đào Tuyết Ương choàng qua vai mình, rồi đỡ em ấy đứng lên, chuẩn bị đột phá tử trận xông ra ngoài. Bất ngờ, có một luồng ánh sáng đỏ xuất hiện, Tư Lam liền đứng trước mặt bọn họ.

"Cái gì cũng không cần nói, bây giờ hai người nhanh chóng thoát khỏi đây. Tôi chống đỡ không được lâu." - Tư Lam dùng ma lực mở ra vòng xoáy Ma giới. Ánh mắt Sư Âm rất cảm kích, ôm Đào Tuyết Ương nhảy vào.

Tư Lam nhìn thấy hai người rời khỏi, đánh bay những dã thú vừa nhào tới. Nàng phải chắc chắn không có con dã thú nào đến được đây, thì an tâm nhảy vào vòng xoáy.

Vòng xoáy đưa hai người đến Ma Cung, Sư Âm vừa rớt xuống đã nhìn thấy Tát Khắc Tư đứng trước mặt. Nhìn ổng có vẻ như đang giận dữ, đến khi nhìn thấy Tư Lam, thì Tát Khắc Tư mới nở nụ cười. Nhưng vì quá lo lắng mà đâm ra tức giận.

"Con gái, con có biết làm vậy rất nguy hiểm không? Con có biết mở vòng xoáy Ma giới tốn bao nhiêu sức mạnh không? Đi đến nơi đầy rẫy tà ma, con có biết sẽ bị thương không? Nếu có con dã thú nào chui vào vòng xoáy đuổi theo tới đây thì sao?" - Toàn bộ Ma giới đều biết, Tát Khắc Tư nâng niu Tư Lam trên lòng bàn tay, chưa bao giờ lớn tiếng, nổi nóng hay la mắng nàng.

"Xin lỗi papa, vì con đã nói sẽ giúp họ đi tìm hoa Diễm Ma, nên muốn tự gánh vác trách nhiệm. Con không thể để họ gặp nguy hiểm." - Tư Lam yếu ớt trả lời. Tát Khắc Tư đau lòng khi thấy con hao tổn quá nhiều ma lực.

"Con có biết papa lo lắng sắp chết rồi không?" - Vừa nãy còn rất tức giận, ma vương đại nhân lại trở thành người cha hiền dỗ dành con gái. Sư Âm đứng một bên thực sự nhức đầu.

"Tư Lam, cảm ơn cô. Nhưng chúng tôi thật sự không còn thời gian. Tôi cũng muốn đem Tuyết Ương trở về nhân gian." - Sư Âm cõng Đào Tuyết Ương trên lưng, chuẩn bị nói lời tạm biệt.

"Được, tôi tiễn hai người đến cổng Ma giới." - Tư Lam chuẩn bị dùng phép dịch chuyển, Tát Khắc Tư liền ngăn cản. Ông vung tay, dưới chân Sư Âm xuất hiện vòng tròn ma pháp màu đỏ. Ông là đang đau lòng, không muốn để con gái hao tổn thêm sức lực.

Sư Âm và Đào Tuyết Ương đã đi vào cửa ra khỏi Ma giới.

"Hôn Âm, tại sao chị lại nói em đừng hái Diễm Ma?" - Đào Tuyết Ương ôm Sư Âm hỏi. ( Sư Âm vẫn đang cõng em ấy)

"Không phải Diễm Ma mọc ở đâu thì ở đó xui xẻo, mà nơi nó mọc là nơi của những ác ma đen tối nhất. Khi nó sinh trưởng, nó sẽ hút lấy những sức mạnh tà ma đó, cũng có thể xem nó là một loài hoa dùng để trấn áp tà ma. Em không cẩn thận lọt vào vòng xoáy, rơi xuống chỗ mấy con dã thú tàn nhẫn hiếu chiến đang bị Diễm Ma bị khống chế. Bọn họ lừa em hái Diễm Ma, chẳng qua là muốn giải phóng sức mạnh thôi."

"Mà thôi, mặc kệ thế nào, chúng ta cũng hái được nó rồi. Cũng là một kết thúc có hậu." - Đào Tuyết Ương cười hì hì an ủi Sư Âm.

"Lần sau phải chờ chị tới mới được hành động." - Sư Âm hơi bực mình.

"Vì em sợ, chờ chị đến chúng ta sẽ không còn đủ thời gian...." - Đào Tuyết Ương hơi chột dạ càng nói càng nhỏ.

"Chị nhất định sẽ tìm thấy em."

Đào Tuyết Ương không nói nữa, ôm chặt Sư Âm hơn. Xuất hiện ánh sáng chói mắt, hai người đã về đến nhà. Phán Quan Thôi Ngọc đang ngồi trên ghế salong cười híp cả mắt, vì nhìn thấy hai người bình an trở về.

