Ăn Hại Sống Lại

Chương 86: H+




Cảm giác đau kịch liệt hơn so với lúc trước làm cho Tô Thần Dật không khỏi sợ hãi kêu lên tiếng, cảm giác vật kia sưng lên vây chặt lấy mình khiến cho Tô Thần Dật có chút xấu hổ trừng hướng Tô Việt Trạch, "Khốn kiếp, ngươi nhẹ một chút cho ta!"

"Xin lỗi tiểu Dật." Tô Việt Trạch ở bên tai Tô Thần Dật thấp giọng nói, "Ta yêu em......"

Mùi rượu ở bên tai khuếch tán, Tô Thần Dật chậm rãi buông ra ngón tay đang bấu chặt vào bả vai Tô Việt Trạch. Cảm nhận được Tô Thần Dật buông lỏng, Tô Việt trạch bắt đầu thử dò xét địa phương kia. Cảm xúc ấm áp chặt chẽ làm cho Tô Việt Trạch không khỏi than thở lên tiếng, phảng phất thưởng thức đến mỹ vị ngon nhất nhân gian, Tô Việt Trạch siết chặt tay bên eo Tô Thần Dật điên cuồng luật động. Thanh ngâm khàn khàn cùng với tiếng ồ ồ thở dốc không ngừng đan xen nhau, giờ khắc này, vốn là không có bất kỳ giao tập hai người rốt cục dung hợp ở chung một chỗ, theo đuổi trầm luân ở trong bể dục.

Nhìn Tô Thần Dật tựa như thống khổ tựa như vui vẻ đóng chặt lại hai mắt, Tô Việt Trạch càng phát ra sức lực hòng lấy lòng. Cũng không biết là đụng vào vị trí nào, Tô Thần Dật run lên bần bật, mở ra hai mắt lộ ra một tia sợ hãi. Tô Việt Trạch khẽ mỉm cười, tiếng nói khàn khàn từ nơi cổ họng phát ra, "Nguyên lai là nơi này à."

Tô Thần Dật có chút kháng cự đẩy Tô Việt Trạch ra, ý đồ đem cái kia làm cho mình muốn ngừng mà không được cái bức ra trong cơ thể, "Ca, không nên......"

"Không nên?" Tô Việt Trạch ôm eo Tô Thần Dật chợt va chạm, "Em xác định sao?"

"A...... Hỗn đản..... Khốn kiếp!" Tô Thần Dật ngửa đầu khó nhịn thở hào hển, so sánh với lúc trước khoái cảm mãnh liệt hơn để cho hắn không khỏi cuộn lên ngón chân, "Ra...... Đi ra ngoài!"

Từng chút từng chút đụng vào nộ vị nhạy cảm kia, Tô Việt Trạch ranh mãnh cười một tiếng cúi đầu hôn lên gáy Tô Thần Dật, "Nó nói bên trong rất thoải mái, nó không muốn đi ra ngoài."

"!!!"

Hoa cúc bị đụng chạm càng lúc càng nhanh, đụng nhau càng ngày càng mãnh liệt, lúc này Tô Thần Dật đã không rảnh lại đi suy tư những chuyện khác, chỉ đành phải theo động tác của Tô Việt Trạch đứt quãng rên lên thành tiếng. Thời khắc dụng vọng muốn bùng nổ, hai người đều kìm lòng không đậu than nhẹ lên tiếng, khoái cảm trước nay chưa từng có đưa bọn họ thật chặc vây quanh. Lúc dư vị tản đi, Tô Việt Trạch lúc này mới cúi người đem Tô Thần Dật ôm thật chặc vào lòng, "Tiểu Dật, anh yêu em."

Đã bị Tô Việt Trạch hành hạ đến ngón tay cũng không muốn động Tô Thần Dật từ trong lổ mũi hừ nhẹ lên tiếng, "Em muốn tắm, khó chịu."

"Tốt" Tô Việt Trạch ở bên môi Tô Thần Dật hôn một ngụm, từ trong cơ thể hắn chậm rãi thối lui, nhiệt lưu bên trong cơ thể theo động tác của Tô Việt Trạch dần dần từ trong cơ thể hắn chảy ra. Tô Thần Dật tức giận trừng mắt nhìn Tô Việt Trạch một cái, "Nha tốt nhất là tối nay ngươi nên nằm úp sấp liếm sạch cúc hoa cho tiểu gia rồi hãy đi ngủ.!" Đem Tô Thần Dật ôm lấy, Tô Việt Trạch thân mật chà chà cái trán Tô Thần Dật, "Sàng đan có rất nhiều, cần ác như vậy sao?"

