Âm Hôn Lúc Nửa Đêm

Chương 140: Thôn Âm Dương




Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Trước mặt là một căn nhà nhỏ không có cửa sổ, cương thi tám chín phần mười là ở bên trong.

Vài người trao đổi ánh mắt, Lam Cảnh Nhuận và Quân Chi tiên phong trước, tôi ở phía sau phòng ngừa cương thi trốn đi, Ninh Ninh làm người thường, nên ôm Tiểu Tiểu trốn đến rất xa.

Lam Cảnh Nhuận cầm theo kiếm một chân đá văng cánh cửa kia ra, đây là một cửa hàng quan tài, bên trong đặt ba cái quan tài, Quân Chi trực tiếp chọn cái thứ nhất.

Nắp quan tài bị chụp bay, bên trong là bạch cương dựng thẳng lên, Quân Chi lưu loát giải quyết sạch sẽ.

Lam Cảnh Nhuận cũng chụp bay quan tài thứ hai, cũng là bạch cương, cũng giải quyết nhẹ nhàng.

Nhưng mà nếu chỉ là bạch cương, sát khí sẽ không làm tôi cảm thấy không thoải mái như vậy.

Ba người đều thật cẩn thận nhìn về phía một khối quan tài cuối cùng kia.

Chúng tôi ai cũng không ra tay, quan tài kia đã tự mình bay lên, một con cương thi xông lại đây, cũng bị sư huynh đệ Quân Chi xử lý xong.

Sát khí vây xung quanh thôn xác thật cũng nhẹ chút.

Hai bạch cương đều mặc quần áo hiện đại, cương thi này lại mặc trường bào thời kỳ dân quốc, nhưng tu vi cũng không cao.

Quân Chi tìm khắp cửa hàng quan tài, lại không tìm được cương thi thứ tư, lúc này mới để Tiểu Tiểu cây đuốc này đốt sạch toàn bộ cửa hàng quan tài một phen.

Ninh Ninh khó hiểu: “Vì sao bây giờ còn có quan tài phục cổ như vậy? Những cương thi đó lại là sao thế này?”

“Bên này có một số nơi giữ lại tập tục thổ táng, cho nên còn có cửa hàng quan tài và quan tài như vậy.” Lam Cảnh Nhuận trước khi đến đã tìm hiểu qua một ít tập tục ở Quảng Đông: “Những cương thi đó chỉ sợ là sau khi hóa cương, không thể quay về phần mộ của mình, nên tìm quan tài này gần đây.”

“Nhưng sao lại có cương thi?” Ninh Ninh lại hỏi.

“Phong thuỷ nơi này đại hung, nếu thực sự có người chôn gần đây, tính khả năng hóa cương vẫn là rất lớn.” Quân Chi ghét bỏ một câu: “Sao lại có người ở chỗ này tạo phòng ở…”

Đốt nhanh, chúng tôi không tìm thấy manh mối, vẫn là định đi trở về.

Quảng Đông có tiếng đồ ăn vặt, tôi hoài chính là quỷ thai, tiểu gia hỏa lại là người thích ăn, ngược lại không ăn kiêng gì.

Lam Cảnh Nhuận lái xe dẫn chúng tôi đi chợ đêm nổi danh gần đó, đoàn người một đám dạo qua quán ăn vặt, ăn vô cùng vui vẻ.

Chợ đêm rất nhiều người, tôi và Ninh Ninh một người bê một chén bạch tuộc viên nhỏ và một que nướng dài, thật vất vả mới liều mạng với người ta dành bàn bốn người.

Ăn xong, Ninh Ninh không tự giác nhắc tới chuyện thôn Nguyễn: “Tử Đồng, thôn Nguyễn kia, mình lại cảm thấy kì quái…”

Nàng mới nói một câu như vậy, tôi đã nhìn thấy sắc mặt hai người ngồi ở bên cạnh chúng tôi đồng thời thay đổi.