- ----------------- 0 0 0 ---------------------

( Chúng ta trở lại với trái tim bất tử)

Hiện tại, trên mặt đất khá yên bình, nhưng ở dưới đáy thấp nhất của 18 tầng Địa Ngục, cái thứ tà ác kia sắp được giải thoát. Nhân ngư có cảm ứng rất mạnh, nhận ra sự kì lạ nên cả đàn liền trốn luôn trong hang. Nếu đám người kia cứ chờ đợi ở trên bờ, đến Ngày Tận Thế cũng chưa thấy được nhân ngư. Cho nên, nhanh nhất, nguy hiểm nhất là lặn xuống biển.

Trang bị của mấy người sát thủ cũng không tồi, đến thứ đồ chơi là tàu ngầm cũng có luôn. Nhưng Nhan Tử Dụ nói, bọn họ chỉ phụ trách lái tàu ngầm, còn muốn xông vào ổ thì hai anh em tự đi mà làm. Nếu tình huống bất ngờ xảy ra, thì bọn họ sẽ bỏ lại hai vị cảnh sát vì nhân dân hi sinh anh dũng. Dù sao, bọn họ đâu có nghĩa vụ phải liều mạng giúp đỡ, nói gì thì nói họ cũng là sát thủ vô tình mà.

Dương Tử Hi hiểu rõ, Nhan Tử Dụ đồng ý dùng tàu ngầm đưa họ xuống đó cũng tốt lắm rồi, muốn bọn họ mạo hiểm giúp đỡ là chuyện không thể nào. Hai anh em mặc đồ lặn, Nhan Tử Dụ đưa họ lặn xuống biển.

Nhân ngư sống theo bầy đàn, bọn họ không thể kinh động đến quá nhiều nhân ngư, chỉ cần dụ dỗ một con lấy tim là được. Nếu cả đàn bu lại, thì xem như chết chắc, dù sao dưới nước là địa bàn của nhân ngư.

"Lúc lấy được tim của nhân ngư, nếu chúng tôi không thể thoát được. Hi vọng các người có thể giúp đỡ, đem trái tim giao tận tay Sư Âm." - Dương Tử Hi đứng trong tàu ngầm nói với Nhan Tử Dụ và Hồng Ngạo. Nhiệm vụ này dù có bỏ mạng cũng nhất định phải hoàn thành.

"Nói như đưa đám ấy. Có bản lĩnh thì tự mình sống sót trở về đưa cho cô ấy, chúng tôi không có rãnh." - Nhan Tử Dụ hai tay khoác sau đầu, lười biếng nói.

"Tàu ngầm có thủy lôi. Nhưng hai người có bị chết chùm không thì hên xui." - Hồng Ngạo tốt bụng nhắc nhở. Có ý nói, nếu tình hình xấu đi, bọn họ sẽ có thể giúp đỡ. Nhưng may mắn hay không còn phải xem số họ thế nào.

"Ha ha, cảm giác như chết chắc ấy. Tự nhiên lãnh trách nhiệm tào lao này." - Dương Tử Khiêm cười khổ. Nhưng hai anh em trước giờ sống nương tựa lẫn nhau, em gái muốn làm gì, hắn nhất định sẽ theo đến cùng. Cả hai trang bị bình dưỡng khí.

Hai người họ nhất định phải tốc chiến tốc thắng, nếu không hết dưỡng khí thì cầm chắc cái chết.

Tàu ngầm lặn xuống, tìm nơi nhân ngư có thể ẩn nấp. Đến khi gặp một đá san hô, kế bên là cái hang động đen thùi lùi, rất đáng nghi. Dương Tử Hi và Dương Tử Khiêm ra ngoài, Nhan Tử Dụ lái tàu đến nơi khó phát hiện, âm thầm quan sát.

Hai anh em họ Dương đeo theo bình dưỡng khí bơi đến hang động, toàn bộ là một màu đen, chẳng nhìn rõ bên trong có cái gì. Nếu không xác định được tình hình bên trong, nếu liều lĩnh xông vào, thì sẽ tạo ra động tĩnh quá lớn, cả đàn nhân ngư chạy ra thì không ổn. Trước tiên ở ngoài chờ một chút.

Qua một phút, nhìn thấy trong hang tối có gì đó, hai người lập tức trốn phía sau đá san hô quan sát. Đó là một con người với cái đuôi cá phía sau, trên tay là bộ móng vuốt sắc bén, trên mặt đầy vẩy cá, đang nhe hàm răng nhọn, nửa người trên cũng được bao bọc bằng bộ vảy cứng rắn. Tuy đã nghe Nhan Tử Dụ miêu tả, nhưng tận mắt nhìn thấy cũng bị sững sờ vài giây. Quả nhiên, chuyện cổ tích đều là thứ gạt người.