"Đối với người chút tâm cơ thâm trầm da mặt đủ dày mà nói, không ngoan không được."

Nghe vậy Tô Việt Trạch sảng lãng cười ra tiếng, "Nếu như anh của ngươi lòng dạ không đủ thâm trầm, da mặt không đủ dày, có thể bắt được ngươi sao?"

"Khốn kiếp!" Tô Thần Dật khẽ nguyền rủa một tiếng, Tô Việt Trạch ôm hắn tiến vào phòng tắm. Nhìn người trong lòng tựa vào ngực mình không khó để biết được Tô Thần Dật rất mệt mỏi, Tô Việt Trạch vui vẻ gợi lên khóe miệng. Nguyên tưởng rằng còn cần một thời gian ngắn mới có thể hoàn toàn tóm được người này, không nghĩ tới chỉ là một lần giả say là xong ý nguyện. Sớm biết là như vậy, hắn nên đem Tô Thần Dật rót chi ngất ngư rồi, cũng là không cần nhẫn lâu như vậy.

Vốn là cũng có chút uống say Tô Thần Dật sau một cuộc vận động kịch liệt càng thêm mơ hồ, chỉ thấy hắn tựa vào đầu vai Tô Việt Trạch, hưởng thụ Tô Việt Trạch hầu hạ. Đợi đến lúc Tô Việt Trạch thay Tô Thần Dật tắm xong, Tô Thần Dật đã sớm ngủ được bất tỉnh nhân sự. Tô Việt trạch cúi đầu khẽ hôn Tô Thần Dật, khóe miệng cong lên ôm ra phòng tắm. Dưới ánh trăng sáng tỏ, hai người ôm nhau ngủ, giờ khắc này lộ ra vẻ phá lệ hài hòa.

Ngày thứ hai khi Tô Thần Dật tỉnh đã không có Tô Việt Trạch ở bên cạnh, nhìn gian phòng trống không, Tô Thần Dật có chút không phải tư vị bĩu môi, giờ phút này hắn thế nhưng có loại cảm giác bị người ăn sạch sẽ rồi phủi phủi đít rời đi cảm giác.

Đang trong lòng toan tính kế hoạch trả thù, cửa phòng liền bị mở ra, mặc áo tắm màu trắng Tô Việt Trạch bưng một chén cháo đi vào gian phòng. Thấy Tô Thần Dật mở to mắt nhìn mình, Tô Việt Trạch cười cười, "Tỉnh vừa lúc có thể húp cháo, hẳn đói bụng rồi đi." Mùi cháo hải sản thơm rải đầy cả gian phòng, đem mùi rượu đêm qua lưu lại hoàn toàn thay thế, Tô Thần Dật hít mũi một cái có chút không thể tin nói, "Anh nấu?"

"Chẳng lẽ phòng này còn có người thứ ba?" Tô Việt Trạch đem cháo đặt ở trên tủ đầu giường lại đem chén nước sớm liền chuẩn bị tốt đưa cho Tô Thần Dật, "Trước súc miệng, một lát ăn cháo rồi đánh răng."

Tô Thần Dật nhận lấy cái chén súc miệng rồi để lại trên mặt bàn, nhìn Tô Việt Trạch đang uy cháo cho mình, Tô Thần Dật bĩu môi, "Tại sao em có loại cảm giác mình là bệnh nhân bị bệnh nặng?"

Đem cháo thổi nguội đút tới trong miệng Tô Thần Dật, Tô Việt Trạch nhíu lông mày, "Chẳng lẽ em không thích anh đối tốt với em?"

Tô Thần Dật liếc Tô Việt Trạch một cái không nói gì. Mặc dù như thế, nụ cười trên mặt Tô Việt Trạch không chút nào không có giảm bớt. Cho tới nay tâm nguyện được đền bù, đoán chừng lúc này dù có chuyện gì cũng không thể ảnh hưởng tâm tình của hắn. Bởi vì uống rượu say hơn nữa đêm qua hoang đường, hôm nay Tô Việt Trạch cũng không có mang Tô Thần Dật đi bộ, hai người chẳng qua là tại trong căn hộ trò chuyện nhân tiện bổ ngủ, mãi cho đến giờ cơm trưa lúc này mới lên máy bay bay về thành phố B.