Bọn họ là dùng tiếng địa phương nói chuyện, tôi nghe không hiểu, nhưng thấy trong vẻ mặt bọn họ nhìn về phía tôi và Ninh Ninh, có hơn ba phần sợ hãi và trốn tránh.

Hai người nói mấy câu, còn chưa ăn mấy miếng đã vội vàng rời đi.

Tôi cảm thấy chuyện không thích hợp, vội đi theo, hai sư huynh đệ Quân Chi ở bàn bên cạnh khác cũng đuổi lại.

“Chị, bọn họ nói chúng ta là kẻ điên, lại dám đi thôn Nguyễn.” Quân Chi nhẹ giọng phiên dịch tiếng địa phương hai người vừa mới nói với tôi.

Công năng phiên dịch của tiểu tử này lại tự động thăng cấp sao!

“Bọn họ khẳng định biết cái gì đó!” Tôi thấp giọng nói.

Thấy gần đây không có người, cho đám người Quân Chi một ánh mắt, Quân Chi và Lam Cảnh Nhuận dùng tốc độ nhanh hơn đuổi qua, rất nhanh đã vượt qua bọn họ, chắn bọn họ ở giữa đường.

“Các cậu, các cậu muốn làm gì!” Một người trong đó dùng tiếng phổ thông không phải rất quen thuộc chất vấn chúng tôi.

Lam Cảnh Nhuận giải thích nói: “Hai vị yên tâm, chúng tôi không có ác ý gì, chỉ là muốn hỏi một chút, hai vị biết chuyện của thôn Nguyễn không.”

Nhắc tới thôn Nguyễn, hai người hiển nhiên đều rất sợ hãi: “Các cậu muốn đi thôn Nguyễn làm gì?”

“Chúng tôi là đệ tử Thanh Hư Quan, hôm nay ban ngày ở thôn Nguyễn thấy được ba con cương thi, các anh biết cái gì thì mau nói! Bằng không, nếu còn có cương thi tàn lưu, chúng tôi cũng không giúp được các anh!”

Quân Chi xụ mặt, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, ngược lại thật sự là có ba phần tư thế dọa người.

Hai người kia thấp giọng đàm luận trong chốc lát, xác nhận với chúng tôi nói: “Các cậu thật sự là người Thanh Hư Quan?”

“Cam đoan không giả!” Quân Chi và Lam Cảnh Nhuận đồng thời lấy ra ngọc bội đại biểu đệ tử của Thanh Hư Quan.

Hai người kia đoán chừng cũng không biết hàng thế nào, thấy khí thế chúng tôi đủ, vẫn là nói đúng sự thật.

“Các vị đại sư, thôn Nguyễn kia… Có quỷ!”

Nhưng lúc ban ngày chúng tôi đi, chỉ có sát khí cương thi, không có âm khí của quỷ.

“Có quỷ như thế nào?” Tôi hỏi.

Hai người nói lên cái này càng thêm sợ hãi: “Chính là trong một đêm, mọi người trong thôn đều biến mất! Toàn bộ thôn đều biến thành một thôn không người!”

Một người khác phụ họa nói: “Không sai! Cậu hai của bạn trai cô em vợ của tôi đã ở nơi đó, vốn dĩ hay nói đùa, cuối tuần bạn trai dẫn cô em vợ của tôi đi nhận người, kết quả vừa đi qua đã trợn tròn mắt! Toàn bộ thôn một người cũng đều không có! Ngay cả mèo hoang cũng không để lại!”

Tôi kinh ngạc, Lam Cảnh Nhuận hỏi: “Là chuyện xảy ra khi nào?”

“Đại khái một năm trước đi.”

“Vì sao không có nửa điểm tin tức truyền ra?” Quân Chi lập tức hỏi.