Dương Tử Hi dùng linh lực cắt một vết thương nhỏ trên ngón tay, máu bắt đầu chảy ra, hòa lẫn vào trong nước biển. Nhân ngư đang ở trước cửa hang nghe thấy mùi tanh của máu, liền kích động, bơi về hướng mùi máu phát ra. Dương Tử Hi và Dương Tử Khiêm bơi đi chỗ khác, mong là sẽ dụ được vị nhân ngư kia ra xa hang động.

Có lẽ đã quá lâu không được ăn thịt người, nghe được mùi máu người nhân ngư gần như phát điên. Dương Tử Khiêm nhìn thấy khoảng cách này đã đủ, không nên lãng phí thời gian. Ở dưới nước không thể dùng bùa, nên chỉ có thể cắt tay lấy máu làm trung gian, thấp giọng đọc thầm vài câu, những giọt máu tí ti từ từ tạo thành một cái lưới, bay đến vây chặt nhân ngư. Nhân ngư bất ngờ bị trói chặt, kịch liệt giãy dụa, gầm nhẹ.

Dương Tử Hi lấy ra Linh Sang, bắn một phát về phía nhân ngư. Đạn được linh lực bao bọc, nên ở dưới nước không bị hạn chế, nhân ngư bị vây một chỗ nên bắn là trúng. Nhan Tử Dụ từng nói, vảy của nhân ngư rất cứng, chỉ có thể tấn công thẳng vào đầu.

Nhân ngư bị trúng đạn ngừng giãy dụa, Dương Tử Hi đề phòng có biến, bắn thêm một phát. Thấy nó không còn cử động, Dương Tử Khiêm bơi đến gần, cầm trên tay một cái gương. Đó là Thông Tâm Kính, họ hay dùng để kiểm tra mấy thi thể chết một cách kì lạ. Đặt gương trên người, sẽ thấy toàn bộ "đồ lòng" bên trong, vì cơ thể nhân ngư được bảo vệ quá mức kiên cố, dùng dao chỉ tốn thời gian.

Dương Tử Khiêm đặt Thông Tâm Kính ngay ngực nhân ngư, có thể thấy rõ trái tim đang nhảy nhót. Tim và cơ thể hoàn toàn độc lập, dù người đó chết rồi, nhưng trái tim vẫn đập. Dương Tử Khiêm đưa tay xuyên qua gương, moi tim ra, rồi để trái tim vào trong một cái hộp. Chỉ cần bơi về tàu ngầm, nhiệm vụ xem như hoàn thành.

Nhưng, mọi chuyện đâu có thuận lợi như vậy, mùi máu của đồng loại hòa vào nước biển, cả bầy nhân ngư tức tốc bơi tới, rất nhanh đã đến gần bọn họ. Bọn chúng là nhân ngư nên ở trong nước là chuyện thường, nhưng bình dưỡng khí của hai người sắp hết, tình cảnh trước mắt hoàn toàn bất lợi với hai anh em.

Dương Tử Khiêm ném cái hộp cho Dương Tử Hi, rồi quay người bơi thẳng vào bầy nhân ngư. Dương Tử Hi trợn tròn mắt nhìn hành động của anh trai, anh ấy định hi sinh chính mình bảo vệ nàng sao? Đó không phải là kết quả Dương Tử Hi muốn thấy. Dương Tử Hi vừa định bơi đến chỗ Dương Tử Khiêm, thì thấy mình bị một cái lưới trói chặt. Nhan Tử Dụ đã lái tàu ngầm đến, quăng lưới kéo Dương Tử Hi rời khỏi. Dương Tử Khiêm quay lại nhìn về phía tàu ngầm, vẩy tay với Dương Tử Hi. Thì ra, bọn họ thông đồng lừa gạt nàng, Dương Tử Khiêm đã nghĩ trước đường lui, thân là anh trai nên hắn đồng ý dùng mạng mình đánh cược. Dương Tử Hi cố gắng thoát khỏi lưới, nhưng tàu ngầm đã mở hết tốc lực kéo nàng đi.

Tàu ngầm lên nổi lên, đưa mọi người lên bờ. Dương Tử Hi cởi mặt nạ dưỡng khí ra, nhìn mặt biển, trong lòng đau nhói không thốt nên lời. Sau đó, ném cái hộp cho Nhan Tử Dụ rồi bước về phía biển.

"Ngươi làm vậy, thì cái chết của anh trai ngươi là vô ích." - Nhan Tử Dụ hét lên với Dương Tử Hi. Chả hiểu sao, dù không có một xu tiền công nào, lại cùng hai người đó lãng phí thời gian đi tìm người cá. Bây giờ, thì đứng đây nhìn họ diễn trò anh em tình thâm. Nhan Tử Dụ nổi điên, có bản lĩnh thì hãy chấp nhận đau đớn mà sống tiếp đi.

