Ăn Bám Chính Xác Mở Ra Phương Thức

Chương 59: Chàng trai trẻ, cậu tới rồi!




Thẩm Ngôn nghe thế liền vỗ cái bốp lên cặp đào cực mẩy của Địch Lệ Nhiệt Ba một cái, đen mặt nói: "Đơn thuần kiểm tra thân thể thôi, ý tứ trên mặt chữ."

Dương Mật tò mò hỏi: "Bộ thân thể bọn em có vấn đề gì à?"

Thẩm Ngôn lắc đầu, đáp: "Không có vấn đề gì, chỉ là anh muốn làm một cái bản kế hoạch chăm sóc sức khỏe cho bọn em, cho nên cần một chút số liệu về cơ thể từng người mà thôi. Trị không bằng nuôi, nuôi không bằng phòng, nếu như có thể luôn bảo trì thân thể khỏe mạnh thì cũng không cần phải thường xuyên tới làm bạn với bác sĩ. Vả lại phần lớn bệnh tật cũng là trị ngọn chứ không trị hết được tận gốc, mà bệnh nào cần phải chữa đến tận gốc thì có nghĩa là sau khi chữa trị xong, thân thể bọn em cũng xem như tổn hại nặng nề rồi."

Dương Mật và Địch Lệ Nhiệt Ba nghe vậy, trên mặt liền lộ ra nụ cười ngọt ngào, trong lòng cảm thấy thật ấm áp.

Xem đi, đây chính là người đàn ông của tôi, vừa lợi hại lại vừa quan tâm, chăm sóc bọn tôi biết bao.

"Chồng à, không phải anh biết y thuật sao? Vọng văn vấn thiết cái gì gì bữa anh nói đó, sao còn muốn hai đứa em tới bệnh viện nữa?" Địch Lệ Nhiệt Ba tò mò hỏi.

Thẩm Ngôn phì cười, nhẹ nhàng vuốt tóc Nhiệt Ba: "Tây y kiểm tra số liệu sẽ toàn diện và chi tiết hơn một chút."

Thẩm Ngôn học y thuật là Trung y, thế nhưng thân là thầy thuốc cấp tông sư, hắn lại không thấy phản cảm với Tây y hoặc các nền tảng y học nước ngoài một chút nào.

Trên thực tế, càng là người có kỹ nghệ cao siêu thì tâm tình lại càng bình thản và khoan dung hơn hẳn, bởi vì bọn họ hiểu được đạo lý biển chứa trăm sông.

Những người mở miệng là bài ngoại, kiên trì cái gọi là thiên kiến bè phái thì đều là những kẻ bảo thủ, không có chí tiến thủ và không có lòng tiếp thu kiến thức mới. Nói trắng ra, sự cố chấp của bọn họ cũng không phải chân chính là vì họ tự hào vào kỹ nghệ của bản thân, mà là họ đang quá trọng vào danh lợi, lo sợ đối thủ làm tốt hơn mình, bài xích những thứ khác biệt với những gì họ đã và đang biết.

Sự cạnh tranh và thái độ nên đối mặt với người hành nghề tương đồng mình không phải là căm thù, dèm pha; mà là nên nhìn nhận nghiêm túc bọn họ, xem xem điểm gì tốt điểm gì chưa tốt để học tập và rút kinh nghiệm từ đối phương.

Dương Mật với Địch Lệ Nhiệt Ba tất nhiên không hiểu những suy nghĩ này trong lòng Thẩm Ngôn, các nàng cũng không nghĩ nhiều, dù sao hắn nói như thế nào thì các nàng cứ nghe lời làm theo là được rồi.

Ba người ở trong phòng một mực ngốc đến giữa trưa, trong lúc đó còn có mấy lần va chạm đến suýt gây gổ. Đều là người trẻ tuổi, lại vừa mới lần đầu nếm được tư vị thần tiên đó, hiển nhiên đều có chút trầm mê.

Nếu không phải hai cô gái không chịu được cảnh ba người ở cùng một chỗ này thì đoán chừng sáng giờ đã có ‘đại chiến ba trăm hiệp’ dữ dội xảy ra rồi.

Cơm trưa vẫn như cũ là Thẩm Ngôn lọ mọ xuống bếp nấu, hai cô gái thì vẫn chí chóe cười nói trên giường.

Thời điểm đang ăn cơm, Dương Mật và Địch Lệ Nhiệt Ba đồng loạt nhận được thông cáo của đoàn làm phim, báo rằng buổi chiều vẫn quay phim bình thường.

Mưa bên ngoài đã nhỏ bớt, chỉ còn lẻ tẻ vài giọt đập vào khung cửa sổ phòng bọn họ, không mấy ảnh hưởng tới công việc của mọi người.

Sau bữa ăn, Thẩm Ngôn đưa hai cô vợ của mình xuống lầu, chu đáo tiễn bọn họ lên xe. Hôm nay hắn không định tới studio, bởi vì nhà hết đồ ăn rồi, Thẩm Ngôn muốn tới siêu thị sắm sửa đồ một chuyến.

Lúc trước nguyên liệu nấu ăn đều là do Hoàng Bác trả công ăn chực nên ngày ngày bảo trợ lý mang đến, hiện tại Hoàng Bác về nhà rồi, hắn đành phải tự mình chuẩn bị.

"Byebye!"

"Bye chồng, tối gặp lại!"

Dương Mật cùng Địch Lệ Nhiệt Ba thân mật đi lên ôm hôn tạm biệt Thẩm Ngôn thắm thiết, chứng kiến cảnh tượng này khiến Lưu Hiểu Kiều cùng Mạnh Bình Bình khiếp sợ không thôi.