“A, tôi nói tiểu đạo trưởng, loại chuyện này sao có thể sẽ có tin tức truyền ra! Cũng may hai chúng tôi là người địa phương, có chút hiểu biết với thôn Nguyễn, cho nên mới biết! Ở thôn Nguyễn đều là một số người bên ngoài, người thân của bọn họ không ở bên người, sao tin tức có thể truyền ra!”

Quy mô thôn Nguyễn nói lớn không lớn, nói nhỏ lại cũng không nhỏ, ít nhất còn hơn trăm người sinh sống ở nơi đó.

Nhiều người biến mất toàn bộ trong một đêm như vậy, không có khả năng một chút tiếng gió cũng đều không có.

Ít nhất tổ thứ chín cục cảnh sát khẳng định sẽ biết, nhưng trước khi Lam Cảnh Nhuận tới Quảng Đông, đã đi tổ thứ chín tra qua, cũng không phát hiện chỗ gì khả nghi.

“Nếu người đều biến mất, vì sao các anh sợ như vậy? Có quỷ? Quỷ nơi đó nháo pháp như thế nào?” Ninh Ninh hỏi.

Hai người nhìn nhau một cái, một người thật cẩn thận nói: “Có một hôm, bạn trai cô em vợ của tôi đi thôn Nguyễn tìm cậu hai của hắn, đi thật lâu đều không trở về, cô em vợ lo lắng, đã kéo tôi và vợ tôi đi tìm.”

Hắn nói xong dừng một chút, giọng nói cũng càng thêm trầm thấp: “Kết quả, các cô đoán tôi đã nhìn thấy gì?”

“Nhìn thấy gì?” Chẳng lẽ là quỷ?

“Tôi nhìn thấy thật nhiều người ở trong thôn đi tới đi lui! Ngay cả loại đồ vật này cũng giống nhau!” Hắn càng nói càng sợ hãi, hình ảnh như đêm đó rõ rang ở trước mắt.

Tôi lại nghe tới từ ngữ mấu chốt: “Chỉ là đi tới như vậy? Đều là người thôn Nguyễn?”

Người nọ gật đầu: “Đúng vậy! Tôi đi qua thôn Nguyễn vài lần! Lão lý cửa hàng quan tài ở nơi đó là đầu tiên! Còn có cậu hai của bạn trai cô em vợ! Thằng nhóc kia chính là ở cửa thôn thấy cậu hai của hắn, và những người kia cũng thế, đều bị dọa đến đi không nổi, vẫn là tôi cõng hắn đi!”

“Vì sao bị dọa đến đi không nổi?” Ninh Ninh khó hiểu: “Bọn họ đều chết sao?”

Người nọ có chút trách cứ Ninh Ninh nói rõ ràng như vậy, vẫn gật đầu: “Không sai… Chính là một cái xác không hồn không có ý thức…”

Sắc mặt Quân Chi trở nên nghiêm trọng: “Chị, chúng ta lại đi thôn Nguyễn nhìn xem đi.”

Lam Cảnh Nhuận cũng là ý nghĩ như vậy, chúng tôi lên xe lập tức đi tới thôn Nguyễn.

Còn chưa đi đến nơi đó, sát khí và mùi thi thối đã che trời lấp đất truyền tới, trừ Ninh Ninh ra, chúng tôi sắc mặt của ai cũng đều không tốt.

“Mẹ, thật nhiều cương thi.” Bảo bảo bất mãn bĩu môi, tôi truyền vào một đạo linh lực giúp nó ngăn cách hơi thở bên ngoài, hắn mới dễ chịu chút.

Chúng tôi lại đi vào cửa thôn lần nữa, quả nhiên như lời hai người kia nói, trong thôn một đoàn hành thi muôn hình muôn vẻ du đãng.

Không phải là cương thi, đều là hành thi còn chưa hóa cương, có thể đi lại, lại không có cương thi có lực sát thương lớn như vậy.