Dương Tử Hi nghe thấy lời này, liền ngẩn người đứng tại chỗ. Nước đã ngập qua gối của nàng, từng đợt sóng đập vào đùi, Dương Tử Hi thật sự muốn khóc thét lên. Nhưng phát hiện, nàng không còn sức lực, thậm chí cả một âm thanh nhỏ cũng không thể phát ra, cứ như vậy quỳ xuống trên biển.

Một lúc sau, mặt biển yên bình vang lên tiếng nổ ầm ầm, từng đợt sóng lớn cuộn trào, từng đợt từng đợt đang đánh thẳng lên người Dương Tử Hi đang quỳ trong nước. Cả cơ thể của nàng bị đập chìm trong nước, trên biển xuất hiện một cột nước xoáy, mà giữa trung tâm thấp thoáng hai bóng người. Dương Tử Hi từ từ thấy rõ, một người trong đó là anh trai Dương Tử Khiêm của nàng, kích động đứng lên.

Cột nước xoáy biến mất, hai người giống như đang đi trên nước, cảnh trước mặt như đang trong mộng. Hình như Dương Tử Khiêm đang hôn mê, là một cô gái đang dìu hắn đi vào bờ. Vào đến bờ, Dương Tử Hi lo lắng chạy đến kiểm tra thương thế của Dương Tử Khiêm.

"Ngài ấy chỉ bị thiếu dưỡng khí nên ngất thôi, không bị thương." - Cô gái an ủi Dương Tử Hi.

Dương Tử Hi lúc này mới nhìn rõ cô gái, mái tóc dài như rong biển, đôi mắt màu xanh của biển, hai bên đầu là những vẩy ra rực rỡ, một con Hải Yêu?

"Là cô cứu anh ấy sao?" - Dương Tử Hi nhìn cô gái mới ánh mắt cảm ơn.

"Ngài ấy từng cứu tôi, nên tôi muốn báo ân."

Đang tò mò không biết Dương Tử Khiêm cứu cô ấy khi nào, thì người nằm trên đất tỉnh lại. Dương Tử Hi xúc động ôm lấy Dương Tử Khiêm, cảm giác mất rồi lại được không thể nào diễn tả thành lời.

"Tử Hi....khụ...khụ...anh chưa chết à?" - Dương Tử Khiêm kho khan vài tiếng, miệng hớp lấy hớp để không khí. Dương Tử Hi tức giận buông hắn ra, đấm vào mặt Dương Tử Khiêm một cái.

"Anh có nghĩ tới, nếu anh chết rồi thì em phải thế nào đây?"

"Được rồi, là anh sai." - Dương Tử Khiêm lại nở nụ cười lưu manh, rồi chú ý đến bên cạnh có một người: "Là cô cứu tôi?"

Lúc dưới nước, vì hết dưỡng khí nên Dương Tử Khiêm ngất đi, trước khi ngất chỉ thấy một cái bóng đang bơi đến gần mình. Tiếp theo, trong biển xuất hiện vòng xoáy khổng lồ, cuốn bầy nhân ngư vào trong làm họ không thể tấn công được. Mở mắt ra thì thấy mình đã nằm trên bờ.

Cô gái quỳ một chân trước mặt Dương Tử Khiêm: "Ngài đã từng cứu tôi một mạng, nếu có thể hãy để tôi ở bên cạnh làm thức thần của ngài."

Dương Tử Khiêm bị bất ngờ hơi ngẩn người: " Người nên nói cảm ơn phải là tôi. Chính cô cũng đã cứu tôi một mạng, tại sao lại muốn làm thức thần của tôi?"

Cô gái nhìn Dương Tử Khiêm với ánh mắt kiên định, Dương Tử Khiêm cũng không từ chối nữa. Thêm người giúp đỡ, cũng đâu phải chuyện xấu.

Sau đó Dương Tử Khiêm mới biết, lúc hắn mười mấy tuổi đã vô tình cứu một con Cá Sư Tử. Không ngờ rằng sẽ có lần thứ hai gặp lại, nếu đã là duyên, vậy thì chấp nhận thôi. Dương Tử Khiêm đặt tên cho cô gái là Dương Tử San.

Đã lấy được trái tim bất tử, hai anh em chào tạm biệt Nhan Tử Dụ và Hồng Ngạo. Đem theo người bạn mới trở về nhà Sư Âm, cùng mọi người họp mặt.

- ----------------------

Cá Sư Tử: là loài cá cực đẹp và cực độc.

- -------------------------

Tác giả đúng là chơi khăm nhau, gì mà càng gần kết càng dài vậy T_T. Dạo này trời nóng quá đầu óc cứ ong ong, nếu có chỗ nào sai, mọi người quote lại giúp để mình sửa nhé.

Chúc mọi người cuối tuần zui zẻ!!!