Trở lại Tô gia, Bạch quản gia thấy trên cổ Tô Việt Trạch có vết đỏ chói mắt cùng với Tô Thần Dật thần thanh khí sảng, nhất thời có loại cảm giác bị sét đánh, cmn ai có thể giải thích cho hắn đây là tình huống máu chó gì được không?

Bạch quản gia từ trên xuống dưới đem Tô Việt Trạch đánh giá vài lần, lại nhìn một chút Tô thần Dật không có chút tự giác nào đứng bên cạnh Tô Việt Trạch, lại thở dài lắc đầu, thiếu gia, ngài sao lại không chút khí thế tranh giành gì là sao! Cùng Bạch quản gia nói một tiếng, Tô Việt Trạch liền dẫn Tô Thần Dật lên lầu. Nhìn bòng lưng hai người sóng vai rời đi, Bạch quản gia lần nữa tiếc hận lắc đầu, cmn đây cũng quá nghịch thiên đi!

Nếu như nói lúc ăn tối Tô Thần Dật vẫn không rõ tại sao súp của mình cùng súp của Tô Việt Trạch uống hoàn toàn không giống nhau, như vậy khi hắn trở về phòng lúc thấy Bạch quản gia len lén nhét đồ vào trong tay hắn trong nháy mắt đã hiểu.

Đem đồ nhét vào trong tay Tô Thần Dật, Bạch quản gia vừa nhìn chung quanh một lúc mới thấp giọng nói: "Nhị thiếu, đây là thuốc trị thương tốt nhất, còn đây là thuốc bôi trơn, chuyện kia sau ngài nhớ cho thiếu gia sử dụng. Bạch thúc cũng là lo lắng thiếu gia sẽ thêm nghĩ mới không dám trực tiếp cho hắn, huống chi loại vật này cho ngài cũng thích hợp."

Nói đến đây Bạch quản gia lại nhìn chung quanh một chút, "Thiếu gia ban ngày bận rộn chuyện của công ty thật cực khổ, nhị thiếu ngài muốn nhiều thông cảm thiếu gia. Ngài cũng trưởng thành, có một số việc hay là làm ít vẫn tốt hơn."

Nhìn vẻ mặt Bạch quản gia nghiêm túc, Tô Thần Dật dưới đáy lòng không dừng được buồn cười, giờ khắc này hắn phải bội phục trí tưởng tượng của Bạch quản gia, bất quá hắn không có ý muốn giải thích, nếu Bạch quản gia hiểu lầm hãy để cho hắn tiếp tục hiểu lầm đi, chuyện này đối với mình không có hại tí nào.

Hắn cũng không lo lắng Bạch quản gia báo lên cho Tô phụ, nếu như Bạch quản gia có ý này, cũng sẽ không len lén kín đáo đưa cho hắn những đồ này cộng thêm thật tình dặn dò.

Đem đồ trên tay nhét vào túi, Tô Thần Dật vỗ vỗ vai Bạch quản gia vẻ mặt thành thật nói:

"Bạch thúc ngài yên tâm, ta có chừng mực."

Nghĩ tới tư thế bước đi của Tô Việt Trạch cũng không có không bình thường, Bạch quản gia lúc này mới yên lòng gật đầu, "Ta đây sẽ không quấy rầy nhị thiếu nghỉ ngơi."

"Tốt, Bạch thúc ngài cũng sớm nghỉ ngơi một chút."

Cáo biệt Bạch quản gia, Tô Thần Dật nhanh chân lủi trở về phòng, lúc này Tô Việt Trạch vừa lúc tắm rửa xong đi ra ngoài. Nhìn Tô Việt Trạch cần cổ có vết đỏ, Tô Thần Dật cũng không khống chế được nữa bật cười, "Phốc ha ha ha, em rốt cuộc biết Bạch thúc tại sao phải nói như vậy rồi, ha ha ha......"

Nhìn Tô Thần Dật đang ôm bụng cười to, Tô Việt Trạch nghi ngờ nói:

"Bạch thúc nói gì rồi?"

"Cái gì kia, ha ha ha, không được, để cho em trước cười một chút, ha ha ha, một mình anh xem đi, phốc ha ha......"