Ngay cả Ninh Ninh cũng đều cảm thấy da đầu phát tê: “Tử Đồng, mình cảm thấy… Chúng ta vẫn là đi thôi…”

Tôi đang muốn đồng ý, nhưng vừa quay đầu lại, lại phát hiện con đường từng đi qua đã không có, chiếc xe chúng tôi mới vừa ngừng ở ven đường kia, cũng đã biến mất.

Ha hả, không có đường lui…

Ninh Ninh không gặp qua loại chuyện này, lập tức bối rối: “Đây là có chuyện gì? Đường trở về đâu?”

Ba chúng tôi đều còn tính trấn định, Lam Cảnh Nhuận giải thích nói: “Nếu là tôi đoán không sai, nơi này hẳn là thôn Âm Dương. Ban ngày là thôn Dương, buổi tối chính là như vậy. Đường trở về và thôn Âm buổi tối không ở trong một không gian, cho nên không có.”

“Muốn tìm được đường trở về, hoặc là chờ đến hừng đông thôn Âm biến mất, thôn Dương xuất hiện. Hoặc là giải quyết chỗ quỷ dị của thôn này!” Quân Chi tiếp lời nói.

Bên ngoài mấy hành thi ngửi được mùi của người sống, đều chậm rì rì đi về phía chúng tôi.

Quân Chi và Lam Cảnh Nhuận lập tức bày ra tư thế chuẩn bị chiến tranh, giải quyết mấy hành thi gần nhất.

Tôi lấy cây trâm ra vạch xuống một đường kết giới, đều bao phủ bốn người chúng tôi ở bên trong kết giới, nói với Tiểu Tiểu: “Tiểu Tiểu, em thời khắc đi theo Ninh Ninh, bảo hộ nàng.”

Nơi này chỉ có Ninh Ninh là người thường, nếu nàng là một người lạc đàn thì sẽ nguy hiểm nhất.

Gà convỗ ngực bảo đảm không thành vấn đề, Lam Cảnh Nhuận còn thêm vào cho Ninh Ninh một thanh kiếm gỗ đào và một xấp bùa, dạy cho nàng mấy chiêu thức đơn giản hữu hiệu nhất.

Ngồi chờ chết không phải là phong cách của bốn người chúng tôi, hơn nữa chúng tôi tới nơi này chính là vì biết rốt cuộc thôn Nguyễn xảy ra cái gì, đã chậm rãi đi vào trong thôn.

Phòng ốc vẫn là hoang vu rách nát, hành thi du đãng lại không chỗ không ở.

May mà kết giới giấu đi hơi thở người sống trên người chúng tôi, các hành thi mới không có phát động công kích về phía chúng tôi.

Lúc vào cửa thôn, tôi cố tình ngẩng đầu nhìn thoáng qua một nơi, quả nhiên thấy hư ảnh ban ngày nhìn thấy kia.

Trên vách tường màu xám trắng, một con phượng hoàng sinh động như thật ở trên tường, như tùy thời đều có thể giương cánh bay lượn.

“Sát khí nơi này phân chia quá đều, không tìm thấy điểm đột phá.” Quân Chi nhíu mày nhìn về phía Lam Cảnh Nhuận: “Sư huynh, anh có thể tìm được manh mối gì không?”

Vẻ mặt của Lam Cảnh Nhuận ngưng trọng lắc đầu: “Không tìm thấy manh mối, nơi này khẳng định có trận pháp gì đó mới có thể làm sát khí phân bố đều như vậy, hơn nữa, chỉ sợ có cương thi cấp bậc cao! Bằng không, sát khí của hành thi sẽ không có nhiều như vậy!”

“Chán ghét cương thi!” Tiểu Tiểu bất mãn bĩu môi.

Nếu không có manh mối, tôi nói những gì mình nhìn thấy cho bọn họ, đồng thời đề nghị nói: “Tôi tổng cảm thấy nhà vẽ phượng hoàng kia rất kì quái, chỉ có căn nhà kia không giống với ban ngày nhìn thấy. Bằng không, chúng ta đi nơi đó nhìn xem?”