Đồng thời, cả hai cô trợ lý nhỏ đều cảm thấy phục Thẩm Ngôn sát đất, đây chắc chắn chính là tuyệt thế cao thủ tình trường rồi, chưa tới một tháng đã thành công bắt ‘tiểu chủ’ nhà mình lại, hơn nữa không chỉ một mà cùng lúc được những hai người.

Hơn nữa khiến Lưu Hiểu Kiều cùng Mạnh Bình Bình không ngờ tới, ấy chính là quan hệ giữa Dương Mật và Địch Lệ Nhiệt Ba xem ra vẫn thân thiết như lúc trước, không có một chút xíu ngăn cách nào, việc này đúng là cực kỳ không bình thường.

Tuy nói luật hôn nhân và gia đình của Hoa Hạ cho phép chế độ một chồng nhiều vợ, thế nhưng thời nay đã khác xưa, bây giờ việc một chàng cưới nhiều cô cũng chỉ là thiểu số.

Vả lại trải qua thời kỳ trọng nam khinh nữ dài dằng dặc, hiện nay giới tính nam nữ đã chênh lệch tương đối rõ rệt. Một cô gái, đặc biệt là một cô gái xinh đẹp chỉ hận không thể bắt nam nhân quỳ xuống cầu được theo đuổi, thế nên loại tình huống một người đàn ông muốn cưới mấy cô vợ xinh như hoa như ngọc, hơn nữa còn là đại minh tinh thì chỉ là chuyện si tâm vọng tưởng.

Phần lớn người có thể cam nguyện làm nhị phòng tam phòng, làm vợ lớn vợ nhỏ cho ngươi thì đều là hướng về phía tiền tài.

Thuần túy các mối quan hệ tay ba, tay tư mà chỉ dựa vào tình cảm thì siêu hiếm, không phải nói là không có, nhưng tuyệt đối ít đáng thương, chí ít thì các nàng cũng chưa từng thấy hay nghe nói tới.

Xem ra Thẩm Ngôn quả nhiên cường hãn, Lưu Hiểu Kiều và Mạnh Bình Bình quả thật tâm phục khẩu phục.

‘Tiểu chủ’ Dương Mật và Địch Lệ Nhiệt Ba nhà các nàng dĩ nhiên không thiếu tiền, chẳng những không thiếu mà ngược lại còn có rất nhiều tiền, đã vậy bọn họ còn là nghệ sĩ đương nổi tiếng, là bạch phú mỹ (cao ráo - trắng trẻo xinh đẹp - giàu có) chân chính trong truyền thuyết.

Vả lại, Lưu Hiểu Kiều và Mạnh Bình Bình cũng đều biết rõ tính cách ‘tiểu chủ’ nhà mình, tuyệt đối không phải là loại người nhu nhược ngu xuẩn. Nếu hai người họ mà là dạng này thì đã khó mà đi được tới một bước ngày hôm nay. Cả Dương Mật lẫn Địch Lệ Nhiệt Ba đều vô cùng thông minh, tính cách độc lập, có chủ kiến, có năng lực, thậm chí còn có chút cường thế.

Vậy mà bây giờ hai người bọn họ lại chấp nhận cục diện chung chồng trước mắt.

Không thể không nói, Thẩm lão đại quả nhiên lợi hại.

Trong lòng Lưu Hiểu Kiều và Mạnh Bình Bình âm thầm tặng Thẩm Ngôn một ngón tay cái.

Đương nhiên, cũng chỉ là âm thầm mà thôi, bên ngoài các nàng không dám nhắc tới chuyện này. Có trời mới biết trong lòng ‘tiểu chủ’ nhà mình thật sự nghĩ như thế nào, lỡ đâu đây chỉ là giả vờ hòa bình trước mặt Thẩm Ngôn, còn thật ra trong tâm vẫn đau nhói lẫn không cam tâm thì sao?

Cho nên nếu Lưu Hiểu Kiều và Mạnh Bình Bình nhiều chuyện nhắc tới việc không lấy gì làm hay ho này, khẳng định sẽ chọc tới một trận tai bay vạ gió.

Cho nên, các nàng rất ăn ý xem như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, xem như cái gì cũng không biết rõ, ăn ý lựa chọn giả chết. Thật ra đây cũng là chính là sự hiểu chuyện và chuyên nghiệp cần có ở một người trợ lý.

….

Ngoại khu Hoành Điếm.

Thẩm Ngôn đi siêu thị chọn mua không ít nguyên liệu nấu ăn, sau khi mang đống đồ vừa mua về nhà rửa sạch, phân loại rồi sắp xếp ngăn nắp vào tủ lạnh, hắn lại sửa soạn đi đến tiệm sách Tân Hoa. Thẩm Ngôn muốn ‘học hỏi’ thêm một ít vấn đề về kỹ năng.

"Chàng trai trẻ, cậu tới rồi à?"

Mới vừa vào tiệm sách, Thẩm Ngôn liền nhận được sự nhiệt tình tiếp đãi của đại tỷ nhân viên cửa hàng, chị ta thế mà còn nhớ rõ hắn.

"Lâu lắm không gặp cậu, dạo gần đây thế nào rồi? Nếu có vấn đề gì thì nhất định phải nói với chị, biết đâu chị đây có thể giúp được cậu."

Chị gái nhân viên vẫn nhiệt tình y hệt như trước đây, nhiệt tình quá đến nỗi khiến Thẩm Ngôn có chút luống cuống. Này này, chúng ta cũng có quen thân thiết gì đâu mà.

- ---------

Xie xie ~ Noxy ca ca đẩy kim phiếu cho muội, cơ mà tuổi già sức yếu, lọ mọ gõ được 2 chương này cũng mất 3 4 tiếng sòyyy, bạo hơn nữa cũng không có sức huhuhu