Ngó chừng trong tay mỗ mỗ thuốc mỡ cùng với thuốc bôi trơn, Tô Việt trạch mê mang rồi, chẳng lẽ Bạch quản gia đã nhìn ra hắn đem Tô Thần Dật hủy đi ăn vào bụng rồi? Bất quá tuy vậy, vật này không phải là nên cho mình sao? Này không khoa học a! Ngươi tính sai đối tượng đi!

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Tô Việt Trạch, Tô Thần Dật cười đến càng phát ra sung sướng, thật vất vả mới trì hoãn được, Tô Thần Dật đứt quãng nói:

"Kia...... Cái kia, Bạch, Bạch thúc nói, sau, sau này phải nhớ cho anh bôi thuốc, còn nói, còn nói để cho em đừng quá phóng túng, phốc ha ha ha......"

"......"

Quản gia đại nhân, ta sẽ không nói cho ngươi biết, ta hiện tại rất muốn đem món đồ này nhét vào trong miệng ngươi?

Tô Việt trạch vẻ mặt hắc tuyến nhìn Tô Thần Dật, "Cười đã sao?"

Ngưng cười, Tô Thần Dật vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Tuyệt không buồn cười."

Dừng một chút, Tô Thần Dật lần nữa cười to lên tiếng, "Là phi thường buồn cười, ha ha ha......"

Đem Tô Thần Dật xách vào phòng tắm, Tô Việt Trạch cắn răng nói:

"Nếu không phải nghĩ tới em ngày mai muốn lên khóa anh hiện tại thật muốn làm em!"

"Được rồi được rồi." Tô Thần Dật vuốt vuốt bụng cười có chút đau, "Em không cười, anh đi nhìn văn kiện đi."

Trầm mặc nhìn Tô Thần Dật một lát, quả thật không có tiếp tục cười, lúc này Tô Việt trạch mới xoay người đi ra phòng tắm.

Ngay tại cửa phòng tắm, Tô Thần Dật cũng không thể khống chế không được cười to lên tiếng, cho tới bây giờ hắn mới phát hiện thật ra thì quản gia đại nhân có đôi khi thật khả ái.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tô Việt Trạch theo thường lệ đưa Tô Thần Dật đi trường học. Vốn là muốn muốn đề nghị để cho A Hổ lái xe, Bạch quản gia tiếp thu đến tín hiệu nguy hiểm từ Tô Việt Trạch trong nháy mắt cấm thanh.

Nhìn chiếc Lamborghini nghênh ngang rời đi, Bạch quản gia thở dài lắc đầu, quá mức cậy mạnh là không được. Bởi vì còn không có cùng Lâm Sanh thỏa đàm, Chủ nhật cũng không có gọi điện thoại cho Lâm Sanh, lần thứ hai Tô Thần Dật tìm đến phòng học Lâm Sanh, song hắn lấy được trả lời như cũ là Lâm Sanh chưa có đi học. Cho nên Tô Thần Dật nghi ngờ, nếu như nói một ngày không đi học rất bình thường, như vậy nghỉ thêm một ngày nữa có phải hay không cũng có chút không được bình thường?

Hơn nữa liên tục bốn ngày cũng không có gọi cho Lâm Sanh được, lại liên tưởng đến lúc trước Tô Việt Trạch nói cho hắn biết cái tin tức kia, Tô Thần Dật cũng không cách nào để cho mình ngừng suy nghĩ nhiều.

Trở lại phòng học, Tô Thần Dật trước tiên đem Lâm sanh không có đi học cùng với điện thoại đánh không thông chuyện nói cho Kì Thương. Nghe xong Tô Thần Dật tự thuật, Kì Thương thản nhiên nói:

"Ngươi mới vừa rồi đi ra ngoài lúc ta liền nghĩ tới, nếu như Lâm Sanh như cũ không có tới trường học, xế chiều phải đi nhà hắn xem một chút."

Nháy mắt mấy cái, Tô Thần Dật vẻ mặt nghi ngờ nói:

"Ngươi biết nhà hắn?"

Ngươi đây là nói nhảm sao? Kì Thương mặt không thay đổi liếc Tô Thần Dật một cái không có nói nữa.

Nhanh chóng xóa bỏ tin nhắn cho Tô Việt Trạch, Tô Thần Dật vẻ mặt thành thật nói:

"Ta và ngươi cùng đi."