Ninh Ninh khó hiểu: “Phượng hoàng không phải đều là màu sắc rực rỡ sao? Như thế nào có? Hơn nữa, phượng hoàng chính là thần thú, không phải có thể trừ tà sao? Sao lại ở chỗ này?”

“Ta là Kim Ô ta cũng ở chỗ này nha!” Tiểu Tiểu phe phẩy cơ thể tròn vo của nàng tỏ vẻ ngây thơ.

Sắc mặt Lam Cảnh Nhuận lại trầm ba phần: “Ta từng nghe nói, phượng hoàng là dị loại trong phượng hoàng. Có nói là phượng hoàng bị Thiên Đạo lựa chọn, cũng có nói là phản bội tộc phượng hoàng, chính tà khó phân, nhưng sự thật như thế nào, ai cũng không biết.”

Quân Chi nhìn về phía tôi nói, nói: “Tóm lại, vẫn là đi xem đi, dù sao ở chỗ này cũng không tìm thấy manh mối, nhiều hành thi kỳ quặc tới như vậy, nếu có thể tìm được nguyên nhân bọn họ thi biến, nói không chừng có thể siêu độ quy mô lớn, nếu không, chúng ta đến thu thập một đám…”

Thu thập một đám chính là chiến đấu với một đám hành thi này, tuy sức chiến đấu của hành thi không cao, trừ Ninh Ninh ra nơi này mỗi người đều có thể nghiền áp, nhưng thấy thế nào cũng đều có một loại ý vị hành hạ đến chết ở bên trong, chúng tôi ai cũng đều không xuống tay được.

Mọi người dọc theo đường nhỏ không đến ba người trong thôn đi đến chỗ ngôi nhà tôi nói, trong lúc vô tình tôi quay đầu lại, chợt nhìn thấy một bóng người hiện lên ở trên nóc nhà kia.

Bóng dáng kia hình như là Lam Thiên Hữu…

“Học trưởng, Lam tổng cũng tới Quảng Đông sao?” Tôi nhịn không được hỏi Lam Cảnh Nhuận một câu.

“Cái này tôi cũng không rõ ràng lắm, anh tôi mấy ngày nay vẫn luôn đều đi công tác. Tôi mặc kệ làm ăn trong nhà, cho nên cũng không phải rất rõ ràng.”

Hẳn không phải là Lam Thiên Hữu đi, hắn là người sống, không có kết giới che dấu hơi thở người sống trên người hắn, buổi tối tiến vào nơi này sẽ bị các hành thi phân ăn luôn.

Cho dù là hắn đi qua từ trên nóc nhà, hành thi phía dưới cũng đều có thể ngửi được hương vị, sẽ tụ ở dưới điên cuồng công kích.

Nhưng mà, vừa rồi vội vàng thoáng nhìn kia, lại như là các hành thi căn bản là không nhìn thấy hắn.

Thấy tôi liên tiếp nhìn về một phía, Quân Chi hỏi: “Chị, phát hiện cái gì sao?”

“Chị… Vừa rồi hình như nhìn thấy một bóng dáng rất giống Lam tổng.” Tôi nói, thấy bọn họ đều rất kinh ngạc.

Kinh ngạc nhất còn thuộc về Lam Cảnh Nhuận: “Anh trai tôi? Đây không thế nào đi… Gặp nhiều hành thi như vậy, hắn khẳng định sẽ thông báo cho tôi.” Nói xong hắn lấy ra điện thoại muốn gọi cho Lam Thiên Hữu, lại phát hiện không có tín hiệu.

“Có thể Tử Đồng cậu nhìn lầm rồi hay không? Hoa mắt?” Ninh Ninh hỏi.

