Âm Hôn Khó Chia Lìa

Chương 163: 163: 1 Câu Lạc Bộ Cổ Quái






Nhưng lần này tôi lại không có phát hiện ra cái tay quái lạ linh tinh gì khác, tôi nghi hoặc nhìn lại lần nữa, lúc này mới đứng lên rời đi.

Trên đường trở về, tâm trạng của Trần Phi Phàm vẫn không tốt hơn, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi một cái, há miệng thở dốc rồi lại không biết nên nói cái gì.

Còn mấy ngày nữa là đến đầu thất của nó rồi, đối với thế gian này nó dường như cũng không còn lưu luyến gì nữa, ngay cả hồn cũng không muốn đi ra ngoài cho nên tôi bảo nó ở nhà đi theo Lạc Lạc mà chơi.

Hai ngày nay Đại Bạch vui vẻ dẫn hai nhóc con đi ra ngoài chơi, thường xuyên không trở về ăn cơm, tôi thấy cũng an tĩnh cho nên cũng không có đến chỗ chị Dương ngủ.

Viện nghiên cứu tuy rằng an toàn thật nhưng làm người ta cảm thấy quá mức là áp lực, mà phòng cao su kia là dành cho những người có khuynh hướng tự sát và bạo lực, tôi không muốn bị nhốt ở trong đó để ngủ, cho nên mỗi ngày thường xuyên ngủ gật, không ngủ được thì đốt chút trầm hương lên để làm tinh thần tỉnh táo, xem bộ cũng an ổn, không có nằm mơ gì cả.

Mấy ngày nay Mặc Dật vẫn không xuất hiện, chỉ thường xuyên gọi Lạc Lạc đi lấy về cho tôi ít đồ, đồ ăn đồ dùng, còn có một ít sách tu luyện hương thuật, đảo qua cũng có chút thú vị.


Tôi để Lạc Lạc chuyển cho y một chiếc điện thoại di động, có điều Minh giới có phủ tín hiệu gì đó hay không thì tôi cũng không biết, dù sao có di động liên hệ hẳn là sẽ tương đối thuận tiện hơn.

Đợi đến một ngày trước ngày thất tôi mới hỏi Trần Phi Phàm có tâm nguyện gì không, nó vậy mà lại ậm ừ nhìn tôi với vẻ mặt cổ quái và nói: "Con có thể giống như Lạc Lạc không?"Tôi nghe xong đầu tiên là sửng sốt, sau đó mới hiểu ra, giống như trong lời nói của nó là có nghĩa gì.

Nó muốn cùng ở chung với Lạc Lạc đi theo bên người tôi mà không phải đi địa phủ.

Lạc Lạc ở một bên cũng gật đầu theo, còn lôi kéo góc áo của tôi, ánh mắt trông mong mà nhìn tôi.

"Không thể.

" Tôi sờ sờ đầu của Trần Phi Phàm, nhìn đôi mắt ửng đỏ của nó, nhẹ giọng nói: "Lạc Lạc là bị hại, dương thọ chưa hết, mệnh áp không được mới có thể ở lại, còn dương thọ của con đã hết, ngày mai phải đi địa phủ, cho nên! "Trần Phi Phàm hít hít cái mũi, nhìn tôi nói: "Là bởi vì mệnh của con không tốt sao?"Tôi đột nhiên nhớ tới, khi Mặc Dật nói mệnh của nó không tốt thì nó đang đứng ở bên cạnh.

Tôi vội vàng kéo nó qua nói: "Thế gian này không có cái gì là mệnh tốt với xấu, việc là do người mà ra, không nên quá cưỡng cầu, biết không? Hơn nữa bắt đầu lại lần nữa không tốt hơn sao?""Mệnh con thấp hèn, cho nên mọi người đều không cần con.

" Trần Phi Phàm đẩy tôi ra và quay đầu liền bỏ chạy.

Nó là một âm hồn, đi là đi đường âm, tôi nào có thể đuổi kịp cho nên chỉ đành để Lạc Lạc đuổi theo.

Tới thời gian cơm chiều, Lạc Lạc đã quay trở lại nhưng lại lắc lắc đầu với tôi, nói không có nhìn thấy Trần Phi Phàm đâu cả, lúc này tôi mới cảm giác việc này có chút phiền phức rồi.


Tội vội thắp hương lên gọi hồn nó nhưng nó cũng không về.

Ở trong lòng tôi đột nhiên có chút hoảng hốt, bảo Lạc Lạc giúp tôi đi tìm Mặc Dật và nhờ y tìm Trần Phi Phàm xem nó đi đâu rồi, sau đó, Lạc Lạc quay trở về lại lắc lắc đầu nhìn tôi: "Chú ấy nói, ngày mai đầu thất rồi nếu bạn ấy ở bên ngoài quá một ngày thì sẽ có quỷ sai dẫn bạn ấy đi địa phủ, có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt.

"Lời này nói ra là có lý đó nhưng lại có chút vô tình, tôi cười với Lạc Lạc rồi lại thắp hương lên một lần nữa, ở trước nhà gọi tên chiêu hồn, nhưng vẫn như cũ, nó không trở về.

Hôm đầu thất, Trần Phi Phàm vẫn như cũ không có xuất hiện, tôi cũng không tiện đi tìm Mặc Dật nữa, chỉ có thể nghĩ Trần Phi Phàm là một âm hồn không giống như Lạc Lạc là ngũ phúc áp thân, nên hẳn là sẽ không có việc gì.

Đang lo lắng thì Nam Nhã đột ngột gọi điện thoại đến, nói muốn giới thiệu cho tôi một khách hàng, là một cuộc làm ăn lớn, nếu mà thành, cũng coi như là tích đức.

Tôi bảo Lạc Lạc đi gọi tên Đại Bạch luôn rong ruổi ở bên ngoài trở về, cái thằng này ở nhà tôi được ăn ở miễn phí rồi giờ nên phát huy chút hữu dụng nha, để cho nó giữ nhà cho tôi, sau thì giúp tôi chờ Trần Phi Phàm, nếu mà thằng nhóc có về thì để Đại Bạch dẫn nó đi tìm tôi, nghe xong thì nó liền gật đầu lia lịa.

Tôi dẫn theo Lạc Lạc đi tìm Nam Nhã, cô ấy mà giới thiệu mối làm ăn thì tiền công luôn không ít, tôi đây vẫn còn thiếu trưởng thôn một phần lớn.


Trên đường đi tôi còn cố ý gọi điện cho chị Dương, nhờ chị Dương để ý nếu có phát hiện âm hồn của Trần Phi Phàm thì khuyên bảo giúp tôi một chút, sau đó chị ấy còn an ủi tôi, nói nó chỉ là một tiểu quỷ mà thôi, không có tu vi gì, chạy không thoát khỏi quỷ sai câu hồn đâu cho nên bảo tôi cứ yên tâm, chị ấy đã làm một đạo tràng siêu độ rồi.

Nghe chị ấy nói vậy, lúc này tôi mới có chút an tâm.

Chị Dương lại nói cho tôi biết, đám người chung với cha Trần Phi Phàm đã khai, bọn người này chạy xe ôm cùng nhau, kết bạn kết nhóm cùng làm ăn, gặp phải người ở nơi khác liền kéo đến một nơi bí mật mà giật tiền, còn nhìn thấy con gái xinh đẹp mà hỏi ra không ai biết đến nơi này thì kéo người ta đến nhà Trần Phi Phàm, để làm nhục xong rồi giết chết.

Editor: AlissaĐăng ngày 1/3 đầu tháng vui vẻ.

.