“Chị của em nhãn lực đều tốt hơn chúng ta, khả năng nhìn lầm sẽ không lớn.” Quân Chi nói cũng cảm thấy không thích hợp: “Nói đến cũng kỳ quái, ban ngày anh Thiên Hữu cho chúng ta biết nơi này, nói hắn đã tới xem qua.”

“Này làm sao vậy?” Ninh Ninh khó hiểu.

Quân Chi hỏi: “Vậy hắn tới xem qua khi nào? Nếu chúng ta tới Quảng Đông trước, vì sao hắn không đề cập tới cho chúng ta biết trước? Nếu chúng ta đến Quảng Đông sau, hắn tới xem qua phát hiện nơi này, dựa theo tính tình của anh Thiên Hữu, hắn hẳn là sẽ nói cho chúng ta một màn vừa thấy.”

Quân Chi cố tình nhìn tôi một cái.

Nghe hắn vừa nói như vậy, Lam Cảnh Nhuận cũng cảm thấy kỳ quái: “Như thế… Không hợp tính tình của anh trai tôi…”

“Chị, bóng dáng chị vừa mới nhìn thấy kia đang làm gì? Em không cảm giác được nơi này trừ chúng ta ra còn có người khác.” Quân Chi hỏi.

“Hắn như đứng ở trên nóc nhà nhìn nơi khác, trước khi bóng dáng của hắn biến mất, chị cảm thấy hắn như phát hiện ra chúng ta.” Tôi nói không phải rất xác định.

Vài người phân tích không ra kết quả, vẫn là quyết định đi ngôi nhà vẽ phượng hoàng nhìn xem trước.

Rất nhanh, chúng tôi đã đi qua đường nhỏ, đi tới ngôi nhà kia, phát hiện lại chính là cửa hàng quan tài ban ngày kia.

Chẳng qua, khác với ban ngày chính là, cửa của ngôi nhà này không hề là một cửa gỗ lung lay sắp đổ, mà là cửa của một cửa hàng bình thường.

“Chúng ta vào xem, mọi người cẩn thận chút.” Lam Cảnh Nhuận trịnh trọng phân phó một tiếng. Dẫn theo chúng tôi muốn đi lênphía trước, mới bước ra nửa bước, dưới chân đột nhiên xuất hiện một pháp trận thật lớn.

Âm khí đặc sệt kia làm toàn thân tôi đều đề phòng, lập tức dẫn người lui về phía sau: “Đừng đi qua! Nguy hiểm!”

Lời còn chưa dứt trên trận pháp đã xuất hiện một con quỷ đầu trâu thật lớn!

Không nghĩ tới nơi này lại có Triệu Hoán Trận!

Quỷ đầu trâu bị triệu hồi ra, lập tức ném xích sắt công kích tới chúng tôi, kết giới chống đỡ một chút, rất nhanh đã xuất hiện vết nứt.

Vài người chúng tôi đều không phải là đối thủ của quỷ đầu trâu, ở trước khi kết giới vỡ vụn, phân tán né tránh, tránh thoát xích sắt quăng trên mặt đất tạo ra một vết khe sâu.

“Mặc Hàn!” Tôi gọi một tiếng, Mặc Hàn vốn ở mặc ngọc chuyên tâm luyện chế quần áo cho bảo bảo lập tức xuất hiện ở bên người tôi.

Nhìn quỷ đầu trâu kia, hắn nhíu mày, rút trường kiếm ra: “Rất nhanh sẽ trở lại.”

Ném xuống một câu này, hắn rút kiếm ra chiến đấu với quỷ đầu trâu múa may xích sắt lại đây kia, rất nhanh đã giải quyết quỷ đầu trâu thứ nhất.

Nhưng mà, Triệu Hoán Trận lại có triệu hồi ra vài quỷ binh.

Mặc Hàn quay đầu lại nhìn tôi, thấy tôi không có việc gì, lại rút kiếm đón chào lần nữa.

Các hành thi bị khí thế của Mặc Hàn và quỷ binh đánh nhau lan đến, dựa vào gần đều bị xử lý, còn lại đều rất tránh xa ở một bên không dám lại đây.

Chỉ là, không biết từ nơi nào bay tới một trận sương mù, tốc độ của sương mù rất nhanh, tôi còn không có tới kịp chạy đến bên người Ninh Ninh, ngay cả cái gì cũng nhìn không thấy.

Sợ sương mù có độc, tôi che kín miệng mũi, nhưng sương mù tới cũng nhanh đi cũng nhanh, rất nhanh vô tung vô ảnh, tôi vẫn đứng ở chỗ thôn Nguyễn vừa rồi, chính là xung quanh lại không có một người.

“Mặc Hàn?”

“Quân Chi?”

“Ninh Ninh? Học trưởng? Các người ở nơi nào?”

……

Bọn họ không ở đây, hành thi và quỷ binh đều không có.

Tôi đứng ở giao lộ chữ Đinh (丁) không có một bóng người, một mình gọi đã lâu, đều không nghe được đáp lại.

Bảo bảo đột nhiên nói: “Mẹ, nơi này chỉ có chúng ta.”

“Ba ba cũng không ở đây?” Tôi có chút kinh ngạc.

“Vâng.” Tiểu gia hỏa gật đầu: “Chúng ta tới một nơi kỳ quái.”

Chẳng lẽ lại là một không gian quỷ?

Bọn họ sẽ không bỏ tôi lại, có lẽ những sương mù đó chính là chìa khóa đi thông nơi này.

“Có biện pháp đi ra ngoài không?” Tôi hỏi bảo bảo.

Bảo bảo có chút buồn rầu: “Pháp lực của con quá yếu, không thể dẫn mẹ đi ra ngoài, nếu ba ba ở đây thì tốt rồi…”

Nó có phân tâm này tôi đã rất vui vẻ, trấn an nói: “Không sao, có sẽ trưởng thành, pháp lực cũng sẽ đề cao, đến lúc đó có thể bảo vệ mẹ.”

“Vâng!” Bảo bảo lại có động lực: “Ba ba sẽ đến dẫn chúng ta đi ra ngoài!”

Đúng vậy, Mặc Hàn sẽ đến.

Nhưng ở trước khi hắn tới, tôi muốn nhìn nơi này có cái gì một chút.

Tuy nơi này không phát hiện đến hơi thở của những người khác, tôi vẫn hóa trường kiếm ra. Cửa hàng quan tài kia ở trước mặt tôi, tôi giãy giụa trong chốc lát, rút kiếm đi tới.

Nhưng mà, ngay ở lúc tôi muốn đá văng cánh cửa kia, trên tay đột nhiên bị người cầm.

Tôi lập tức muốn tránh thoát, trở tay muốn đâm một kiếm đi, lại nghe đến người nọ nói: “Tử Đồng là tôi!”

Tôi sửng sốt, ngẩng đầu thấy là Lam Thiên Hữu.

“Lam tổng? Sao lại là anh? Sao anh lại ở chỗ này?” Chẳng lẽ tôi vừa mới thấy thật sự là hắn?

Hắn cười, lại không buông tay của tôi ra: “Tôi cảm thấy nơi này kỳ quái, buổi tối đã lại đây nhìn một lần, không biết chuyện gì xảy ra đã nơi đến này. Đúng rồi, sao chỉ có một mình em? Cảnh nhuận bọn họ đâu?”

Tôi cố gắng rút tay mình về từ nơi hắn, bán tín bán nghi nói với hắn: “Chúng tôi lạc nhau, sao Lam tổng lại tới nơi này?”

“Không thể hiểu được xuất hiện một trận sương mù, sương mù tan đi, tôi ở chỗ này.” Hắn nói.

“Vậy anh nhìn thấy những hành thi đó phía trước sao?” Tôi lại hỏi.

Hắn gật đầu, tôi tiếp tục hỏi: “Bọn họ công kích anh sao?”

Lam Thiên Hữu nhìn yooi bỗng nhiên cười: “Tử Đồng, em không tin tôi sao?”

Tôi chỉ là cảm thấy kỳ quái, như mấy ngày này, lúc bên người tôi phát hiện một ít chuyện quỷ dị, lại có thể thấy bóng dáng của hắn.

Một hai chuyện còn có thể nói là trùng hợp, nhưng từ áo cưới da người ở khách sạn, lại đến núi Trường Bạch. Còn có tiểu quỷ trên người Lam phu nhân kia có hận ý với hắn, và ảnh chụp trong nhà cũ Đồng gia kia cực giống hắn, đều làm tôi dù thế nào cũng không nghĩ ra.

Danh tiếng của Lam Thiên Hữu cho dù là ở trong sân làm ăn hay là trong mắt người khác, đều là tuyệt hảo. Trừ loại chuyện hắn không biết bị trúng gió gì cầu hôn tôi ra, tôi cũng cảm thấy không tồi như người khác.

Nhưng chính là cảm thấy kỳ quái.

Thấy tôi nhìn hắn trầm ngâm không nói, Lam Thiên Hữu lại cười sang sảng: “Lúc tôi đi vào, xác thật có hành thi công kích tôi, giải quyết một hai con, sau đó, tôi nhảy lên nóc nhà, như vậy bọn họ mới không thể công kích đến tôi.”

Hắn nói, còn chỉ ở nóc nhà bên cạnh.

Nhưng tôi nhớ rõ lúc chúng tôi vào thôn Nguyễn, căn bản không nhìn thấy bất kì thi thể gì hành thi.

“Tử Đồng, tôi không có ác ý.” Hắn lại nói.

Nơi này chỉ có tôi và hắn, Tôi không có chứng cứ xác thực, cũng chỉ có thể tạm thời tin tưởng hắn.

“Vậy có biện pháp đi ra ngoài không?” Tôi hỏi hắn.

Hắn hết đường xoay xở lắc đầu: “Tạm thời còn không có.” Ý bảo tôi nhìn cửa hàng quan tài trước mắt: “Tôi vốn dĩ cảm thấy nhà này có chút kỳ quái. Muốn đi xem lại thấy em muốn mở cửa, sợ em xảy ra nguy hiểm, mới ngăn cản em.”

Tôi vốn dĩ cũng cảm thấy nơi này quỷ dị, nếu hắn nói có nguy hiểm, tôi cũng không muốn lấy thân phạm hiểm, lui về phía sau một bước.

Lam Thiên Hữu che ở trước người tôi, sau khi cọ xát một chút, mở cánh cửa kia ra.

Hắn đi vào, tôi đang muốn theo vào, bỗng nhiên nghe thấy bảo bảo nói: “Mẹ, không cần đi vào.”

“Làm sao vậy?” Hắn là phát hiện cái gì sao?

“Con không biết… Chính là không cần đi vào… Mẹ, con sợ…”

Tôi nhìn tình hình trong phòng, bên trong cái gì cũng đều không có, chỉ có một gian nhà ở trống không, Lam Thiên Hữu đã đứng ở trong phòng chờ tôi đi vào.

Quỷ thai ở có một số phương diện là rất mẫn cảm, nếu bảo bảo nói sợ hãi, bên trong có lẽ có nguy hiểm gì đó tôi không nhìn thấy, tôi nói với Lam Thiên Hữu: “Lam tổng, bên trong cũng không có đồ vật gì xuất hiện đi.”

Lam Thiên Hữu nhìn nơi này một vòng, nói: “Xem ra vừa rồi là tôi đa tâm, Tử Đồng, nếu bên trong an toàn, thì đi vào nghỉ ngơi một lát, ở bên ngoài, những hành thi biến mất đó không biết khi nào lại sẽ đi ra, quá nguy hiểm.”